Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 110

Chương 110.

Những người trực ban đêm đó ăn xong quay lại bệnh viện, phát hiện ra Quang Diệu bị vật gì đó đánh ngất nằm giữa cửa phòng. Họ vội vàng xông vào trong, đột nhiên lòng run sợ, ngay lập tức thông báo cho Hắc Tử, đồng thời gọi cảnh sát luôn. Quang Diệu bị chấn động não nhẹ. Sau khi tỉnh dậy nhớ ra kể lại rằng nghe thấy tiếng gõ cửa, nghĩ chắc là đám huynh đệ đi ăn đêm về, nào ngờ vừa mở cửa, một bóng đen lao tới, và sau đó mình ngã xuống đất bất tỉnh. Báo cáo xét nghiệm pháp y thi thể của Khu Đức nhanh chóng được đưa ra. Cái chết của ông được coi là án hình sự, nghi phạm chính là đám người trong băng nhóm của Nhiếp Nhị. Với tâm lý người già về với đất là bình yên, anh trai Khu Đức, cũng là bố Hắc Tử quyết định ba ngày sau sẽ cử hành tang lễ.

Trong nỗi đau đớn tột độ, Hắc Tử vẫn gắng gượng lo chuyện hậu sự. Tối đó, vì quá sơ suất, không thể bảo vệ an toàn tính mạng cho chú Đức, lòng Quang Diệu hổ thẹn khó nói, nên cũng ra sức cố gắng. Khương Thượng Nghiêu mấy tối chẳng chợp mắt. Sau khi pháp y kiểm tra thi thể, anh vội vàng thông báo cho bạn bè thân thích họ hàng gần xa, bố trí lễ đường, ngồi bên linh cữu thông đêm. Ngoài ra, trước sự buồn thảm và trầm mặc của Hắc Tử, với anh mà nói cũng là một cuộc khảo nghiệm tâm lý lớn. Khương Thượng Nghiêu và những người khác tổ chức tang lễ long trọng và trang nghiêm. Những ngày này từ sáng sớm trong lễ đường, các nhân vật có đầu có mặt ở Vấn Sơn lần lượt xuất hiện, vẻ mặt buồn bã, vòng hoa xếp tầng trong tầng ngoài.

Nhìn tình cảnh ấy, khách tới viếng không khỏi liên tưởng tới Nhiếp Nhị sẽ bị tử hình vào một ngày không xa. Nhiếp Nhị cùng đám đệ tử của hắn sau khi bị bắt, cây đổ khỉ chạy, tài sản bị tịch thu bằng hết. So với cảnh này, kết cục của Nhiếp Nhị còn thê lương hơn. Hai người họ, đấu với nhau mấy chục năm nay, lúc này vẫn một trước một sau lên đường xuống hoàng tuyền. Người đến viếng mặt mày nghiêm túc, nhưng không biết bao nhiêu người trong lòng vui mừng trước hoạn nạn của kẻ khác. Khu Đức cả đời ao ước được trở thành số một Vấn Sơn. Khương Thượng Nghiêu mặt không biểu cảm nhìn quanh nhà tang lễ một lượt, lòng thầm nghĩ chú Đức có lẽ cũng coi như được toại nguyện. Đang buồn bã nhớ lại những chuyện cũ, bỗng nhiên anh bị ai đó huých nhẹ một cái vào lưng. Lưu Đại Lỗi ra hiệu có điện thoại. Trước khi lo việc, anh đã dặn không nhận điện thoại, giờ thấy vậy khẽ chau mày, sau đó lẳng lặng lui ra.

"Em là Hoàng Mao, em quay lại rồi." Khương Thượng Nghiêu khẽ hít một hơi, không biết tại sao Hoàng Mao lại bất ngờ gây chuyện sau khi đã cao chạy xa bay. Không đợi anh hỏi, Hoàng Mao nói tiếp, "Ngày hôm đó, Tang Cẩu nghe nói mẹ em ốm, khuyên em về nhà xem thế nào, còn cho em một trăm tệ mua đồ ăn. Em đã nghĩ đi nghĩ lại rồi, Tang Cẩu có lẽ biết em sẽ bảo vệ Cảnh Trình, chẳng màng tới mạng sống của mình, vì vậy muốn tách em ra. Nếu có em ở đó, không biết sự việc sẽ thế nào? Anh Khương, em nghĩ kỹ rồi, không chạy được lâu, lẩn trốn bên ngoài mấy năm em chịu đủ rồi, sau này còn phải cõng trên lưng cái danh tội phạm bị truy nã để trốn tránh khắp nơi, càng khó chịu. Giờ em đang đứng trước đồn công an, gọi điện xong em sẽ vào đầu thú. Anh Khương, anh yên tâm, em sẽ không làm liên lụy tới anh đâu. Còn nữa, cảm ơn anh đã trả thù cho Cảnh Trình".

Đây có lẽ là lần nói chuyện dài nhất của Hoàng Mao từ khi sinh ra, thật khó khăn cho Hoàng Mao khi phải nói một hơi hết ý. Mấy ngày không được nghỉ ngơi, lại nghe thấy những lời như thế, Khương Thượng Nghiêu đầu đau như bị kim chích. "Cậu đừng manh động..." Đầu dây bên kia vọng tới tiếng tút dài, Hoàng Mao đã cúp máy. Đang lúc tang lễ, lại là một trong những đồ đệ mà Khu Đức vừa ý nhất, anh quyết không thể bỏ đi giữa chừng. Khương Thượng Nghiêu đành cúi đầu dặn dò Lưu Đại Lỗi, bảo cậu ta đưa người tới gần đồn công an tìm kiếm.

Đại Lỗi lặng lẽ rời đi, anh cố gắng trấn tĩnh, chăm chú quan sát cử động của Hắc Tử. Quả nhiên, chẳng lâu sau, Hắc Tử nhận được điện thoại, sắc mặt lập tức thay đổi. Khương Thượng Nghiêu khẽ thở dài trong lòng, hiểu rằng chuyện đã không thể cứu vãn được nữa. Biết tính bảo thủ, cố chấp, nói một là một hai là hai của Hoàng Mao, anh không hề nghi ngờ lời hứa của hắn. Chỉ là vào tết Nguyên Tiêu, Khương Thượng Nghiêu và Hắc Tử đã cùng cứu Hoàng Mao, nhất định Hắc Tử sẽ gắn kết sự xuất hiện của Hoàng Mao với anh. Chuyện đã đến nước này, Khương Thượng Nghiêu cố tỏ ra trấn tĩnh, đứng trong đám bạn bè hướng về phía khách tới viếng thăm, đáp lễ lại từng người một.

Gần trưa, trong tiếng nhạc thê lương không dứt. Khánh Đệ và Ái Đệ chầm chậm tiến vào, cung kính cúi người trước chiếc quan tài gỗ đặt giữa những vòng hoa tươi, sau đó quay về phía bọn anh. "Anh hãy nén đau thương." Khánh Đệ nói với Hắc Tư Hắc Tử thân hình cao lớn lừng lững, bận rộn liên tục mấy hôm nay, người cũng gầy xọp hẳn đi hai mắt hõm sâu, bộ dạng cố kìm nén nước mắt giồng như con thú nhỏ bơ vơ, Ái Đệ định khuyên giải, nhìn chị một cái rồi kìm lại. "Bớt đau buồn."

Vì muốn để chú được đi vui vẻ, trước đó Hắc Tử còn định sẽ tổ chức hôn lễ gấp trong vòng hai tháng tới, đang do dự làm sao để hỏi Ái Đệ có muốn lấy mình không, ra sức tích lũy dũng khí, ai ngờ chú không đợi được, quay đầu bỏ đi. Lúc này Ái Đệ nhìn Hắc Tử với ánh mắt thương xót. Lòng Hắc Tử rung động mạnh, miệng lắp bắp, khóe mắt ươn ướt. Anh ta hít một hơi thật sâu, muốn nuốt nước mắt vào trong, nhưng đang cố gắng nuốt vào, bỗng ngửi thấy mùi hương lạ lẫn trong mùi nhang khói. Tim Khương Thượng Nghiêu giật thót một cái không rõ nguyên do, cũng chẳng biết vì sao lại thế sững người đứng đó. Khánh Đệ quay sang nói với anh, "Bọn em về trước".

Hai chị em Khánh Đệ chào xong chuẩn bị rời đi, lúc bước ngang qua mặt Hắc Tử, Ái Đệ quay lại nhìn anh ta an ủi. Hắc Tử hít một hơi thật sâu, mấy giây sau hét lớn theo bóng lưng hai chị em Khánh Đệ, "Đứng lại!". Giữa tiếng nhạc tang lễ và những tiếng khóc bi thương đột nhiên nghe thấy tiếng hét lớn như thế, mọi người đều lần lượt quay đầu lại. Hai chị em Khánh Đệ cũng kinh ngạc quay đầu, thấy Hắc Tử sải bước về phía mình, Khánh Đệ nhìn Khương Thượng Nghiêu dò hỏi.

Khương Thượng Nghiêu cũng thấy lạ, nhưng ngoài cảm giác thấy có thứ gì đó không bình thường, anh không phát hiện ra điều gì, thấy Hắc Tử đi về phía trước, bèn vội vàng bám sát theo sau. Hắc Tử đứng trước mặt hai chị em Khánh Đệ, hít một hơi thật sâu, sau đó ánh mắt chuyển từ Ái Đệ sang Khánh Đệ, hỏi: "Tối hôm kia, chính là khoảng 1 giờ 40 phút ngày 29 tháng Sáu, em ở đâu?". "Ở khách sạn." Khánh Đệ bình tĩnh trả lời.

Nghe thấy câu trả lời, Hắc Tử cứng người, ánh mắt mơ hồ, sững sờ như đang nghĩ gì. Ái Đệ bị bộ dạng của Hắc Tử dọa cho sợ hãi, quay đầu hỏi, "Chị, sao...". Lời chưa dứt, Hắc Tử đột nhiên rút súng ra, quay người nhắm thẳng vào Khương Thượng Nghiêu. Vào lúc anh ta rút súng, Khánh Đệ cảnh giác lao vào lòng Khương Thượng Nghiêu, sống chết ôm chặt lấy hai vai anh. Khương Thượng Nghiêu không giằng ra được, phẫn nộ hét lên: "Khánh Đệ!".

Bốn người bọn họ đứng rất gần nhau, biến cố này xảy ra quá nhanh, ngay lập tức tiếng hét kinh hãi vang lên, Ái Đệ sau vài giây sững sờ đã phản ứng lại, xông lên phía trước ôm eo Hắc Tử ngăn lại, "Anh làm gì thế? Đây là chị gái em!". Nhà tang lễ im phăng phắc không một tiếng động, chỉ nghe thấy Hắc Tử thở dốc, trầm giọng hỏi: "Vậy còn cậu? Khoảng 1 giờ 40 phút sáng ngày 29 tháng Sáu cậu ở đâu?". Ánh mắt Hắc Tử xoáy chặt lấy Khương Thượng Nghiêu, câu hỏi kia rõ ràng là dành cho anh. Lúc này đây, lòng Khương Thượng Nghiêu không hề hoảng sợ, ngược lại còn cảm thấy thê lương. Một âm mưu nhỏ của mười năm trước đã làm liên lụy không ít người. Cho tới hôm nay, nó lại có thể khiến tình huynh đệ hơn hai mươi năm lật mặt với nhau.

Anh chăm chú nhìn vào đôi mắt thất vọng đau đớn của Hắc Tử, cười, nụ cười vô cùng chua xót. "Khánh Đệ!" Anh gỡ tay Khánh Đệ ra, "Em ngốc quá, sao lại chắn đạn cho anh". Khánh Đệ không đáp lời, cứ ôm chặt lấy anh, đứng song song vói anh. Khương Thượng Nghiêu hít một hơi, chuẩn bị thừa nhận sự thật, Khánh Đệ đứng cạnh đột ngột lên tiếng, "Anh ấy cũng ở khách sạn cùng em, em làm chứng".

Bàn tay cầm súng của Hắc Tử khẽ run lên, do dự nghi ngờ. Khánh Đệ bình tĩnh bổ sung thêm, "Anh Hắc Tử, không yên tâm anh có thể đi kiểm tra, tối hôm đó bọn em... xong là ngủ một mạch, khoảng hai giờ em tỉnh dậy vì đói, còn gọi phục vụ mang lên hai bát mỳ". Ánh mắt Hắc Tử nhìn qua nhìn lại hai người, "Vậy giải thích thế nào về việc trong phòng chú tôi hôm ấy cũng có mùi nước hoa giống như mùi nước hoa trên người cô? Giải thích thế nào về việc hôm nay Hoàng Mao đầu thú?".

Khánh Đệ nhìn Khương Thượng Nghiêu, lúc này anh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh. Khánh Đệ thầm thở phào nhẹ nhõm, đáp: "Em không biết trong phòng bệnh có mùi nước hoa gì, cũng chẳng quen ai là Hoàng Mao cả". "Hoàng Mao đầu thú?" Khương Thượng Nghiêu dường như không nhìn thấy họng súng đang chĩa thẳng vào mình, mắt nhìn Hắc Tử chằm chằm, "Người anh em, nếu cậu vì Hoàng Mao mà nghi ngờ tôi, thì tôi không hiểu lý do của cậu là gì, nhưng có thể hiểu tâm trạng của cậu lúc này. Có điều tốt nhất hãy để tang lễ kết thúc rồi nói tiếp". Hắc Tử mím chặt môi, ánh mắt nhìn quanh người Khương Thượng Nghiêu, dò xét xem vẻ trấn tĩnh của bạn là giả hay thật, một bàn tay nhỏ túm chặt vạt áo anh ta, đó là Ái Đệ. Hắc Tử khẽ thở dài trong lòng, do dự thu tay về.

Xung quanh vang lên tiếng thì thầm to nhỏ bàn tán không ngớt, chẳng cần nghĩ cũng biết những gì vừa xảy ra trong nháy mắt sẽ được truyền khắp Vấn Sơn. Quang Diệu và Bá Long thấy không khí đã dịu lại, cũng bước đến khuyên giải. Hắc Tử đờ đẫn bị Ái Đệ dìu về chỗ đứng, lúc ấy mới ngồi sụp xuống, chân mềm nhũn, quỳ dưới đất, bật khóc nức nở. Tình hình này, chị em Khánh Đệ cũng không tiện bỏ đi, bèn đứng chờ ở một góc xa. Ái Đệ chăm chú quan sát Hắc Tử, không che giấu vẻ lo lắng. "Chị, tại sao họ..."

"Đừng lo, họ là anh em tốt." Khánh Đệ nhìn bóng lưng Khương Thượng Nghiêu, mỉm cười. Khu Đức đã mua một phần đất trên Dương Cổ Lĩnh từ trước, xây một ngôi mộ, từ cao nhìn xuống, phong thủy rất tốt. Sau khi tiễn Khu Đức lên núi, nhà họ Khu bày tiệc rượu thết khách ở khách sạn Vấn Sơn. Trong không khí trầm buồn, Hắc Tử uống hai ly đã say, Khương Thượng Nghiêu gắng gượng tới tận lúc tàn tiệc.

Lên xe, anh nằm co ro trong lòng Khánh Đệ, Khánh Đệ khẽ thở dài, đỡ đầu anh nằm thẳng trên đùi mình, chầm chậm massage cho anh. Tới khi đưa em gái về khu tập thể đường sắt, anh mới từ từ tỉnh lại. Khánh Đệ dịu dàng hỏi: "Có muốn về nhà ngủ không?". Anh lắc đầu, ôm lấy eo cô, nói khẽ, "Anh muốn ở với em"

"Vậy em gọi điện cho cô Khương báo một tiếng." Cúp máy xong, cô hỏi: "Anh muốn đi đâu?". Anh nghĩ một lúc, "Đi dạo bên bờ sông, cho tỉnh rượu". Lưu Đại Lỗi chưa đợi anh lên tiếng, lặng lẽ quay đầu xe.

Đầu hạ, sông Tích Sa nước dâng hơi cao, dòng chảy mạnh và xiết. Khương Thượng Nghiêu đứng bên bờ sông, nhìn về phía dòng nước, trong đầu quẩn quanh những ký ức cũ, khẽ nói: "Hồi nhỏ anh rất thích đến đây chơi. Mùa đông, đục lỗ trên mặt sông đã đóng băng, ném xuống một sợi dây và lưỡi câu cũng bắt được cá. Khi ấy, Hắc Tử thường không kiên nhẫn, mỗi lần về đều nịnh anh xin hai con cá, sợ chú Đức mắng cậu ta vô dụng...". Khánh Đệ tưởng tượng bộ dạng nhỏ xíu của anh thời niên thiếu, cười không thành tiếng. "Khánh Đệ."

Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của anh, hiểu anh muốn hỏi gì. "Anh nói phải lựa chọn giữa lương tri và tình thân khiến anh rất bối rối, ngày thứ hai sau khi chú Hắc Tử qua đời, kết hợp với việc anh mất tích một tiếng vào đêm hôm kia, đáp án rất rõ ràng đúng không?" Khương Thượng Nghiêu căng thẳng, giằng co một hồi rồi nói: "Nếu như bỏ qua tình cảm dành cho Hắc Tử, anh không nghĩ mình đã làm sai". "Anh không cần giải thích với em, em tin anh, nếu anh đã nói sẽ không làm gì khiến lương tri phải chịu trừng phạt, em tin anh nhất định có lý do của mình."

Anh chăm chăm nhìn cô, tâm trạng rối bời, rất lâu sau đột nhiên ôm cô vào lòng, ôm thật chặt, dường như cô là tặng phẩm quý giá mà ông trời đã ban cho anh. "Em ngốc quá, tại sao lại chắn đạn cho anh?" Anh vùi mặt vào tóc cô hỏi. Cô gục đầu vào vai anh cười khẽ, "Giờ anh mới biết à? Em ngốc mười lăm năm nay rồi".

Có yêu cô thế nào cũng không đủ, anh chỉ còn cách duy nhất là ôm cô thật chặt. "Vậy hãy để anh vì em mà ngốc năm mươi năm, sáu mươi năm." Cô nâng mặt anh lên, nghiêm túc nhìn anh, rất lâu sau miệng mỉm cười. "Vâng.".