Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 111

KẾT THÚC.

Ngày hôm sau, đội điều tra hình sự lấy đi tư liệu camera trong khách sạn của vợ lão Lương, nhưng không phát hiện ra điều gì. Quang Diệu sau khi biết tin, lập tức thông báo cho Khương Thượng Nghiêu. Hành động này của đội điều tra chứng minh rằng Hắc Tử vẫn không yên tâm về anh, Khương Thượng Nghiêu trong lòng chua xót. Anh nhắc nhở bản thân mấy ngày nay tâm trạng phức tạp, đúng là đã lơ là, chỉ nghĩ Hoàng Mao cao chạy xa bay thì mọi chuyện đã xong, không ngờ mọi việc lại quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Nghĩ đến đoạn camera mình biến mất hơn một tiếng vào tối hôm đó không khớp với lời Khánh Đệ nói, đầu anh đau như muốn nổ tung.

Cũng may không phát hiện ra điều gì, nhưng, tại sao lại như thế? Từ gương chiếu hậu thấy Lưu Đại Lỗi mấy lần định nói rồi lại thôi, Khương Thượng Nghiêu định thần lại, nhìn thẳng vào ánh mắt lén lút của Đại Lỗi, "Nhị Hóa, cậu muốn nói gì?". "Không có gì, em chỉ thấy vui thôi." Vừa rồi trong điện thoại cậu ta cũng nghe được bập bõm, đại khái đoán là không sao. "Chị dâu em đúng là thế này!"

Ánh mắt Khương Thượng Nghiêu nhìn vào ngón tay cái khẽ bật lên của Lưu Đại Lỗi, "Có chuyện gì mau nói rõ ra". Qua gương chiếu hậu, Lưu Đại Lỗi tỏ vẻ như "Ai da, anh đúng là ngu lâu khó đào tạo mà", bèn nhắc nhở, "Anh Khương, vừa rồi đang nói về băng ghi hình camera đúng không?". Khương Thượng Nghiêu đột nhiên khựng lại, nhưng nếu Nhị Hóa đã nhắc đến thì ắt phải có lý do của cậu ta.

Tay Lưu Đại Lỗi đặt trên vô lăng, bộ dạng do dự không dứt khoát của cậu ta khiến Khương Thượng Nghiêu sốt ruột, "Cậu muốn về khu mỏ làm bảo vệ?". "Không muốn." Vừa dứt lời, Lưu Đại Lỗi nhận ra mình phản ứng quá mạnh, hối hận tặc lưỡi, ngay sau đó lén liếc lão đại một cái qua gương chiếu hậu. "Ngày thứ hai sau khi chuyện xảy ra, chị dâu gọi em tới, hỏi hết chuyện này đến chuyện kia, đặc biệt là chuyện liên quan đến Tang Cẩu và chú Đức. Sau đó bảo em... anh biết rồi đấy, nghề cũ mà, trong vòng mười phút, xóa đĩa này một tý, xóa đĩa kia một chút, thật thú vị." Cậu ta nói xong, xe đã đỗ trước sảnh khách sạn. Khánh Đệ mặc chiếc váy màu xám ló đầu ra ngó.

Khương Thượng Nghiêu nhìn thân hình mảnh mai ấy, lẩm bẩm tự nói một mình, "Đổi cách xưng hô đi! Chị dâu cậu là lão đại của tôi". Mười năm sau. Một chiếc xe sang trọng rẽ vào con đường chính của Nguyên Châu, đây là con đường duy nhất dẫn đến nhà tang lễ Nguyên Châu.

Khi sắp tới một ngã rẽ, Tiểu Đặng cho xe đi chậm lại. Sau khi kết hôn, Tiểu Đặng phát tướng, mặt tròn xoe, bụng phệ, thường xuyên bị Đại Lỗi trêu chọc, "Cậu nói xem, nhìn cậu xuống xe ai mà không ngạc nhiên? Rốt cuộc cậu là lái xe hay là sếp đây?". Mỗi lần như thế Tiểu Đặng chỉ cười khan, chẳng có cách nào, có cô vợ thương yêu, nấu cơm rất ngon, với lượng dinh dưỡng ấy một ngày có uống năm gói trà giảm béo cũng vô ích. Đang cười ngây ngốc, bỗng từ góc đường bên phải phía trước có người lao ra, chớp mắt đã nhào tới trước đầu xe. Tiểu Đặng phanh gấp, bộ máy của chiếc Rolls-Royce nặng ba tấn dài hơn sáu mét phản ứng nhanh nhạy, nhưng người ở đầu xe vẫn hét lên thảm thiết, sau đó ngã xuống, nằm tại chỗ. Tiểu Đặng vã mồ hôi, nhìn Lưu Đại Lỗi ngồi bên ghế phụ Lưu Đại Lỗi ngó ra ngoài, mắng, "Mẹ kiếp, muốn ăn vạ nên giả vờ cho giống một chút chứ, trên người hình như có buộc hai túi phẩm màu?".

"Đại Lỗi, đừng nói thế, dám dùng mạng đổi lấy tiền chắc chắn có nguyên nhân." Khánh Đệ ngồi ghế sau cũng ngó ra ngoài Khương Thượng Nghiêu chau mày, dặn, "Xuống xem thế nào, không nghiêm trọng lắm thì đưa ít tiền rồi đi". "Vâng!" Lưu Đại Lỗi mở cửa bước xuống, người kia liền thấy mũi giày da của cậu ta, tiếng xuýt xoa kêu la ngày càng lớn.

Lưu Đại Lỗi bĩu môi, ngồi xổm xuống nói, "Người anh em, kỹ thuật này của cậu không đạt, người ta ít nhất cũng phải chảy máu mũi hay gì gì nữa chứ". Người nằm dưới đất chỉ luôn miệng kêu than không đáp lời. Những kẻ dùng cách này để kiếm ăn đều biết, có hai loại xe không nên đụng, một là xe công, hai là xe sang. Người đó hôm nay thật sự cuống quá rồi, giữa trời nóng bức, nóng tới mức chảy cả mỡ ra, ngồi chờ ở đây cả tiếng đồng hồ, nước mắt nước mũi ròng ròng, thần trí không còn minh mẫn nữa. "Nói đi, muốn bao nhiêu?" Lưu Đại Lỗi sốt ruột, "Này, diễn kịch quá mức cần thiết rồi đấy".

Người kia thả lỏng tay ôm đầu, quệt mũi, ậm ờ nói, "Tùy anh, cho bao nhiêu thì cho". Lưu Đại Lỗi móc ví ra, thấy người này tham lam ngó lại, cậu ta thoáng nghĩ, rồi nghiêng đầu quan sát kỹ. Vừa nhìn Đại Lỗi đã trợn tròn mắt, "Ngụy thiếu!". Nghe người ta gọi hai từ đó, kẻ nằm dưới đất đờ đẫn, vội vàng ngồi bật dậy. Lưu Đại Lỗi vui vẻ, "Đừng đi vội, lại đây, lại đây, cho cậu hết đấy".

Nói rồi cậu ta rút hết tiền trong ví nhét vào tay đối phương, Ngụy Hoài Nguyên cầm nắm tiền, nóng bỏng tay, liếc mắt nhìn về phía chiếc xe, băn khoăn hỏi, "Anh là...". Lưu Đại Lỗi cười ha ha, "Tôi là ai nói ra cậu cũng không biết, cầm tiền rồi đi đi, chỗ này cũng đủ để cậu dùng vài ngày rồi". Nói xong, cậu ta nhìn theo ánh mắt của Ngụy Hoài Nguyên về phía chiếc xe, cúi đầu bổ sung một câu, "Cố mà sống cho tốt, có người nói rồi, cuộc đời còn dài, còn phải từ từ mà sống". Sắc mặt Ngụy Hoài Nguyên biến đổi, miệng lẩm bẩm, chăm chăm nhìn chiếc xe, biết rõ không nhìn thấy gì, nhưng vẫn cố gắng để nhìn rõ bóng người trên xe. Bỗng, trong lòng nổ vang một tiếng, anh ta đã đoán ra là ai, tâm trạng kinh hãi đan xen bối rối, bất giác anh ta nước mắt nước mũi ròng ròng ngồi bệt xuống đất, nhìn theo bóng chiếc xe dần khuất.

Sau khi lên xe, Lưu Đại Lỗi chủ động nói với chị dâu: "Em đã lấy hết tiền mang theo cho người đó rồi". "Đại Lỗi, anh đúng là người đao to búa lớn nhưng dễ mềm lòng, nói thì nghe rất nhức tai, song tấm lòng rất tốt, Tiểu Úy Tử thật có mắt nhìn người." "Cũng không phải, chị dâu, chị nói đúng rồi. Người kia thật là đáng thương, vừa nhìn đã biết nghiện nặng." Lưu Đại Lỗi nói xong, liếc mắt nhìn Khương Thượng Nghiêu đầy ẩn ý.

Khương Thượng Nghiêu nắm chặt tay Khánh Đệ, chuyển đề tài: "Xong việc sớm về sớm, để ba con khỉ con ở nhà, đại náo thiên cung, một mình mẹ không chăm được đâu". "Có Ái Đệ và cô giúp việc rồi mà, sợ gì?" "Chỉ cô bé con nhà Ái Đệ thôi cũng khiến nó đau đầu rồi, Ái Đệ còn nghĩ được đến ai chứ?"

Khánh Đệ nghe vậy cười ngất, "Bảo anh đưa cả ba đứa theo, anh không chịu". Thấy Khương Thượng Nghiêu im lặng không đáp, Khánh Đệ dịu dàng khuyên, "Nghĩa tử là nghĩa tận, lát nữa gặp em gái và dì đừng như thế". Hôm nay là tang lễ của Ba Tư Cần. Ba năm trước, Ba Tư Cần lui về tuyến hai từ vị trí bí thư tỉnh ủy tỉnh Tế Tây, sau khi rời khỏi công việc bộn bề, sức khỏe ông ngày càng kém đi.

Trong xã hội khoa học kỹ thuật phát triển thế này, sáu mươi chín tuổi bị coi là đoản thọ. Cùng tuổi với ông, Khương Phượng Anh sáng nào cũng múa quạt nửa tiếng đồng hồ, việc nhà bận rộn, vẫn đi lại phăm phăm. Có thể nhà họ Khương trường thọ là do yếu tố di truyền, bà cụ cũng thọ tới tám mươi bảy tuổi mới tạ thế. Tuổi càng cao, Khánh Đệ càng tin vào thuyết nhân quả. Giống như bà và mẹ là người hiền lành nhân từ, nên hậu phúc vô hạn. Không lâu sau, xe rẽ vào nhà tang lễ Nguyên Châu. Bước xuống xe, Khương Thượng Nghiêu kéo tay Khánh Đệ, cô nhìn anh cười cổ vũ.

Yêu nhau mười hai năm, làm vợ chồng mười năm, họ đã hiểu nhau như hiểu chính mình. Cho dù lúc này vẻ mặt Khương Thượng Nghiêu rất đỗi bình tĩnh, nhưng Khánh Đệ hiểu lòng anh chắc chắn đang nổi sóng. Dù hận tới đâu, vẫn có sự ràng buộc về huyết thống. Khánh Đệ nắm tay anh, dùng sức siết mạnh. Mỗi tang lễ bố trí đều có chỗ giống và khác nhau, không khí đều long trọng trang nghiêm giống nhau. Đến tham gia lễ truy điệu còn có không ít những khuôn mặt quen thuộc của mục điểm báo tin tức, Khương Thượng Nghiêu không muốn lộ diện đứng ở hàng cuối cùng. Sau khi lễ truy điệu chính thức bắt đầu, người đứng đầu tỉnh đương nhiệm lên đọc những lời xót thương, sau đó những người khác lần lượt lên cúi đầu cung tiễn.

Tới lượt vợ chồng Khương Thượng Nghiêu bước lên, cô con gái Ba Đình Đình của Ba Tư Cần đột nhiên nhìn tới, mắt lấp lánh niềm vui. "Bớt đau buồn." Câu nói này hôm nay Ba Đình Đình đã nghe không biết bao nhiêu lần, nhưng không mang lại ảnh hưởng lớn như khi nó được phát ra từ miệng người đàn ông trước mặt, Ba Đình Đình bịt miệng, nước mắt chỉ chực trào ra, khẽ gọi: "Anh".

Mười năm nay, Ba Đình Đình đi học xa, sau đó lấy chồng sinh con, cơ hội về nhà không nhiều, nhưng thường xuyên nghe bố nhắc đến tên Khương Thượng Nghiêu, thấp thoáng cũng nghe ra niềm vui mừng và tán thưởng trong lời nói của ông. Cô ngầm thích thú, lại hổ thẹn vì không thể quỳ trước mặt bố tận hiếu. Nào ngờ lúc lâm chung mặt bố cô ngượng ngùng thổ lộ bí mật, khi ấy cô mới biết mình còn có một người anh trai. "Tự chăm sóc bản thân." Khương Thượng Nghiêu không nghe thấy tiếng gọi khẽ ấy, nhưng cũng để lộ chút tình cảm. Ra đến cửa, anh ngửa cổ nhìn trời tháng Bảy, ánh nắng chói chang đến nhức mắt, anh để mặc nước mắt trào ra.

"Bớt đau buồn." Khánh Đệ nuối tiếc nói. Anh muốn cười, nhưng lại không thể cười nổi, khóe miệng khẽ cong lên. Hai người tay nắm tay đi ra cửa. Đột nhiên câu hỏi của Khánh Đệ phá vỡ sự yên tĩnh, "Từ lâu rồi em muốn hỏi anh một câu, nếu không có Bí thư Ba, không có sự ủng hộ của ông, thì mối thâm thù kia anh sẽ dùng cách nào để báo?".

"Khánh Đệ, em còn nhớ mình đã nói câu gì không, con người ta sống cần phải mang trong lòng một niềm tin để dựa dẫm, kiên trì tới cùng, quyết không hối hận. Anh đã không ít lần ngẩng đẩu lên nhìn trời." Khương Thượng Nghiêu dừng bước, ngước nhìn trời xanh, "Nhìn thiên lý chói chang"..