Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 12

Chương 12.

Loáng thoáng nghe thấy những từ như "Mỏ quặng… sòng bạc... Nhiếp gia" theo gió lọt vào tai, lại bắt gặp ánh mắt kinh hãi của Hắc Tử, Khương Thượng Nghiêu đại khái cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Anh cũng từng ở trong thế giới đen trắng của Vấn Sơn mười năm, mặc dù sau khi đi làm, nghe lời dạy bảo của mẹ dần dần rút chân khỏi thế giới đó, nhưng đối với những tin đồn trước đây anh vẫn khắc sâu trong trí nhớ. Thế lực ngầm ở Vấn Sơn từ hơn mười năm trước đã chia thành hai phái, chú Đức đại diện cho bên tập thể đường sắt, còn Nhiếp gia cầm đầu đám đệ tử của khu nhà máy cơ khí. Trong trận kịch chiến lớn năm đó, lão đại của Nhiếp gia tay cầm xẻng đập nát mấy cái đầu như đập dưa hấu, cũng may có đám đàn em đứng ra gánh tội thay nên mới thoát khỏi án tử hình, có điều cuối cùng vẫn phải vào tù. Thời gian đó, bên phía nhà máy cơ khí gần như tê liệt, chỉ còn lại lão nhị của Nhiếp gia một mình đứng lên vất vả chèo chống. Nhiếp lão nhị không bộp chộp nóng vội như anh trai mình mà có rất nhiều những thủ đoạn tàn ác, vì vậy không lâu sau, khi Nhiếp gia giống như cá muối hồi sinh nhờ cơ hội nhà máy cơ khí bị di dời, tháo dỡ, lão nhị của Nhiếp gia trở thành nhân vật tầm cỡ trong thời đại mới chuyển giao.

Và trong lần quyết đấu đó vợ chú Đức khó sinh, tới bệnh viện chậm một bước nên đã mất cả hai mạng người. Chú Đức lần đó thoát khỏi vòng lao lý trở thành kẻ thù khắc cốt ghi tâm của Nhiếp gia, còn anh em Nhiếp gia cũng trở thành cái gai trong mắt chú Đức. Trong thời gian cải tạo lao động, Nhiếp lão đại cũng là một phần tử không an phận thủ thường. Người khác ngồi tù thì nỗ lực cải tạo để được tha trước thời hạn, chỉ có thời gian ngồi tù của ông ta càng ngày càng dài. Cũng may có em trai ở ngoài đưa hối lộ, cuối cùng Nhiếp lão đại cũng có ngày lại được nhìn thấy mặt trời. Và đến lúc ấy, chú Đức liệu còn có thể kê cao gối ngủ ngon được không, là cả một vấn đề. Trong đầu Khương Thượng Nghiêu vẫn nghĩ mãi về chuyện này, vô thức đã đi vào cung văn hóa Nhân Dân, tòa nhà nhỏ cũ kỹ bên cạnh chính là Thư viện thành phố, đến dưới tòa nhà anh vừa khóa xe vừa tự mình cười thầm, nghĩ nhiều như thế làm gì, việc đấy có liên quan gì đến anh? Điều anh cần suy nghĩ bây giờ là làm thế nào để kiếm thêm ít tiền, mua một món quà kha khá mang tới nhà lãnh đạo, sớm giải quyết vấn đề nhà ở. Đàn ông xây nhà đàn bà xây tổ ấm, anh không cần đàn bà nào cả, anh đã có Nhạn Lam.

Nhớ đến cô bé đáng thương đang ở nhà vì bị cảm mà sốt cao, nước mắt nước mũi ròng ròng, bất giác anh khẽ cười, bước chân lên lầu cũng nhanh nhẹn hơn. Trời rất lạnh nên thư viện không mở nhiều cửa sổ, mùi nấm mốc lâu năm bao trùm trong không khí. Ánh mặt trời u ám chiếu qua cánh cửa sổ bằng kính phủ đầy bụi vào phòng, những tia sáng ảm đạm. Mí mắt của cô thủ thư ngồi sau chiếc bàn lớn, ngoài cửa đang sụp xuống, hình như là ngủ gật, nhưng đôi tay vẫn đan thoăn thoắt. Anh tìm xong sách mới nhớ ra quên mang thẻ thư viện, không cam tâm tìm hết túi quần bên trái lại lục sang túi bên phải.

Đằng sau bỗng vang lên một giọng nói nhỏ nhẹ, nhẹ tới mức anh nghe câu được câu chăng: "Khương…anh Khương". Anh quay đầu lại, có ai đó đang đứng trong bóng tối của một kệ sách, dáng cao gầy, không nhìn rõ mặt. Dường như nhìn thấy vẻ nghi hoặc trong ánh mắt của anh, người đó bước ra khỏi nơi đang đứng. Khuôn mặt hiện rõ vẻ do dự và thấp thỏm, như chú thỏ lần đầu rời hang, chỉ cần nghe ngóng thấy bất kỳ động tĩnh nhỏ nào thì sẽ lập tức thụt đầu lại ngay.

Khương Thượng Nghiêu bất giác mỉm cười: "Thẩm Khánh Đệ?". Đối phương rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm, khóe môi khẽ cong lên như muốn cười song không biết tại sao lại lập tức mím chặt môi. "Chúc mừng năm mới!" Anh nói trước.

Cô từ từ tiến gần lại phía anh, cũng chúc lại: "Chúc mừng năm mới!", đặt chồng sách trong lòng xuống bàn, nhìn anh một cái rồi lại cúi đầu xuống, hỏi: "Anh cũng đến mượn sách sao?". Khương Thượng Nghiêu gật đầu, thò tay vào túi cạnh của khoác vừa tìm thẻ thư viện vừa hỏi: "Nghỉ đông mà không đi đâu chơi à? Nhiều sách thế có đọc hết không?". "Được ạ, em đọc nhanh lắm, đặc biệt là tiểu thuyết." Liếc mắt nhìn chồng sách trước mặt anh, mắt cô ánh lên vẻ kinh ngạc: "Anh chơi cổ phiếu ạ?".

“Ha ha, cũng chỉ đang học thôi mà.” Nói xong liền im lặng, cô thủ thư ngồi sau bàn đã dừng tay đan áo len từ lâu, hỏi bằng giọng uể oải: "Mượn sách phải không? Thẻ đâu?". Thấy anh không có động tĩnh gì, Khánh Đệ lấy thẻ của mình đưa ra trước, rồi quay đầu lại nhìn con đường nhỏ giữa hai kệ sách, cô tưởng anh đang đợi Diêu Nhạn Lam, bèn hỏi: "Anh vẫn chưa tìm được hết sách ạ? Chị của Cảnh Trình không đi cùng anh sao?".

"Nhạn Lam bị cảm ở nhà rồi, kêu buồn chán nên anh mới đến đây tìm sách cho cô ấy đọc." Khương Thượng Nghiêu có chút bối rối: "Lúc đi mải nghĩ chuyện khác, nên quên không mang thẻ thư viện rồi". Khánh Đệ ồ lên một tiếng, mắt liếc nhìn cuốn “Phân tích xu hướng kỹ thuật", quyển phía dưới tựa đề là gì cô không nhìn rõ, có lẽ mượn cho Diêu Nhạn Lam. "Dùng thẻ của em đi, một thẻ có thể mượn năm cuốn." Cô buột miệng nói.

Cô thủ thư đang ghi ghi chép chép dừng bút, ngẩng mặt lên nhìn họ. Thấy Khương Thượng Nghiêu tỏ vẻ do dự, trái tim Khánh Đệ đập loạn nhịp, thầm nghĩ sao mình lại nhiều chuyện như thế? Trong lúc còn đang bối rối thì thấy anh mỉm cười, nụ cười giống như làn gió xuân, đột nhiên cô thấy lòng nhẹ nhõm, lúc này mới để ý hóa ra mình đang đợi câu trả lời "Được" của anh. "Được, vậy phiền em rồi." Anh rút cuốn sách ở cuối chồng ra đưa cho cô thủ thư, nói: "Mượn cho Nhạn Lam một cuốn được rồi, nếu không khi về lại trách anh", vừa nói, anh vừa cười rất tươi, như đang nghĩ đến điều gì đó.

Thứ mà anh đang nghĩ đến Khánh Đệ cũng có thể đoán được, chắc chắn là vẻ mặt giận dỗi làm nũng của Nhạn Lam, người yêu tâm đầu ý hợp. Khánh Đệ khẽ nhếch miệng cười phụ họa, nói: "Không phiền, anh nói với chị Nhạn Lam bao giờ đi học thì đưa sách cho em, để em trả cùng chỗ này". Xuống đến tầng dưới, sắc trời âm u, cô đứng ở chân cầu thang khe khẽ điều hòa hơi thở, chỉ sợ mình thở quá mạnh sẽ tạo sương làm mờ hình ảnh anh đang mở khóa dắt xe đạp ra. Phòng bi-a bên cạnh thỉnh thoảng tiếng chọc bóng cộc cộc vang lên, như đánh trúng huyệt đạo nào đó ngay tim cô. Giật mình thức tỉnh bởi cơn nhói đau của sự buồn bã, Khánh Đệ khẽ thở dài, tự hỏi lòng mình: Rốt cuộc mình đang làm gì?

Người đó cũng đang hỏi cô: "Về nhà phải không? Có cần anh đưa em về không?", anh dắt xe đạp đến đứng trước mặt cô. Nửa thấy vui như mở cờ trong bụng, nửa lại bàng hoàng không biết nên làm thế nào, Khánh Đệ nhất thời khựng lại: "Nhà em ở bên kia". Cô chỉ ra đường: "Hình như không thuận đường". "Vậy anh đưa em ra bến xe, nhìn trời có vẻ như tuyết lại sắp rơi đấy." Anh nhìn trời.

Hai người bị ngăn cách bởi chiếc xe đạp ở giữa đi về phía bến xe, Khánh Đệ kéo chiếc khăn quàng cổ lên cao che đôi môi đang cười cong thành hình vòng cung của mình lại, nhưng vẫn sợ anh nhìn thấy niềm vui ánh lên trong mắt mình, nên suốt dọc đường di cô chỉ cúi đầu. Mặc dù không nói, nhưng rõ ràng cô cảm thấy có cái gì đó từ trong tim chảy ra hòa vào không khí, thần bí không cách nào lý giải, ánh mắt của cô nhìn chằm chằm vào mỗi bước chân anh, theo anh tiến về phía trước. "Nghỉ đông mà Cảnh Trình không rủ em ra ngoài chơi sao?" "Không ạ..." Cô kéo chiếc khăn xuống thấp hơn, giải thích. "Có rủ nhưng em không đi".

Anh "ừm" một tiếng rồi không nói gì nữa, Khánh Đệ cắn môi nói: "Chỉ là bạn học bình thường, đi cùng nhau ra ngoài bị mọi người nhìn thấy, sẽ có ảnh hưởng xấu". Anh nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên, đột nhiên phì cười: "Vậy thì chắc là anh và chị cậu ấy đã hiểu lầm rồi. Bọn anh vẫn cho rằng... em biết đấy". Khương Thượng Nghiêu không nói hết câu, nhưng Khánh Đệ hiểu ý anh, nói: "Không phải như hai người nghĩ đâu", rồi cũng im lặng theo.

Đến bến xe, anh đột nhiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: "Trước kia em không như thế này". Khánh Đệ kinh ngạc ngẩng đầu lên, lại bị lời nói của anh làm cho giật mình hoảng hốt: "Trước... trước kia?". Khương Thượng Nghiêu cũng ngạc nhiên: "Em không phải đã quên rồi đấy chứ? Ở quảng trường lần đó...".

Một lúc lâu sau cô mới có thể khép được miệng lại, ấp úng đáp: "Em cứ nghĩ người đã quên là anh, không thấy anh nói gì". "Lần đầu tiên gặp lại anh không nhớ, chỉ thấy em rất quen. Sau lần gặp ở ga tàu anh mới nhớ ra." Anh quay sang nhìn về phía xe buýt sẽ đi tới, ánh mắt như muốn nhìn xuyên thấu vùng ký ức xa xôi: "Trước kia em rất bạo dạn, không quen biết mà cũng tíu ta tíu tít nói chuyện với anh hơn một tiếng đồng hồ, nửa đêm cũng không sợ anh là người xấu. Giờ... trầm hơn rất nhiều". Ánh mắt anh hướng vào cô, có chút hiếu kỳ, có chút trêu chọc, Khánh Đệ nhất thời không biết tránh đi đâu, mặt đỏ lên giải thích: "Em đâu có? Khi ấy em... hơn nữa anh không phải người xấu, em biết”. Cô không biết phải giải thích cảm nhận của mình khi ấy thế nào, lúc đó trong lòng nhiều tâm trạng khó nói, quá nhiều những mộng tưởng biết rõ là xa vời, chính vì biết anh là người lạ, lại chìm đắm trong ánh mắt đầy cổ vũ của anh, vì vậy cô mới trút bầu tâm sự.

''Khi ấy em chẳng biết trời cao đất dày là gì, cụ thể nói những gì giờ em cũng quên rồi." Cô lắp bắp nói, nét mặt vẫn còn vẻ ngượng ngùng. Tối hôm ấy trăng sáng sao thưa, dưới ánh trăng màu bạc cô nắm chặt tay lại, ngữ khí hùng hồn, khi nói đến những việc mình đang nghĩ trong đầu, ánh mắt cô sáng rực, khuôn mặt bình thường vào giây phút ấy dường như toát ra một sức mạnh áp đảo người khác. Anh còn nhớ cô đã nói, sẽ có ngày cô rời khỏi đây để đi thực hiện giấc mơ của mình, cô muốn làm nhà văn, cô muốn làm biên kịch, cô muốn viết hết những câu chuyện trong tim mình ra cho người khác đọc. Khi ấy, anh vẫn còn trẻ, cũng non nớt như cô, đã hoảng hốt nhận ra rằng đây chính là sức mạnh của mộng tưởng. Khánh Đệ nhìn mũi chân mình rất lâu, ngẩng đầu lên, ngập ngừng hỏi: "Giờ anh còn hát không?", nói xong bất giác hát khẽ một câu.

Khương Thượng Nghiêu sững người, không ngờ bài hát từ mấy năm trước mà cô vẫn còn nhớ, thậm chí giọng nói khe khẽ của cô còn mang hơi hướng của sự dịu dàng, tinh tế. Anh bắt đầu suy nghĩ, ngoài hát ở lớp ghita ra thì lần gần đây nhất anh hát là khi nào? "Hình như, lâu rồi không hát", anh cười khổ: "Đi làm kiếm tiền nuôi cả gia đình, áp lực rất lớn", nói xong anh hất cằm về phía trước, hỏi cô: "Xe 22 phải không? Đến rồi kìa". Cô khẽ thở dài, cũng nhìn thấy những dòng chữ màu đỏ trên thân chiếc xe buýt cũ kỹ đang từ xa đi đến, đành thò tay vào túi tìm tiền lẻ. "Lần đó em đi vội quá, quên không nói với anh, anh hát hay lắm. Thật đấy." Khi bước lên bậc cửa xe buýt, cô quay đầu lại nói với anh. Hôm đó Thượng Nghiêu đã hát một bài mà cô không biết, nhưng giọng hát xa xôi buồn bã, tinh khiết như âm thanh của thiên nhiên. Anh nói đây là một bài dân ca Mông Cổ, anh nói trong người anh có một nửa huyết thống là của người Mông Cổ, bài hát đó là bài hát của quê hương nơi anh chưa từng một lần về thăm.

Khuôn mặt điềm tĩnh của Khương Thượng Nghiêu giãn ra, khẽ mỉm cười. "Em đi đây. Cảm ơn anh đã tiễn em." Cô vừa lên xe vừa vẫy tay chào anh. Nhìn qua tấm kính cửa sổ phủ sương mờ ảo, bóng anh càng lùi xa càng nhạt đi. Thẩm Khánh Đệ khịt mũi, vội vàng xuống xe ở cửa sau. Thiếu chút nữa thì quên mất, xe đạp của cô còn đang trơ trọi một mình trong nhà xe của thư viện.

.