Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 15

Chương 15.

“Yêu thầm giốnng như một nốt ruồi nho nhỏ dưới ngực, chỉ bản thân mới biết đến sự tồn tại của nó." Khánh Đệ cắn bút suy nghĩ, rồi lại thêm vào giữa một câu: "Nó và trái tim làm hàng xóm của nhau". Viết xong, nhìn hai từ "Yêu thầm", cô cảm thấy có chút tức cười.

Tối đó mẹ kiên quyết về nhà, cậu cũng không biết phải làm thế nào, ngủ lại nhà trọ một tối rồi sáng sớm hôm sau liền về Dã Nam. Mấy ngày nay không khí trong nhà u ám yên lặng như hang động từ ngàn xưa chưa khai quật, mỗi khi đi lại cô đều phải rón rén khe khẽ. Còn Ái Đệ vẫn luôn trong trạng thái chán nản, sau khi Diêu Cảnh Trình cầm một túi cam đến nhà thăm mới khiến sắc mặt nó hồng hào lên đôi chút, trên môi còn thoáng nở nụ cười. Lần này, từ lúc ngồi xuống Diêu Cảnh Trình đã liến thoắng đùa tếu, tức thì nói: "Não bị chấn động cũng tốt, người như em có ngốc một chút mới đáng yêu", lúc thì lại nói: "Hai chúng ta thật trùng hợp, một người thì bị đánh cho thâm mắt phải, người thì bị thương ở gáy phải, thật xứng đôi".

Những câu đó vừa nói xong thì Ái Đệ đã phì cười thành tiếng, rồi len lén liếc xem phản ứng của chị gái, Khánh Đệ vờ không để ý chăm chú bóc cam. Đầu óc thực tế của Ái Đệ không cho phép bản thân mình thích một người con trai có gia cảnh như Diêu Cảnh Trình, hoặc tự thất vọng với bản thân vì đã để ý tới người đang thích chị gái mình. Nhưng vẫn không thể ngăn cấm được tâm tư thiếu nữ, đồng thời lại bất mãn trước sự thờ ơ của Diêu Cảnh Trình, vì vậy hễ có cơ hội là con bé sẽ dùng những lời lẽ cay nghiệt để công kích vô số những nhược điểm của Diêu Cảnh Trình nhằm triệt tiêu mọi cảm xúc của mình. Nhưng khi Diêu Cảnh Trình giữ đúng lời hứa, đến tận nhà thăm nó, nó không tránh khỏi việc mất kiểm soát trước những tình cảm vẫn còn vấn vương trong lòng. Cùng là yêu thầm, nhưng em gái mâu thuẫn hơn cô rất nhiều.

Khánh Đệ thở dài, dùng bút gạch gạch xóa xóa những chữ vừa nguệch ngoạc trên giấy. Ái Đệ đẩy cửa vào, đầu vẫn còn cuốn băng gạc, ánh mắt tràn đầy phấn khích, nói: "Chị, tối nay Diêu Cảnh Trình lại mời chị em mình đi xem phim". Mẹ Diêu Cảnh Trình bán vé ở rạp chiếu phim của Cung văn hóa đường sắt, nhờ có lợi thế đó mà mấy ngày gần đây Diêu Cảnh Trình đã mời chị em cô vài lần rồi. Khánh Đệ nghịch bút trên tay, mỉm cười quan sát bộ dạng vui vẻ của em gái đang lục tung tủ quần áo của mình.

"Bộ này không đẹp." Ái Đệ lại lấy ra một bộ khác, nhưng rồi chẹp miệng: "Bộ này lần trước đã mặc rồi", sau đó rút ra một bộ khác ướm lên người ngắm qua ngắm lại, quay một vòng làm dáng trước gương, dùng ánh mắt để thăm dò đánh giá của Khánh Đệ. Khánh Đệ gật đầu. Ái Đệ lập tức hài lòng mỉm cười: "Bộ này kết hợp với cái mũ này rất đẹp. Chị, Diêu Cảnh Trình còn nói, xem phim xong sẽ mời chị em mình đi ăn".

Bất luận là xuất phát từ tâm lý muốn bù đắp hay vì nụ cười rạng rỡ đang khiến khuôn mặt Ái Đệ sáng bừng lên lúc này, mà Khánh Đệ không nỡ nói lời từ chối. Cô chỉ hỏi: "Mấy ngày nay cậu ta mua cái này mua cái kia, lấy đâu ra nhiều tiền thế? Xem phim xong thì về nhà luôn, đừng khiến người ta phải tiêu tiền bừa bãi nữa". Hôm kia đi chợ đêm chơi, Ái Đệ đã đòi Diêu Cảnh Trình mua cho một con búp bê cao bằng nửa người thật. "Mặc kệ anh ta." Ái Đệ bĩu môi: "Dù sao chỉ cần anh ta biết kiếm tiền là được rồi, nếu không sao có thể được gọi là đàn ông. Nhân lúc trong tay anh ta có thì phải tìm cách mà tiêu, ăn Tết xong nghèo đi lại keo kiệt muốn chết". Họ hẹn sẽ gặp nhau ở cửa rạp chiếu phim, Khánh Đệ không ngờ hôm nay còn có thêm hai người nữa. Ở khoảng cách hơn mười mét tình cảm ân ái ngọt ngào của hai người đó như theo không khí truyền tới, thấm vào tận xương tủy cô, vừa chua vừa chát vừa lạnh. Ngay lúc ấy cô dừng chân lại, vừa muốn quay người đi thẳng về nhà, lại vừa muốn nhìn thêm một lúc.

Bước chân Ái Đệ cũng đột ngột chậm lại, nói một cách quái đản kỳ quặc: "Haizz... Em đang thắc mắc sao Diêu Cảnh Trình lại giục liên tục, thì ra chị gái anh ta cũng ở đây". Từ xa, Diêu Cảnh Trình hướng về phía họ vẫy tay rối rít, Diêu Nhạn Lam nép người bên cạnh Khương Thượng Nghiêu, đôi mắt cong lên cười nhìn về phía chị em Khánh Đệ. "'Đừng nói nữa." Khánh Đệ kéo em gái, đi nhanh về phía trước.

Sau khi chào hỏi xong, cuối cùng Khánh Đệ mới nhìn Khương Thượng Nghiêu: "Chào anh." Khương Thượng Nghiêu vẫn như mọi lần, gật đầu mỉm cười, cánh tay đang đặt lên eo Diêu Nhạn Lam rời đi, rồi thuận thế nắm chặt tay bạn gái. "Sắp đến giờ rồi, chúng ta vào phía cửa bên đi." Hình ảnh những ngón tay thon dài trắng muốt như thân hành nằm gọn trong lòng bàn tay to rộng, hai người ngồi bên cạnh cô thi thoảng lại chụm đầu thì thầm với nhau và cả những nụ hôn vụng... Những cảnh đó xen lẫn với những đoạn phim lần lượt thay đổi trên màn ảnh, hai tiếng sau trong rạp chiếu phim đèn bỗng bừng sáng, Khánh Đệ đang thất thần lúc này mới hoảng hốt giật mình, thì ra bộ phim đã kết thúc.

Diêu Cảnh Trình có lẽ muốn đợi cô cùng ra, nhưng bị Ái Đệ nhanh chân bước lên giật giật tay áo kéo về phía trước, còn Khánh Đệ vốn cố ý chần chừ lùi lại phía sau, lại thêm bị dòng người chen lấn, nên chẳng bao lâu đã tụt xuống cuối cùng thật. Cô định nhân cơ hội lạc nhau đi thẳng về nhà là xong, không ngờ ra khỏi cửa rạp, lại thấy hai đôi vẫn đang đứng chờ mình trong gió lạnh. Khánh Đệ chỉ còn biết cười khổ.

Bọn họ còn đang bàn xem nên đi đâu ăn gì cho ấm bụng, Ái Đệ quyết nhắm vào Diêu Cảnh Trình, nhưng Diêu Cảnh Trình lại đẩy sang cho Khương Thượng Nghiêu, nói thẳng trong năm người ở đây chỉ có một người đã đi làm, được nhận lương, nên anh ấy không mời thì ai mời. Khương Thượng Nghiêu nhìn Diêu Nhạn Lam đang ra sức bảo vệ mình đấu khẩu với em trai, tâm trạng vui vẻ, nên nói mọi người chọn đi đâu tùy thích, anh mời. Đều là những đứa trỏ to xác, có thể nghĩ ra nơi nào cao cấp chứ, đối với họ mà nói, có thể vào quán thịt dê ăn một trận no nê đã là tốt lắm rồi.

Quán thịt dê Lão Đồng Gia ngoài địa điểm không được tốt lắm ra, còn lại thứ gì cũng tốt, lại là thương hiệu lâu năm, mùa này khách trong quán không hề ít hơn bình thường. Mấy người bọn họ vừa vào quán, Diêu Cảnh Trình đã liếc ngay thấy một chiếc bàn trống, kéo Ái Đệ đang nhắc đi nhắc lại câu "Trương Quốc Vinh đẹp trai quá, đẹp trai quá" tới lần thứ mười lăm ngồi xuống, định gọi Khánh Đệ, nhìn theo tầm mắt cô, bất giác sững người lại, ngay sau đó quay sang nháy mắt nói với Ái Đệ: "Suỵt, fan của em kìa, hay là ra chào một tiếng?". Khương Thượng Nghiêu cũng để ý đến biểu hiện khác thường của hai chị em, hỏi: "Hai em quen à?".

Thẩm Khánh Đệ còn chưa kịp giải thích đây là anh họ của cô, thì bàn bên đã có một người khác đứng dậy đi về phía này, tuổi tác không nhiều hơn họ là bao nhiêu, dáng người vừa cao vừa to con, đầu lại húi cua, càng khiến những thớ thịt trên khuôn mặt nổi rõ hơn. Tư thế bước đi của người đó cũng rất ngông nghênh, khiến mọi người xung quanh đều phải dạt ra để tránh. Từ xa anh ta đã cất tiếng oang oang: "Thẩm Ái Đệ, giả vờ không quen biết phải không?". Vào lúc nhìn thấy anh ta, Ái Đệ hành động thần tốc dùng tay kéo sụp mũ xuống che mắt, hai cánh tay chống lên bàn, giấu mặt vào trong đó. Nghe thấy anh ta gọi mình, biết có trốn cũng không được, đành kéo mũ lên ngồi thẳng dậy, cổ vươn cao rất hiên ngang đĩnh đạc.

Thấy người đó khí thế hung hăng, Diêu Cảnh Trình lập tức đứng dậy, thuận tay nhặt một đôi đũa trên bàn lên, Khương Thượng Nghiêu chau mày, kéo tay Diêu Nhạn Lam nấp sau lưng mình. Cảnh tượng ấy bảo Khánh Đệ không thở dài sao được Cô tự trào mím môi, trên khuôn mặt lại nở nụ cười hời hợt khách sáo thường thấy, nhìn về phía sau lưng người thanh niên hung hăng kia, gọi một liếng: "Anh Hoài Nguyên!".

Khuôn mặt đầy thịt của người đi trước đột nhiên cứng lại, quay người hỏi: "Ngụy Tử, cậu quen à?". Nụ cười tươi rói như gió xuân của Ngụy Hoài Nguyên cũng không thể xua tan được không khí gượng gạo hiện tại, không đợi anh ta lên tiếng, Thẩm Ái Đệ nghển cổ, khinh khỉnh nói với người thanh niên đứng trước: "Anh họ tôi, làm sao? Nhiếp Tiểu Tứ, da mặt anh lại ngứa ngáy rồi phải không? Một cái bạt tai còn chưa đủ chứ gì? Còn muốn bà cô ra tay tặng thêm cái nữa?". Lần này không giống lần trước, bên cạnh cô có Diêu Cảnh Trình, có anh Khương, có chị gái có anh họ, còn cả đám người đang ngồi ăn trong quán, Thẩm Ái Đệ không sợ. Vừa dứt lời Diêu Cảnh Trình lập tức quay lại nhìn nó với vẻ mặt sợ hãi như muốn nói "Đừng gây thêm phiền phức cho tôi nữa", Thẩm Khánh Đệ cũng trừng mắt nhìn em gái, anh chàng tên Nhiếp Tiểu Tứ kia nghe thấy vậy miệng méo xẹo, nhe nửa hàm răng ra hằm hè định động thủ, Diêu Cảnh Trình bước nửa bước giơ ngực ra chắn ngang trước mặt anh ta, đồng thời nói: "Nhiếp Tiểu Tứ, lần trước chúng ta đã nói chuyện này cho qua rồi, còn gì nữa thì tới tìm tao đây".

Bên này Ngụy Hoài Nguyên cười híp mắt kéo tay Nhiếp Tiểu Tứ, khuyên giải nói: "Sao thế sao thế? Có giao tình với em họ tôi à? Có gì từ từ nói, đại lão gia mà lại thô lỗ với con gái thế sao được". Thẩm Ái Đệ khẽ lầm bầm: "Ai có giao tình với anh ta, tên béo chết tiệt không biết tự về mà soi gương", bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của chị gái, nó vội vàng im miệng. Ngụy Hoài Nguyên vẫn đang từ tốn khuyên giải: "Chẳng trách tôi thấy cậu không nói không rằng đã đi sang bên này, thì ra là người quen cả. Em gái tôi tính cách nóng nảy, nếu có đắc tội với cậu thì coi như nể mặt tôi đây. Được rồi, được rồi, so đo với con nhóc đó thì còn gọi gì là đàn ông nữa".

Sắc mặt Nhiếp Tiểu Tứ cũng dịu lại, Ngụy Hoài Nguyên càng cười tươi hơn: "Kêu em gái tôi sang uống với cậu hai chén, thế là được chứ gì?". "Còn lâu!" Thẩm Ái Đệ nói lớn. Vừa nói xong nhìn bộ dạng bị bẽ mặt của Ngụy Hoài Nguyên, nghĩ bình thường Ngụy Hoài Nguyên đối với nó cũng không tệ, nên khẽ bổ sung thêm một câu: "Anh Hoài Nguyên, hôm nay em đến đây cùng bạn. Muốn uống rượu thì để lần sau đi được không?". Sắc mặt sa sầm vừa rồi của Ngụy Hoài Nguyên đã khôi phục lại được phần nào vẻ tươi sáng, nói: "Cũng phải, quên mất còn có các bạn của em", nói xong anh ta đưa mắt liếc nhìn người có vẻ như nhiều tuổi nhất trong nhóm, rồi bất giác sững lại.

Sau vai người thanh niên cao lớn trước mặt anh ta kia lấp ló nửa khuôn mặt, khuôn mặt trắng muốt mịn màng, trên đó khảm một đôi mắt tròn to đen như sơn, nhìn về phía anh ta ánh mắt tinh nhanh thu hút. Khi bắt gặp ánh mắt anh ta nhìn lại, đôi mắt ấy thoắt sáng lên, rồi thu người về, chỉ còn thấy một nửa người và mái tóc buộc đuôi ngựa sau gáy. Ngụy Hoài Nguyên phản ứng rất nhanh, ánh mắt anh ta sững lại chưa đến một giây, đã lại tươi cười nhìn Khương Thượng Nghiêu hỏi: “Cậu là…”. Khương Thượng Nghiêu đứng bên cạnh quan sát đã lâu, ngay cả khi Diêu Cảnh Trình chuẩn bị động thủ anh vẫn bình tĩnh như không, lúc này chỉ điềm đạm cười, nói: "Tôi là anh của họ".

Ngụy Hoài Nguyên khẽ sững lại lần nữa, thầm nghĩ Khánh Đệ, Ái Đệ ngoài mình là anh ra còn có anh nào nữa? Định mở miệng hỏi tiếp, nhưng thấy đối phương lại có bộ dạng kiệm lời như vàng. "Anh Hoài Nguyên." Khánh Đệ đứng bên cạnh gọi: "Tối qua bố em vừa nhắc đến anh đấy, bác gái nói anh về Vấn Sơn rồi, bố em còn nhắc không thấy anh đến chơi, Tết cũng không được ngồi uống với anh một bữa". Mọi người đều sững lại, không ngờ vào lúc này mà Khánh Dệ lại mang chuyện nhà ra để nói với anh họ, chỉ có Khương Thượng Nghiêu là thấp thoáng như nở nụ cười trên môi.

Những lời của Khánh Đệ khiến không khí dịu xuống rất nhiều, Ngụy Hoài Nguyên định thần lại, thuận đà nói tiếp: "Em về bảo cậu hai ngày nữa anh tới chơi, sẽ mang mấy chai rượu ngon ở tỉnh về biếu cậu", nói xong kéo Nhiếp Tiểu Tứ: "Được rồi người anh em, có chuyện gì chúng ta sẽ nói sau". Trong lòng anh ta có chuyện, nên không còn kiên nhẫn nữa, thấy Nhiếp Tiểu Tứ vẫn còn đang trừng mắt hằm hè với tên tiểu tử khác như đang chọi gà, bất giác bực bội, vừa khuyên Nhiếp Tiểu Tứ vừa gọi phục vụ tính tiền. Tất cả thực khách trong quán thịt dê quan sát theo dõi cho tới tận lúc này, thấy có vẻ như sẽ không có chuyện đánh đấm xảy ra, nên bắt đầu mất hứng quay lại cầm đũa rót rượu tiếp tục ăn uống. Em gái phục vụ sợ xảy ra xô xát sẽ không ai thanh toán, nên đã tính sẵn đứng chờ. Nghe Ngụy Hoài Nguyên gọi, tay run run đưa tờ hóa đơn ra. Nhiếp Tiểu Tứ vẫn chưa nguôi giận, trước khi đi còn tức tối nhìn về phía Diêu Cảnh Trình khẽ gật đầu: "Mày được lắm, Diêu Cảnh Trình, tới tìm mày phải không?", nói rồi nhân lúc Diêu Cảnh Trình không để ý, bàn tay lo lớn đưa ra túm lấy gáy cậu ta, dùng lực đẩy một cái, khiến Diêu Cảnh Trình ngã dúi dụi.

Trên tay Diêu Cảnh Trình vẫn cầm đôi đũa, hét lên một tiếng lao tới định nhằm thẳng vào mắt Nhiếp Tiểu Tử mà đâm, nhưng bị một lực mạnh kéo giật lại phía sau, thì ra bị Khương Thượng Nghiêu kéo về chỗ cũ. Phía bên kia Nhiếp Tiểu Tứ cũng bị Ngụy Hoài Nguyên ôm chặt eo kéo đi, vừa đi vừa quay đầu lại nói: "Tới tìm mày, anh đây nhớ rồi!". Không khí lạnh lẽo trong quán dần dần tan biến náo nhiệt trở lại. Mấy người bọn họ sau khi trải qua chuyện này, đều không còn thấy ngon miệng nữa. Ánh mắt Diêu Nhạn Lam vẫn còn sợ hãi, lo lắng hỏi: "Cảnh Trình, sao em lại gây sự với loại người đó?".

Diêu Cảnh Trình không trả lời, chỉ tức giận quay sang trừng mắt nhìn Ái Đệ đang ngồi bên cạnh, ném mạnh đôi đũa đang cầm trên tay xuống bàn để hả giận, sắc mặt Ái Đệ u ám, buồn bực ngồi gảy gảy những vết bẩn nhiều năm đã khô lại trên khăn trải bàn. Tiếng đũa rơi xuống đất, Khánh Đệ nhìn em gái, hiểu ngay có lẽ em gái mình lại làm gì đó khiến Diêu Cảnh Trình phải gánh họa giúp, bối rối định chào ra về, lại thấy Khương Thượng Nghiêu vỗ về ôm chặt vai của Diêu Nhạn Lam, ngồi xuống trước, cầm thực đơn lên thản nhiên nói như chưa có chuyện gì xảy ra: "Gọi đồ ăn đi. Ai cũng đói rồi. Phải nói trước, trong túi anh chỉ còn một trăm năm mươi tệ, tiết kiệm chút nhé". Khánh Đệ cũng ngồi xuống theo, vờ cúi xuống nhặt đũa, giấu mặt dưới gầm bàn cười thầm.

.