Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 16

Chương 16.

Cái gọi là ân oán giang hồ, ban đầu chẳng qua chỉ là ý khí tranh chấp. Ý là vẻ mặt, khí là tâm trạng. Nói một cách đơn giản thì, tôi nhìn anh thấy rất ngứa mắt, lại thêm lúc ấy tâm trạng đang ở trạng thái cực đoan, thế là kết ân kết oán.

Diêu Cảnh Trình không phải tên ngốc, câu "Tới tìm mày! Anh đây nhớ rồi!" Nhiếp Tiểu Tứ nói, cậu ta nghe thấy, lập tức để tâm ngay. Người khác nói câu này có lẽ là để dọa nạt, nhưng em trai của Nhiếp Nhị gia mà đã nói như thế thì nhất định hắn sẽ làm thật. Thế cho nên sau khi nhập học, cậu ta chỉ ước khắp người đều mọc mắt để có thể quan sát tám phương bốn hướng trên đường mình đi học, vì sợ Nhiếp Tiểu Tứ tìm người tới chỉnh mình. Khương Thượng Nghiêu nói cùng lắm thì để hắn đánh một trận cho hả giận, sau này tránh đám người đó ra, thời gian lâu dần mọi việc rồi cũng sẽ nhạt đi. Dù sao ở Vấn Sơn, Nhiếp gia cũng là bọn côn đồ, trong những năm tích góp thế lực, kẻ thù lớn nhỏ tiềm ẩn hay lộ diện nhiều không kế xiết. Diêu Cảnh Trình chỉ là một chú cá vàng nhỏ bé giữa bầy cá mập hung hãn mà thôi. Nhưng bản thân cậu ta lại không nghĩ như thế

Mặc dù nói từ nhỏ cậu ta đã coi Khương Thượng Nghiêu như anh ruột của mình, thậm chí coi anh là tấm gương để noi theo, cậu ta có thể học anh trai cách hiếu thuận chăm sóc người trong gia đình, nhưng cậu ta lại không thể đóng cửa nhà suốt ngày, sống an phận như anh được. Bảo cậu ta để đám Nhiếp Tiểu Tứ đánh một trận, sau này làm sao còn có thể làm người ở Vấn Sơn nữa, làm sao còn dám nhìn mặt đám huynh đệ mà trước kia cậu ta đã cười nhạo nữa? Huống hồ, lần trước ở phòng máy Thẩm Ái Đệ bị Nhiếp Tiểu Tứ xốc lên hôn mấy cái, chuyện này đối với đám người xung quanh đang ra sức reo hò cổ vũ kia vốn chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng cậu ta lại muốn ra mặt. Nếu biết có thể ngăn được việc bỉ ổi đó, mà cậu ta lại buông tay bỏ mặc thì có còn là đàn ông nữa không? Vì vậy, trên đường đi học về đạp xe tới cửa ngách của khu tập thể đường sắt, bị người nào đó dùng chân đạp lên bánh sau của xe, tiếp đó bị kéo vào trong con hẻm đối diện với cửa ngách, Diêu Cảnh Trình mới cảm thấy hối hận vô cùng. Cậu ta hối hận lần trước tại sao lại không cất con dao găm đó cho kỹ, lại để anh Khương thu mất chứ?

Mấy bàn chân mang giày đinh kiểu quân đội thi nhau đạp, Diêu Cảnh Trình hai tay ôm chặt lấy đầu bảo vệ mặt. Biết là chuyện gì đang xảy ra, trong lòng cậu ta quyết định, nhắm chuẩn thời cơ, ôm chặt lấy một cái chân kéo lại phía mình, rồi dùng sức lao cả người lên. Ném mạnh chiếc cặp sách trên tay về phía trước, định hất ngã người bên cạnh để cướp đường chạy về nhà. Nhưng rốt cuộc thì mấy nhân vật mà Nhiếp Tiểu Tứ đưa đến đều là đám người coi việc đánh đấm như chuyện cơm bữa, cầm dao đâm người không chớp mắt, tên bên cạnh đó không hề bị Diêu Cảnh Trình xô ngã, ngược lại khi cậu ta lao đến, kẻ nằm dưới đất lăn một vòng bật dậy, chửi một câu: "Mẹ nó chứ, gan lì thật", còn chửi chưa xong đã đứng thẳng lên bẻ quặp cánh tay Diêu Cảnh Trình ra phía sau, tiện đà đẩy mạnh về phía trước. Diêu Cảnh Trình lại bị đẩy vào giữa đám người kia, ngay sau đấy những gót giày tiếp tục tới tấp nện xuống ngực và phần lưng, cậu ta cúi gập người đụng phải tường, mạnh tới mức nổ đom đóm mắt. Vết bầm dưới mắt phải còn chưa tan hết, lần này mắt trái lại bị thương. Chỉ cảm thấy nửa khuôn mặt ướt rườn rượt, mọi vật trước mắt bỗng như mờ đi. Nhìn thấy máu, Diêu Cảnh Trình nhất thời mất đi lý trí, trước đó còn có ý định bỏ chạy, lúc này lại chỉ nghĩ: Ông mày không sống được, thì cũng phải kéo một thằng đi theo.

Đám côn đồ kia thấy cậu ta hung hăng như con thú nổi điên bị giam giữ lâu ngày, càng cao hứng, ra sức chửi rủa không ngớt, gót chân giáng xuống cũng chẳng tiếc sức. Đúng lúc này, phía đầu con hẻm vang lên tiếng kim loại đập vào nhau loảng xoảng, đám côn đồ của Nhiếp Tiểu Tứ sau khi nhìn rõ người vừa đến, quay sang nhìn nhau, rồi phá lên cười. Con hẻm này buổi sáng là chợ rau, đến buổi chiều vào giờ tan học thì rất ít người qua lại, mà cho dù vừa rồi có người đi qua, thấy đám côn đổ đang hung hăng ẩu đả, cũng phải tránh từ xa rồi. Giờ ngay đầu hẻm lại xuất hiện một thanh củi khô trên vai vác ống nước mạ kẽm đang lao về phía bọn chúng, chắc chắn là đồng bọn của tên tiểu tử này. Chỉ có điều sắc mặt tên đồng bọn mới đến này trắng bệch, cổ mỏng manh nghển dài như cổ cò, cánh tay gầy đét, tay trái bị gãy vẫn còn đang bó bột, người ngợm như thế mà cũng đến trợ giúp, chẳng phải không biết tự lượng sức mình hay sao?

Nhìn thấy năm sáu tên đang vây lại tấn công Diêu Cảnh Trình, người nào người nấy đều cao hơn cậu ta cả cái đầu, khuôn mặt trắng bệch của Hoàng Mai vẫn không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Nó rất gầy, gầy tới mức nổi hết cả gân, tay phải cầm ống nước múa điên cuồng, những tiếng tạt gió vù vù lướt qua tai, mấy lên kia không cầm vũ khí, lùi lại phía sau mấy bước, tạo thành hình vòng cung. Hoàng Mao dừng lại, cũng chẳng buồn nhìn về phía Diêu Cảnh Trình, chỉ chống ống nước xuống đất đứng nhìn chằm chằm đám người kia. Bộ dạng nhếch nhác lại bất cần đời như thế ý nghĩ cùng lắm thì tất cả cùng chết một lượt như được khắc trên mặt khiến đám người kia có chút bất ngờ. Diêu Cảnh Trình hoảng loạn đưa tay lên vuốt mặt, cũng chẳng màng đến việc máu dính đầy tay, cúi xuống nhặt cặp sách của mình lên. Cậu ta và Hoàng Mao trong tay có thanh vũ khí dài như thế cho dù có bị vây chặt lại, thì cũng không dễ gì mà để người khác tiếp cận được.

Bên phía đối phương có một tên hung hăng định thử xông lên cướp ống nước trên tay Hoàng Mao, Hoàng Mao đánh thẳng tới, ống nước mạ kẽm nhằm vào cổ họng tên kia mà quét đến, tên đó vội vàng lùi về phía sau để tránh, gần như lùi hẳn lại, trong mắt hiện lên ý định rút lui. Tên cầm đầu có lẽ thấy nếu tiếp tục đánh cũng chẳng thuận lợi nữa, lão đại đã dặn chỉ cần khiến Tiểu Tứ hả giận là được rồi, dù sao Diêu Cảnh Trình đã phải đổ máu, tiếp tục lằng nhằng gây thêm phiền phức càng không đáng. Thế là tên đó hét vào mặt Diêu Cảnh Trình: "Tiểu tử, biết chuyện gì rồi chứ? Lần sau có tán gái thì cũng phải nhìn trước ngó sau, đừng gây sự với người không nên gây sự, đem mạng mình ra để thí, biết chưa hả?". Bọn chúng đến nhanh, rút còn nhanh hơn, chẳng bao lâu đã biến mất khỏi con hẻm.

Diêu Cảnh Trình thở phào nhẹ nhõm, chân cũng theo đó mà mềm nhũn ngồi bệt xuống đất. Vừa dùng tay áo lau máu ở má vừa hỏi: “Sao cậu lại ở đây? Biết tôi có chuyện à?” "Cậu nói sau khi vào học sẽ không đến chỗ Tang Cẩu nữa, tôi đến để xem cậu có tiền mời tôi ăn cơm hay không?" Hoàng Mao đưa ống nước cho cậu ta: "Tôi nhặt trên khu đất đang xây dựng gần nhà cậu, mẹ kiếp, không có nó hôm nay hai đứa mình lại phải vào bệnh viện lần nữa rồi". Diêu Cảnh Trình chống một đầu ống nước xuống để làm trụ bám đứng dậy, cười mắng: "Vậy mang về nhà mà thờ đi. Mà này, cậu đến để mời tôi đi ăn cơm phải không? Mấy ngày hôm nay tôi không ở đó kiếm được bao nhiêu tiền rồi?".

"Một gói mỳ Can Thúy.” Hoàng Mao khô khốc nói xong, nghĩ đến điều gì đó, liền nở nụ cười hiếm hoi. "Đừng chỉ nhớ đến mỳ Can Thúy nữa, cậu mau trả hết nợ cho mình.” Diêu Cảnh Trình tóm lấy cánh tay của Hoàng Mao, mượn lực để đứng vững rồi đi về phía trước, nói bổ sung: "Còn chưa trả xong hôm nay đã sạch rồi".

Trong lòng cậu ta rất bất mãn, nhưng trước đó dưới sự cứng rắn của anh Khương, đành ngoan ngoãn hứa sẽ không làm cho Tang Cẩu nữa. Nhưng tối nay, sau giờ tự học, cậu ta lại nhìn thấy chiếc xe con hiệu Toyota của anh Tang Cẩu đỗ đợi trước cổng trường, Diêu Cảnh Trình do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định lên xe. Tang Cẩu nhìn cậu ta thăm dò từ trên xuống dưới: "Nhận không ra nữa, tiểu tử cậu cũng lì lợm gớm nhỉ? Gây sự với ai không gây, lại dính ngay vào anh em nhà họ Nhiếp". Con người Tang Cẩu không xấu xí hung dữ như cái tên, đôi mắt ti hí đảo liên tục nhìn giống con chuột hơn.

Diêu Cảnh Trình không hỏi anh ta nghe được tin tức về chuyện xảy vào buổi chiều đó ở đâu, Vấn Sơn nhỏ bé thế này, ai chẳng biết ai? Điều mà cậu ta đang suy nghĩ đó là liệu Tang Cẩu có phải người của anh em họ Nhiếp hay không, có phải lại ra mặt vì Nhiếp Tiểu Tứ không? Lúc này cậu ta cảm thấy thất vọng vô cùng, sau khi nỗi thất vọng qua đi, trong lòng nghĩ chẳng phải lại đến bệnh viện sửa chữa linh kiện một lần nữa sao? Có phải mang thai đâu, sợ gì chứ? Thế là, vẻ mặt cậu ta tỏ ra rất bất cần. Nào ngờ Tang Cẩu thấy cậu ta hồi lâu không nói không rằng, túm chặt lấy cằm cậu ta kéo mặt quay lại, nhờ ánh đèn yếu ớt mờ ảo trong xe nhìn kỹ, rồi nói: "Vẫn ổn, ra tay vẫn còn niệm tình, Nhiếp Lão Nhị làm việc cũng không tuyệt tình lắm. Có điều, thế này thì khó giải quyết rồi". Anh ta nói xong liền trầm ngâm, bộ dạng có vẻ khó hiểu. Diêu Cảnh Trình không thể che giấu nổi sự tò mò trong mắt, Tang Cẩu thấy ngay liền cười cười nói: "Thôi bỏ đi, vốn định hỏi chú xem có muốn báo thù không, nếu muốn hả giận anh sẽ giúp chú. Nhưng nhìn thế này thì, chẳng qua cũng chỉ là đám trẻ con đánh lộn thôi. Anh cả nghĩ quá rồi".

Diêu Cảnh Trình nghe đến hai từ báo thù, bất giác thấy cảm động trong lòng. Nếu để giới giang hồ Vân Sơn biết Nhiếp Tiểu Tứ cũng chẳng làm được gì trước mặt cậu ta... Cậu ta có thể tưởng tượng được có bao nhiêu ánh mắt sùng bái đang nhìn mình. Nhưng ngay sau đó lại nghĩ đến anh trai của Nhiếp Tiểu Tứ là Nhiếp Nhị, tâm trạng cao ngạo của Diêu Cảnh Trình lập tức rớt xuống đất: "Anh Tang Cẩu, anh đối tốt với huynh đệ bọn em, bọn em trong lòng đều biết". "Ha ha, chỉ là tiện tay thôi. Anh mày cũng có tư thù, chú gây sự với Nhiếp Tiếu Tứ, anh còn gây sự với nhân vật phiền phức hơn... Nhiếp Nhị. Vì vậy..." Tang Cẩu thở dài: "Có những việc không thể không làm". Bộ dạng bất đắc dĩ của Tang Cẩu không phải vờ vịt, mà những lời đầy ẩn ý của anh ta khiến trí tò mò của Diêu Cảnh Trình lại bị đẩy lên cao. Có điều trong giới có những chuyện không đến phiên đám tép riu như cậu ta can thiệp, vì vậy Diêu Cảnh Trình đành phải im lặng, nhưng ánh mắt lại tràn đầy tâm tư.

Tang Cẩu đang ngồi dựa vào thành ghế đột nhiên cúi người về phía trước, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên miệng mình, nhìn chằm chằm Diêu Cảnh Trình không chớp mắt: "Nghe nói chú và Nhiếp Tiểu Tứ trước kia còn là anh em, anh không làm khó chú, anh chỉ cần chú đến gặp Nhiếp Tiểu Tứ nhận lỗi, không cần biết chú làm thế nào, cách chú tự nghĩ. Anh chỉ cần chú lại thân thiết với hắn như ngày xưa...". Tang Cẩu dừng lại không nói nữa, đảo mắt nhìn xung quanh. Những người trên xe trước đó đã xuống cả rồi, Diêu Cảnh Trình hiểu đây có lẽ là chuyện cơ mật, bất giác ngay cả hơi thở cũng trở nên căng thẳng, đợi câu nói tiếp theo của Tang Cẩu: "Sau đó đưa hắn đến chỗ của chúng ta". Sự giảo hoạt trong mắt Tang Cẩu, nụ cười nhếch mép ý vị sâu xa của anh ta nói với Diêu Cảnh Trình rằng, đây là một âm mưu, và cậu ta là một mắt xích trong đó. Diêu Cảnh Trình có đôi chỗ chưa hiểu tại sao? Đến sòng bạc đánh bài thì hậu quả nghiêm trọng nhất cũng chỉ là khuynh gia bại sản, nhưng Nhiếp Tiểu Tứ xảy ra chuyện anh trai hắn lại chịu ngồi im chắc? Còn Tang Cẩu có bản lĩnh gì mà định gây sự với Nhiếp Nhị?

Tang Cẩu như nhìn thất tất cả những câu hỏi hiện lên trong mắt của Diêu Cảnh Trình, dựa lưng vào thành ghế, nói: “Những chuyện khác chú không phải lo, chỉ cần nói có làm hay không thôi. Cứ nghĩ tới việc có một ngày Nhiếp Tiểu Tứ phải quỳ trước mặt chú như một con chó xin tha mạng, chú có thấy đã hay không?". Diêu Cảnh Trình vẫn giữ im lặng, bởi vì cậu ta nhớ đến câu nói của Khương Thượng Nghiêu: "Người tham gia không ít, sóng càn quét qua", cậu ta đang băn khoăn không biết lần này sóng sẽ càn quét ai? Nhiếp gia ở Vấn Sơn ngửa tay gọi mây úp tay gọi mưa hay vị đại ca có nụ cười bức người đang ngồi trước mặt này? Nhưng kết cục cuối cùng, dù thế nào, cũng chẳng liên quan gì tới cậu ta. Diêu Cảnh Trình hỏi: "Anh Tang Cẩu, nếu em nói không làm thì sao?”.

Tang Cẩu ngồi đối diện vỗ vai cậu ta, cười híp mắt lại thành một đường chỉ nhỏ: "Anh sẽ không nhìn đàn em của mình bị bắt nạt mà không lên tiếng, yên tâm, anh nhất định sẽ giúp chú tìm lại công bằng. Nhiếp Tiểu Tứ dám đánh huynh đệ của anh, anh có chết cũng phải cho hắn một bài học, hơn nữa... sau chuyện đó toàn Vấn Sơn sẽ biết chú không phải người dễ bị bắt nạt". Trong đầu Diêu Cảnh Trình đột nhiên xuất hiện hình ảnh cao lớn và khuôn mặt dữ tợn của Nhiếp Nhị, tưởng tượng cảnh bị một người như thế coi là kẻ thù, cuối cùng đành phải trở thành con chó của nhà họ Tang... cậu ta hít một hơi thật sâu. Nhìn vào đôi mắt đang cười híp mắt của Tang Cẩu hồi lâu, càng cảm thấy sống lưng ớn lạnh. Rất lâu sau đó, cậu ta từ từ gật đầu.

.