Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 19

Chương 19

. Khắp thành phố hoa của cây dương như tơ liễu bay phủ đầy mặt người. Thành phố nhỏ Vấn Sơn luôn bị bao trùm bởi một màu xám nhàn nhạt, mỗi năm khi tiết trời xuân hạ giao nhau, quang cảnh mùa xuân yêu kiều như thế này luôn xuất hiện, khiến con người Vấn Sơn vốn quen ăn to nói lớn thẳng thắn khi gặp nhau ngữ điệu cũng mềm mại đi vài phần.

Chỉ có sông Tích Sa đang phải chuẩn bị đón mùa mưa lũ tới gần, nước sông cuồn cuộn chảy hối hả, lộ rõ vẻ dã tính và sự bất kham của tự nhiên. Mọi thứ xung quanh không có gì thay đổi, vẫn như những năm xưa. Khương Thượng Nghiêu không biết sự sốt sắng của mình xuất phát từ đâu, như đang chờ đợi mà đồng thời lại như đang lo sợ. Anh đổ tội cho mã cổ phiếu mà mình dốc hết khả năng ra mua không lên như anh đã dự tính, vẫn cứ ổn định ổn định và ổn định mãi. Nhưng cũng rất khó giải thích vì sao lại có cảm giác nhẹ nhõm mỗi khi theo tàu rời khỏi Vấn Sơn, cùng cảm giác mệt mỏi trào dâng mỗi khi tàu cập ga chuẩn bị được về nhà. Dù mẹ có giữ kín như bưng chuyện xảy ra thời trẻ, nhưng anh cũng đoán được phần nào câu chuyện qua tâm trạng bị dồn nén trong nhiều năm của mẹ. Năm đó mẹ anh tham gia vào đội đi Tứ Tử Vương Kỳ1, có lẽ quen cha anh trong ngày hội Na-Ta-Mu2. Hồi nhỏ mỗi khi bị mắng bị đánh, anh lại có suy nghĩ bỏ nhà đi tìm cha, sau này lớn lên anh mới dần hiểu được tâm tư của mẹ, nên cũng điềm đạm hơn.

1 Tứ Tử Vương Kỳ nằm ở trung bộ của Khu tự trị Nội Mông. 2 Ngày hội Na-Ta-Mu: Ngày hội của người Mông Cổ. Nhưng mỗi lần chạm tay lên những hoa văn tinh tế trên vỏ dao, trong anh vẫn có một mong muốn mãnh liệt được một lần đặt chân lên đất quê hương, muốn biết cảm giác thật khi đôi chân đứng ở đó và nhìn bãi cỏ trải rộng tới tận chân trời.

Nhất là trong một năm đầy biến động bất an như năm nay. Bà thấy anh vừa về chưa được mấy phút đã lại định ra ngoài, liền truy hỏi: "Đi tìm Cảnh Trình phải không? Thằng bé này! Ngày nào cũng về nhà rất muộn, hôm trước nửa đêm mới về nhà còn cãi mẹ một trận, mẹ nó hôm qua sang khóc lóc với bà. Thằng bé này tới lúc phải để mắt đến nó rồi, cứ tiếp tục thế này sao được chứ?". Khương Thượng Nghiêu nghe thấy vậy vội đứng lại, túi hành lý nhỏ trượt khỏi vai, hỏi bà: "Khi cháu ở nhà thấy nó cũng rất quy củ mà, sao lại...".

Bà lắc đầu thở dài: "Thằng bé này giờ chỉ cháu mới bảo được thôi, nó chẳng nghe lời ai cả, dì Diêu nó cũng không coi ra gì". "Bà, cháu đi hai ngày thôi." Khương Thượng Nghiêu tính ngày rồi mới chần chừ nói: "Bao giờ về cháu sẽ đi tìm Cảnh Trình". Đến Tứ Từ Vương Kỳ cả đi lẫn về cũng chỉ mất hai ngày, anh không có tham vọng tìm lại dấu vết của chuyện cũ, chỉ là có thứ gì đó cứ sôi sục trong lòng, không đi một chuyến thì khó có thể trở lại bình thường.

Đến ga tàu, anh chào hỏi mấy người đồng nghiệp quen, đang định đi thẳng vào nhà ga, thì bị dòng người dài chặn mất đường. Giữa những đầu người đen sì nhấp nhô nổi bật một cái đầu bóng loáng nhẵn thín, vô cùng gây chú ý. Bên cạnh người đó rõ ràng được bảo vệ bởi một đám vệ sĩ, trông rất oai phong. Khương Thượng Nghiêu khẽ sững lại, nhận ra đó chính là tên Vu béo, nhớ đến những lời mà chú Đức ngầm nhạo báng hắn vờ tỏ ra mình có uy thế liên hệ với tình cảnh thực tế trước mắt, bất giác không nén được muốn cười.

Một loạt xe con đỗ cách cửa ra vào nhà ga không xa chắc chắn là đang chờ để đón tên họ Vu kia, dẫn đầu là một chiếc xe Mercedes-Benz kiểu cũ, người trên xe dường như nhìn thấy tên họ Vu, vội mở cửa xe đi ra nghênh đón. Khi Khương Thượng Nghiêu nhìn rõ mặt của người đó, trái tim anh giật thót, liếc nhìn sang chiếc xe Toyota màu tím sẫm bên cạnh, lúc ấy trái tim anh đột ngột như bị ai đó giơ tay ra bóp chặt. Anh cố gắng kìm nén sự hoảng loạn trong lòng, chăm chú nhìn cho tới khi đoàn xe đó đi khuất, mới chầm chậm thả bước về phía một cửa hàng nhỏ bên cạnh cửa ra vào, mua chai nước và bao thuốc ngồi xuống chiếc ghế dài. Hít nicotine vào phổi, cảm giác tê liệt sau khi bị chấn động mạnh cũng dần dần tan biến.

Cuộc nói chuyện bập bõm mà anh nghe được giữa chú Đức và tên Vu béo trong rừng Vấn Sơn hồi sau Tết lại thấp thoáng vang lên bên tai, khuôn mặt đôn hậu của tên Vu béo và nụ cười giảo hoạt của Tang Cẩu cùng ánh mắt thiết tha chờ đợi của chú Đức cùng lúc chồng lên nhau, khuếch đại rồi dần dần mờ di. Trong lúc hỗn loạn, Khương Thượng Nghiêu nhất thời không nghĩ thông được những tình tiết trong đó. Chỉ biết là trong trận tập kích ác liệt, anh phải làm chút gì dó, chứ không phải là bỏ đi. Nhưng đầu tiên, anh phải tìm ra Diêu Cảnh Trình đã. Nhà của Hoàng Mao nằm ở khu dân cư cũ của Vấn Sơn. Sau khi đến trường Nhất Trung không tìm thấy Diêu Cảnh Trình, dựa vào ký ức mơ hồ của mình, đi qua rất nhiều những con ngõ nhỏ, đến khi tìm được nhà Hoàng Mao đã gần đêm.

Bóng tối bao trùm, ánh sáng trong nhà Hoàng Mao không tốt lắm, khiến màu da của Hoàng Mao càng trắng bệch hơn bình thường, còn đôi mắt càng thêm u ám. Khương Thượng Nghiêu không có tâm trạng để quan sát gia cảnh nhà cậu ta, chỉ hỏi: “Cảnh Trình không ở cùng cậu à?". Hoàng Mao tránh ánh mắt anh, thu dọn bát đũa trên bàn, đáp: "Giờ này cậu ta đang ở lớp tự học".

"Đừng có giở trò với anh. Cậu biết nó bao nhiêu tối không đến trường chứ." Nếu không gặp được chủ nhiệm lớp của Cảnh Trình, thì anh còn chưa biết tên tiểu tử đó gan to thế nào. "Gần đây nó đang bận rộn chuyện gì? Buổi tối đi đâu?" Giọng anh như đang thẩm vấn khiến Hoàng Mao lập tức nhướng mày lên: "Liên quan gì đến em? Anh là anh nó, anh không biết mà lại đến hỏi em?". Khương Thượng Nghiêu bị cậu ta phản ứng, khẽ sững lại, rồi hạ giọng: "Hai cậu vẫn còn làm với Tang Cẩu phải không? Nhà hàng ở phía Đông thành của Tang Cẩu tên là gì?".

Hoàng Mao giật mình, nhưng không nói gì, bưng đồ ăn thừa trên bàn đứng dậy. Klnnmg Thượng Nghiêu đi theo cậu ta vào bếp: "Hoàng Mai, cậu từ nhỏ đã rất thân thiết với Cảnh Trình, anh cũng không giấu cậu, những việc hai đứa làm anh đều biết, bao gồm cả nhà hàng đó của Tang Cẩu. Nếu không phải có việc gấp thì anh cũng không tìm đến tận nhà cậu, cậu cũng không muốn thấy Cảnh Trình gặp rắc rối gì đúng không?". Hoàng Mao kiên quyết giữ im lặng, luôn tay thu dọn đống nồi bát lộn xộn trong bếp. Khương Thượng Nghiêu bất lực trước tính cách quái gở lầm lì của Hoàng Mao, đứng dựa vào khung cửa thở dài: "Nghe nói lần trước đích thân Mã Hồi Hồi áp giải cậu em vợ đến gặp Tang Cẩu để trả nợ đánh bạc, anh còn đang thắc mắc không hiểu nhân vật này xuất hiện ở Vấn Sơn từ bao giờ, mà đến Mã Hổi Hồi cũng phải nhún mình như thế. Tối nay khi nhìn thấy Tang Cẩu mới biết, thì ra là người của Vu béo. Nhưng cậu nói xem Vu béo là dân làm ăn, từ trước tới nay vẫn giữ nguyên tắc nước sông không phạm nước giếng trong giới giang hồ, Tang Cẩu đi theo hắn ta, có thể chen chân đứng ở Vấn Sơn, mà lại còn đứng vững như thế?".

Vu béo với danh nghĩa của dân làm ăn đơn thuần hỗ trợ chú Đức trong việc vận chuyển than ra khỏi Vấn Sơn thì cũng cho thôi, hà tất phải sai đàn em Tang Cẩu mở sòng bạc kiếm thứ lợi nhuận không an toàn đó? Trong lúc rối bời Khương Thượng Nghiêu chợt nhớ tới vụ giao dịch của chú Đức và tên Vu béo trên núi nhằm tránh tai mắt người khác vào hồi mùa xuân, nghe nói sau đó tên Vu béo còn bán mỏ than đang sinh lời lớn của mình cho Nhiếp Nhị, chú Đức có thể nhẫn nhịn trước hành động thu lợi từ cả hai phía của tên Vu béo như thế sao? Tang Cẩu, Tang Cẩu. Khương Thượng Nghiêu tự nhiên có linh cảm nhân vật đột ngột xuất hiện trong giới hắc đạo của Vấn Sơn này có liên quan mật thiết tới toàn bộ cục diện, lần đầu tiên gặp Tang Cẩu là một trong những tùy tùng theo Vu béo đi săn, lần gặp thứ hai Tang Cẩu ngồi trong chiếc xe con chờ ở cổng bệnh viện đón Hoàng Mao, còn lần thứ ba… Tối hôm ấy anh tan sở đến thăm chú Đức, khi Quang Diệu đưa anh về, Tang Cẩu ngồi trong chiếc xe đi lướt qua xe Quang Diệu ở ngay đoạn đường giao với cao tốc. Hôm nay, anh lại một lần nữa nhìn thấy Tang Cẩu ở cửa ra vào nhà ga chuẩn bị đón Vu béo một cách chu đáo và cung kính, rồi cùng nhau lên xe phóng đi. Tình thế thay đổi kỳ lạ, vốn chẳng liên quan tới anh, nhưng Cảnh Trình lại tham gia vào đây. Khương Thượng Nghiêu thực sự ước gì Cảnh Trình chỉ là một con tốt đóng vai trò không quan trọng trong đó, nhưng cảm giác sợ hãi trong lòng như đang ngầm mách bảo với anh điều gì đó không lành.

Trong lòng anh nghi vấn chất chồng, tiếp tục suy đoán nhưng logic bắt đầu hỗn loạn không thể nắm được mấu chốt, buồn bực rút bao thuốc ra, Hoàng Mao tiện tay đón lấy, rút một điếu ra hút. "Mấy ngày trước Vu béo bán mỏ than cho Nhiếp Nhị, mối quan hệ đó thật không bình thường chút nào." Khương Thượng Nghiêu tự lẩm nhẩm, tiếp tục theo dòng cảm xúc phân tích động cơ đằng sau đó: "Hồi Tết em trai của Nhiếp Nhị có đánh nhau với Cảnh Trình, chắc cậu biết, giờ cậu và Cảnh Trình lại đang làm cho Vu béo. Chuyện này...". "Anh Khương." Hoàng Mao lão luyện điềm tĩnh hút thuốc: "Anh yên tâm, Tang Cẩu sẽ không làm gì Cảnh Trình đâu. Anh ta có thù với nhà họ Nhiếp".

Bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Khương Thượng Nghiêu, cậu ta suy nghĩ một lúc, rồi nói tiếp: "Em cũng không rõ thực ra là chuyện gì. Hình như mấy năm anh trai Tang Cẩu ngồi tù, bị Nhiếp Đại ức hiếp tới không ra hình người nữa". Trái tim đang đập thình thịch trong ngực Khương Thượng Nghiên không bình ổn mà cũng chẳng có được cảm giác giải thoát sau những lời an ủi của Hoàng Mao, thậm chí còn đập gấp gáp hơn. Vẻ mặt u ám bất định, in bóng trong mắt Hoàng Mai, nhìn càng thêm căng thẳng: "Có lần em nghe Cảnh Trình nói, hình như anh Tang Cẩu muốn trả thù gì đấy". Nói xong, trên khuôn mặt trắng bệch của cậu ta máu đột ngột dồn lên: "Có điều, chuyện đấy thì liên quan gì đến chúng ta? Thời gian này Nhiếp Tiểu Tứ thường xuyên đến nhà hàng của Tang Cẩu chơi, Cảnh Trình còn nói nói cười cười với hắn ta, em cứ cho rằng...". Trước ánh mắt sắc lạnh của Khương Thượng Nghiêu, cậu ta đột ngột ngập ngừng, không dám nói tiếp.

"Nói nói cười cười?" Khương Thượng Nghiêu nhắc lại từng từ một. "Vâng." Hoàng Mao ấp úng đáp. "Em cứ nghĩ hai đứa nó làm hòa rồi. Mấy hôm trước Cảnh Trình có giải thích với em, nói cậu ấy làm vậy là có nguyên nhân, bảo em đừng hỏi nhiều. Tên Nhiếp Tiểu Tứ đó máu cờ bạc rất lớn, nói chơi bài không buồn, lần nào cũng đặt ít nhiều, từ đầu năm đến giờ, số tiền nợ không phải là con số nhỏ nữa. Không cần bọn em phải ra tay, tự khắc có người giải quyết nó." Cậu ta rất ít khi nói nhiều như thế, lắp ba lắp bắp nói xong, đột nhiên nghĩ ra điều gì, nuốt nước bọt, ánh mắt thoáng hoảng hốt, rồi ngay lập tức khôi phục lại vẻ u ám thường thấy. Khương Thượng Nghiêu nhận ra ngay vẻ lúng túng của cậu ta, trực giác cho biết cậu ta còn điều gì đó muốn giấu.

Anh đứng im lẳng lặng quan sát Hoàng Mao đang cố tỏ ra trấn tĩnh tiếp tục rửa bát đũa, cho đến khi Hoàng Mao không thể nhịn thêm được nữa quay người lại đứng đối diện với anh. "Bố em sắp về rồi, anh…" Hoàng Mao chỉ chỉ ra cửa. "Cậu nói nốt những gì còn chưa nói đi."

Hoàng Mao nhìn anh chăm chăm một lúc lâu cũng không lên tiếng Khương Thượng Nghiêu định bỏ cuộc, cậu ta đột nhiên rút một điếu trong bao thuốc để trên bàn lên châm hít một hơi thật sâu, hỏi: "Mấy giờ rồi?". "Sắp tám giờ rồi." Hoàng Mao búng điếu thuốc còn già nửa trên tay mình đi, hít một hơi thật sâu, nói: "Tối nay đáng lẽ em phải đi thu nợ, nhưng mẹ em ốm nằm viện nên em mới xin nghỉ một ngày. Có lẽ Cảnh Trình đi thay em rồi".

Khương Thượng Nghiêu có cảm giác những dây thần kinh đang căng như dây đàn của anh đột ngột đứt tung vì câu nói này, vẫn cố gắng trấn tĩnh hỏi: "Thu nợ. Nhà nào?". "... Nhiếp gia. Nhiếp Tiểu Tứ.".