Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 24

Chương 24.

Cán bộ Hướng là quản giáo của Khương Thượng Nghiêu, trong căn phòng ở cuối hành lang, họ đã bố trí cho Khương Thượng Nghiêu một cán bộ quản giáo để giúp anh chụp ảnh và lấy dấu vân tay đăng ký vào sổ, rồi còn đưa cho anh một cuốn sổ nhỏ dặn anh về đọc kỹ nội quy trong trại giam, sau đó mới bắt đầu chính thức nói chuyện. Nội dung không gì ngoài hỏi thăm gia cảnh của anh, và nói nếu có chuyện gì thì cứ tới tìm anh ta. Sau đó thông báo với Khương Thượng Nghiêu rằng người nhà có gửi đồ vào, bảo anh đi lĩnh. Gọi là nói chuyện nhưng cũng không thể giống như những cuộc đối thoại bình thường bên ngoài được, suốt cuộc nói chuyện Khương Thượng Nghiêu chỉ ngồi xổm, đây là quy tắc. Chỉ khi cán bộ nói tới người nhà, Khương Thượng Nghiêu không tránh được kích động, đứng phắt dậy. Thấy mình không được đưa tới phòng thăm nom giống như những cảnh đã chiếu trên tivi, có lẽ vì muốn ngăn chặn khả năng hai bên trao đổi thông tin thông đồng bịa lời khai, nên lúc này anh không được phép gặp người nhà. Lòng anh đau khổ, từ từ ngồi xuống.

Ngay sau đó cán bộ Hướng nói buổi chiều sẽ có người bên cơ quan chuyên án sang để thẩm vấn, hy vọng anh sẽ phối hợp với họ. Khi Khương Thượng Nghiêu quay lại phòng giam đã đến giờ cơm trưa, ăn vài miếng cơm với cải trắng, phần còn lại trút hết vào bát cho tên khỉ gầy. Sau bữa cơm trưa là thời gian hóng gió, cánh cửa lớn cạnh nhà vệ sinh được mở ra, bên ngoài là một cái giếng trời khoảng tám, chín mét vuông, có độc một cái cây gầy gò thiếu dinh dưỡng đứng trơ trọi ở đó. Tên khỉ gầy đưa cho anh điếu thuốc lá loại chất lượng cực kém do địa phương sản xuất, Khương Thượng Nghiêu biết chắc chắn số tiền do người nhà gửi vào đã bị sung vào quỹ chung. Do dự một lát, anh cũng nhận lấy, châm thuốc.

Hai người ngồi xổm trên mặt đất, không nói không rằng. Thuốc hút được hơn một nửa, tên khỉ gầy mới hỏi: "Nghe nói, mày chơi với bọn Tang Cẩu ở Hà Tây?". Khương Thượng Nghiêu thoáng giật mình, một là không biết tin đồn này từ đâu ra, hai là anh chỉ sợ gặp phải kẻ thù của Tang Cẩu ở đây thì sẽ phiền phức thêm cho mình.

Anh còn chưa kịp phản ứng thì tên khỉ gầy đã quay sang nhìn anh cười an ủi: "Đừng căng thẳng. Mấy năm trước tao bị giam cùng Tang Cẩu ở trại giam XX còn ở cùng phòng hơn nửa năm, nói ra thì, còn cùng quê với hắn ta nữa". Tên khỉ gầy đã vào từ ba lần, lần này vẫn do mắc phải tội cũ, ăn cắp và phá hoại thiết bị điện lực. Lần đầu tiên rơi vào cảnh lao lý, cho dù Khương Thượng Nghiêu có không hiểu "luật lệ" trong này thì cũng phải biết cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói, Chính vì vậy, anh âm thầm đề phòng, không đưa ra bất cứ lời giải thích nào, chỉ cười cười mà thôi. "Tên Tang Cẩu đó chưa bao giờ biết điểm dừng, lần này nghe nói hắn gây ra chuyện rất lớn phải không? Tên khốn, chết cả người!" Vẻ mặt tên khỉ gầy rất tự hào, đột nhiên hào hứng kể tiếp: "Thời gian trước khi hắn ở trại giam XX, không hiểu chuyện nên đắc tội với người ta, cũng thiệt thòi nhiều. Sau này hiếu biết ra, liền dứt khoát không làm thì thôi, mà đã làm thì làm cho xong, thu nạp một tên tội phạm mới vào được mấy ngày, sai hắn ta không ít việc, kết quả tên phạm nhân đó bị mưu sát, phải vào bệnh viện của trại giam nằm mất nửa năm, lại còn phải gánh thêm một năm ngồi tù nữa vì tội danh tự sát. Cái thằng bị hắn ta đắc tội kia cũng gan lì, phạt thêm hai năm ngồi tù nữa mà một lời cũng không kêu ca. Chỉ riêng Tang Cẩu, hoàn toàn không sao, sớm đã thu xếp trước với cấp trên, nên thoát. Bọn tao đều biết hành vi của hắn, nhưng không dây, động vào hắn không biết khi nào hắn quấn dây quanh cổ mình, còn mình thì vẫn không túm được sơ hở nào của hắn cả. Lần này đảm bảo là hắn đã bôi dầu dưới gót giày, cao chạy xa bay rồi, còn bọn mày đứng mũi chịu sào cứ từ từ mà ngồi trong tù nhé".

Khương Thượng Nghiêu từng nghe Hoàng Mao nói, Tang Cẩu khi còn ở trong tù bị Nhiếp Đại ức hiếp tới không ra hình người, cài bẫy Nhiếp Tiểu Tứ cũng vì muốn trả thù. Lúc này nghe tên khỉ gầy nói, anh nghĩ chắc chắn người Tang Cẩu đã đắc tội chính là Nhiếp Đại. Tang Cẩu suy nghĩ thiển cận thì cũng thôi, chỉ có điều Cảnh Trình, vì vậy mà mất mạng, thật sự không đáng. Vấn Sơn không lớn, tám chín người bị bắt đưa vào các khu trại giam khác nhau, tốc độ lan truyền của tin tức thật khiến người ta phải kinh ngạc. Khương Thượng Nghiêu không nắm được tình hình bên ngoài, giờ mới có thời gian bình tâm lại để suy nghĩ, ba mạng người liên quan trong án này quả thật không thể gọi là án nhỏ, hiện trường còn có một khẩu súng K-54. Trước kia anh có nghe Hắc Tử nói kiểu súng K-54 này đã bị quân đội đào thải, số lượng bị tuồn ra ngoài không nhỏ, nhưng nay lại xuất hiện ở hiện trường một vụ án mạng, nghĩ cũng đã thấy tính nghiêm trọng của nó. Khương Thượng Nghiêu nhét đầu lọc thuốc xuống dưới đế giày để dập lửa, nói: "Tang Cẩu là ai tôi không rõ, tôi nghe người ta nói em trai tôi ở trên đó, nên lên để tìm em. Thật sự là không gặp may!".

Tên khỉ gầy quay sang nhìn anh nháy mắt tỏ vẻ hiểu biết, nói: "Người anh em, tao hiểu mà". Khương Thượng Nghiêu bất giác cười khổ, tình hình khi ấy dưới con mắt người ngoài làm sao có thể nghĩ anh không liên quan, đương nhiên anh sẽ không chịu nhận tội về mình, nhưng cũng cần phải chứng minh cho bên công an họ tin anh vô tội. Về điểm này chỉ còn biết trông chờ vào lời làm chứng của người khác. Nghĩ tới đây, anh đột nhiên rùng mình ớn lạnh, không thể khống chế được cảm giác sợ hãi đang dâng lên. Nhưng rồi anh chợt nghĩ, đám đồng bọn của Nhiếp Tiểu Tứ không cần quan tâm, ít ra thì đám người của Tang Cẩu không oán không thù gì với anh, chắc chắn không đến nỗi nhất quyết phải kéo anh xuống nước theo. Như thế, với cuộc thẩm vấn buổi chiều, anh vẫn còn có chút hy vọng. Kết thúc sớm thì được về nhà sớm, Cảnh Trình không còn nữa nhất định nhà đang rất loạn; bà và mẹ buổi tối chắc khó mà ngủ được, Nhạn Lam giờ có lẽ đã khóc sưng húp cả hai mắt?

Trong trại giam cũng có trồng hoa. Cuộc thẩm vấn buổi chiều, Khương Thượng Nghiêu bị đưa đi, khi ra khỏi hành lang vào khu nhà văn phòng, anh còn cố ý quay đầu lại nhìn một lần nữa, những bông hoa bìm bìm màu trắng màu hồng đưa nhau khoe sắc rực rỡ. Rồi anh lại ngẩng đầu nhìn lên trời, sau đó mới theo cán bộ Hướng đi. Cuộc thẩm vấn buổi chiều đã làm đảo lộn hết những kỳ vọng và dự tính của anh, hai đồng chí công an đến thẩm vấn chiều nay rõ ràng đã nhận được sự chỉ đạo từ trên, nói đi nói lại vẫn là muốn ám chỉ đám người của Tang Cẩu đột nhập vào nhà giết người cướp của, đồng thời, cho dù Khương Thượng Nghiêu có giải thích thế nào cũng không được chấp nhận, họ chỉ lặp đi lặp lại một câu hỏi khô khan cũ rích rằng anh đã theo Tang Cẩu được bao lâu rồi, trước kia từng có tiền án tiền sự gì chưa. Khương Thượng Nghiêu sắc mặt trắng nhợt năm lần bảy lượt muốn hỏi thẳng là họ làm vậy với mục đích gì; nhưng rồi vẫn cố gắng kiềm chế lại được, cuối cùng đành dùng sự im lặng để trả lời những câu chất vấn đó.

Lúc bị giải về phòng giam, bước chân Khương Thượng Nghiêu ngập ngừng, khi chuẩn bị bước vào cửa khu phòng giam, nghe thấy tiếng cánh cửa sắt ken két kêu lên, ánh mắt u buồn của Khương Thượng Nghiêu rời khỏi chiếc còng số tám ở tay ngoảnh lại nhìn về khoảng trời sáng rực sau lưng, rồi đột ngột quay đầu đi nhanh vào trong bóng tối. Ngày lệnh bắt chính thức được đưa xuống, Khương Thượng Nghiêu từ chối ký tên. Tên khỉ gầy lắc đầu thở dài lẩm nhẩm một câu: "Thái độ không tốt là tội thêm nặng". Khương Thượng Nghiêu nhăn mặt rút điếu thuốc lá nhăn nhúm ra châm. Lại phải chịu khổ thêm vài ngày nữa, cuối cùng cũng đợi được đến ngày quy định trong tháng trại giam cho gọi điện thoại về nhà. Đầu dây bên kia bà anh "alô alô" vài tiếng, giọng Khương Thượng Nghiêu khi ấy nghẹn ngào, sau đó nghe thấy bà thảng thốt kêu tên khi đã hết ngạc nhiên: "Phượng Anh, là Nghiêu Nghiêu, là Nghiêu Nghiêu!", rồi bà thận trọng hỏi: "Nghiêu Nghiêu, là bà nội đây, cháu có khỏe không?".

Lồng ngực Khương Thượng Nghiêu phập phồng, vội vàng gật đầu lia lịa, một lúc sau mới nói: "Cháu khỏe. Bà, cháu xin lỗi, cháu đã làm cả nhà phải lo lắng". "Thằng bé này..." Bên kia bà đang lau nước mắt. "Nghiêu Nghiêu." Điện thoại được mẹ anh cầm lấy.

"Mẹ!" Khương Thượng Nghiêu nghe thấy tiếng mẹ hít một hơi thật sâu từ phía đầu dây bên kia: "Nghiêu Nghiêu, mẹ biết con không có nhiều thời gian nói chuyện, mẹ chỉ nói ngắn gọn thôi. Mẹ và bà nội vẫn ổn, chỉ có mẹ của Nhạn Lam là không được tỉnh táo nữa, lúc tỉnh lúc mê, mấy ngày nay Nhạn Lam sống cũng rất vật vờ. Có điều, còn có mẹ đây, con yên tâm. Cần gì, con cứ nói với mẹ, mẹ sẽ cố gắng hết sức để giúp con". Giọng nói điềm tĩnh của mẹ đã tiếp thêm sức mạnh cho Khương Thượng Nghiêu, anh dần dần bình tĩnh trở lại, từ từ nói với mẹ: "Mẹ, mẹ tìm cho con một luật sư giỏi, có người muốn vụ án này nhanh chóng kết thúc. Còn nữa, mẹ hãy nói với Nhạn Lam, con sẽ sớm được ra thôi".

Sự trấn tĩnh của Khương Phượng Anh rõ ràng đã có chút lung lay, Khương Thượng Nghiêu đợi một lúc, đầu dây bên kia đang vọng lại không biết là tiếng thở hay là tiếng khóc rấm rứt, muốn lên tiếng an ủi mấy câu thì lại nghe thấy giọng mẹ dịu dàng vang lên: "Mẹ biết con không làm sai chuyện gì cả. Con là đứa con do mẹ dạy dỗ và mẹ rất tin ở con. Người khác nói thế nào kệ họ, mẹ tin con". Khi Khương Thượng Nghiêu nước mắt rơm rớm đặt điện thoại xuống, trong lòng anh bỗng nhiên thấy trống rỗng, giống như có một dải phân cách, cách trở trăm sông nghìn núi, hai đầu dây điện thoại lại là hai thế giới khác nhau, anh đang cô đơn ở đầu dây bên này. Khương Phượng Anh khi đặt điện thoại xuống cũng ngẩn người ra mất mấy giây, lau những giọt nước mắt mát lạnh đang lăn trên má đi, lấy lại tinh thần nói với mẹ: "Mẹ, tối nay mẹ đừng đi nữa, ở đấy âm khí nặng lắm, gió lại lớn. Mẹ ở nhà giúp con chăm sóc cho mẹ của Nhạn Lam được không? Sáng sớm mai chú Nhạn Lam sẽ đến đón mẹ".

Bà của Thượng Nghiêu chầm chậm gật đầu, rồi lại hỏi: "Tiểu Đức Tử chẳng phải nói mai cũng qua sao? Bảo nó thuận đường đến đón mẹ là được rồi, chú của Nhạn Lam, mẹ thật chẳng thấy vừa mắt chút nào". Tiểu Đức Tử mà bà nói tới chính là chú Đức, nhưng Khương Phượng Anh cũng thấy chú Đức chẳng vừa mắt tẹo nào, song lại không tiện cãi lời người già, đành nói qua quýt cho xong: "Mẹ, người ta không chê nhà mình, vẫn còn muốn đến cho tận nghĩa, thì chúng ta cứ làm tốt bổn phận, đáp đủ lễ là được rồi. Dù gì cũng chẳng phải người một nhà, không tiện yêu cầu gì nhiều". "Cũng phải." Bà lão đáp: "Việc ở nhà tang lễ sắp xếp ổn cả chưa?".

"Rồi ạ. Tiền cũng đã nộp rồi, canh đêm có con và Nhạn Lam là đủ." "Nhà không có đàn ông quả thật cũng bất tiện. Con nói xem chú nó không phải không có lương tâm thì là gì? Bảo anh ta thông báo cho bố Nhạn Lam, thế mà cứ hỏi là chối đây đẩy nói không biết. Đến việc trông đêm trong nhà tang lễ cũng chối là còn phải làm ca đêm. Ôi, Trình Trình không phải cháu ruột anh ta chắc? Có tí tiền vào là lương tâm thối hết cả rồi." Bà lão mắng chửi người chú của Nhạn Lam một hồi, Khương Phượng Anh lắc đầu thở dài quay về phòng thu dọn đồ đạc.

Sáng sớm hôm sau, hai chị em Khánh Đệ và mấy bạn nam ngày thường chơi khá thân với Cảnh Trình cùng cô giáo chủ nhiệm đến nhà tang lễ. Trong bầu không khí nghiêm trang, Ái Đệ không kìm được bật khóc thút thít, nhìn còn thảm hại đáng thương hơn cả Diêu Nhạn Lam. Diêu Nhạn Lam gầy tới mức chỉ cần một trận gió cũng có thế thổi bay, ánh mắt đờ đẫn đáp lễ lại những người tới viếng em mình một cách máy móc. Khánh Đệ nhìn cảnh ấy, xót xa vô cùng, lúc ôm Nhạn Lam để an ủi, cô ghì hai tay chặt hơn, chỉ hận không thể truyền hết nhiệt lượng trong người mình sang cho cô ấy.

Những hiềm khích và đố kỵ trước kia, giờ nghĩ lại chỉ thấy thật nực cười. Bọn họ cùng ngồi trên một con thuyền, nguyện vì tình yêu mà neo lại, và lại đắm say cùng một phong cảnh. "Nhạn Lam, phải bảo trọng... Cảnh Trình, cậu ấy ở trên trời sẽ phù hộ cho chị." Nhạn Lam lẳng lặng gật đầu, tâm trạng trong ánh mắt phức tạp.

Khánh Đệ và đám bạn học cùng lớp ra khỏi nhà tang lễ, không ngừng quay đầu lại nhìn, một người đàn ông trung niên đang thắp hương làm lễ, mấy người đứng sau động tác đồng nhất nhìn có vẻ đều là những người có vị trí. Diêu Nhạn Lam cúi người đáp lễ, chiếc cổ thon trắng cúi gập, đôi xương bả vai nhô cao, tâm trí phiêu dạt, cứ như nơi này đơn độc chỉ còn lại mình cô ấy vậy. Cho dù là thế vẻ đẹp toát ra từ người cô gái ấy vẫn khiến mọi người phải thốt lên đầy cảm thán như trước. "Chị." Ái Đệ kéo cô Khánh Đệ hoảng hốt quay đầu lại, nhường đường cho người mình vừa không cẩn thận va phải: "Xin lỗi".

Người đó không đáp lời, ném mẩu thuốc lá xuống đất, đi thẳng ra một góc khác. Lưng hơi khom xuống, gió thổi rối tung mái tóc nhuộm vàng của hắn ta..