Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 25

Chương 25.

Ở một khúc uốn cong của sông Tích Sa, có hai chiếc cần câu bắc ngang trên bờ sông. Dưới ô che nắng, chú Đức buông tiếng cảm thán đầy thỏa mãn: "Mùa xuân câu chỗ nước cạn, mùa thu câu cận bờ. Địa điểm này thật không chọn nhầm". Người ngồi bên cạnh không buồn liếc nhìn phao câu đang nổi trên mặt nước, cầm bình giữ nhiệt trong tay rót đầy tách trà, cung kính đưa cho chú Đức. "Chú Đức, hôm nay đã có lệnh bắt rồi, tin tức từ trong đó báo ra là, mấy vụ án lớn giết người cướp của trước đó vẫn chưa phá được, nên thành phố rất quan tâm tới vụ án lần này, coi nó là vụ án lớn, phải xử làm án điểm, chỉ đợi có kết quả thẩm vấn là bên Viện kiểm sát sẽ cho khởi tố ngay. Những tội danh bị liệt kê ra không ít, tội cướp của, tội tổ chức băng nhóm xã hội đen, tội cố ý gây thương tích..."

Không đợi người kia nói xong, chú Đức dằn mạnh chiếc cốc trên tay xuống đất, tức tối nói: "Mẹ kiếp Nhiếp Nhị cũng thật quá tàn nhẫn! Cố ý ám hại người ta mà! Chẳng phải muốn bọn chúng chết cả hay sao!", rồi như nhận ra mình đang mất bình tĩnh, chú Đức vội thở phù một hơi, như đang trút cái gì ra vậy, sắc mặt đỡ hơn một chút, hỏi: "Quang Diệu, những việc khác đã sắp xếp xong chưa?". "Chú Đức yên tâm, đều sắp xếp xong hết cả rồi. Đã cho người vào trại giam số hai, phí cũng đã đưa cả rồi, tin được. Còn bên toà án, những người có thể chào hỏi cũng đã gặp. Chỉ là... không tiện dùng danh nghĩa của chú, vì vậy sợ đến lúc đây họ lại không nhiệt tình." "Phía tên Vu béo có động tĩnh gì không?"

"Không thấy gì. Tang Cẩu ngay tối hôm ấy nghe tin đã ôm hết tiền bỏ chạy rồi, mấy vụ án giết chủ hầm mỏ trước đó mà điều tra, thì hắn chắc chắn ngồi bóc lịch trong tù cả đời. Mà cho dù hắn có nhận hết tội về mình, thì tên Vu béo cũng chẳng để cho hắn con đường sống. Chú Đức, tên Vu béo mà đã ra tay là rất tàn nhẫn, hắn cũng có mối quan hệ với bên trên, chúng ta có cần phải chú ý tới hắn một chút không? Không được, cháu phải tìm vài tên bố trí sẵn mới được." Chú Đức khẽ khoát tay: "Tạm thời lúc này chúng ta đừng tham gia vào, còn chưa đủ loạn hay sao. Đợi tên Vu béo mượn thế làm thân hết với đường dây của Nhiếp Nhị, dính chân vào đấy rồi, Vấn Sơn sẽ lại có một cuộc long hổ tranh đấu nữa. Hắn ta nhắm vào mấy nơi vui chơi giải trí của Nhiếp Nhị, Nhiếp Nhị lại chịu để hắn yên chắc? Thằng Hổ chết rồi, chúng ta muốn thả mấy con chuột đó cũng không dễ, đám huynh đệ của thằng Hổ cậu nên để ý chăm sóc, thuận tiện nhắc nhở chúng, phải hết sức thận trọng, đừng manh động vội! Mạng mình thì mình phải giữ!". Nói rồi chú Đức phóng tầm mắt ra nhìn bóng cá nhảy khỏi mặt nước phía xa xa, ánh mắt khó đoán, điềm đạm nói tiếp: "Chỉ cần tên Vu béo chiếm ưu thế, thì đẩy đám huynh đệ của thằng Hổ ra. Có mấy vụ án giết người cướp của đó, thì tên Vu béo không chết cũng lột da". "Chú Đức cao kiến!" Trán Quang Diệu lấm tấm mồ hôi, buồn buồn nói: "Còn nữa chú Đức, luật sư Tạ mà nhà họ Khương thuê, nhìn bề ngoài thì danh tiếng rất tốt, nhưng thật ra sau lưng họ giở rất nhiều trò. Chú xem, liệu chúng ta có cần phải ra mặt...".

Đôi lông mày chú Đức nhíu chặt, bất mãn hừ một tiếng: "Phần luật sư không cần phải lo nhiều, chỗ nào thủ tục cần nhét tiền thì thêm nhiều hơn nữa vào. Nếu thật sự không ổn thì mình cũng không lo được nhiều như thế, chỉ cần kéo Nhiếp Nhị vào, dính vào càng sâu càng tốt! ", nói xong cười nhạt: "Hắn ta cũng chẳng còn mấy năm huy hoàng nữa, ôm chân Ngụy Kiệt mà dám mộng tưởng thiên hạ thái bình?". "Chú Đức, Bí thư sắp về hưu rồi, nghe không ít người nói, vị trí đó, thị trưởng Ngụy là người có hy vọng nhất", Quang Diệu nóng lòng nói. Chú Đức khịt mũi một tiếng, nghiêm túc cảnh cáo: "Trên Vấn Sơn còn có thành phố Nguyên Châu, trên Nguyên Châu còn có tỉnh! Trước mắt tình hình trên tỉnh đang rất phức tạp, hươu chết về tay ai còn chưa rõ ràng! Quang Diệu, phải biết nhìn xa một chút, phải học cách đứng từ trên cao mà nhìn xuống. Đây chính là điểm yếu của cậu".

Quang Diệu im lặng suy nghĩ một lúc, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ thán phục: "Chú Đức, chú nói phải". Chú Đức không nói thêm gì nữa, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc phao nổi trên mặt sông, một lúc lâu sau mới khẽ than: "Có phải cảm thấy chú Đức quá nhẫn tâm không?". Quang Diệu nhất thời không biết trả lời thế nào, trong lòng anh ta rõ ràng không tán đồng những việc làm của chú Đức. Cục diện hỗn loạn này sớm đã được bố trí từ lâu, giờ ý của chú Đức là khuấy cho nước đục thêm, càng đục càng tốt. Khương Thượng Nghiêu chỉ là cái cớ để chú Đức vin vào đấy, bất hạnh gặp nạn, nhưng vô duyên vô cớ kéo một người chẳng liên quan gì vào, mặc dù bây giờ chú Đức cũng đang cố kéo Thượng Nghiêu ra, cố gắng giảm thiểu những thiệt hại mà anh phải gánh, nhưng điều dó cũng không thể xóa bỏ được sự thật việc giậu đổ bìm leo của chú Đức.

Quan hệ giữa anh ta và Khương Thượng Nghiêu cũng chỉ là quan hệ xã giao, nhưng dù sao anh ta cũng lớn hơn anh vài tuổi, nên có thể coi là tận mắt chứng kiến Thạch Đầu và Hắc Tử trưởng thành. Hơn nữa anh ta lại rất thích phẩm chất giữ thân trong sạch bằng mọi cách của Khương Thượng Nghiêu, trong mắt người như anh ta, người có được những phẩm chất như thế thật đáng quý. Gió nhè nhẹ thổi dưới ánh mặt trời ấm áp, phía xa xa từng sóng lúa mạch nhấp nhô trên đồng, hương lúa thơm và ngọt ngào bay lượn trong không khí. Chú Đức trầm ngâm như đang suy nghĩ điều gì, một lúc sau mới u ám khẽ nói: "Phải để nó sống không bằng một con chó, rồi cho nó sống cuộc sống của con chó thì sau này nó sẽ ngoan ngoãn vẫy đuôi nghe lời như chó vẫy đuôi chạy theo chủ vậy".

Dù nói khá nhỏ, nhưng Quang Diệu đứng cạnh chú vẫn nghe thấy hết. Anh ta đang cúi người rót trà cho chú Đức, mỗi từ như một nhát dao, nhưng bàn tay rót trà của Quang Diệu vẫn điềm tĩnh không dao động. Anh ta cười khổ, trái tim tê liệt đến cảm giác thương xót đồng loại anh ta cũng quên mất rồi. Từ chối ký tên vào lệnh bắt không có nghĩa là ngăn được diễn biến tiếp theo của sự việc, cái gì phải đến cũng sẽ đến. Mấy ngày sau, Khương Thượng Nghiêu đang lao động, thì anh Ngưu và tên khỉ gầy đi đến, nhìn anh nháy mắt. Khương Thượng Nghiêu hiểu ý, ném cái đèn màu đang làm dở xuống đất, đi ra khoảng sân nhỏ chuyên để hóng gió đằng sau. Anh Ngưu không nói nhiều, sờ túi rút ra một bao thuốc loại thượng hạng do một nhà máy trong tỉnh sản xuất ném cho Khương Thượng Nghiêu, chẳng buồn quay đầu lại liền bỏ đi ngay. Khương Thượng Nghiêu còn đang ngây người, thì bao thuốc đã bị tên khỉ gầy cướp mất rồi xé toang rút ra mấy điếu nhét ngay vào túi mình.

"Người anh em, mày sắp gặp khó khăn rồi đấy", tên khỉ gầy dùng ngón tay chỉ lên trời: "Bên trên có lệnh chuyển mày sang tổ khác". Khương Thượng Nghiêu sớm đã có tâm lý đề phòng những biến cố có thể xảy ra, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện thế này. "Ma mới sợ vào cửa, ma cũ sợ chuyển phòng. Việc này chắc chắn có người muốn làm khó mày. Hoặc là mày mau tìm người nhờ chạy chọt để được ở lại đi, hoặc là vui vẻ chấp nhận, nếu không phải tội chết, cố gắng lên núi sớm mà giữ lấy mạng."

Lên núi nghĩa là phải ngồi tù chính thức sau khi nhận tội và bị xét xử, trước kia anh có nghe đám đồ đệ của chú Đức nói vậy. Khương Thượng Nghiêu bị bắt giam lâu như vậy, cũng biết có không ít người thà sớm được lên núi còn hơn phải ngồi ở trại tạm giam dù chỉ một ngày. "Việc gì đến sẽ đến." Anh buồn bã nói. Tên khỉ gầy đứng dậy lắc đầu: "Một hai ngày tới mày tự nghĩ cách đi".

Nói xong thấy ánh mắt Khương Thượng Nghiêu trống rỗng, không biết đang nghĩ gì, bất giác lắc đầu thở dài. Khi nhấc chân định đi thì nghe Khương Thượng Nghiêu nói: "Cảm ơn các cậu, giúp tôi nói với anh Ngưu, cảm ơn anh ấy đã chăm sóc tôi mấy ngày nay". Tên khỉ gầy đã bước chân vào thế giới xã hội đen từ lâu, gặp rất nhiều loại người. Nhưng không biết tại sao, nhìn anh chàng trẻ tuổi đang ngồi xổm dưới đất lúc này, sự nhẫn nhịn trầm mặc không phù hợp với tuổi, đôi vai kém vạm vỡ rắn chắc như đang phải cõng vật nặng ngàn cân trên đó mà mặt không biến sắc, bất giác khiến cậu ta có chút buồn bã không lý do. Cậu ta muốn khuyên Khương Thượng Nghiêu mấy câu, môi khẽ mấp máy nhưng lại không biết nên nói gì, đành giơ tay vỗ vai anh. Tối đó, Khương Thượng Nghiêu bị chuyển sang phòng giam số chín.

Những năm gần đây tiến hành việc chấp pháp văn minh, kỷ luật nghiêm ngặt, vì vậy trong nhà tù không được phép đánh người, càng không được phép đánh vào mặt và phần mềm. Nhưng những kẻ ngồi tù đa phần buồn chán vô vị, các phương pháp chúng phát minh ra để giày vò người khác thì vô số kể. Mấy ngày nay, những thứ Khương Thượng Nghiêu nghe thấy mới chỉ là một hai kiểu mà thôi. Từ khi hay tin mình sẽ bị chuyển phòng, anh đã biết cái đang đợi mình ở phía trước. Cảnh Trình và Nhiếp Tiểu Tứ cùng mất mạng, thù lớn này Nhiếp Nhị nhất định sẽ trút cả lên vai anh. Người, hai tay, chân trái dính vào tường, phải đứng một chân suốt cả đêm, đến tận sáng tiếng loa vang lên mới coi như được giải thoát. Vừa thả lỏng cả người đã mềm nhũn khuỵu xuống đất, chân phải sưng vù như bánh bao lên men. Hơn hai mươi người trong phòng giam vờ như không biết chuyện gì đang xảy ra, đám còn lại thì cười thầm không ngớt, tên mặt béo như cái thớt nằm ở phản số ba cả đêm trông Khương Thượng Nghiêu vừa ngáp vừa đi vào nhà vệ sinh.

Đứng co một chân áp người vào tường vẫn còn là nhẹ, đã qua một tối, tối tiếp theo còn chưa biết thế nào. Khương Thượng Nghiêu trầm mặc ngồi bóp chân, các cơ co rút, cả bàn chân của anh co quắp lại đế chống đỡ sự đau đớn khó nói thành lời đó. Trong đầu vẫn hiện lên nụ cười và khuôn mặt của Diêu Nhạn Lam. Bữa sáng vẫn là cháo, chỉ có điều khi Khương Thượng Nghiêu tìm lại được bát của mình trong nhà vệ sinh, thì thùng cháo đã hết nhẵn. Anh nhìn khắp phòng giam một lượt không ai dám lên tiếng, thậm chí còn lẩn tránh ánh mắt anh, lẩn tránh ánh mắt anh Thành đang ngồi ở đầu phản nhìn anh mím môi cười thầm.

Thành mặt rỗ là người bản địa, bắt cóc giết người bị phán tù chung thân, chỉ đợi ngày Lên núi. Trong trại giam tốt nhất không nên dây vào những kẻ bị tuyên án chung thân, bởi vì bọn họ chẳng còn gì để mất. Khương Thượng Nghiêu cũng sẽ không bao giờ lên tiếng kêu cứu trong này, gào lên làm loạn có nghĩa là tạo phản, hậu quả nhất định sẽ phải chịu cảnh biệt giam. Anh sẽ không thỏa mãn ý đồ của bọn họ. Thấy sự tức giận trên mặt Khương Thượng Nghiêu dần dần dịu xuống, nụ cười nham hiểm nơi khóe môi của Thành mặt rỗ cũng vụt tắt, nhìn chằm chằm Khương Thượng Nghiêu một lúc, rồi vẫy tay với anh. Khương Thượng Nghiêu thoáng do dự, rồi kiên định bước tới.

"Ngồi xuống." "Đứng suốt cả đêm, chân tê hết cả, không ngồi được." Khương Thượng Nghiêu đứng nhìn Thành mặt rỗ đang ngồi trên phản, bình thản nói. Lần này chắc muốn đập phản rồi! Không khí trong phòng giam bỗng chốc nóng hẳn lên.

Thành mặt rỗ chưa từng bị ai nhìn với ánh mắt coi thường như thế, cánh mũi phập phồng, nhặt ngay chiếc dép ở phía trước phản nhằm thẳng vào mặt vào đầu Khương Thượng Nghiêu mà ném. Khương Thượng Nghiêu nghiêng mặt né, tránh được trong gang tấc, khóe mắt đã thấy được mấy người vây quanh đấy. "Làm gì thế, làm gì thế!" Cùng với tiếng hét lớn vọng lại ngoài hành lang, mấy người đứng vây trong phòng giam chớp mắt tản mát đi. Ngay sau đó cánh cửa sắt nặng nề mở ra, là cán bộ Hoàng, người phụ trách phòng giam này.

Khương Thượng Nghiêu bị đưa đến phòng tạm giam nói chuyện, điểm khác biệt lớn nhất giữa cán bộ Hoàng và cán bộ Hướng là sắc mặt rất ôn hòa, chưa nói đã cười. Anh ta hỏi thăm xem Khương Thượng Nghiêu có chỗ nào chưa quen sau khi bị chuyển phòng giam, còn nói phòng giam số chín đúng là có mấy tên ma cô không dễ quản lý. Sự quan tâm chân thành, những lời tự trách của người này khiến cảm giác đề phòng của Khương Thượng Nghiêu lung lay, anh đang nghi ngờ liệu không biết có phải do mình nghĩ nhiều quá không. Nhưng ton hót lại là việc mà đám phạm nhân căm ghét nhất, anh nhất thời ở đây mà tố cáo, về đến phòng giam vẫn phải cúi đầu khuất phục chúng. Thân đang ở trong tù, anh phải đề phòng tất cả mọi chuyện có thể xảy ra. Vừa suy nghĩ, anh vừa nuốt vội những lời định nói vào trong. Cán bộ Hoàng thấy anh không có ý định cung khai, bèn cười ha ha: "Chiều nay luật sư Tạ Trinh Vực thụ lý vụ án của cậu sẽ đến, luật sư Tạ là luật sư nổi tiếng trong thành phố này, hy vọng cậu hiểu rõ hành vi phạm tội của mình, thật thà cung khai, tích cực phối hợp với cơ quan điều tra, để nhận được sự khoan hồng".

Những lời sáo rỗng này nói thật chẳng sót câu nào, nhưng tất cả những người trong trại giam này đều biết Khượng Thượng Nghiêu từ chối ký tên vào lệnh bắt giữ, mỗi câu cán bộ Hoàng nói ra đều khẳng định "tội danh" của anh, đồng thời còn phải chịu đựng những lời công kích của đám đầu trâu mặt ngựa trong phòng giam số chín, mà câu nào cũng đầy ý đe dọa. Khương Thượng Nghiêu nghe vậy hai mắt nheo lại, nhếch môi cười nhạo báng, nhưng anh hành động nhanh đến nỗi mà người ngồi đối diện không phát hiện ra. Anh tỏ ra hết sức cung kính và thận trọng, luôn miệng vâng dạ. Quay trở lại phòng giam, lại một lần nữa nhìn thấy bộ mặt u ám của Thành mặt rỗ, trong lòng Khương Thượng Nghiêu bỗng trào lên cảm giác mệt mỏi và buồn bực tới cùng cực.

.