Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 28

Chương 28.

Trong thư phòng của tòa tỉnh ủy số sáu, Bành Tiểu Phi đang ngồi đối diện với bố mình, ủy viên thường vụ tỉnh ủy Tế Tây, bộ trưởng Bành Ngư. "Tiểu Phi, phải biết cái gì nên tránh và làm việc phải có mục đích, những lời như thế sau này đừng bao giờ nhắc lại nữa. Con học luật, luật pháp không thể thay đổi bởi ý chí của một cá nhân nào cả, phải có chứng cứ." Bành Ngu nghiêm khắc nói: "Cứ mơ mơ hồ hồ thế mà nghi ngờ cả một bộ máy lãnh đạo địa phương vừa vô trách nhiệm vừa thể hiện sự non kém của mình. Con sắp tốt nghiệp rồi, đã là người trưởng thành, sao có thể nhìn vấn đề bằng con mắt trẻ con như thế?". Giọng điệu quan liêu của bố khiến cảm giác bất lực sâu sắc của anh lại một lần nữa trào lên, Bành Tiểu Phi không nói không rằng ngồi lọt thỏm xuống ghế sô pha.

Bành Ngu im lặng một lúc, mới nói: "Bí thư thành phố Vấn Sơn là thuộc hạ cũ của bí thư Cao, bố tin vào tinh thần đảng viên và hành vi cá nhân của ông ta, năm tới có lẽ ông ta sẽ lùi về làm đại biểu quốc hội, mà mùa xuân sang năm, toàn bộ bộ máy lãnh đạo của tỉnh sẽ có điều động về nhân sự, bí thư Cao rất được coi trọng. Vì vậy, mấy vụ án có ảnh hưởng tiêu cực xảy ra ở Vấn Sơn do thành ủy Vấn Sơn giải quyết là hợp lý nhất rồi". Sắc mặt Bành Tiểu Phi thoáng mỉa mai: "Bố, ý bố muốn nói là cả đám lãnh đạo ở Vấn Sơn nghỉ hưu, trong thời gian chờ lựa chọn được người thích hợp, khôngg được để xảy ra bất kỳ sai sót nào, xảy ra chuyện lớn cũng làm lơ, coi như không thấy không biết?". "Hồ đồ! Không phải không giải quyết, mà là giải quyết trong phạm vi nhỏ. Bản chất của hai vấn đề này hoàn toàn khác nhau." Mặc dù là cán bộ cấp cao, phải giữ nguyên tắc, nhưng đối diện với con trai của mình, Bành Ngu từ từ giải thích để anh "lĩnh hội" được đường hướng chính trị.

"Người ngoài không biết tình hình phức tạp trong nội bộ tỉnh, tỉnh trưởng Ba vừa nhậm chức còn đang trong thời kỳ thiết lập uy phong, nghe nói sang năm bên trên còn cử vài cán bộ bên ngoài vào làm trong tỉnh ủy, nói cách khác thì, mảnh đất này sẽ bị cắt mất một góc, hay bọn họ sẽ đánh mất hẳn Nguyên Châu, hai năm sắp tới sẽ là hai năm quan trọng." "Con không hiểu bè phái chính trị của bố và mấy người đó, con chỉ đứng ở góc độ của một người hành nghề pháp luật, nên con thấy đau lòng và bất lực", giữa hai lông mày của Bành Tiếu Phi khẽ nhíu lại để lộ sự phẫn nộ: "Bố, bố không thể hiểu được, khi phải đối diện với ánh mắt tín nhiệm của một cô gái không biết bấu víu vào đâu, mà bố lại bất lực không thể làm gì, bố không hiểu dược cảm giác đó đâu. Chứng cứ còn chưa thu thập đủ đã vội vã mở phiên tòa để tuyên án, điều đó thể hiện sự cứng rắn trong cách đối xử với kẻ phạm pháp, nhưng nếu họ thật sự vô tội thì sao? Khi mà những người không hiểu nội tình vỗ tay khen hay, thì những người vô cớ vì một vụ án mà cả đời không cách nào rửa sạch tội đó sẽ phải trả một cái giá như thế nào?". Bành Ngu nặng nề đặt cốc trà trên tay xuống, ánh mắt nhìn con trai dần dần trở nên nghiêm khắc: "Tiểu Phi! Chú ý cách diễn đạt của con".

Mẹ Bành Tiểu Phi mang hoa quả vào, làm dịu không khí giữa hai cha con: "Lại nổi nóng rồi? Ngày nào cũng hằm hè với nhau. Tiểu Phi, mặc kệ bố con đi, mau ăn hoa quả". Bành Ngu xua tay, ý bảo vợ ra ngoài, sắc mặt dịu lại trầm giọng nói: "Nguồn tài nguyên ở Vấn Sơn phong phú dồi dào, mấy năm gần đây phát triển rẩt mạnh, nhanh chóng trở thành thành phố trọng điểm của tỉnh. Nhưng cùng với sự phát triển về kinh tế cũng không tránh khỏi những hiệu ứng tiêu cực. Tỉnh trưởng Ba đã rất giỏi trong việc quản lý kinh tế ở tỉnh bên cạnh, sau khi về Tế Tây không chừng sẽ lấy Vấn Sơn làm địa điểm đột phá, mà phương pháp của bí thư Cao cũng rất cứng rắn, mọi người đều biết. Trận này…".Bành Ngu bình tĩnh dừng lại, sắc mặt ưu tư: "Bố là người được bí thư Cao dìu dắt, thời khắc mang tính quyết định thế này, làm gì có chuyện đào tẩu hay phản lại ông ấy. Tiểu Phi, chuyện này bố không cho phép con tham gia". Bành Tiểu Phi nhìn bố chằm chằm hồi lâu, không khí nặng nề cũng dần dần tan đi. Anh ta khẽ nhếch khóe miệng, nói: "Con có chút hối hận khi học ngành luật. Học kinh tế, học tự nhiên, học y, còn tốt hơn học luật nhiều".

Sáng hôm sau, Bành Tiểu Phi với thần sắc mệt mỏi của người ngủ không đủ giấc đứng bần thần trước máy điện thoại, sau khi do dự hồi lâu vẫn quyết định bấm số: "Thẩm Khánh Đệ? Về Vấn Sơn rồi chứ? Tối qua gọi điện nhưng không gặp được cô. Thế này nhé, tôi có một anh bạn, cũng là người Vấn Sơn, chuyên môn rất khá, hai năm trước còn có cơ hội được giữ lại trường, nhưng vì lý do cá nhân mà phải từ bỏ cơ hội đó, về Vấn Sơn mở một văn phòng luật sư nhỏ. Nếu cô đồng ý tới nói chuyện với anh ấy, tôi sẽ cho số". Đầu dây bên kia Khánh Đệ bình tĩnh nói một câu: "Được". Bành Tiểu Phi đọc số điện thoại xong, do dự vài giây, rồi nói tiếp: "Xin lỗi, tôi chỉ có thể giúp được bấy nhiêu thôi".

Bên này Khánh Đệ nghe thấy anh ta nói vậy buồn bã cười: "Trên đường quay về, tôi đã suy nghĩ rất nhiều những lời anh nói, tôi nghĩ tôi đã hiểu ý của anh rồi. Lần đầu tiên tôi mới giác ngộ, thế giới này thật quá rộng lớn, lớn tới mức tôi khó có thể hiểu được. Nhưng cho dù kết quả ra sao, anh ấy ngồi tù mười năm, hay năm năm, thì đối với tôi anh ấy vẫn là người tốt. Thế giới dù có thay đổi, thì suy nghĩ này của tôi mãi mãi không bao giờ thay đổi. Đối với tôi mà nói, vậy là đủ rồi". Sau khi đặt điện thoại xuống, mẹ Khánh Đệ lập tức đưa cho cô một chiếc khăn mặt nóng: "Chườm đi". Khánh Đệ cầm lấy, hết sức cẩn thận đặt lên chỗ sưng trên má. Ái Đệ không nhịn được sán lại ngồi trên ghế sô pha cùng chị, tò mò hỏi: "Chị, hôm qua chị đã đi đâu? Vừa rồi ai gọi điện đến thế?".

Nửa đêm Khánh Đệ về tới nhà, thấy cửa đã bị khóa trái, không dám gọi, cũng may là Ái Đệ vẫn mở cửa sổ ngồi đợi cô. Ái Đệ cũng không dám mạo hiểm với cơn thịnh nộ của bố ra mở cửa cho chị, đành làm nóng mấy chiếc bánh gạo rồi cho vào túi ném xuống cho cô. Chỉ vậy, Khánh Đệ ăn bánh cho ấm bụng, sau đó dựa vào chiếc xe đạp của mình ở dưới tầng gật gà gật gù nửa đêm còn lại. Mệt quá, giật mình tỉnh dậy đã sáng bảnh, đúng vào giờ bố cô di làm. Bố Khánh Đệ cũng chẳng buồn quan tâm tới mấy người hàng xóm trên hành lang cũng đang chuẩn bị đi làm, ngay lúc ấy túm lấy mái tóc dài của cô kéo giật lại tát vài cái, rồi lớn tiếng chửi rủa: "Con điếm này, cả đêm không về nhà không biết lang chạ với thằng nào! Mày không cần thể diện nhưng tao cần". Khánh Đệ nhịn đau đợi bố trút giận xong bỏ đi làm mới vào nhà, đúng lúc ấy thì có điện thoại.

"Đi Nguyên Châu. Suỵt, người vừa gọi điện là luật sư mà hôm qua chị gặp, anh ta giới thiệu cho chị một luật sư ở Vấn Sơn, nghe nói khá lắm." '"Chị, chị đi tìm luật sư? Để làm gì? Vì anh Khương sao? Nhưng nhà anh ấy có luật sư rồi mà." Mẹ Khánh Đệ không hiểu, đi lại nhìn hai cô con gái: "Ai? Ai là anh Khương? Khánh Đệ, con đừng gây chuyện đấy! Nghỉ hè thì ngoan ngoãn ở nhà, đừng chọc giận bố con".

"Con biết rồi." Khánh Đệ trả lời qua quýt. Ái Đệ giải thích với mẹ: "Chính là người đó, anh trai của bạn con. Hai tháng trước con có kể với mẹ đấy, mẹ còn nhớ không?". Mẹ Khánh Đệ lo lắng: "Khánh Đệ, con không được lo chuyện bao đồng nữa".

"Con biết rồi, con đi tắm rồi ngủ một lúc." Khánh Đệ bỏ những lời cằn nhằn của mẹ lại đằng sau. Khi đóng cửa phòng, cô vẫn còn nghe thấy Ái Đệ lớn tiếng hỏi: "Chị, mẹ anh Khương chẳng phải đã mời luật sư rồi sao? Chị lo mấy chuyện ấy để làm gì chứ?". Chẳng vì cái gì cả, chỉ đơn thuần là muốn làm thôi. Chỉ có thế mà thôi. Cô thầm nghĩ. Vô tình, những lời của Bành Tiểu Phi lại hiện lên trong đầu như nhắc nhở cô: "Cứu người ra là việc làm không thực tế, kết cục tốt nhất là phải nắm được mấu chốt của nhân chứng và vật chứng, để giảm bớt án được vài năm". Nước chảy trên người, Khánh Đệ hắt xì hơi vì lạnh. Cô hất mái tóc dài ra phía sau, ngẩng mặt lên hứng lấy dòng nước từ vòi sen, để mặc cho nước xối xuống.

Luật sư Nghiêm Hoa Khang đúng như những gì Bành Tiểu Phi nói, tố chất chuyên nghiệp cao, đáng tin. Văn phòng chỉ tầm mười mét vuông, tấm biển hiệu treo trước cửa văn phòng dường như bị các cửa hàng quần áo khắp dãy phố nhấn chìm. Văn phòng có hai người, ban đầu Khánh Đệ tưởng luật sư Nghiêm với khuôn mặt bình thường, dáng người bé kia là nhân viên của văn phòng luật sư này. Sau đấy khi họ ngồi xuống nói rõ mục đích đến đây, Nghiêm Hoa Khang lập tức đi thẳng vào vấn đề, hỏi tỉ mỉ chi tiết. Khánh Đệ nhắc lại một lượt những gì đã nói với Bành Tiểu Phi khi ở Nguyên Châu, Nghiêm Hoa Khang đẩy gọng kính trên mũi, giống như Bành Tiểu Phi, chỉ thoáng chốc đã hiểu ngay ra mấu chốt vấn đề ở đâu. Vật chứng, nhân chứng, và thái độ của những người thụ lý vụ án này. Khánh Đệ rất bình tĩnh, ngược lại, Diêu Nhạn Lam lại có phần kích động. Hai tay chống lên bàn làm việc, rướn cả nửa người về phía trước, nhìn chằm chằm vào mắt của luật sư Nghiêm Hoa Khang: "Anh nói thật chứ? Anh tôi có thể thoát tội?".

Bị một đôi mắt to ầng ậng nước như thế nhìn chăm chú, mặt luật sư Nghiêm thoáng ừng đỏ, khẽ ho một tiếng, nói: "Sẽ cố gắng, cố gắng! Mọi người đều biết, những án hình sự không dễ cãi. Nếu tình hình như dự đoán, cũng chỉ dám hy vọng năm mươi năm mươi, nếu như không được, thì ít ra sẽ giảm được vài năm tù”. Diêu Nhạn Lam gật đầu liên tục, giống như người vừa được hồi sinh từ cõi chết trở về, ngay ngày hôm sau đưa mẹ của Khương Thượng Nghiêu đến ký vào giấy ủy quyền. Vụ trọng án này ở Vấn Sơn, sau khi qua tòa sơ thẩm, không còn luật sư nào đồng ý nhận bào chữa nữa, trong lòng Khương Phượng Anh gần như đã tuyệt vọng, nhưng sau vài lần tiếp xúc, tác phong nghiêm túc thuần thục của luật sư Nghiêm Hoa Khang đã khiến bà nhen nhóm chút hy vọng.

Cho tới khi luật sư Nghiêm nhắc đến nhân chứng Hoàng Mao. "Hoàng Mao?" Khánh Đệ và bà Khương đưa mắt nhìn nhau. "Đúng, tuần trước tôi vào trại tạm giam số hai gặp bị cáo, chính là Khương Thượng Nghiêu. Khi đó cậu ta đã kể lại cho tôi nghe những gì đã xảy ra vào tối hôm ấy, khoảng tầm chín giờ, cậu ta đã tìm thấy bạn thân của Diêu Cảnh Trình ở cảng XX của thành phố Vấn Sơn cũ - chính là Hoàng Mao. Hoàng Mao đã nói cho cậu ta biết Cảnh Trình đi đâu, đồng thời còn cùng Hoàng Mao đến khu chung cư đó. Trước khi Khương Thượng Nghiêu lên trên tìm Cảnh Trình đã dặn Hoàng Mao gọi 110 báo cảnh sát, nhân chứng này rất quan trọng. Nhưng hôm thứ hai, khi tôi lần theo địa chỉ mà Khương Thượng Nghiêu đưa đến tìm nhân chứng, nhân chứng không có nhà, theo lời bố cậu ta, cuối tháng trước Hoàng Mao đã đi khỏi nhà rồi, không biết đi đâu."

Cả Khánh Đệ và bà Khương đều đồng thời nín thở. "Liệu có phải cậu ta sợ gặp phiền phức nên đã đi trốn rồi không?" Khương Phượng Anh hỏi. "Không loại trừ khả năng này." Nghiêm Hoa Khang vò vò tóc. Càng nhúng sâu vào càng thấy bất lực, nhớ đến ánh mắt sâu xa khó dò của những bạn đồng nghiệp khi biết anh ta nhận thụ lý vụ án này, anh ta có đầy đủ lý do để nghi ngờ về một khả năng khác... Hoàng Mao đã bị diệt khẩu rồi.

Anh ta mở ngăn kéo bàn, lấy ra một tấm ảnh: "Tôi muốn nhờ hai người giúp đỡ, nhờ vào bạn bè người thân, phô-tô tấm ảnh này ra và đi phát khắp nơi. Người này là điểm mấu chốt, có thể nói lời làm chứng của hắn ta đóng vai trò vô cùng quan trọng". Khánh Đệ nhận lấy tấm ảnh, thoáng nhìn đâ kinh ngạc: "Người này tôi đã từng gặp rồi!", nói xong ảo não cắn chặt môi, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh như cố nhớ lại điều gì: "Vào ngày chôn cất Diêu Cảnh Trình. Khi tôi đi ra có đụng phải cậu ta. Khi ấy cậu ta đang ngồi xổm ở bên ngoài nhà tang lễ hút thuốc. Ấn tượng của tôi rất sâu sắc, hôm ấy còn lấy làm lạ sao người này lại nhuộm tóc vàng khè như thế. Ciờ nhìn ánh mới biết vì sao cảm giác lúc ấy lại kỳ lạ vậy! Bàn tay cậu la cầm thuốc ném đi rất trắng, nhìn ảnh mới biết thì ra là bị bạch tạng. Cô, cô nói xem tại sao cháu lại không nghĩ ra sớm chứ? Nếu hôm ấy cháu kéo cậu ta lại xin cậu ta ra làm chứng, không chừng anh Khương đã bình an vô sự rồi". Luật sư Nghiêm thất vọng ngồi xuống, lắc đầu bất lực nói: "Thế thì đúng rồi, tính thời gian, có lẽ ngay sau ngày hạ táng của Diêu Cảnh Trình, thì hắn ta đã rời khỏi thành phố này".

Khương Phượng Anh tay chống trán, khó che giấu được đau khổ trong mắt, nhỏ giọng nhắc đi nhắc lại: "Là số, là số cả rồi!"..