Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 3

Chương 3.

Tối hôm đó Ái Đệ không những không về nhà ăn cơm mà ngay cả lớp tự học buổi tối cũng không đến, trước khi bước chân vào cửa nhà cô còn nhẩm lại những lời giải thích nói đỡ cho nó, nhưng vừa mở cửa đã nghe thấy giai điệu vui vẻ của bộ phim "Hoàn Châu Cách Cách" và tiếng cười nói của Ái Đệ Mẹ cô và Ái Đệ đang ngồi trên ghế sô pha xem ti vi, thấy cô vẫn đứng nguyên ở cửa, mẹ cằn nhằn nói: "Sao về muộn thế? Bên ngoài trời đang mưa, đêm hôm khuya khoắt còn lang thang ở đâu không chịu về nhà". Xe đạp của Khánh Đệ buổi chiều bị em gái mượn đi mất, hết giờ tự học cô còn đi bộ cả quãng đường lất phất mưa về nhà. Cuối tháng Mười hai, gió rít vừa sắc vừa lạnh, cuốn theo nước mưa chảy dài xuống cổ. Cô đứng ở cửa lau bùn đất trên giày, phải mất một lúc trên người mới tìm lại được chút hơi ấm. Nghe mẹ nói thế, cô liếc mắt về phía Ái Đệ, cô em gái lè lưỡi, lúc này cô mới cất tiếng giải thích: "Con sắp thi cuối kỳ, bài tập rất nhiều".

Về phòng của mình, Ái Đệ cũng nem nép bám đuôi theo, nhanh chân đi lấy một chiếc khăn bông đưa cho cô. Khánh Đệ cầm khăn lau khô tóc, đứa em gái bướng bỉnh Ái Đệ khom lưng để nhìn cho kỹ nét mặt của chị: “Chị, giận em rồi à?". Cô chỉ hừ một tiếng: "Buổi chiều đã nói với em thế nào? Hôm nay bố về. Em có ngứa chân ngứa tay thì cũng, đừng làm liên lụy tới người khác". "Xí! Chị nghĩ em ham vui chắc? Chính vì biết bố về nên em mới cố ý tránh đi đấy. Ai ngốc như chị? Ngoan ngoãn giơ đầu ra chịu đòn? Ai biết hôm nay tâm trạng của bố tốt hay xấu chứ?", Ái Đệ bĩu môi nói.

"Em thông minh..." Khánh Đệ định phản bác lại em gái, nhưng cảm thấy những gì Ái Đệ nói cũng có lý của nó. "Không cần phải nhìn ra ngoài đâu. Em khóa cửa rồi. Mà bố cũng không có nhà, đi đánh mạt chược." Khánh Đệ hất mái tóc đã lau khô sang một bên, vừa treo khăn mặt vừa nói: "Chỉ có em là thông minh, gặp chuyện biết đường mà tránh. Em tránh chị cũng tránh, còn mẹ thì sao?".

Ái Đệ nằm dựa nửa người vào chiếc chăn đã gấp gọn xếp ở đầu giường, sa sầm nét mặt một lúc mới trả lời: "Chị em mình ở đây thì cũng làm được gì? Chị có đỡ được nắm đấm, ngăn được những cú đá của bố không?". Từ khi hiểu chuyện đến nay, trong nhà lúc nào cũng tràn ngập những lời mắng chửi của bố, tiếng nức nở và xuýt xoa vì đau của mẹ. Mỗi lần cô lao tới dùng cơ thể nhỏ bé của mình ôm chặt lấy mẹ và hét: "Đừng đánh mẹ con nữa!" đều bị bố túm tóc ném sang cạnh, Ái Đệ lúc đó đang sợ hãi tới mức khóc cũng không dám khóc. Còn chuyện cô và Ái Đệ bị đánh thì lại càng như cơm bữa, những lúc như thế mẹ thường dang đôi tay ấm áp ôm chặt lấy hai chị em cô đang run lẩy bẩy như những chú chim non, và giơ lưng mình ra chịu trận mưa đòn. Khánh Đệ không hiểu, cô vẫn nghĩ rằng tại mình và em gái không ngoan, không nghe lời, mỗi lần bố về đều tỏ ra thận trọng cười nói lấy lòng ông, trái tim nhỏ bé tràn đầy hy vọng hành động đó của mình sẽ đổi lại được nụ cười và sự bình an cho mẹ. Nhưng sau này cô biết, ông đánh chỉ vì công việc của ông không được thuận lợi, hoặc vì thua bạc, hoặc đôi khi chẳng vì điều gì cả.

Giống như đứa em trai nhỏ đã chết trong bụng mẹ chì vì một cú đạp của ông. Máu chảy ướt quần, mẹ nằm nửa người trong vũng máu, đau đớn cùng cực nhưng vẫn cẩn thận đưa tay lên ôm bụng... Khánh Đệ khẽ nhắm hai mắt, vội vàng xua tan cảnh tượng xảy ra hồi cô bảy, tám tuổi khỏi đầu.

"Sắp thi cuối kỳ rồi, còn không chịu ôn tập sao? Thi trượt bố sẽ lột da em." Khánh Đệ ngồi vào bàn, thành thục lấy sách vở và bút ra Ái Đệ lười nhác đổi tư thế, chuyển thành nằm sấp, "Thi trượt thì thôi, em ra đường Đại Hưng bán đồ. Kiếm tiền tự nuôi sống mình là được chứ gì, sau đó tìm ai đó để lấy làm chồng, thế là đời lại tươi sáng ngay". Con bé mới mười sáu tuổi! Khánh Đệ dừng bút, nhìn em gái hồi lâu, ngoài lắc đầu ra cô cũng chẳng biết phải nói gì nữa.

“Chị, chị hao tâm tổn sức để học thì có ích gì? Theo em, chị vẫn ngốc lắm, học giỏi thì sao nào? Chị thi đỗ đại học rồi chẳng phải vẫn phải ngửa tay xin bố tiền học phí, tiền tiêu vặt ư? Sớm kiếm tiền, sớm độc lập mới là con đường đúng đắn nhất." Khánh Đệ cắn chặt môi, ngẫm nghĩ một lúc mới nói: "Chị có dự định của riêng mình”. "Dự định gì?" Không nghe thấy chị trả lời, Ái Đệ bắt đầu thấy mất hứng: "Thôi bỏ đi, hỏi chị cũng như không hỏi".

Im lặng một lúc, đột nhiên Ái Đệ sán tới gần bàn học, cười híp mắt hỏi: '"Đoán xem hôm nay em gặp ai?". Khánh Đệ quay sang nhìn em gái với ánh mắt dò hỏi. "Có người gọi em là em vợ..."

Khánh Đệ hơi sững người lại, phản ứng ngay sau đó, tai nóng bừng lên. "Xì!" "Ha ha, chị đoán ra là ai rồi phải không?" Ái Đệ toét miệng cười: "Anh chàng Diêu Cảnh Trình đó cũng rất thú vị, em nói với anh ta rằng đợi bao giờ anh ta cao tới một mét tám rồi hãy nói, thế mà anh ta cũng đỏ mặt đấy. Lùn một mẩu như thế mà đòi với tới chị?''. "Em nói linh tinh gì thế?" Khánh Đệ mắng khẽ nó một câu, rồi cô nghiêm mặt lên giọng giáo huấn: "Hôm nay em lại đến phòng máy phải không? Nói với em bao nhiêu lần rồi? Đừng...".

"Đừng đến những nơi vớ vẩn gặp những người vớ vẩn. Em biết, nhưng nếu em không gặp gỡ nhiều người, thì đến bao giờ em mới lấy chồng được chứ?" Khánh Đệ lại một lần nữa không biết phải nói lại cô em gái thế nào. Ái Đệ đột nhiên vùi mặt xuống gối, càu nhàu một câu gì đó, cô không nghe rõ, khi nó ngẩng đầu lên, lại hào hứng nói: "Chị, hôm nay em gặp một người. Chính là ở ngay cửa hàng bán nhạc cụ bên cạnh phòng máy, vừa cao vừa đẹp trai, hát cũng rất hay nữa. Chị, chị không nhìn thấy đâu, lúc anh ấy chơi ghita trông rất hấp dẫn. Diêu Cảnh Trình bá vai bá cổ xưng huynh đệ với anh ấy, chị nói với Diêu Cảnh Trình, giới thiệu bọn em với nhau đi".

"Người mà Diêu Cảnh Trình quen thì sao có thể là người tốt?" "Chị..." Khánh Đệ không hề động lòng trước lời oán than của cô em gái, cầm bút tiếp tục làm bài tập.

"Chị..." "Không rảnh..." "Em mặc kệ, cho dù anh ấy có là anh rể của Diêu Cảnh Trình, một kẻ lăng nhăng, thì em cũng phải cướp về cho bằng được! Ngày mai em sẽ đăng ký vào lớp học ghita."

Bạn trai của Diêu Nhạn Lam? Khánh Đệ giật nảy mình: “Thẩm Ái Đệ, em đừng lên cơn thần kinh nữa". "Dù cùng phải thử xem, dù sao trai chưa vợ, em lại là gái chưa chồng. Mặc kệ. Chị! Cho em mượn ít tiền, ngày mai em đi đăng ký học ghita." Sáng sớm hôm sau cô lại "vô tình" gặp Diêu Cảnh Trình ở đầu phố, cậu ta vừa đạp xe vừa gào tướng gọi tên cô khi hai người cách nhau khoảng mười mấy mét. Khánh Đệ làm bộ như không nghe thấy, tiếp tục đạp về phía trước.

Ái Đệ ngồi phía sau nhéo vào eo cô: "Chị, Diêu Cảnh Trình". "Sắp muộn rồi." Khánh Đệ vẫn vờ như không biết. Vì gắng sức đạp xe tay phải nắm chặt ghi - đông khiến vết thương lại há miệng, đau tới mức cô phải chau mày. Ái Đệ thấy chị chỉ chăm chăm lao về phía trước, nó ngồi phía sau bắt đầu lắc mông, hai chân thả xuống đất kéo lê. Khánh Đệ không giữ vững được đầu xe, lảo đảo, thấy xe sắp đâm vào thân cây bên đường, vội vàng phanh gấp, xe vừa dừng Ái Đệ cũng nhảy ngay xuống. Biết là cô em gái làm trò, cô hét lên: “Thẩm Ái Đệ!”

Ái Đệ cười hi hi, nhìn cô chớp chớp mắt: “Biết là chị sẽ không giúp em, em tự hỏi vậy". "Em đừng gây chuyện nữa." "Chị yên tâm, em tự biết mình phải hỏi thế nào, chị nghĩ em cũng ăn nói vụng về như chị chắc?"

Trong lúc hai chị em nói chuyện, Diêu Cảnh Trình cũng vừa đạp tới nơi, dừng xe, dùng tay áo lau lau mồ hôi trên mặt, hỏi: "Không nghe thấy mình à?". Khánh Đệ kéo chiếc khăn bịt mặt xuống cổ, đáp: "Gió lớn, không nghe thấy". Ái Đệ tỏ vẻ khinh bỉ, nói: "Anh lùn, trời lạnh thế này sao đầu lại ướt mồ hôi? Thấy chị gái xinh đẹp của em, nên xúc động quả phải không?".

"Lo việc của em đi. Anh tìm chị em có chuyện. Thẩm Khánh…" "Lo việc của anh đi, tối qua chị em còn cho em một bài đấy, bảo em phải chăm chỉ học hành, đừng có qua lại với đám người như bọn anh. Anh nghĩ chị ấy sẽ để ý tới anh chắc?" Ái Đệ tỏ ra nghiêm túc nói, thấy Diêu Cảnh Trình bộp chộp định mở miệng giải thích, nó lại toét miệng cười: "Có điều chị gái em cũng nói, nếu anh có thể dạy em thứ gì đó, thì cũng không tồi. Vì vậy em hỏi anh đây, lớp ghita gì đó hôm qua của các anh, học phí có thể giảm một chút không?". Cô em gái vẫn như mọi ngày, lấy chị ra làm bia đỡ đạn, Khánh Đệ vốn đã rất phản cảm với lời tuyên bố tối qua của Ái Đệ, lúc này lại càng thấy bực mình. Liếc thấy Diêu Cảnh Trình đang nhìn mình với ánh mắt thăm dò, cô không nói gì, cúi đầu kéo xe đạp dựa hẳn vào người, kéo găng tay ra, thấy lớp vải phía trong không có vết máu, mới yên tâm hơn.

"Chị em còn nói, nếu vui thì…" "Ái Đệ!" Khánh Đệ lại thấy em gái nhắc đến mình, bất giác ngẩng đầu lên giọng ngăn cản. Bắt gặp ánh mắt cầu khẩn của Ái Đệ, trái tim ngay tức thì lại mềm ra, đành nuốt những lời định nói vào trong bụng. Diêu Cảnh Trình tỏ vẻ vui mừng ra mặt, nói: "Thẩm Khánh Đệ, cậu cũng muốn học?".

Khánh Đệ do dự nhìn em gái, Ái Đệ nài nỉ thì thầm gọi "Chị", cô khẽ thở dài trong lòng nhìn Diêu Cảnh Trình, hờ hững gật nhẹ đầu. "Được! Được! Để mình nói với anh Khương, không thu học phí của hai chị em cậu." Ái Đệ sung sướng mở to hai mắt: "Em đang nghĩ chỉ cần được giảm một nửa đã là tốt rồi, còn có thể miễn phí sao? Người dạy ghita hôm qua là anh Khương của anh đúng không? Tên đầy đủ là gì?".

Diêu Cảnh Trình khẳng định lại lần nữa: "Đã nói không thu là không thu, anh nói một tiếng là được. Nếu như em gọi anh một tiếng… ‘anh’… gì đó, anh còn có thể tặng cho em một cây ghita nữa". Khánh Đệ vừa nghĩ đến hàm ý trong câu nói của cậu ta, lòng bực bội, lập tức thay đổi nét mặt, nghiêm nghị lên tiếng nhắc nhở Ái Đệ: "Sắp muộn học rồi đấy". Ái Đệ vừa ngồi lên yên sau vừa quay lại cười đầy tà ý với Diêu Cảnh Trình: "Đàn ghita? Chờ anh tặng? Có tiền thì hãy thay chiếc xe đạp cà tàng của anh trước đi đã. Ngoài chuông không kêu những thứ khác đều kêu đinh đinh đang đang nhức óc lắm. Còn thấp hơn cả chị em, đừng có nằm mơ". Nói xong lại như nhớ ra điều gì đó, hỏi gấp gáp: "Diêu Cảnh Trình, anh Khương của anh tên đầy đủ là gì? Còn chưa nói cho em biết đấy".

"Là Khương Thượng Nghiêu, nói trước cho em biết, anh ấy với chị anh tình cảm đang mặn nồng, em liếc mắt quyến rũ với ai cũng được, đừng nhằm vào anh rể anh, vô ích!" Diêu Cảnh Trình ngồi lên xe, lén nhìn Khánh Đệ một cái, rồi nói như giải thích: "Mẹ anh nói rồi, cho tới tận năm hai mươi ba tuổi, con trai vẫn còn có thể cao hơn nữa, trước sau gì anh cũng cao hơn hai chị em em". Khánh Đệ không muốn lằng nhằng với cậu ta thêm nữa, nhấn pê-đan đạp xe đi. "Khánh Đệ…" Tiếng gọi của cậu ta bay mỗi lúc một xa trong gió rít. "Ai cho phép anh ta gọi chị thân mật như thế?" Ái Đệ bất mãn thay cô.

Diêu Cảnh Trình đạp lên đi song song với hai chị em, nửa khuôn mặt của Khánh Đệ che dưới lớp khăn bịt mặt, nên không nhìn rõ biểu hiện của cô. Thấp thỏm trong lòng hồi lâu, Diêu Cảnh Trình lấy hết dũng khí hỏi: "Tay còn đau không? Hôm qua mình chỉ định đùa thôi, không ngờ lại hơi quá, mình không có ý định hại cậu đâu". "Hả?" Ái Đệ hét lên thất thanh trong tiếng gió: "Hôm qua anh dám bắt nạt chị em?".

"Hai người đừng nói nữa được không? Muộn rồi đấy!" Những lời Khánh Đệ vừa thốt ra đã bị gió cuốn tuột đi, không biết hai người đó có nghe thấy không nữa. Diêu Cảnh Trình vừa phải nhìn đường phía trước, lại vừa quay sang thăm dò nét mặt của Khánh Đệ. Đang vào giờ cao điểm buổi sáng, cậu ta lại không tập trung, một lúc hai việc, đầu xe hết vặn trái lại quay phải giữa dòng người đông đúc. Khánh Đệ chau mày muốn thoát khỏi quỹ đạo hình chữ S mà cậu bạn cùng lớp đang tạo ra, còn chưa kịp chỉnh bánh trước của xe về phía bên phải, thì đã nghe tiếng Ái Đệ mắng thầm phía sau: "Ai bảo dám bắt nạt chị tôi". Ngay sau đó là một tiếng động lớn, Khánh Đệ vội vàng phanh gấp, sau khi đứng vững quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Diêu Cảnh Trình nửa người đã ở dưới đất, một chân bị chiếc xe đạp đè lên, bánh xe quay tròn, phía sau còn mấy người nữa bị cậu ta làm liên lụy cũng ngã theo, họ vừa phủi bụi đất trên quần vừa chửi mắng không ngớt: "Đồ nhãi ranh!".

"Thẩm – Ái – Đệ!" Diêu Cảnh Trình bị xe đạp đè lên chân còn chưa ngồi dậy được, nửa nằm nửa ngồi dưới đất dằn từng chữ. Khánh Đệ không nhịn được cười khúc khích, bàn tay phải đặt trên ghi-đông đột nhiên không cảm thấy đau nữa: "Tiểu Ái, là do em làm phải không?". Thường những lúc để bộc lộ tình cảm chị em thân mật, cô quen dùng tên Tiểu Ái để gọi em gái, Ái Đệ nhận thấy ngay trong giọng chị mình ý tán thưởng nhiều hơn là khiển trách, ngay lập tức dương dương tự đắc nhướng mày: "Em bất cẩn để mũi chân vướng vào khung xe của anh ấy", nói rồi vội vàng ôm chặt lấy eo chị giục: "Chị, nhanh lên, anh ấy sắp đuổi đến nơi rồi".

.