Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 31

Chương 31.

Tòa nhà mới ở cổng khu tập thể đường sắt không biết đã xây xong từ bao giờ, tường sơn màu vàng nhạt và gờ cửa sổ màu cà phê, nhìn từ xa, sự hài hòa về màu sắc của tòa nhà mang lại chút không khí ấm áp trong mùa đông lạnh giá này. Đi qua cổng vào trong khu tập thể cũ, sự tươi mới ở phía đối diện càng làm nổi bật sự xập xệ cũ nát của nó. Khánh Đệ nhìn về phía cầu thang sâu hun hút tối om, đứng bần thần do dự một lúc trước vườn hoa hoang tàn, cuối cùng kéo nửa cánh cửa sắt ra bước lên. Cửa nhà họ Khương và họ Diêu đều đóng kín mít, Khánh Đệ gõ cửa nhà họ Diêu, mấy tiếng cộc cộc nghe như vang hơn trong thời tiết lạnh muốn đóng băng này.

Gõ mấy lần vẫn không có ai trả lời, Khánh Đệ quay đầu nhìn về phía cửa nhà họ Khương, nhất thời không dám quyết định. Đang kéo cổ áo định đi xuống, cánh cửa nhà họ Khương mở hờ, bà anh thò đầu ra, dường như đang cố nheo mắt lại để nhìn kỹ người đứng bên ngoài, hỏi: "Ai đấy? Tìm ai?". "Bà ạ, chúc mừng năm mới. Là cháu, Thẩm Khánh Đệ đây." "Thẩm... à, là Khánh Đệ. Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới." Bà vội vàng mở rộng cửa: "Mau vào đi, ngoài đấy lạnh lắm".

Trong nhà mọi thứ vẫn y như cũ, dường như thời gian dừng lại ở cái ngày lần đầu cô xuất hiện nơi đây vào ba năm trưức. "Cháu gái, mau ngồi đi." Bà rót một cốc nước đưa cho Khánh Đệ: "Cầm cho ấm tay, bà đang chuyển chậu hoa, thì nghe hình như có người gõ cửa". Khánh Đệ đứng dậy: "Bà có cần cháu giúp không?".

Bà cũng không khách sáo, nói: "Vậy thì phiền cháu rồi", đưa Khánh Đệ đi vào trong, vừa đi vừa nói: "Trồng mấy chậu hoa, bà thấy hôm nay có chút nắng, chuyển ra ngoài cho đỡ cớm. Giờ hết nắng rồi, muốn bê vào". Bước vào trong phòng, Khánh Đệ đột nhiên có linh cảm đây là phòng ngủ của Khương Thượng Nghiêu, bất giác dừng bước. Một chiếc giường rộng tầm một mét đặt sát vào tường, đầu giường kê một chồng sách, trên tường một nửa là dán những tờ áp phích, có cảnh mặt trời mọc ở thảo nguyên, có cả ảnh của Đằng Cách Nhĩ1, còn cả một bức tranh chân dung cỡ lớn của Che Guevara. Thứ bắt mắt nhất chính là cây ghita màu nâu đồng đặt trên cái tủ nhỏ, sau bao năm xa cách giờ gặp lại, thân cây ghita vẫn ánh lên vẻ bóng loáng như cũ. 1 Đằng Cách Nhĩ: Ca sĩ người Mông cổ.

Bà thấy Khánh Đệ nhìn chằm chằm vào cây đàn ghita, bất giác mỉm cười, nói: "Thứ này rất đắt, ngày trước Nghiêu Nghiêu phải tiết kiệm mấy năm tiền mừng tuổi mới mua được đấy. Có thời gian là bà lại lau giúp nó, mẹ nó am hiểu hơn thỉnh thoảng còn lên dây đàn nữa". Khánh Đệ cười, ý như mình đã hiểu, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, đi theo bà vào trong. Trên tấm lưới chống trộm ngoài cửa sổ đặt mấy chậu cây cành lá tươi tốt, cô không biết nhiều về hoa, nhưng vẫn nhận ra một loại trong số đó. Bất giác cất lời khen: "Bông đỗ quyên to quá". Bà cười tươi rói: "Cháu cũng thích hoa à? Loại đỗ quyên này là loại nổi tiếng đấy, Ngũ Bảo Châu, hằng năm cứ đến Tết là bao người tới hỏi xin. Năm nay đợi Tết xong bà sẽ tách nhánh, cho cháu một chậu".

Khánh Đệ ngượng ngùng: "Trước cửa căng tin của trường cũng trồng một ít, vì vậy cháu mới nhận ra. Bình thường cháu cũng không để ý tới hoa cỏ đâu ạ". Bà liếc mắt nhìn cô vẻ trách cứ, giúp cô đỡ chậu hoa xuống, nói: "Con gái nên có một vài sở thích, chỉ biết học thôi cũng không được. Nghe nói, cháu lên tỉnh học rồi?". "Vâng ạ. Cháu học Đại học Sư phạm Nguyên Châu. Vì vậy gần đây mới không thể đến thăm mọi người, bà đừng giận cháu nhé."

"Haizz, nói thế thì thật xa cách quá. Các cháu chăm học sau này tương lai xán lạn, bà rất vui", nói xong trong mắt bà thoáng hiện lên vẻ đau buồn, rồi lại cười ngay: "Về nghỉ Tết nên đến thăm bà phải không?". Khánh Đệ đáp: "Vâng", trong lúc nói chuyện đã chuyển xong mấy chậu hoa, bà đưa cô đi rửa tay rồi mới quay ra phòng khách. Khánh Đệ cầm lấy mấy hạt dưa lên cắn, do dự một lúc mới hỏi: "Bà ơi, Nhạn Lam đâu ạ? Cô ấy đi làm ạ?". Bà rót xong nước, quay người lại, cười nói: "Cháu chưa biết à? Nhạn Lam giờ không ở đây nữa, mẹ con bé phải vào viện điều dưỡng, nên nó ở luôn đấy cho tiện chăm sóc".

Ngay lập tức Khánh Đệ cảm thấy trong lòng mình thoải mái lên rất nhiều, thầm nghĩ tin đồn thất thiệt, sức mạnh của những lời đồn đại thật đáng sợ. Tiểu Ái không thể tiếp tục ở lại Vấn Sơn được nữa, ở đây có quá nhiều ảnh hưởng tiêu cực, người tốt cũng quá ít. Nghĩ thế quyết tâm kiếm tiền nuôi em gái ăn học của cô lại càng thêm vững vàng. "Thế cô Diêu giờ đã khá hơn chưa ạ? Vào viện điều dưỡng cũng tốt, thay đổi môi trường sống không chừng lại bình phục." "Cũng phải, khá hơn nhiều rồi, không còn ngơ ngơ ngẩn ngẩn nữa. Bà và cô Khương lần trước đến thăm, cô ấy còn nhận ra cả hai đấy."

"Thế thì tốt rồi ạ." Hỏi thăm dăm ba câu, Khánh Đệ không dám nhắc đến từ Khương, chính bản thân cô cũng không biết là do mình sợ nhắc đến sẽ làm bà buồn vào ngày Tết, hay sợ nhắc đến sẽ mở ra cánh cửa đã mọc rêu trong lòng mình. Cô nhìn đồng hồ trên tường, khéo léo từ chối lời mời ở lại ăn cơm của bà, cầm áo khoác lên vừa mặc vừa nói: "Bà ơi, cháu về đây. Bao giờ nghỉ hè cháu lại đến thăm bà và cô Khương". Đang nói thì nghe thấy có tiếng chìa khóa lạch cạch bên ngoài, tiếp đến là tiếng mở cửa, Khương Phượng Anh đứng ngay trước cửa nhà. Khánh Đệ lễ phép chào, lại nhìn thấy nụ cười của Khương Phượng Anh cứng lại trên mặt, lòng cô trầm xuống, nhận thấy trong mắt Khương Phượng Anh mình là khách không mời mà đến, nụ cười trên môi đột nhiên trở nên gượng gạo.

Khương Phượng Anh dù sao cũng là người nhạy bén, ngay lập tức lại tỏ vẻ hòa nhã như thường, hỏi: "Chuẩn bị về sao? Lâu lắm mới gặp, để cô tiễn cháu". "Phượng Anh." Giọng nói của bà có vẻ không vui. Khánh Đệ cảm thấy cô Khương hình như có lời muốn nói với mình, còn bà lại có ý phản đối. Thế là khách sáo nói mấy câu, rồi đi theo cô Khương xuống lầu.

Dắt xe đạp chầm chậm đi ra cổng khu tập thể, Khánh Đệ trong lòng thầm suy đoán không biết cô Khương muốn nói gì mà lại khó mở lời đến thế, bất giác thấp thỏm. Lại nhớ đến mùa hè năm kia, mọi người cùng ngồi trên một con thuyền đồng lòng chung sức, so với lúc này, cảm giác như vật đổi sao dời. Qua sạp báo, cô dừng lại, nói với cô Khương: "Cô, cô quay về đi. Bên ngoài lạnh lắm". Khương Phượng Anh nhìn đánh giá ánh mắt chân thành của Khánh Đệ, tâm trạng phức tạp rồi mỉm cười, giúp Khánh Đệ quấn lại khăn trên cổ, rồi nói: "Khánh Đệ, cô biết cháu là một cô gái tốt. Cô hiểu lòng cháu... không phải cô là người vô ơn, thực sự thì...".

"Cô..." Khánh Đệ lúng túng không biết nên nói gì, cũng không hiểu Khương Phượng Anh đang nói gì. "Sau này, đừng đến tìm chúng tôi nữa, cũng đừng tìm Nhạn Lam nữa, nhé?" "Cô ơi?"

"Thực sự là... không thể nói được." Miệng Khương Phượng Anh mím chặt thành một đường thẳng, những nếp nhăn nơi khỏe mắt cũng vì thế mà hiện lên rõ hơn, một lúc sau mới nói tiếp: "Chúng nó, hết đứa này tới đứa khác xảy ra chuyện... Cô và bà thật sự không thể chịu hơn được nữa. Cứ thế đi, sau này đừng tới nữa. Đợi sau khi Nghiêu Nghiêu được thả, ba người nhà cô sẽ sống vui vẻ bên nhau, không muốn nhắc lại chuyện cũ không muốn gặp lại người cũ". Ba người. Khánh Đệ khẽ sững lại, kéo lỏng chiếc khăn quấn cổ ra, hỏi: "Vậy còn Nhạn Lam? Cô ấy chia tay Khương Thượng Nghiêu rồi sao? Nhưng vừa rồi cháu còn hỏi bà, bà nói cô ấy chỉ là chuyển vào viện điều dưỡng để chăm sóc mẹ mình thôi". Khương Phượng Anh cười khổ: "Khánh Đệ, cháu thật sự không biết, hay là... Nhạn Lam, con bé sống cùng anh họ cháu đã gần một năm rồi. Cháu nói xem, nhìn thấy cháu, nghĩ đến người nhà cháu, làm sao bảo cô dễ chịu cho được? Đều là con của cô, lòng bàn tay mu bàn tay cũng đều là thịt cả, cô…".

Gió thổi mạnh như thế, còn mang theo cả tuyết nhỏ, trên tóc Khương Phượng Anh không rõ là màu trắng của bông tuyết hay sự đau buồn đang kết tinh lại. Khánh Đệ nhớ đến câu nói của em gái: "Chị, chị nhìn nhận vấn đề đơn giản quá, có những chuyện không dễ dàng qua như chị nghĩ đâu." Cô vội vàng giải thích: "Cô Khương, cháu không biết. Sau khi rời khỏi Vấn Sơn cháu không liên lạc nhiều với gia đình, thật sự không biết anh họ cháu... cháu xin lỗi". "Cô hiểu, cô không trách gì cháu cả. Nếu cháu đã không biết chuyện, thì để cô nói cho cháu biết. Trước kia vì bận chạy đôn chạy đáo lo cho Nghiêu Nghiêu, nên cô không để ý tới tâm trạng của Nhạn Lam, chỉ nghĩ mẹ con bé như thế, chắc nó cũng buồn. Nghiêu Nghiêu biết chuyện mẹ của Nhạn Lam không khỏe, trước khi bị chuyển trại giam còn dặn đi dặn lại, số cổ phiếu còn lại của nó đem bán đi để lẩy tiền lo cho mẹ Nhạn Lam. Đúng hôm Nghiêu Nghiêu chuyển trại giam xong, cô về nhà không thấy mẹ con Nhạn Lam đâu nữa, chỉ để lại một lá thư, nói xin lỗi. Sau đó đi tìm khắp nơi, mới biết chuyện... Cô thật sự không muốn nghe bọn trẻ con nói lời xin lỗi. Cô chỉ mong các cháu ai cũng sống thật tốt thật vui vẻ, tất cả đều có thể vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống thôi. Con bé tới bây giờ cũng chưa về đây lần nào, trong khu toàn những lời đồn đại khó nghe..."

Nói xong, Khương Phượng Anh đứng lại ở cổng khu tập thể, như sợ mất mặt nên bịt chặt miệng lại, khóc rấm rứt. "Cháu xin lỗi..." "Khánh Đệ, cô không trách gì cháu, không liên quan gì tới cháu cả. Chỉ là không muốn gặp lại những người có liên quan, gặp lại thấy buồn. Nghĩ đến ba đứa trẻ và mẹ Nhạn Lam, cô thật sự không chịu nổi, buồn tới mức không muốn nói chuyện với ai. Nghe lời cô, sau này đừng đến nữa, hãy sống tốt cuộc sống của cháu, học cho giỏi, cháu là một cô gái tốt, sẽ có tiền đồ xán lạn."

Sau khi Khánh Đệ lên xe đạp đi, trong đầu vẫn lưu giữ hình ảnh nơi đầu con đường dài ngập đầy tuyết trắng, bóng người phụ nữ tuổi trung niên với nét mặt kiên định thường thấy dùng mu hàn tay quệt nước mắt trên mặt mình, quay người đi vào. Sau khi Cảnh Trình gặp chuyện bất ngờ qua đời, Khánh Đệ tự giác cố gắng hết sức, hy vọng có thể cứu vãn chút gì đỏ, có thể bấu víu vào điều gì đó. Nhưng dù cô có tìm đủ mọi cách thì vẫn tốn công vô ích. Những gì phải xảy ra vẫn xảy ra, giống như ngồi cầu trượt, trượt thẳng tới chỗ bi kịch. Có thứ gì mằn mặn chảy vào miệng, Khánh Đệ dừng lại lau mặt, quay đầu xe, đi về một hướng khác.

Thành phố nhỏ bỗng dưng phồn hoa một cách hối hả này, đằng sau sự phồn hoa ấy là sự chênh lệch về khoảng cách giữa giàu và nghèo. Không giống như thành phố cũ kỹ nơi khu tập thể đường sắt tọa lạc, bác gái mua cho anh họ một căn hộ chung cư ở khu đô thị mới, ba năm đã trôi qua, khu đô thị mới này vẫn là biểu tượng của giới bất động sản Vấn Sơn. Khánh Đệ dựa vào chút ký ức còn sót lại đi đến cổng khu đô thị, nhưng thật sự không nhớ nổi ở tòa nhà nào và tầng bao nhiêu. Cô muốn tìm bục điện thoại công cộng gọi về nhà hỏi Ái Đệ, đang ngó nghiêng thì thấy Diêu Nhạn Lam bước xuống từ xe buýt cách khu chung cư không xa, tay xách hai chiếc túi đồ của siêu thị, cúi đầu chầm chậm bước đi như đang suy nghĩ điều gì. Khi chỉ còn cách khoảng hơn mười mét, như có linh cảm Diêu Nhạn Lam ngẩng đầu lên, bắt gặp ngay ánh mắt của Khánh Đệ, khuôn mặt thẫn thờ của cô ấy thoáng chấn động, sự xúc động như có phần kinh ngạc, như hoảng sợ, như khó tin, như vội vàng muốn thoát thân, sau đó, cô ấy khổ sở nở một nụ cười, đứng đó gọi vọng lại: "Khánh Đệ".

Khánh Đệ cười đáp lời. Nhạn Lam có vẻ mập mạp hơn trước một chút, trời lạnh, buốt tới mức hai má cô ấy ửng hồng, càng khiến cô ấy trông duyên dáng hơn trong ánh mắt chằm chằm của Khánh Đệ. Cô nhìn khẽ thở dài, có lẽ, vậy cũng tốt. "Em về bao giờ thế? Sao không gọi điện cho chị? Đi, lên nhà ăn cơm." Không đợi cô nói, Nhạn Lam đã chạy tới, túi đồ đang cầm trên tay phải cứ thế vứt xuống dưới chân, túm chặt lấy cô. Cách cư xử cởi mở như thế không giống với con người của Nhạn Lam, ngoài sự kinh ngạc ra Khánh Đệ còn cảm thấy có chút thất vọng, nhặt túi đồ dưới đất lên, nói: "Em còn đang nghĩ, có nên về hay không. Cũng chẳng biết chị có hoan nghênh em hay không, cứ lanh chanh tới tìm chị".

Nhạn Lam quay người nhìn thẳng vào mắt cô, cứ nhìn như thế, ánh mắt dò xét, một lúc sau đôi lông mày giãn ra, nói: "Cũng may, em vẫn là em. Chị đang đoán, lâu như vậy không gặp, khi gặp lại nhau ánh mắt em sẽ thế nào? Khinh bỉ? Trách cứ? Thông cảm? Thương xót? Khánh Đệ". Cô ấy khịt khịt mũi rồi nói tiếp: "Cũng may, em vẫn là em". Nhưng, lúc này, Khánh Đệ có cảm giác người con gái đang đứng trước mặt mình trong mắt che giấu nỗi buồn, khóe miệng cố miễn cưỡng cười đau khổ kia không còn là Diêu Nhạn Lam nữa..