Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 32

Chương 32.

Đồ nội thất trong căn phòng này vẫn không có gì thay đổi, nhưng thêm rất nhiều đồ đạc trông rất nữ tính. Đến hộp đựng giấy ăn được bọc bằng vải có thêu hoa thoáng nhìn đã biết là do Diêu Nhạn Lam dày công trang trí, hơn nữa không phải cô ấy mới ở đây một thời gian ngắn. Khánh Đệ lặng lẽ quan sát khắp một lượt, không muốn nhìn thêm nữa, đành cúi xuống nghiên cứu hình dạng lá trà trong chiếc cốc trên tay. Diêu Nhạn Lam thay xong quần áo đi ra, xắn tay áo lên nói: "Đúng lúc chị mua rất nhiều đồ ăn, còn chưa được nếm thử tay nghề của chị phải không?". Khánh Đệ đặt cốc xuống: "Em giúp chị", rồi đi cùng Nhạn Lam vào trong bếp. Cả hai cô gái đều đã quen làm việc nhà, không cần nói nhiều, mỗi người một việc phân chia rất rõ ràng, vừa làm vừa nói chuyện trường chuyện lớp của Khánh Đệ. Sau khi rửa rau xong, Khánh Đệ liếc mắt lên đồng hồ trên tủ bếp, thăm dò hỏi: "Có cần để muộn mới nấu không?".

Nhạn Lam ngạc nhiên, nhưng lập tức hiểu ngay, gượng gạo nói: "Ngụy Hoài... gần đây anh ấy không đến, mấy hôm nay còn bận việc ở thành phố bên cạnh". "Ồ." Khánh Đệ nghĩ sẽ chỉ dừng lại ở đây thôi không nhắc tới nữa, nhưng không sao kìm nén được những nghi vấn vẫn đang lơ lửng trong lòng: "Anh ta đối với chị, có tốt không?". Thấy Nhạn Lam hờ hững gật đầu, Khánh Đệ thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thế nào vẫn thấy không yên tâm, hỏi tiếp: "Sao lại ở đây? Đây là phòng tân hôn của... ý em là sao không thuê một căn hộ ở gần đây có phải yên tĩnh hơn không?".

Nhạn Lam kinh ngạc: "Phòng tân hôn của anh ấy?", ngay sau đó dừng tay thái thịt, thấp thỏm nói: "Anh ấy không hề nói gì, từ khi chị về ở đây chỉ có chị và anh ấy, chị...". Khánh Đệ thầm trách mình nhiều lời, rồi bỗng nghĩ Nhạn Lam bị giấu giếm kỹ như thế, có thể thấy vừa rồi khi cô hỏi Ngụy Hoài Nguyên đối với cô ấy có tốt không, cái gật đầu của cô ấy không đáng tin chút nào. Thở dài, đành phải an ủi, nói: "Bác gái em rất bảo vệ cho con trai, không chừng cái gì cũng biết, nhưng có lẽ đã không nói với chị dâu em". Nhạn Lam nhìn thì có vẻ đã tin lời Khánh Đệ, nhưng tâm trạng cô ấy lại bắt đầu có chút bất an. Khánh Đệ đành phải nói lảng sang chuyện khác, nhớ ra vừa rồi nhắc tới trường Đại học Sư phạm Nguyên Châu, Nhạn Lam có vẻ rất quan tâm, Khánh Đệ tiếp tục kể chuyện về cuộc sống trong trường một cách thân thiết. Cô ăn nói vụng về, những chuyện thú vị được kể qua miệng cô chẳng còn chút hài hước nào nữa, nhưng Nhạn Lam thỉnh thoảng vẫn phải mím môi cười, đôi mắt sáng long lanh, lắng nghe rất chăm chú.

Ăn cơm xong, cuối cùng không thể nhịn thêm được nữa, Khánh Đệ đề nghị: "Nhạn Lam, hay là thử đến trường hỏi xem, học lại lớp mười hai một năm. Kiến thức của chị vững như thế chắc chắn học lại rồi thi lại sẽ không có vấn đề gì". Ánh mắt Nhạn Lam dần u ám, lắc đầu nói: "Không nghĩ đến những chuyện đó nữa. Mẹ chị vẫn còn đang ở trong viện điều dưỡng, thỉnh thoảng lại phải vào để chăm lo cho bà. Hơn nữa... Ngụy Hoài Nguyên cũng sẽ không đồng ý". "Nếu em tới gặp anh ta để nói chuyện thì sao?"

"Khánh Đệ, em không hiểu đâu." Nhạn Lam ngẩng đầu lên, khi ánh mắt hai người chạm nhau Khánh Đệ thấy sự khó xử trong đôi mắt ấy, nhưng miệng vẫn kiên quyết nói: "Em không hiểu suy nghĩ của những người như họ. Anh ấy... đối với anh ấy mà nói, đặt chị ở đây, lúc nào anh ấy cần là đã có chị chờ sẵn ở đây là được rồi, còn chị cần gì, tiền đồ của chị, chị nghĩ gì, sau này chị sẽ thế nào, những thứ đó chẳng phải là điều anh ấy bận tâm". "Thế chỉ sống thế này thôi sao?" Khánh Đệ cắn chặt môi, sự mâu thuẫn giữa không cam tâm, không đáng và bất lực khiến đôi lông mày đang nhíu chặt của cô nhìn rất ngang bướng. Nhạn Lam nhìn cô một cái, rồi lại cúi đầu xuống nghịch nghịch cốc trà trên tay.

"Thế còn anh Nghiêu thì sao?" Nước trong cốc sóng ra mu bàn tay, Nhạn Lam cũng chẳng để ý, không lâu sau, mu bàn tay đỏ rộp, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, chảy lan ra, cô ấy lại vội vàng lau đi. "Nhạn Lam!"

"Em đợi chút." Diêu Nhạn Lam nói xong câu đó vội đứng dậy chạy vào trong phòng, một lúc sau tiếng lục lọi đồ đạc từ trong đó vọng ra bỗng im bặt, cô ấy đi ra, trên tay là một tập giấy: "Cho em xem, chị viết thế này được không?". Khánh Đệ nhìn Nhạn Lam với ánh mắt nghi hoặc. "Chị không đi thăm anh ấy, năm kia cô nói dối anh ấy là chị đang học lại, việc học hành bận rộn. Năm ngoái cô lại nói dối chị đã thi đỗ đại học, đi học rồi. Giờ đã một năm nữa trôi qua, nếu không có tin tức gì không biết anh ấy sẽ thế nào. Chị đã đi hỏi rồi, trong tù vẫn có thể nhận gửi thư. Sau này những lá thư chị gửi sẽ thưa dần đi, anh ấy cũng dần dần chấp nhận được. Khánh Đệ, em đọc giúp chị xem viết thế đã giống với cuộc sống sinh viên chưa? Không phải chị muốn lừa anh ấy để anh ấy yêu chị, chị chỉ muốn anh ấy yên tâm."

Ánh mắt kỳ vọng của Diêu Nhạn Lam khiến Khánh Đệ không thế thốt ra từ "không" để từ chối, cô cầm lấy đọc lướt qua, chỉ lướt qua: "Anh, em là Nhạn Lam, anh có khỏe không?". Cô đã nặng nề đặt tập giấy xuống đầu gối, rồi lại cầm lên thấy tay mình thật chẳng còn chút sức lực nào nữa. "Nhạn Lam, hà tất phải khổ sở như thế này?" "Chị chỉ muốn anh ấy sống dễ chịu hơn một chút. Sống có chút hy vọng, tốt hơn chị bây giờ." Nhạn Lam lặp đi lặp lại.

Mắt Khánh Đệ ướt nhòe đi, nghe xong câu đó không thể kiềm chế được nữa, đặt xấp giấy đó lại lên bàn, thuận tay rút một tờ khăn giấy áp lên mặt. "Khánh Đệ, em đừng khóc. Em khóc là chị cũng khóc theo đấy." Diêu Nhạn Lam hốt hoảng vội vàng rút một xếp khăn giấy, còn chưa kịp đưa cho Khánh Đệ, nước mắt đã lã chã rơi. "Chị không đáng để em phải như thế." “Sao chị phải khổ như thế?" Khánh Đệ vẫn lẩm bẩm như tự nói với mình.

"Em cũng cho rằng không cần thiết phải không?" Diêu Nhạm Lam cầm tập thư lên, rất cẩn thận, rất trân trọng vuốt tập giấy đó. "Chị cũng cho là như thế. Chị bây giờ đã không còn tư cách để nói bất cứ diều gì nữa, nhưng lại sợ đột nhiên bặt vô âm tín, anh ấy ở trong đó sẽ suy nghĩ lung tung. Thực ra nghĩ kỹ lại, thì làm như thế này là sai, không nên cứ níu giữ chẳng chịu buông tay. Chị vẫn hy vọng, có thể lưu giữ hình ảnh của Diêu Nhạn Lam ngày trước trong lòng anh ấy, lưu giữ ký ức tốt đẹp của ngày xưa. Thật ra, chị đã không còn xứng đáng với anh ấy nữa." Rất nhiều năm sau, trong những năm tháng vội vã mỗi khi nhớ tới Diêu Nhạn Lam, trong đầu cô lại hiện lên cảnh tượng ấy. Ánh đèn màu nâu vàng rơi lên người Diêu Nhạn Lam, đôi mắt màu hổ phách, thoáng sáng lên dưới ánh đèn ấm áp, khuôn mặt dịu dàng vô cùng, khóe miệng khẽ nhếch lên cười. Những ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve tập giấy viết thư đặt trên đầu gối dày đặc chữ, đầu ngón tay di chầm chậm trên đó, giống như đang trần thuật lại những tâm sự của mình. Khi hàng hoa đỗ quyên trước cửa căng tin trường nở đỏ rực, Khánh Đệ nhận được điện thoại của em gái gọi đến ký túc xá. Ái Đệ thông báo về tình hình trong nhà, quan trọng là miêu tả lại việc nó đã hầu hạ bố vất vả như một đứa con hiếu thảo thế nào, sau đó nói: "Có chuyện này em không định nói, liên quan tới Diêu Nhạn Lam, nhưng sợ sau này chị biết lại mắng em không kịp thời báo cho chị. Dù sao em cũng biết, chị quan tâm tới chị ta còn hơn quan tâm tới em gái mình".

"Ái Đệ, lại ghen tỵ rồi đấy à! Bạn bè chẳng phải nên quan tâm giúp đỡ lẫn nhau sao? Huống hồ, Diêu Nhạn Lam có thể coi là chị dâu hờ của chúng ta, hơn nữa chúng ta đã không đối xử tốt với người ta. Không phải do Ngụy Hoài Nguyên giậu đổ bìm leo thì giờ cô ấy đã..." "Biết rồi." Ái Đệ cướp lời: "Lại bắt đầu lên lớp đấy, chị, chị còn chưa làm cô giáo đâu. Thôi, không nói nữa, không có tâm trạng". Khánh Đệ trợn mắt nhìn chiếc điện thoại đang phát ra những tiếng tút tút báo máy bận không biết phải nói gì, khi gọi lại Ái Đệ vẫn nghe máy, alo alo một hồi em gái cô mới uể oải lên tiếng: "Cuống lên rồi phải không? xí! Cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ là hôm kia chị dâu chúng ta tìm đến nơi, đánh cho bà chị dâu hờ kia một trận".

Ái Đệ kể qua loa sự việc, tình tiết chẳng khác gì những bộ phim trên tivi vợ đi đánh ghen tình nhân của chồng, chỉ có điều duy nhất khác biệt là, đánh nhau cãi vã xong, tên đàn ông đê hèn trên tivi sẽ tới ôm ấp dỗ dành cô tình nhân bé nhỏ, còn Ngụy Hoài Nguyên lại bỏ Diêu Nhạn Lam bị thương ở khuỷu tay và gãy một cái răng trong bệnh viên, vội vội vàng vàng chạy thẳng tới Nguyên Châu để dỗ dành vợ và bố vợ. "Chỉ thế thôi." Ái Đệ nói: "Sắp đến ngày Quốc tế Lao động mồng Một tháng Năm rồi, chị có về không?". Khánh Đệ do dự không trả lời. Cô có thể thấy một người có tính cách ôn hòa, tâm tư tinh tế như Diêu Nhạn Lam lúc này đau đớn tới mức nào, đây không chỉ là sự đau đớn về mặt thể xác, mà còn cả lòng tự trọng quý giá nữa. Nhưng cô có thể làm thế nào? Thẩm Khánh Đệ cô có thể làm thế nào?

"Không về đâu." Khánh Đệ trả lời. Ái Đệ bất mãn ồ một tiếng, rồi nói: "Vậy hè chị có về không? Em nhớ chị rồi, chị". Nghỉ hè Khánh Đệ lấy lý do phải đi làm thêm để ở lại Nguyên Châu, mấy hôm sau Ái Đệ đến thăm cô, viện cớ là đi điều tra thị trường. Con hồ ly nhỏ này nhân dịp bố bị ngã gãy chân, rất biết cư xử khi bố nằm dưỡng bệnh. Trong lúc vui vẻ, bố đã đồng ý lời cầu xin của Ái Đệ, đồng thời ra mặt mượn bác gái một số tiền cho Ái Đệ làm vốn. Ái Đệ có được thánh chỉ, lập tức hào hứng đến Nguyên Châu.

Khánh Đệ bị em gái bám riết không buông, mấy ngày liền đi cùng Ái Đệ tới các khu chợ bán buôn bán lẻ, rồi lại cùng Ái Đệ về Vấn Sơn. Có lao động miễn phí là chị gái, Ái Đệ đương nhiên không thể không tận dụng. Ái Đệ chạy khắp nơi để đi nhập hàng, làm giá kệ, mua ma nơ canh, để lại một mình Khánh Đệ trong cửa hàng nhỏ trông nom người tới sửa sang. Bận rộn hơn nửa tháng, cửa hàng của Ái Đệ cuối cùng cũng có thể khai trương, nhưng đang đúng vào thời gian nóng nực cuối tháng Bảy, ngày đầu tiên khai trương chẳng có khách nào bén mảng tới. Đến giờ đóng cửa, hai chị em ngồi nhìn nhau, Khánh Đệ lấy ví tiền ra, đếm mấy tờ tiền lẻ gộp vào cho đủ một trăm tệ, chỉ vào chiếc áo sơ mi trắng trên kệ, nghiêm túc nói: "Bà chủ, tôi mua cái này. Gói lại đi". Ái Đệ thoáng sững người, rồi lập tức tươi cười: "Vâng! Cảm ơn quý khách, lần sau lại đến nhé".

Hai chị em nhìn nhau phá lên cười. Ái Đệ trang trọng ghi lại đơn hàng đầu tiên vào sổ, thở dài, nói: "Cuối cùng cũng không đến nỗi không mở hàng được". Khánh Đệ xoa đầu em: "Đừng nhụt chí, biết không hả? Nếu đã làm rồi thì phải làm cho tốt". Ái Đệ trừng mắt nhìn chị, miệng lẩm bẩm: "Lại thế rồi, lại thế rồi, đạo lý lớn đấy ai chẳng hiểu chứ? Không lên lớp em chị chết ngay à?".

Nói thì nói thế, sáng sớm hôm sau Ái Đệ lăn lộn trên giường vặn vẹo không chịu dậy, nghĩ thời gian này Ái Đệ đúng là đã vất vả, ăn sáng xong, Khánh Đệ tự đạp xe ra cửa hàng. Cuối tháng Bảy, Vấn Sơn nóng nực vô cùng. Đến trưa, ánh nắng trắng sáng, chiếu thẳng xuống, mặt đất như bị nướng mềm ra, qua tấm kính của cửa hàng nhìn ra ngoài, người và xe trên con đường trước mặt lắc lư trong hơi nóng bồng bềnh. Khánh Đệ ngồi sau quầy thu ngân gật gù buồn ngủ, đang hối hận vì đã không mang theo một cuốn sách tới đây để giết thời thì nghe thấy tiếng còi xe ầm ĩ, tiếng động cơ xe và tiếng mở cửa.

Ngụy Hoài Nguyên nhìn thấy cô thì thoáng sững lại, ngập ngừng đứng đó hỏi: "Ái Đệ đâu?". Cô gái bên cạnh anh ta đã thản nhiên bước thẳng vào trong, ngón tay bắt đầu lật tìm quần áo trên kệ. "Nó còn chưa ngủ dậy. Có lẽ ăn trưa xong sẽ đến." Khánh Đệ miệng trả lời, nhưng ánh mắt thì dán vào cô gái kia, không che giấu vẻ kinh hãi trong đó. Trời nóng thế này mà cô ta trang điểm rất đậm, mắt đánh nhũ, viền mắt kẻ kéo dài về phía đuôi. Nhìn kỹ cũng khá xinh, nhưng da mặt rõ ràng không giống với da cổ.

Ánh mắt Khánh Đệ quay lại nhìn Ngụy Hoài Nguyên, sự kinh hãi giờ đã chuyển sang lên án. Ngụy Hoài Nguyên lờ đi như không thấy, tiến thẳng tới cạnh cô bạn gái, vòng tay ôm eo cô ta, cô đó cũng rất biết cách làm nũng, nép sát vào người Ngụy Hoài Nguyên. "Chọn được cái nào chưa?" Khánh Đệ nghe Ngụy Hoài Nguyên hỏi. "Để em ngắm thêm, mới thế mà đã mất kiên nhẫn rồi à?" Cô gái đó nói với giọng trách móc, nghiêng mặt áp sát vào tai Ngụy Hoài Nguyên cười khúc khích, khẽ nói câu gì đó. Không biết cô ta nói gì mà cả hai người bọn họ đều cười rộ lên. Cánh tay đang ôm eo cô bạn gái của Ngụy Hoài Nguyên trượt xuống, véo một cái vào mông cô ta, khiến cô ta tức giận giơ bàn tay trắng ngần lên, giả bộ muốn đánh lại.

Đôi tình nhân đó cười đùa như ở chỗ không người, Khánh Đệ ngồi sau bàn thu ngân vô thức cầm bút lên, hết nắm chặt lại thả lỏng, lặp đi lặp lại động tác đó để điều hòa cảm xúc và nỗi bất bình trong lòng. "Được rồi, chọn đại mấy cái đi. Mua lấy hên cho em gái anh, không thích thì mấy hôm nữa lại đi mua cái khác." Cô gái kia lập tức bĩu môi, quay sang vẫy Khánh Đệ: "Em gái, cái này, cái này...".

Khánh Đệ lẳng lặng không nói gì, gói đồ tính tiền xong, quay sang nói với Ngụy Hoài Nguyên: "Anh Hoài Nguyên, tổng cộng là một nghìn hai trăm tám mươi tệ". Ngụy Hoài Nguyên dùng ngón tay gõ lên trán Khánh Đệ một cái, vừa móc tiền ra trả vừa hậm hực nói: "Cuối cùng cũng nghe được cô gọi một tiếng anh, ai không biết lại tưởng chúng ta là kẻ thù". Cô gái kia thoáng đỏ mặt, nhớ tới cảnh vừa rồi đã coi cô như nhân viên bán hàng nên có phần bối rối. Khánh Đệ cũng chẳng thèm để ý tới cô ta, tiễn họ ra cửa xong, liền gọi: “Anh Hoài Nguyên, đợi đã".

Ngụy Hoài Nguyên dừng bước, quay đầu lại thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Khánh Đệ, do dự vài giây mới quả quyết đi về phía cô, cướp lời nói trước: "Anh biết cô muốn hỏi gì, cô nghĩ sự thật thế nào thì nó là thế ấy. Thế giới của bọn đàn ông là như vậy, người có tiền ai không thế chứ? Khánh Đệ, những lời đã nói với cô trước đó giờ anh xin nhắc lại, đừng quản quá nhiều, mà cô cũng chẳng quản được đâu. Cố mà học cho tốt". "Vậy anh coi Diêu Nhạn Lam là gì? Chơi xong rồi bỏ? Sao anh không đi mà tìm loại con gái như cô ta mà chơi đùa?" Khánh Đệ hất cằm về phía cô gái kia: "Tại sao lại hại con gái nhà lành?". Ngụy Hoài Nguyên không còn kiên nhẫn hơn được nữa: "Mẹ anh nói cô học nhiều quá nên hóa ngu, quả không sai. Thỉnh thoảng anh cô muốn đổi khẩu vị thì có sao? Nói thật, cô ta cũng chẳng thú vị gì, nhìn thì xinh, ăn vào mãi cũng chỉ một vị ấy, uổng công anh cô hao tâm tổn trí, mà cô ta cũng dễ dụ, tùy tiện một cái cũng đã mắc bẫy rồi. Thôi bỏ đi, có nói nhiều nữa cô cũng không hiểu đâu".

Từng luồng khí nóng cuồn cuộn ùa tới, ánh mặt trời thiêu đốt khiến mắt Khánh Đệ đau nhức, cô hơi nheo mắt lại, cố gắng kìm chế cơn thủy triều phẫn nộ đang trào dâng trong lòng, điềm tĩnh hói: "Anh đã lừa Diêu Nhạn Lam cái gì?"..