Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 37

Chương 37.

Trong trường tiểu học của thị trấn, nói đến bố và bác trai của Khánh Đệ, thầy hiệu trưởng vẫn còn ấn tượng sâu đậm, do đó cũng tỏ ra vô cùng khách sáo với cô, việc Khánh Đệ đến trường tiểu học của thị trấn thực tập được chấp nhận một cách hết sức thuận lợi. Dã Nam giờ không còn giống như thị trấn nhỏ trong trí nhớ của Khánh Đệ nữa, con đường chính nhiều năm trước trong thị trấn được mở rộng sang hai bên, những căn nhà hai tầng sát mặt đường tầng một gần như được cải tạo lại hoàn toàn, trên vỉa hè dành cho người đi bộ những sạp bán hoa quả và đồ ăn vặt mọc lên như nấm, trên đường xe đạp và xe mô tô ba bánh, xe tải loại nhỏ tranh cướp đường lẫn nhau, tiếng còi và tiếng chuông vang lên rộn ràng. Khánh Đệ vội nhảy sang bên để tránh một chiếc xe điện ba bánh đang ầm ầm lao từ phía trước tới, cảm thán: "Giờ thị trấn Dã Nam thật quá náo nhiệt".

"Cũng phải thôi. Mấy năm gần đầy không còn ai cày cấy nữa, nhân lực cũng xuống các khu mỏ làm thuê hết, lương cao hơn mà." Cậu rất vui khi Khánh Đệ quay lại Dã Nam, xoa hai bàn tay đang lạnh tới mức đỏ ửng cả lên, nói tiếp: "Khánh Đệ, thực ra trong làng còn thiếu giáo viên hơn, chỉ vì không có tiền. Cậu đang bàn với mọi người, mỗi người góp một ít để mời thêm vài giáo viên nữa về trường làng dạy học cho bọn trẻ. Có điều cháu là con gái, về làng sống thì khổ quá, ở thị trấn vẫn tốt hơn". Cậu Khánh Đệ là nông dân chính hiệu, nên ăn nói không khách sáo cũng chẳng vòng vo, nhưng Khánh Đệ vẫn cảm nhận được sự ấm áp thân tình trong đó, cười nói: "Cậu, cháu chẳng qua chỉ là đi thực tập thôi mà, sau này tốt nghiệp vẫn phải về trường tiểu học ở nông thôn dạy ba năm, nói không chừng tới khi ấy đến trường làng cháu cũng chẳng được dạy mà về trường thôn ấy chứ", nói rồi kinh ngạc: "Rừng phong ở đây đâu rồi?". "Chặt hết từ lâu rồi. Muốn nhìn lá phong đỏ phải không? Đáng tiếc đã qua mùa mất rồi. Đi, đến nhà cậu ăn cơm đi." Cậu nhìn vẻ mặt tiếc nuối của Khánh Đệ, an ủi: "Rừng phong ở làng Vọng Nam còn to hơn rừng phong trên thị trấn nhiều, mùa thu năm sau cháu đến mà ngắm".

"Để lần sau đi, cậu." Khánh Đệ tỏ vẻ khó xử: "Cháu còn muốn đi thăm một người bạn". Bên ngoài bức tường cao kia, những chiếc xe mô tô ba bánh bám đầy bùn đất nhả từng đám khói đen mù mịt, lao đi ầm ầm trên đường. Khánh Đệ ngẩng đầu lên nhìn hàng rào dây thép chằng chịt trên không trung, rồi ánh mắt lại nhìn xuống cánh cửa sắt nặng nề đen sì bên dưới. Người cảnh vệ ôm súng sau khi kiểm tra danh tính của cô xong, mở cánh cửa nhỏ bên cạnh ra. Sau buổi trưa của ngày vào thăm theo quy định trong trại giam, phòng tiếp đón cũng bớt ồn ào đi nhiều, sân tuyết bên trong đầy vết bùn đất bị giẫm đạp.

Khánh Đệ đã từng rất nhiều lần tưởng tượng ra tâm trạng của mình lúc này. Lần gặp gỡ đầu tiên vào thời niên thiếu, đối với anh mà nói chẳng qua chỉ giống như một lần ngẩng mặt lên ngăm trăng bắt gặp sao băng rơi, vụt qua trong nháy mắt. Còn đối với cô mà nói, nó lại là một đường quỹ đạo được vẽ trong cuộc đời của mình, khắc cốt ghi tâm. Sau này quen nhau, cũng chỉ là sự quen biết hời hợt qua loa, quen mà không thân. Lúc này, cô như chớp lấy thời cơ, đường đột tới thăm, cô vốn nên do dự, vốn nên chần chừ, vốn nên thấp thỏm, nhưng sự thực lại chẳng giống như mong đợi của mình, cô vô cùng bình tĩnh. Đúng như lời cô đã khuyên nhủ em gái "Chỉ cần có thể yêu" thì hãy yêu chân thành, yêu nghiêm túc, nghiêm túc hưởng thụ tình yêu đó, cho dù phải rơi nước mắt, cũng không nên phụ sự hào phóng vô tư của tuổi thanh xuân. Còn Khương Thượng Nghiêu vào lúc này, Khánh Đệ nghĩ một lúc rồi cười, cô có chút mong chờ nhìn thấy biểu hiện của anh.

Phía sau tấm kính lớn của phòng tiếp đón, Khương Thượng Nghiêu nghe thấy đồng chí cảnh vệ dặn dò một câu: "Chỉ có mười lăm phút", lập tức ngẩng đầu lên. Vừa tiễn mẹ xong, bị áp giải về phòng giam chưa được bao lâu, lại được đưa ra, anh thực sự có chút tò mò. Nhớ tới trước kia Hắc Tử gửi thư đến nói năm nay sẽ về, bất giác tinh thần anh có chút phấn chấn. Nhưng người vào thăm anh lại là Khánh Đệ, khiến anh vô cùng kinh ngạc: "Thẩm Khánh Đệ?". "Anh Khương…". Khánh Đệ đứng sững ở cửa mất một lúc, đưa tay lên bịt chặt miệng không nói tiếp được nữa. Cô cứ tưởng rằng mình có một trái tim và ý chí kiên cường có thể ứng phó được với tất cả, nhưng khi nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt, bộ dạng sau thời gian cải tạo vất vả không còn giống với anh của trước kia, thì cô lại không sao kìm nén được nhịp tim và nỗi nhớ nhung bỗng dưng dâng trào lên khóe mắt.

Cô nghiêng người tránh ánh mắt anh, chầm chậm kéo ghế lại gần hơn, chỉ trong mấy giây, cô đã cố gắng hết sức để kiềm chế trái tim đang nhảy nhót trong lồng ngực của mình, khi ngẩng đầu lên, cô nở nụ cười bình thản. Cô cầm điện thoại bên cạnh lên: "Anh Khương, đã lâu rồi không gặp". Sau khi sự kinh ngạc qua đi, Khương Thượng Nghiêu cũng nở một nụ cười bình thản: "Lâu rồi không gặp", anh nói vào ống nghe.

Nụ cười bình thản đó dường như lại khiến Khương Thượng Nghiêu quay trở lại với anh của ngày xưa, Khánh Đệ thất thần mất mấy giây, cứ như lúc này lại nhìn thấy anh gảy xong khúc nhạc kia rồi nghiêng đầu nhìn cô dưới ánh trăng đêm đó. Trong vài giây thất thần, cả hai người đều chìm trong sự trầm mặc. Khương Thượng Nghiêu là người mở miệng trước hỏi: "Sao lại đến Dã Nam thế này?". "Em đến thị trấn để xin thực tập, tiện đến thăm cậu." Đột nhiên bị lôi tuột về hiện thực trong lúc đang hồi tưởng lại quá khứ, Khánh Đệ trả lời theo trực giác, trả lời xong lại thấy hối hận, không nên nhắc tới nội dung đã viết trong thư, đành tìm cách chuyển chủ đề: "Em mua rất nhiều thuốc lá và hoa quả, nhưng họ không cho mang vào".

Khương Thượng Nghiêu điềm đạm giải thích: "Quy định là thế mà". Khánh Đệ thấy anh không truy hỏi chuyện thực tập, khẽ thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đấy định cố gắng nói vài câu gì đó không biết nên nói gì. Cô chẳng thể giải thích được cảm giác của mình lúc này, người ở trước mặt cô vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, mặc dù trông vạm vỡ hơn trước kia, dưới cằm cũng đã bắt đầu để râu trông rất ra dáng đàn ông, nhưng nụ cười vẫn ấm áp như trước, chính là người mà cô vẫn ngày đêm nhung nhớ. Nhưng, cô lại cảm nhận được rất rõ ràng rằng, đằng sau ánh mắt ấm áp như ánh mặt trời kia, có một chút dò xét và đánh giá mà cô không sao nắm bắt được. Khánh Đệ như ngồi trên bàn chông, bàn tay cầm ống nghe khẽ run lên. "Ở nhà vẫn ổn cả chứ?"

Nghe thấy anh hỏi, cô như cảm thấy người nhẹ hẳn đi tựa hồ cảm giác vừa bước khỏi phòng thi đại học, Khánh Đệ bất giác thở dài: "Đều ổn cả. Mọi người ở nhà anh cũng vẫn khỏe, mấy hôm trước em vừa tới thăm, sức khỏe của bà rất khá, cô cũng vậy. Đúng rồi, hôm nay em đến muộn phải không? Nếu không có khi đã gặp cô ở đây". Khương Thượng Nghiêu khẽ gật đầu, phòng tiếp đón yên tĩnh trở lại. Bàn tay còn lại của Khánh Đệ thiếu kiên nhẫn gạch ngang gạch dọc lên vải quần bò đang mặc, trầm ngâm hồi lâu, mới hỏi: "Nghe bà nói cuối năm anh được ra rồi phải không?". Thấy Khương Thượng Nghiêu lại gật đầu mà không nói thêm lời nào, một cảm giác như bị xem thường xen lẫn áp lực tràn tới, khiến không khí như ngưng đọng. Trong lòng Khánh Đệ vừa có cảm giác thất bại vừa thấy chua xót, hoàn cảnh thật sự có thể thay đổi được bản tính của một con người sao? Khương Thượng Nghiêu trước kia mặc dù không nói nhiều, nhưng rất dễ gần. Còn Khương Thượng Nghiêu lúc này, rõ ràng là muốn khép mình lại.

Cảm giác đau đớn kỳ lạ lan tỏa, trái tim Khánh Đệ lúc này đang run rẩy không thể khống chế được, vì thế cô mỉm cười, nhìn sự tiếc nuối ánh lên trong mắt của Khương Thượng Nghiêu. Vẻ mặt dịu dàng của Khương Thượng Nghiêu đột ngột như cứng lại trước nụ cười của cô, anh nhìn thẳng vào mắt Khánh Đệ qua lớp kính dày, tâm trang trong mắt sâu xa khó dò. Khi Khánh Đệ có cảm giác như không thể thở được nữa, cuối cùng anh cũng nói: "Sau này đừng viết thư nữa".

... Khánh Đệ vô thức cắn chặt môi, nắm chặt ống nghe trong tay, hít thật sâu. "Ngay từ lúc nhận được lá thư đầu tiên của em, anh đã đoán được rốt cuộc là ai rồi, những người hiểu rõ về anh về hoàn cảnh gia đình anh không nhiều. Anh cũng nghe mẹ từng nói, trước kia em giúp gia đình anh rất nhiều, đến luật sư Nghiêm cũng là do bạn em giới thiệu mới chịu nhận thụ lý vụ án của anh. Anh đoán là em, chỉ có điều sau khi vào đây không thấy em đến lần nào, vì vậy không dám khẳng định. Về Nhạn Lam..." Sự đau đớn trong mắt anh hiện rõ: "Không cần phải nói dối anh nữa, đến nước này rồi, có chuyện gì mà anh không thể chấp nhận được". Cảm giác xấu hổ khi bị vạch trần, cộng thêm cảm giác bối rối khi phải đối mặt với anh, hai tai Khánh Đệ nóng bừng lên, mắt không biết nên nhìn đi đâu, môi mấp máy liên tục, cũng không phải giải thích với anh thế nào.

"Anh hiểu ý tốt của em, có lẽ mẹ anh cũng có suy nghĩ như thế. Cảm ơn mọi người." Cho tới tận lúc này, Khương Thượng Nghiêu mới giật chiếc mặt nạ xuống, để lộ vẻ bình tĩnh khiến người ta phải kinh sợ. Khánh Đệ chăm chú nhìn bàn tay đang siết chặt để trên bàn của anh, vừa lặng lẽ đếm những sợi gân xanh và những vết chai nổi lên trên đó, vừa lẩm bẩm: '"Em xin lỗi". Anh chán nản cúi đầu xuống, một lúc sau mới cười không thành tiếng, tự nói với mình: "Thực ra anh không thích nghe mọi người nói xin lỗi, điều anh muốn nghe là, em có thể nói một câu anh hiểu lầm rồi, anh đa nghi quá rồi, sự thực không giống như anh nghĩ, Nhạn Lam vẫn... "

Anh bỗng nghẹn ngào, không thể nói tiếp được nữa. Đây gọi là kiểu tin tưởng gì? Ngay cả sự biệt vô âm tín của Nhạn Lam, cũng không khiến anh nghĩ đến khả năng cô ấy đã thay lòng đổi dạ. Khánh Đệ đưa tay ra sờ vào mặt kính, dường như muốn xuyên qua chướng ngại vật này, muốn xoa cái đầu trọc lốc đang cúi xuống đầy tủi nhục của anh để an ủi. Khi ý thức được hành động của mình, cô vội vàng rụt tay lại. "Anh Khương, em xin lỗi. Em không cố ý lừa anh. Chỉ có điều Nhạn Lam từng nói, muốn anh được yên tâm." Khánh Đệ sụt sịt, ánh mắt xót xa, cô cố gắng kiềm chế, nói tiếp: "Muốn anh có cái gì đó để hy vọng, để những ngày tháng trong này của anh dễ chịu hơn. Còn cô ấy, mấy năm trước...".

Khương Thượng Nghiêu ngẩng phắt đầu lên, Khánh Đệ giật mình trước ánh mắt hung tợn của anh, nhất thời không dám nói tiếp. "Nhiếp Nhị phải không?" Giọng anh thâm trầm. Khánh Đệ gật đầu, nói thêm: "Còn cả anh họ em nữa". Cô đã phải chịu đựng sự giày vò của lương tâm suốt ba năm nay, cô chưa bao giờ dám nghĩ đến có một ngày Khương Thượng Nghiêu sẽ truy hỏi về nguyên nhân cái chết của Nhạn Lam, cô lại có thể bình tĩnh đối mặt như thế. Nhưng vào lúc này đây, sau khi buột miệng nói ra, chỉ cảm thấy có thể đặt gánh nặng trong lòng xuống được rồi. "Em biết nói xin lỗi anh cũng chẳng có ý nghĩa gì, nhưng Nhạn Lam cũng là bạn em, em cảm thấy có lỗi với cô ấy...".

Khương Thượng Nghiêu không nói gì, chỉ đặt ống nghe trên tay sang một bên, vùi mặt vào khuỷu tay mình. Quản giáo giám sát cuộc gặp nhìn đồng hồ, nhắc nhở: "Hết giờ rồi". Khánh Đệ nhìn Khương Thượng Nghiêu vẫn ngồi im không có bất kỳ phản ứng nào, lại dùng ánh mắt để cầu xin. Đồng chí quản giáo lui vào trong, chỉ vào đồng hồ trên tay, ý giục họ nhanh lên một chút.

"Anh Khương." Rốt cuộc là thứ tình cảm gì thế này, càng xa xôi lại càng sâu đậm? Khánh Đệ dùng những đầu ngón tay chầm chậm vẽ lên mặt kính, tựa như muốn vỗ về an ủi cánh tay đang khẽ rung lên của anh. Thật đúng là một thứ tình yêu thương tâm, bất lực đứng nhìn người mình yêu đau đớn vì người mà anh ấy yêu. Cô buồn bã như thế là vì anh hay là vì cô ấy, hay là vì chính bản thân mình. Khánh Đệ thấy hoảng hốt.

"Anh Khương..." Trước lúc rời đi, cô nói: "Nhất định phải giữ gìn sức khỏe". Anh nghiêm túc gật đầu, nói: "Sau này đừng đến nữa". Bất chấp những giọt nước mắt ầng ậng nơi khóe mắt chực rơi của Khánh Đệ, cuối cùng anh nhìn cô một cái, Khương Thượng Nghiêu quay người đi vào trong cánh cửa sắt. Ánh mắt anh lúc nhìn cô, không có sự bi thương, mà trên cả sự bi thương đó chính là tuyệt vọng. Sự tuyệt vọng lạnh lẽo tới mức khiến đá quý cũng bị hủy hoại nát vụn. Khánh Đệ bước ra khỏi cánh cổng lớn của trại giam, hít một hơi thật sâu thứ không khí vừa lạnh lẽo vừa tươi mới, đau khổ không sao kìm nén được quay lại nhìn thêm lần nữa. Lá đã rơi, tuyết đã ngừng, sự ly hợp của con người... Trong mắt cô lúc này, khắp nơi trong thiên hạ này, trong thế giới rộng lớn và đầy thăng trầm này, niềm vui ở đâu, nỗi buồn ở đâu?

Nhưng ngay lập lức, một ý chí mãnh liệt xuất phát từ trong tim trào lên. Đời người, phải nếm trải mọi sự khổ tận thì mới tới hồi cam lai. Trong trái tim cô chẳng vướng bận điều gì, chỉ có duy nhất sự chân thành tuyệt đối. Nếu ngay cả sự chân thành này cũng không còn nữa, thì cô có khác gì những thi thể đã chết kia? Cuộc đời gập ghềnh của Khánh Đệ cô có xá gì chút tự cảm thương và ai oán đó. Khánh Đệ quay lại nhìn về phía trại giam, anh Khương, em sẽ lại đến thăm anh..