Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 38

Chương 38.

Sau khi sắp xếp xong tất cả, đi dạy được nửa tháng, mọi chuyện đi vào quỹ đạo ổn định, Khánh Đệ lại đến trại giam của Dã Nam. Song Khương Thượng Nghiêu không muốn gặp cô. Dù đã biết trước được kết quả này, nhưng cô vẫn không tránh khỏi có chút thất vọng, Khánh Đệ đi ra khỏi cánh cổng nhà tù tự an ủi mình, ai có thể bình thản như không có chuyện gì xảy ra đi gặp em gái của kẻ thù trong lúc trái tim đang ngập tràn căm hận?

Cô đi sang bên kia đường đợi xe, vô tình gặp một người qua đường mà không kịp tránh. Bên ngoài trại giam Dã Gia Sơn là một khoảng đất rộng trống trải, lúc này Khánh Đệ không còn cách nào khác, đành cười và đi tới: "Cô Khương". Khương Phượng Anh nhìn thấy Khánh Đệ vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, gật đầu định hỏi gì đó nhưng cuối cùng kìm lại được. Khánh Đệ cũng không giải thích, đứng xếp hàng ở bên xe, vờ như quan sát những người đến trại giam thăm người thân, rồi đoán câu chuyện đằng sau đó của họ. Những người ấy mỗi người một vẻ mặt, có người vui nhưng cũng có kẻ buồn, đằng sau mỗi tâm trạng có lẽ đều ẩn giấu câu chuyện riêng của nó.

Cô quan sát người khác, Khương Phượng Anh quan sát cô, hỏi: "Đến thăm Nghiêu Nghiêu à?". Cô quay đầu lại: "Anh ấy không chịu gặp cháu". Khương Phượng Anh gật đầu tỏ ý hiểu: "Hôm nay tâm trạng nó không được tốt. Cô hỏi gì nó cũng không nói”. Cô Khương đưa tay lên day day huyệt thái dương, tỏ ra bất lực: "Mấy năm nay nó như trở thành một người hoàn toàn khác, càng ngày càng ít nói, cô nói cả mười phút chưa chắc đã đổi lại được một câu hoàn chỉnh của nó".

Khánh Đệ nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình, lẳng lặng suy nghĩ, rồi nói: "Ở những nơi như thế này, cho dù có bao nhiêu tình cảm tâm trạng cũng sẽ bị đè nén giam cầm hết thôi". Khương Phượng Anh như đồng cảm, nhưng không đáp lại lời nào. Hai người đứng im đợi xe, một lúc lâu sau Khánh Đệ mới nghe thấy Khương Phượng Anh gọi tên mình rồi do dự nói: "Cô không biết những lời trước kia của mình có khiến cháu bị tổn thương hay không, nếu có thì cô xin lỗi. Khánh Đệ, cô vẫn muốn nói, cháu đừng đến nữa. Chuyện đã qua bất luận ai là người có lỗi, chúng ta cũng không truy xét nữa, sau này sống yên bình hạnh phúc mới là cách tốt nhất".

Đối với những lời của cô Khương, trước đó Khánh Đệ đã có chuẩn bị về mặt tâm lý, nhưng khi thật sự phải nghe, cô vẫn thấy nhói lòng. Cô nghĩ làm nguời sao lại khó như vậy? Đối mặt với bao nhiêu khó khăn trong cuộc sống, Ái Đệ mưu cầu sự hoàn hảo, còn cô khắc chế nhẫn nại, cô Khương lại vững chắc như một bức tường thành. Mặc dù cách thức của mỗi người khác nhau, nhưng sự tủi nhục trong đó đều cùng có. Cô lại nhớ tới ánh mắt Khương Thượng Nghiêu trong lần từ biệt trước, giống như cảm giác đã suy nghĩ thấu đáo và dứt khoát vứt một thứ gì đó. Khánh Đệ buồn bã thở dài, hỏi: "Cô Khương, cô có bao giờ nghĩ rằng, thực ra anh Khương có suy nghĩ khác không?". Khương Phượng Anh nghe thấy vậy sững lại, mặt biến sắc.

Khánh Đệ cười, giải thích: "Cháu cũng không hiểu nhiều về anh Khương, chỉ là đoán mò thôi, ồ, hình như là xe về Vấn Sơn". Khương Phượng Anh muốn hỏi cô có ý gì khi nói câu đó, liếc mắt nhìn về phía trước, cố gắng kìm lại. Khi chuẩn bị lên xe, Khương Phượng Anh khom người về phía Khánh Đệ, nói như cầu khẩn: "Khánh Đệ, Nghiêu Nghiêu nó suy nghĩ thế nào là một chuyện. Coi như cô xin cháu, đừng đến làm phiền nó nữa". Khánh Đệ nhìn Khương Phượng Anh chăm chăm, bình tĩnh nói: "Cô Khương, cháu không thể hứa với cô".

Tới ngày vào thăm định kỳ, Khánh Đệ cố ý buổi trưa mới đến. Cô nghĩ rằng lại một lần nữa bị từ chối phải quay về, không ngờ lại được đưa vào phòng tiếp đón. Cô không để tâm tới phản ứng của Khương Thượng Nghiêu, vừa vào đã đưa túi quà trên tay cho đồng chí quản giáo rồi mới ngồi xuống: "Đồ mua bên ngoài không cho mang vào, đây là những thứ em mua ở quầy tạp hóa trong trại giam. Đắt thật đấy! Được rồi, cho dù trong lòng anh nghĩ gì, xin hãy nể tình em phải tiêu nhiều tiền như thế, anh hãy nghe em nói hết đã". Cô dừng lại, thấy vẻ mặt thản nhiên điềm tĩnh của anh vì sự liến thoắng và lạnh lùng của cô mà để lộ ra chút kinh ngạc xen lẫn tò mò, trong lòng Khánh Đệ thoáng vui mừng, tiếp tục duy trì vẻ cứng cỏi trên khuôn mặt, đem hết những lời băn khoăn trăn trở trong lòng ra trút: "Em cảm thấy, anh nợ em một lời xin lỗi".

"... Em không mượn cớ biện minh cho mình, em cũng có thể hiểu được sự phẫn nộ và oán trách của anh, nhưng em cho rằng, anh trút sự phẫn nộ đó lên người em, là không công bằng. Anh Khương, anh không phải là người hẹp hòi, nếu anh vì căm hận trước những hành động của anh họ em mà giận lây sang em, từ chối ý tốt của em, thì em sẽ rất thất vọng." Khi nói đến thất vọng, Khánh Đệ thực sự cảm nhận được tâm trạng thất bại của mình. Cô biết con người ai cũng sẽ thay đổi, đặc biệt là những người đã từng phải trải qua những chuyện như thế. Cô không thể yêu cầu anh của ngày hôm nay vẫn phải giữ được phẩm chất điềm tĩnh rộng lượng thản nhiên như trước kia, tất cả những gì cô có thể làm là cố gắng. Lần tới thăm trước, ánh mắt dứt khoát của anh thật sự khiến cô thấy rùng mình. Giọng cô nhẹ nhàng, như nuối tiếc như hồi tưởng: "Anh là một người tốt biết bao, hát cho em nghe, lắng nghe em kể lể về những mộng tưởng xa vời của mình... Em chẳng muốn chuộc tội giúp ai cả, em đơn thuần chỉ muốn tốt cho anh mà thôi".

Khương Thượng Nghiêu nhìn chằm chằm vào đôi mắt u buồn phủ đầy sương mù của cô, chút dũng khí mà anh cố gắng tích lũy cho mình trước khi quyết định gặp lại cô, giờ đây nghe những lời tâm sự từ tận đáy lòng ấy, đã bị sự buồn bã đau thương khốn khổ nuốt trôi. Lẳng lặng cúi đầu xuống, trái tim trống rỗng của anh như bị thứ gì đó nặng nề đè chặt, một thứ tâm trạng lạ lẫm mà phức tạp đấu tranh trong lồng ngực. Anh cầm chặt ống nghe trong tay, nói: "Xin lỗi". Khánh Đệ ngẩng phắt mặt lên, xác nhận độ chân thật trong câu nói ấy. Khuôn mặt bình thản của cô bỗng rạng rỡ hẳn lên nhờ nụ cười trên môi, những ngôi sao lấp lánh trong đôi mắt nhỏ dài.

Khương Thượng Nghiêu nghĩ tới những tháng ngày trước khi anh lên núi, cô đã chạy đôn chạy đáo khắp nơi để tìm người giúp anh. Nghĩ đến việc cô đã ở bên cạnh mẹ, bên cạnh Nhạn Lam, lặng lẽ cổ vũ ý chí đang sắp sụp đổ của họ. Nghĩ đến việc cô đã mời luật sư Nghiêm, mạo hiểm tìm cách đưa Nhạn Lam vào thăm anh một lúc, anh trịnh trọng nói: "Anh xin lỗi". Khánh Đệ bỏ cánh tay vẫn che miệng đang cười xuống, khẽ giọng nói một cách vui sướng: "Thực ra, em không nhìn nhầm người, đúng không? Cho dù thế nào, anh vẫn là người tốt, vẫn là một người đứng ở giữa cân bằng trước kia". Khương Thượng Nghiêu cười khổ.

Nụ cười chua xót trên môi Khương Thượng Nghiêu đập vào mắt Khánh Đệ, cô thầm chế nhạo mình quá ấu trĩ! Lòng người không thể tách rời khỏi trò đời, cho dù đó là Khương Thượng Nghiêu. "Liệu em có thể coi lời xin lỗi của anh là lời chấp nhận sau này anh sẽ không từ chối việc em vào thăm anh nữa chứ? Nếu đã như thế, anh lại không cho em viết thư cho anh nữa, vậy để em vào thăm anh nhé." Khánh Đệ làm như không nhìn thấy nụ cười khổ lại đang xuất hiện trên môi anh, hào hứng nói tiếp: "Em còn chưa kể cho anh nghe ngày đầu tiên đứng lớp của em như thế nào. Khi ở trường, các thầy cô giáo thường giảng về tâm lý của trẻ nhỏ, nhưng để thật sự hiểu được thì phải dựa vào thời gian thực tập này. Bọn trẻ con là những đối tượng ngây thơ trong sáng nhất trên đời, cái cách chúng chạm thẳng vào sự mẫn cảm trong trái tim người lớn, anh không thể tưởng tượng được đâu. Ngày đầu tiên em đứng lớp...". Từ sau lần đó, Khánh Đệ liên tục đến thăm Khương Thượng Nghiêu, và Khương Thượng Nghiêu cũng chưa từ chối lần nào. Khoảng chừng chín mươi lăm phần trăm thời gian là một mình cô thao thao bất tuyệt, còn thời gian đầu anh chỉ lắng nghe với vẻ nhẫn nại bất lực, dần dần trên khuôn mặt cũng xuất hiện những biểu hiện thích thú.

Ngoài thời gian lên lớp, Khánh Đệ chưa bao giờ cảm thấy cái miệng mình có cơ hội phát huy hết công suất như khi ấy. Trong lòng cô chỉ bị giày vò bởi một suy nghĩ duy nhất, nếu cô cảm nhận thấy sự hận thù được anh che giấu khéo léo, mà cô lại chẳng có cách nào để hóa giải nó, thì tại sao cô không truyền tình yêu thương dành cho anh? Thế là, cô giống như một người truyền đạo cần mẫn, kể cho anh nghe những niềm vui khi cô được ở cạnh lũ trẻ hằng ngày, những đứa trẻ bất luận giàu nghèo sang hèn, đều mang trong mình một trái tim vô cùng chân thành. Cô cũng kể những chuyện mình mắt thấy tai nghe mỗi lần đến nhà cậu làm khách, tính hiếu khách và bộc trực của những người dân nơi thôn quê. Họ nghèo, nhưng chính vì nghèo, nên cách sống của họ cũng đơn giản hồn nhiên khiến người khác phải ngưỡng mộ, không có những lời nói giả tạo ngụy biện. Cô vừa giận lại vừa buồn cười khi nhắc đến thái độ của mợ dành cho mình, mợ cô luôn thắc mắc không hiểu tại sao cô lại từ bỏ cơ hội ở lại thành phố dạy học mà về chốn quê mùa hẻo lánh này, sự tò mò không hề che giấu đó khiến Khánh Đệ chỉ có thể cười ngượng ngùng. Trại giam Dã Nam Sơn có khu vực cải tạo lao động, gần khu vực lao động đó của trại giam là một hầm mỏ của nhà nước. Khương Thượng Nghiêu sáng đi làm chiều về trại, rất ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài, vì vậy cũng rất tò mò về con người, phong cảnh của Dã Nam, nơi anh đã sống mấy năm nay.

Thỉnh thoảng Khánh Đệ cũng kể về những thứ mới thịnh hành của thế giới ngoài kia, ví dụ như khắp phố quán internet mọc lên san sát, ví dụ như những ca khúc đang hot mà Ái Đệ lúc nào cũng ngâm nga. Cô vì anh mà mở ra một cánh cửa mới. Trong khi anh hao tâm tổn trí ngồi suy nghĩ lại những gì mình đã bỏ lỡ suốt hơn hai mươi năm cuộc đời, thì cô mở ra một cánh cửa sổ, để anh nhìn thấy thế giới bên ngoài rộng lớn tới mức nào, anh chỉ là một người nhỏ bé trong muôn vàn những người khác. Có những lúc thời gian vào thăm kết thúc, Khương Thượng Nghiêu quay lại phòng giam, nhắm mắt hồi tưởng lại những lời của Khánh Đệ, những chuyện mà cô đã kể với anh, anh lại kỳ Iạ cảm thấy rằng mình đang được tắm trong ánh nắng của bình minh, thứ cảm giác tươi mát, ấm áp đấy, khiến người ta thấy yên bình, khiến anh không nỡ mở mắt ra, anh sợ mình sẽ thoát khỏi ảo ảnh đó.

Chẳng mấy chốc đã đến cuối tháng Năm, thời gian thực tập của Khánh Đệ cũng sắp hết. Khương Thượng Nghiêu mơ hồ cảm thấy đây có lẽ là lần gặp cuối cùng, trong lòng anh đột nhiên lại trào dâng một cảm giác tê dại và có chút hoảng hốt. Bên ngoài tấm kính Khánh Đệ vẫn hào hứng kể về chuyến du xuân lần trước của mình, khi cô kể đến đoạn bọn trẻ con chưa từng biết đến hai từ "du xuân" kia đã háo hức náo nhiệt như thế nào ngay chính trên mảnh đất quê hương mình, khuôn mặt cô tràn đầy vui vẻ và hạnh phúc. Khương Thượng Nghiêu cũng từ bỏ ý định hỏi thăm tin tức của cô, im lặng nghe tiếp. Cho tới lúc sắp phải đi, anh cứ nghĩ cô sẽ nói điều gì đó, nhưng Khánh Đệ vẫn nói anh hãy giữ gìn sức khỏe như mọi lần rồi bình thản ra về. Anh cảm thấy tức giận trước sự lưu luyến của mình. Sau khi trải qua tất cả những chuyện đó, anh hiểu rất rõ ràng rằng, để bản thân phụ thuộc vào người khác là một hành động vô cùng ngu ngốc, bao gồm cả tâm tư tình cảm. Nhưng khi đối mặt với thực tế lại cảm thấy bất lực. Khương Thượng Nghiêu chỉ có một cách duy nhất là hồi tưởng lại những gì Khánh Đệ đã nói, tưởng tượng tới hình ảnh của những lúc đó, mượn trí tưởng tượng đang ngập tràn vui vẻ để tẩy rửa cho linh hồn ngày một trở nên tăm tối của mình.

Không ngờ đến tháng Tám, vừa vào phòng tiếp đón, Khương Thượng Nghiêu dừng bước, có chút sững sờ. "Em quay lại rồi." Một Thẩm Khánh Đệ vẫn luôn bình tĩnh duyên dáng mỉm cười nhìn anh. Khương Thượng Nghiêu chầm chậm bước tới, cầm ống nghe lên, phía bên kia Khánh Đệ lại một lần nữa hào hứng nói: '"Em quay lại rồi", sau đó mỉm cười, nhìn anh chằm chằm hồi lâu không nói.

"Ngẩn ngơ gì chứ?" Anh hỏi. Khánh Đệ mím chặt môi, sau đó xúc động khẽ hé miệng ra, không biết là đang cười hay đang khóc, ngay lập tức anh nghe thấy cô nói một câu: "Cuối cùng em đã nhìn thấy anh cười rồi, lần này, em thấy nụ cười từ trong mắt anh". Câu trả lời đó khiến Khương Thượng Nghiêu không biết phải làm thế nào. Anh trầm ngâm chất vấn trái tim mình, đúng là rất lâu rồi. Trong lòng chất chứa thù hận và cảm giác không cam chịu làm con rùa rụt cổ trong bóng tối, cho dù hiểu thấu việc đời, cũng chẳng khác gì bãi lầy bẩn thỉu. Cười ư? Những ngày tháng có thể khiến anh nở một nụ cười thoải mái đã qua rồi, sớm đã bị khô héo lụi tàn rồi.

"Về Vấn Sơn hay Dã Nam?" Anh lảng sang chuyện khác. "Về Dã Nam." Khánh Đệ ngồi gần lại một chút, tuyên bố một cách chính thức: "Nói chính xác thì là, hai tháng nay, em đã viết xong luận văn và tốt nghiệp rồi. Sau đó, em sẽ về Dã Nam, à không đúng, về làng Vọng Nam của Dã Nam, công tác ba năm". "Chúc mừng em."

"Em đã từng nói với anh chưa? Ngay bên cạnh trường tiểu học Vọng Nam có một vạt rừng phong lớn, chỉ mấy tháng nữa thôi..." Khánh Đệ có phần say sưa kể: "Mở cửa sổ ra có thể nhìn thấy một màu đỏ rực của lá khắp trời". Lúc ấy, chắc anh cũng sắp được ra rồi phải không?.