Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 40

Chương 40

. Chương trình dạy không nặng, cuộc sống lại thảnh thơi, ngoài món tiền lương ít ỏi thỉnh thoảng cô còn nhận được nhuận bút từ tạp chí kia. Nếu không có sự buồn phiền trong tình cảm, thì cuộc sống của cô quả thật rất tuyệt. Thỉnh thoảng Khánh Đệ phân tích nội tâm mình, cũng không tránh khỏi vài phần bất lực. Tuổi càng nhiều, sự mẫn cảm trong tính cách lại càng dễ bộc lộ. Tình cảm nồng nhiệt của Bàn Cổ1 cũng phải cúi đầu trước sự tiến hóa của văn minh, nếu luận theo thuyết này, thì sự cố gắng học tập không ngừng của cô là hạnh phúc hay là bất hạnh?

Có lúc cô cũng tự hỏi mình, tại sao mấy năm trời cô khổ sở chờ đợi, cuối cùng cũng đợi đến khi được nếm trái ngọt, thì tất cả lại sụp đổ, để mặc tình cảm và sự nỗ lực của cô vỡ nát như vụn? Mồi lần như thế, hình ảnh anh cúi rạp đầu, hạ mình trước tình yêu của anh, cảnh tượng khiến bao người trên thế gian này cũng phải cảm động đó, lại hiện ra trước mắt cô. Tình yêu của anh giữa đường đứt gánh nơi tấm bia mộ kia, anh cần thời gian để hồi phục, có lẽ là vài năm, hoặc cả đời.

1 Bàn Cổ: Được coi là vị thần khai thiên lập địa, sáng tạo ra vũ trụ trong thần thoại Trung Quốc Mà tất cả những gì cô có thể làm, đó là lạc quan chờ đợi. Hoài bão khí phách của một người đàn ông đang được thể hiện khi phải đối mặt với khó khăn thất bại. Cô quyết tin vào khả năng nhìn người của mình. Vào một buổi chiều muộn của hơn mười ngày sau, khi đám trẻ con hết giờ học ùa ra khỏi cổng trường léo nhéo như chim sổ lồng, Khánh Đệ vẫy tay chào tạm biệt học trò, bên ngoài bức tường cao tới tầm eo người, anh quay đầu lại. Thời tiết rất đẹp, ánh tà dương rải trên vai anh, trong đôi đồng tử đen láy của anh phản chiếu nụ cười của cô, anh cũng nở một nụ cười thật tươi.

"Đến bao giờ thế?" "Buổi sáng." "Vậy anh đứng đợi suốt ở ngoài cổng trường?" Khánh Đệ kinh ngạc.

"Không." Lúc này Khương Thượng Nghiêu vẻ mặt rạng rỡ, trong trí nhớ mà cô biết trước kia, anh bây giờ đã trưởng thành và cường tráng hơn nhiều. "Anh đi tìm việc, ở mỏ bên cạnh, lương khá cao, còn có cả nhật kết." Nhật kết ở đây chính là các mỏ than nhỏ. Sự thoải mái tự tại của Khánh Đệ được anh truyền sang lúc trước, đột nhiên đã biến mất không còn tăm tích, cô nhìn anh tỏ vẻ không tán đồng "Những mỏ than nhỏ có thể sập trần bất cứ lúc nào?". "'Công việc không còn nữa, giờ anh rất cần tiền, lớn thế này rồi cũng không thể ngồi nhà chơi để mẹ nuôi được." Khương Thượng Nghiêu nhìn chằm chằm vào vẻ mặt vẫn đang không bằng lòng của Khánh Đệ, ngữ khí trở nên mềm mỏng hơn: "Mấy năm trong đó cũng đều làm việc ở mỏ cả, quen với môi trường dưới đấy rồi, anh sẽ chú ý an toàn, mạng của anh cũng lớn lắm, em yên tâm. Đúng rồi, em nói sẽ mời anh ăn cơm, hôm nay thế nào?".

Biết rõ câu cuối cùng anh muốn chuyển đề tài, nhưng Khánh Đệ vẫn không kìm được mím môi cười. Cái gọi là ký túc xá của giáo viên chẳng qua cũng chỉ là một dãy nhà cấp bốn, lò trong nhà bếp dùng chung, bình thường mấy giáo viên vẫn còn độc thân đều xào nấu thức ăn rồi đặt lên bàn ăn chung. Hôm nay Khương Thượng Nghiêu tới làm khách, Khánh Đệ đặc biệt hỏi qua ý kiến của anh, thấy anh không phản đối, thế là lại như cũ bày bát đũa ra chiếc bàn ăn chung như mọi ngày. Những người khác trêu cô: "Cô giáo Thẩm, hôm nay chúng tôi được thơm lây rồi".

Khánh Đệ thái một đĩa thịt chân giò lớn bày lên bàn, phản bác lại: "Chẳng phải mời không các chị đâu nhé, sắp Tết rồi, ai về nhà mà chẳng phải mang ít đồ đặc sản lên? Lúc ấy không thể không mời tôi đấy chứ?". Mặc dù qua tiếp xúc trong thư, trong ngục, đã cảm nhận được tính cách hòa nhã hoạt bát của Khánh Đệ, nhưng cô ở ngoài hiện thực vẫn khiến Khương Thượng Nghiêu có chút bất ngờ. Khánh Đệ phát hiện ra ánh mắt khác thường của anh, bất giác ngượng ngùng giải thích: "Ai cũng nghèo cả mà, một thời gian nữa về nhà mang đồ lên, mọi người quen dùng chung với nhau rồi".

Có vẻ khá giống với cuộc sống trong trại giam, Khương Thượng Nghiêu mỉm cười. "Giờ có lẽ cũng ổn hơn nhiều rồi, nghe cậu em nói, mấy năm trước than không bán ra ngoài, trường học đến điện cũng phải dùng tiết kiệm." Lời của Khánh Đệ khiến những người xung quanh rộ lên phụ họa theo. Mọi người ngồi xung quanh bàn vừa ăn cơm vừa nói chuyện gia đình, Khương Thượng Nghiêu rất nghiêm túc lắng nghe những câu chuyện của họ từ học sinh cho đến phụ huynh, rồi lại bàn lới thu nhập cuối năm, còn cả việc sang năm làng sẽ có thêm bao nhiêu trợ cấp cho bậc tiểu học. Anh không tìn thấy sự thương xót và cảm thông mà Khánh Đệ dành cho anh, chỉ có sự hiền hòa và ung dung, tự nhiên như làn sương mờ buổi sáng sớm.

Anh rất tự do. Ăn cơm xong anh ngồi ở bậc cửa phòng Khánh Đệ hút thuốc, một con chó béo múp míp nhìn anh vẫy đuôi, thấy chẳng thu được gì, lại quay đầu chạy thẳng vào bếp. Nửa đường gặp Khánh Đệ, cô giữ nó lại, gọi một tiếng "Phúc Đầu!", ngay sau đấy ném cho nó một nửa cái bánh bao, con chó nhảy vọt tới, gặm chiếc bánh bao rồi chạy mất hút.

"Sao không vào nhà ngồi? Ngoài này lạnh lắm." "Đến lúc phải đi rồi." Khương Thượng Nghiêu đứng dậy. Dù là từ trước tới nay Khánh Đệ vẫn tự nhận mình cao ráo, ánh đèn trong phòng chiếu lên người anh, vẫn tạo ra một cái bóng khiến cô thấy áp bức. "Anh quay về mỏ. Ngày mai bắt đầu tính công rồi. Kiếm được ít nào thì kiếm, cũng sắp Tết rồi mà."

"Vậy anh cẩn thận nhé." Khánh Đệ hiểu những khó khăn trước mắt của anh, bao nhiêu thấp thỏm lo âu trong lòng chỉ có thể biến thành một câu dặn dò đơn giản như vậy. Anh gật đầu, dụi tắt điếu thuốc. Khánh Đệ không kìm được: "Còn nữa nên hút ít thuốc thôi".

Khương Thượng Nghiêu chẳng phủ định mà cũng chẳng gật đầu vẫy tay với cô, quay người rời đi. Khi gặp lại, anh mang đến một thứ hình tròn được tết bằng cọng rơm, Khánh Đệ thích thú nhận lấy món quà, cầm trên tay ngắm nghía một lúc, vẫn chưa nhìn ra đó là vật gì. Khương Thượng Nghiêu đứng dựa vào cửa, chỉ vào cái bóng đèn treo thả lơ lửng giữa phòng, sau đó thẳng tay kéo một chiếc ghế lại đứng lên vặn bóng đèn ra, Iắp xong cái chụp đèn bằng rơm đó rồi lại vặn đui đèn vào.

"Thử bật đèn xem nào." Anh nói như ra lệnh. Cùng với tiếng tách, ánh sáng xuyên qua những khe hở của chiếc đèn bằng cọng rơm xù xì, chiếu xuống cái bàn gỗ giữa phòng và chiếc giường đơn bên cạnh, tạo ra một thứ quầng sáng mờ mờ yếu ớt, lại nhìn bó cỏ dại đã héo được cắm trong bình thủy tinh đặt trên bàn gỗ, cả căn phòng có cảm giác như huyền ảo hơn. Ánh mắt kinh ngạc của Khánh Đệ nhìn lướt qua khắp căn phòng và người đàn ông đứng đó, Khương Thượng Nghiêu đột nhiên cảm thấy có chút lúng túng, khiêm tốn nói: "Hiệu quả cũng được nhỉ?". "Đâu chỉ cũng được, rõ ràng là rất tuyệt."

"Có thời gian ra ngoài nhặt những cành cây khô to to một chút, anh sẽ gắn lên mặt tường này giúp em, rồi dùng màu vẽ lên, trở thành một bức tường vẽ rồi." Anh nhảy khỏi ghế ngay sau đó hỏi Khánh Đệ nãy giờ vẫn yên lặng không nói gì: "Thế nào?". "Em biết rồi, người yêu âm nhạc biết hát, đối với cái đẹp, nhất định sẽ có cách nhìn khác người... nhưng điều mà em không biết là, anh còn gì không biết làm nữa không?" Câu hỏi này khiến Khương Thượng Nghiêu bỗng trở nên bối rối, nụ cười dịu dàng mang cả chút ngượng ngùng trong đó.

Nụ cười tự nhiên của anh khiến Khánh Đệ bất giác ngẩn ngơ, bỗng nhiên cảm thấy ánh mắt tán thưởng và ngưỡng mộ của mình quá lộ liễu, cô vờ che giấu bằng cách cúi xuống rót cốc nước: "Anh ủ tay đi". Để tránh những lời đàm tiếu, cửa phòng được mở rộng ra, gió quê lồng lộng khiến cảm giác rét đến thấu xương. Khánh Đệ cầm hai củ khoai lang nhét vào trong lò sưởi nhỏ, nghe tiếng anh đề nghị: "Hay là ra ngoài đi dạo một lát?". Cô gật đầu đồng ý. Rừng phong sau khu nhà lá đã rụng hết, để trơ những cành cây khẳng khiu hướng thẳng lên trời. Phúc Đầu chạy lên phía trước, rối rít chạy qua chạy lại, cuối cùng phát hiện ra một con côn trùng nhỏ trong đám lá khô, nó kích động sủa ầm ĩ.

"Em nuôi à?" "Không phải. Không biết của nhà nào nuôi, ngày nào cũng ngồi xổm trước cửa bếp đợi, cho nó ăn hai lần, nó liền ở lại luôn. Cậu em nói chó tự tìm đến là nhà có phúc, nên giữ lại trông nhà cho em." Trời dần chuyển tối, hai người vừa đi vừa nói chuyện câu được câu chăng, lúc đi lúc dừng, cho tới tận cuối khu rừng nơi đầu thôn, hai người quay sang nhìn nhau cười, rồi quay trở lại.

"Anh còn nhớ khi ở trong đó, có lần em nói, anh là người bình tĩnh chính trực. Anh..." Khương Thượng Nghiêu bỗng nhiên dừng lại giây lát: "Anh không tốt như thế đâu. Trong trại giam... đã xảy ra rất nhiều chuyện, cũng giống như em, toàn những chuyện mà nếu là trước kia bản thân anh cũng không dám tưởng tượng đến. Khánh Đệ, đừng nghĩ về anh quá tốt như thế'. "Ví dụ như?" Khánh Đệ dừng bước, nghiêm túc hỏi. "Ví dụ như…". Trong ký ức bỗng vụt lóe lên một bóng hình, vụt cháy lên nơi đáy mắt.

Ngực anh phập phồng, sải chân bước rộng hơn, giống như cho dù phía trước có vách núi thăm thẳm anh cũng vẫn quyết tâm bước tới. Khánh Đệ vội vàng đuổi theo: "Anh Khương", cô gọi giật anh lại: "Anh không cảm thấy mình quá cực đoan hay sao?". Thấy cô thở dốc, bước chân anh dần chậm lại. Khánh Đệ áp tay giữ chặt tà áo, rồi nói tiếp: "Em đọc Nam Hoài Cẩn, từng có một bài viết rất tâm đắc. Con người có trăm nghìn khuôn mặt, là thông minh là độc ác, là từng trải nhân tình thế thái, hay là chính trực điềm đạm, đều chẳng thể vì người mà khác đi, hay vì nhân duyên mà hóa giải được? Đều chẳng phải chỉ là chuyện xảy ra trong suy nghĩ chốc lát của anh hay sao?".

Khương Thượng Nghiêu nghe thấy thế lập tức quay người lại, trong lúc nhìn cô chằm chằm, ánh mắt anh từ hoảng loạn cho tới thấu hiểu, cuối cùng trở lại sự bình thản. Anh hỏi: "Em cho rằng anh có thể làm được không?". "Đương nhiên." Khánh Đệ thản nhiên trả lời: "Chỉ cần trong lòng anh mọi thứ chưa thay đổi". Sự thẳng thắn của cô khiến anh cười khổ, Khánh Đệ sững lại hỏi: "Tại sao lại nói những chuyện này? Tại sao nhất định phải muốn em tin anh là người xấu? Anh có dự định gì?".

Những việc anh định làm rất nhiều. Trên đường về nhà ngày hôm ấy anh nghe được tin về tên Vu béo từ Hắc Tử, mỏ than của tên Vu béo và thế lực quan lại địa phương đã xảy ra tranh chấp vì lợi ích, ảnh hưởng lớn tới mức kinh động cả lực lượng cảnh sát. Khương Thượng Nghiêu rất chú ý tới mấy nhân vật mấu chốt khiến mình phải vào tù ngày đó, nghe Hắc Tử nói vậy lập tức để tâm ngay. Anh không phải là người trong các kênh tin tức có hạn, nên không đoán được bên hưởng lợi là bên nào. Nhưng sau khi cân nhắc trước sau, có lẽ không ai khác ngoài mấy nhân vật làm mưa làm gió ở Vấn Sơn. Ngày hôm sau khi đến gặp chú Đức, anh cũng phải lấy hết can đảm.

Từ góc độ tình cảm cá nhân mà nói, mấy năm nay Quang Diệu nhận lệnh từ chú Đức vào thăm anh liên tục, còn cả chuyện có người đứng sau xử lý gọn gàng ở trại tạm giam nữa, có thể nói mấy năm gần đây chú Đức đối xử với anh rất chu đáo. Với hoàn cảnh khó khăn của anh lúc này, núp dưới bóng của chú Đức thì không còn gì tốt hơn nữa. Nhưng trước kia anh đã cố ý giữ mình vạch rõ ranh giới với chú, đến giờ lại trở thành công cụ của chú, sao anh có thể cam tâm. Ngoài ra còn một điểm mấu chốt nữa là, mấy năm trong trại giam, người khiến anh băn khoăn suy nghĩ nhiều nhất chính là chú Đức. Theo lý mà nói, với thế lực khuynh đảo trời đất của Nhiếp Nhị ở Vấn Sơn hiện nay, chú Đức rất khó có thể an cư ở một nơi như vậy. Nhưng trên thực tế thế lực của chú Đức không bị thu nhỏ so với trước kia, vẫn tinh anh lão luyện như thường. Nếu đã vậy, vào cái đêm nhiều năm trước, lần gặp mặt lướt qua với Tang Cẩu trên chỗ rẽ của đường cao tốc ấy, có thể nhận thấy chú Đức không chỉ đang âm mưu gì đó với tên Vu béo, thậm chí bí mật trong bí mật, lẽ nào đến Tang Cẩu cũng là người của chú Đức? Còn việc Tang Cẩu gây ra cái chết oan uổng của Cảnh Trình, đóng vai trò gì trong âm mưu đó? Hễ nghĩ tới việc này là anh lại toát mồ hôi lạnh. Khương Thượng Nghiêu nhìn ngó xung quanh, cảm thấy chẳng có ai đáng tin cậy cả, bao gồm cả người anh em của anh: Hắc Tử.

Khương Thượng Nghiêu đứng trước gió châm một điếu thuốc, thấy Khánh Đệ lạnh tới mức co chân lại, anh dập thuốc đi, nói: "Quay về thôi. Đừng để bị cảm lạnh". Khánh Đệ hiểu anh không muốn bàn sâu tới vấn đề này, thầm buồn bã trong lòng, gọi một tiếng: "Phúc Đầu! Mau lại đây". Đưa cô về tới ký túc xá, sau khi tạm biệt Khương Thượng Nghiêu đi được mấy bước, quay đầu nhìn, Khánh Đệ vẫn đứng ở cửa nhìn theo bóng anh. Trái tim anh bỗng mềm nhũn một cách kỳ lạ, bước chân không kìm được quay lại, tới gần thấy nụ cười dịu dàng của cô, nụ cười dịu dàng như nước ấy đã tưới mát tâm hồn khô cằn của anh.

"Yên tâm. Anh sẽ không làm gì đâu. Càng không bao giờ quay lại nhà tù nữa." "Vậy thì tốt." Cô thở phào: "Đừng để cô và bà lo lắng. Còn nữa, em hiểu anh muốn làm gì, nhưng, có thể tìm cách khác được không. Em không hiểu nhiều, em chỉ cảm thấy có lẽ cũng sẽ có con đường thẳng, một con đường không phạm pháp cũng có thể đạt được mục đích mà anh muốn?". Khương Thượng Nghiêu tỏ ý suy nghĩ nghiêm túc, khoé miệng kéo lên để lộ ra một nụ cười lơ đãng: "Mấy năm nay, anh đều suy nghĩ tới vấn đề này. Những điều em nói, cũng là những điều anh cố gắng tránh. Giờ thì vạn sự khởi đầu nan. Không sao. Anh sẽ tìm ra cách".

Cô gật đầu dứt khoát, lời hứa của anh mang lại cho cô cảm giác an toàn, trong mắt chỉ còn lại sự tin tưởng. Khương Thượng Nghiêu bất giác giơ tay lên muốn vuốt tóc cô, nhưng khi tay giơ lên rồi mới bừng tỉnh thấy cô đâu phải là của mình, trái tim bỗng như se lại, anh đành giơ tay tạm biệt: "Anh đi trước đây". Hít đầy lồng ngực không khí lạnh ngoài trời, Khương Thượng Nghiêu đi ra khỏi cổng trường, ánh mắt nhìn về phía trước, một đêm không sao, đường về dần dần chìm trong bóng tối, anh cần phải thận trọng trong mỗi bước đi. "Anh Khương." Phía sau Khánh Đệ chạy đuổi theo, vừa chạy vừa gọi tên anh: "Bao giờ anh về nhà nghỉ Tết?".

"Hai mươi ba, hai mươi tư tháng Chạp." Đôi mắt đen của cô lấp lánh, giọng nói cũng vui vẻ hơn: "Thế thì tới tìm em rồi cùng về. Đúng rồi, cái này vừa đi đường vừa ăn, ấm lắm. Lạnh quá, không chịu được nữa, em về đây. Bye bye". Không đợi anh trả lời, cô đã biến mất phía sau cổng trường. Giọng nói giòn tan vẫn như quanh quẩn trong cơn gió lạnh thấu xương, vù vù cuộn lên, bay lượn xung quanh anh, rồi lại bị gió cuốn đi.

Khương Thượng Nghiêu nói với không khí "Bye bye", tay vẫn nắm nắm củ khoai lang nướng, ý cười ngập trong đáy mắt. Xa xa phía tây nam, những đám mây đen như bị vỡ vụn bay lơ lửng, anh vừa đi vừa nghĩ, chẳng trách trời lại tối như thế..