Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 41

Chương 41.

Mùa xuân năm 2005 tiết trời khá ấm áp, tới tận mồng Hai Tết mới có trận tuyết đầu tiên. Mồng Ba Tết, Khánh Đệ và Ái Đệ xem các cô chú múa chiêng ở quảng trường xong, lại đi vào trung tâm mua sắm gần đó dạo một lượt, ăn no bụng mới thong thả đi về nhà. Ái Đệ oán trách nói: "Chị, hay là chị cũng mua một cái máy nhắn tin, có việc gì còn tìm được chị".

"Về Dã Nam rồi đâu cần dùng đến, lãng phí tiền thế để làm gì?" "Vậy hay là mua di động?" Ái Đệ không kìm được rút di động của mình ra cho chị xem: "Rất tiện lợi. Ngay cả cô gái Lôi Lôi cũng rất có lương lâm". "Thói quen xấu thay đổi tên họ của người khác vẫn chưa cai được à?" Khánh Đệ cảm thấy thương cảm cho cậu bạn Hướng Lôi: "Tiêu tiền của người ta em không ngại à?".

"Đa phần là anh ta gọi cho em, để anh ta bỏ ra một nửa cũng không có gì quá đáng." Ái Đệ không ngớt kêu khổ: "Không ở cạnh nhau thì không sao, ở cạnh thì cãi nhau suốt ngày. Nhỏ hơn em một tuổi đáng đời anh ta, sao em phải nhường anh ta? Không nói cái này nữa, chị, mấy ngày ở nhà chị cầm lấy mà dùng, liên lạc rất tiện". Khánh Đệ lúng lúng đỏ mặt, đẩy tay em gái ra, bước nhanh lên phía trước mấy bước: "Nói linh tinh gì thế". "Xì, em không tin là chị không đợi. Về nhà mới có mấy ngày mà đã muốn ôm rịt điện thoại bàn vào lòng." Ái Đệ xả hết ấm ức rồi há to miệng, sau đó liếc nhìn về phía chị gái đang đứng sững bên cạnh mình, cười không hề ngại ngùng: "Em hiểu rồi, gọi điện không thành tâm bằng đến đứng đợi ở cửa nhà người ta".

Khương Thượng Nghiêu đang đứng ở cổng khu tập thể đi về phía trước, hỏi: '"Đi lễ chùa à?". Ái Đệ cất tiếng chào: "Anh Khương, chúc mừng năm mới", nói xong chề môi ra với chị gái: "Em lên nhà trước đây". Đợi bóng em gái khuất hẳn, Khánh Đệ mới để lộ niềm vui sướng đang cố gắng kìm nén của mình, đến mắt cũng cười, hỏi anh: "Anh đến lâu rồi phải không? Sao không nói trước, hôm nay em sẽ không ra ngoài nữa".

"Anh hẹn bạn ăn cơm buổi tối, giờ vẫn còn sớm, tiện thể tới hỏi em xem có muốn cùng đi không. Anh cũng vừa đến thôi." "Có tiện không ạ?" "Đương nhiên là tiện rồi. Quán thịt dê Lão Đồng Gia, ăn lẩu có được không?"

Vừa nói đến quán thịt dê Lão Đồng Gia, trong lòng Khánh Đệ trào dâng cảm giác ngọt ngào như mật ong. Lão Đồng Gia nằm đối diện với Cung văn hóa đường sắt, từ nhà anh đi đến đây không thể giải thích bằng hai từ "tiện thể" được. Khánh Đệ cố gắng giữ vẻ mặt chín chắn, ánh mắt lấp lánh như có muôn vàn những đốm lửa nhỏ đang nhảy nhót, đồng ý nói: "Vâng". Hai tay anh đút túi, nhìn rất thoải mái phóng khoáng. Khánh Đệ lặng lẽ đi rớt lại phía sau nửa bước, chỉ là vì muốn thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh khi hơi quay lại nói chuyện với mình. Lại tưởng tượng tới cảnh hai người cùng đi với nhau trong con mắt của người khác, cô bất giác nắm chặt cái túi đang cầm trên tay.

Trước Tết Lão Đồng Gia vừa trang trí lại, đây là lần thứ hai Khánh Đệ đến ăn, lần trước... mắt cô nhìn chằm chằm vào tấm lưng rộng của Khương Thượng Nghiêu, thời gian bảy, tám năm rồi, thời gian đảo ngược, lại thêm bảy tám năm nữa, ba người còn lại trong bọn họ, sẽ ở đâu? Em gái phục vụ đưa khách vào phòng rồi rót trà, Khương Thượng Nghiêu giải thích nói: "Bọn họ đến muộn một chút, anh Lăng đưa con gái đi mua đồ, Hắc Tử hôm nay trực ban". Khánh Đệ dạ khẽ một tiếng, uống ngụm trà, rõ ràng là tìm chuyện để nói: "Mấy ngày gần đây anh bận không?".

"Mồng Một đi thăm họ hàng. Sáng mồng Hai tới chúc Tết chú của Hắc Tử. Buổi chiều vào viện điều dưỡng." Khánh Đệ nghe thấy vậy cụp mắt xuống, đột nhiên rất muốn chạy thẳng về nhà hỏi Ái Đệ xem Hướng Lôi có phải cũng hay báo cáo lịch trình như vậy cho nó nghe không. Nghe tới ba từ cuối cùng bất giác ngẩng đầu lên: "Cô Diêu vẫn khỏe chứ ạ? Phải hơn nửa năm rồi em chưa tới thăm cô ấy". "Vẫn thế. Uống thuốc để kiểm soát thôi." Khương Thượng Nghiêu nhíu chặt mày.

"Vậy chi phí ở viện điều dưỡng của cô ấy..." Khánh Đệ buột miệng hỏi vấn đề mà cô vẫn lo lắng bao lâu nay. "Chẳng còn bao nhiêu nữa. Vì vậy anh mới phải vội vàng đi kiếm tiền." Trong lúc cả hai cùng rơi vào im lặng, bên ngoài phòng vang lên mấy tiếng gõ cửa rồi cửa bị đẩy ra. Người đứng ngoài cửa tóc bạc trắng, cõng trên lưng một bé gái chừng bảy, tám tuổi, nhìn thấy Khương Thượng Nghiêu, bộ dạng có vẻ rất kích động, đặt đứa trẻ xuống gọi: "Anh Khương".

Khương Thượng Nghiêu sớm đã đứng dậy, đi lên phía trước vài bước đứng đối diện với người kia, nhất thời không biết nói gì. Người đó thoạt nhìn còn lớn tuổi hơn Khương Thượng Nghiêu, nhưng vì cảm động, mắt thoáng đỏ lên. Khương Thượng Nghiêu vỗ vào lưng anh ta: "Người anh em, mau ngồi đi". Người đó bừng tỉnh, dỗ con gái chào chú. Sau khi ngồi xuống, Khánh Đệ mới biết, thì ra anh ta là Lăng Vạn Cường. Cô nghe Khương Thượng Nghiêu nhắc đến nguyên nhân được giảm án. Năm đó anh làm việc ở mỏ, một chiếc xe tải không đột nhiên lao thẳng xuống hầm mỏ, Khương Thượng Nghiêu đã kịp thời lôi hai người đang ngồi ngủ gật bên thành hầm ra, một trong hai người đó chính là Lăng Vạn Cường.

Từ trước đến nay Khánh Đệ vẫn thích nghe những câu chuyện cảm động chất chứa tình người, nghe hai người bọn họ kể về những chuyện xảy ra sau khi từ biệt nhau, sau khi ra tù, Lăng Vạn Cường chạy ngược chạy xuôi tìm việc để nuôi con gái, lại nhìn những nếp nhăn già nua trên trán anh ta, bất giác thấy buồn bã, ngay cả ánh mắt khi quay sang nhìn đứa trẻ, cũng không giấu được vài phần đau xót. Cô con gái lúc đầu còn sợ người lạ đã dần dần bạo dạn hơn, tự mình lấy lạc trên đĩa bóc vỏ, rồi lại đặt lạc trước mặt Khánh Đệ. Lăng Vạn Cường lên tiếng an ủi cô: "Đứa con gái này của tôi cũng không dễ bảo, bình thường không bao giờ chịu nói chuyện với người khác".

"Cô ấy rất giỏi giao tiếp với bọn trẻ con," Khương Thượng Nghiêu cười trêu. Khánh Đệ nghe thấy sự trêu chọc trong giọng nói của anh, muốn lườm anh một cái, trong lúc ánh mắt chạm nhau, vẫn là cô nhát gan lảng đi chỗ khác trước. Một mặt tức giận vì tâm trạng của mình luôn bị anh nắm được, một mặt lại thầm vui trước lời khen vừa rồi của anh. "Ngày trước đọc thư của cô đã biết cô là một cô gái tốt." Lăng Vạn Cường tán dương, ngay sau đó lại nói: "Lấy vợ là cả đời. Nửa phần đời còn lại của người đàn ông tốt hay xấu đều do việc này quyết định".

Nghe câu đầu tiên Khánh Đệ còn cảm thấy kinh ngạc kỳ lạ, đến câu tiếp theo thì bỗng trở nên ngượng ngùng. Mắt liếc về phía Khương Thượng Nghiêu, chỉ thấy anh cụp mắt uống trà, chiếc cốc che mất phân nửa khuôn mặt, nên không nhìn thấy biểu hiện của anh. Khánh Đệ đành phải vui vẻ bật cười mấy tiếng lấy lệ, quyết định dù cho họ có nói gì sau này cô cũng vờ như không nghe thấy. "Nhị Hóa thì sao?" Khương Thượng Nghiêu hỏi. "Hắn ta còn ra trước bọn này hai năm không biết là đã về đâu, hay lại vẫn lang thang lưu bạt? Thời gian trước nghe hắn ta nói đi Nguyên Châu, nhưng đến Tết vẫn chẳng thấy có tin tức gì."

Trong lúc nói chuyện thì nghe thấy một giọng ồm ồm vịt đực ở bên ngoài hỏi em gái phục vụ: "Anh em của tôi ở phòng này à?", chẳng đợi nhân viên phục vụ trả lời, liền đẩy cửa: "Con mẹ nó chứ, nhầm phòng rồi", nói xong tiện tay vung chiếc cặp da đang kẹp dưới nách tát vào mặt nhân viên phục vụ: "Dẫn đường kiểu gì thế?". Khương Thượng Nghiêu và Lăng Vạn Cường đều đi từ trong phòng ra, trải qua nhiều chuyện lớn hơn, nên mấy chuyện lặt vặt này vốn cũng chẳng để tâm, đều chỉ chau mày mà thôi. Lại thấy mấy người khác đứng chắn ở lối đi, một kẻ lên giọng dạy bảo: "Ăn nói kiểu gì thế? Không biết phép tắc à?", nghe giọng thì đúng là Hắc Tử. Tên đàn ông nói giọng ồm ồm vịt đực kia đột nhiên nổi cơn thịnh nộ, quay người vung nắm đấm lên: "Nói ai? Lão tiểu tử, mắt mọc ở mông rồi à?".

Hắc Tử thản nhiên ứng phó, đến chân cũng chẳng buồn di chuyển nửa bước. Cánh tay vung ra giữa chừng của tên kia bị người đi cùng Hắc Tử đập một cái rồi giữ chặt lại: "Ồ, Từ Lão Tam, mấy ngày không gặp, muốn đánh nhau à?". Do vụ tranh chấp này, mà người ở phòng bên cạnh cũng thò đầu ra xem, đầu tiên là bộ mặt cười nhăn nhở, miệng không ngừng gọi "Đội trưởng Lương", đi đến định khoác vai bá cổ làm quen. Người đi cùng Hắc Tử lạnh lùng gạt tay hắn ra, chỉ vào Hắc Tử nói: "Đội trưởng u của thành phố, hôm nay đến gặp bạn, các người nhìn cho kỹ vào, nhớ cho rõ, đừng thấy ai cũng bắt nạt ức hiếp. Phạm húy rồi, đừng trách anh không nhắc nhở". Anh ta vừa nói vừa gõ côm cốp vào trán Từ Lão Tam như để cho hắn nhớ, Từ Lão Tam đâu dám phản kháng, trước những con mắt hiếu kỳ của mọi người đành đứng chịu trận. u Thắng Trung hơi nhíu mày. Anh ta rời xa quê nhà vài năm, Vấn Sơn không còn như trước nữa, rất nhiều những tay anh chị mới nổi trên giang hồ, trước kia đến tên anh ta cũng chưa từng nghe qua. Giờ anh ta phụ trách trị an, mặc dù có chú đứng ra nhờ vả anh em huynh đệ, có sự che chở của cấp trên, nhưng lần đầu làm nhiệm vụ, cho dù anh ta nóng tính tới thế nào cũng phải nín nhịn, dỗ dành kẻ dưới, mọi việc phải nhìn rõ đầu đuôi mới quyết định.

Lúc này anh ta cũng phớt lờ mấy khuôn mặt đang nở nụ cười nịnh bợ, xua tay ý bảo việc đến đây là kết thúc. Khương Thượng Nghiêu đứng ở cửa xem, thấy Hắc Tử rất có dáng quan chức, bất giác phì cười. Hắc Tử hơi đỏ mặt, chẳng buồn để ý tới đám người đứng ở cửa, đi lên trước định nói, đã bị Khương Thượng Nghiêu nhanh miệng trêu trước: "Vinh hạnh được đội trưởng u ghé thăm, thật là có phúc ba đời.". "Khốn kiếp. Anh em với nhau, có cần phải thế không?"

Những người khác đều phá lên cười, lại tiếp tục màn chào hỏi. Trong những cuộc gặp gỡ bạn bè kiểu này, Hắc Tử mang theo hai đồng sự, có lẽ cũng là những người có thể tin cậy được. Khương Thượng Nghiêu cũng hiểu dụng ý của người anh em, sau khi ra tù anh bắt đầu cuộc sống mới, Hắc Tử làm vậy là muốn giúp anh mở rộng quan hệ. Vấn Sơn là một thành phố nhỏ, quan hệ rộng một chút, không chừng có ngày cũng cần dùng đến. Khánh Đệ ngồi ở một góc nhưng không cảm thấy gò bó mất tự nhiên. Mặc dù cô không giỏi giao tiếp, nhưng đối với những mối quan hệ của con người cô luôn cảm thấy tò mò. Khi bắt đầu ăn uống, cô phụ trách chăm sóc cho con gái của Lăng Vạn Cường, nhưng tai vẫn dỏng lên để nghe ngóng.

Mấy người đàn ông tụ tập lại một chỗ để uống rượu, có Hắc Tử đương nhiên cuộc gặp gỡ này rất náo nhiệt. Ngồi cùng bàn với người nhà nước, Lăng Vạn Cường tựa như tìm lại cảm giác của mấy năm về trước, uống tới đỏ mặt tía tai, sắc mặt giảm đi mấy phần tự nhiên. Chỉ có Khương Thượng Nghiêu, mỗi khi nâng cốc khí khái ngạo mạn, nhưng những lúc dừng uống để nhấm nháp thì lại điềm tĩnh như tlurờng. Khánh Đệ lén liếc mắt quan sát một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Khương Thượng Nghiêu, bất giác thở dài. Như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh mỉm cười an ủi, rồi lại quay đầu sang tiếp tục với đám anh em. Trong lúc bắt đầu ngà ngà, đội trưởng u, đội trưởng Lương giơ ngón tay cái lên, chỉ vào phòng phía sau lưng, nói oang oang: "Tên tiểu tử đó trước kia là người trong khu, biệt danh là Chung Khôi. Chị gái làm má mì trong ổ của Nhiếp Nhị. Tên còn lại là Từ Lão Tam, thương nhân lưu động khắp nơi, chuyên làm nhiệm vụ liên lạc với bọn chủ mỏ địa phương, móc nối ăn trộm than bán ra ngoài".

Nghe đến hai từ Nhiếp Nhị, Khương Thượng Nghiêu dừng đũa, nụ cười trên mặt nhạt đi mấy phần. Một người bạn khác của Hắc Tử thuộc phân cục đường sắt, nắm rất rõ tình hình của vùng đất này, nghe thấy vậy kinh ngạc: "Hai người này sao lại ngồi cùng nhau? Người của Nhiếp Nhị vẫn thường cắm chốt ở khu vực thành phố mới, sao hôm nay lại chạy đến đây bày tiệc?". "Lo làm gì nhiều như thế? Trừ phi không muốn sống nữa, chứ ai dám chạy tới đây gây chuyện?" Hắc Tử tỏ vẻ phóng khoáng: "Nào, nào, nào, uống thêm vòng nữa đổi ly to hơn".

Đang vui vẻ, phòng bên cạnh có tiếng đập bàn vang như sấm, tên giọng ồm ồm như vịt đực Từ Lão Tam hét lên: "Chung Khôi, đừng có thấy người ta nhún nhường mà lấn tới! Việc đã làm cho mày xong, hứa không trả thiếu dù chỉ một đồng mà". Lời vừa dứt đã vang lên những tiếng khuyên giải, Từ Lão Tam chẳng bận tâm tiếp tục nói: "Thế nào? Bắt nạt Từ Lão Tam tao là người quê mùa phải không? Mày là bọn côn đồ, thì tao cũng chẳng sợ mày, về tổ của tao, ai quen cái thứ tiền giắt trên cạp quần như mày chứ? Còn định mượn oai chị gái chắc, làm ăn như mày liệu có trụ nổi không…". Ngay sau đấy vang lên tiếng đẩy bàn và bát đĩa rơi loảng xoảng, Chung Khôi có lẽ bị mắng chửi nhiều cũng bắt đầu nổi lên: "Từ Lão Tam, mày sống không biết điều phải không?". Ngay khi tiếng gào vọng lại, tường vang lên một tiếng cốp, tiếp theo là tiếng kính vỡ vụn, bên đó đã bắt đầu xảy ra ẩu đả.

Hắc Tử và hai người đồng nghiệp cười vui vẻ: "Bữa cơm hôm nay thật đáng! Kệ cho chúng đánh nhau, đánh chán còng cả hai đứa về đội". Phía bên kia người của Từ Lão Tam có lẽ bị thương, Từ Lão Tam lại ngoạc mồm ra chửi: "Đã nói tên Vu béo chính thức bị bắt sẽ trả tiền thanh toán, mẹ nó chứ, tao phải tìm người gây chuyện chẳng lẽ không phải bỏ tiền? Tiền ăn tiền uống cũng móc từ túi tao ra cả? Giờ lật mặt không chịu trả, khốn kiếp, tao không tin chuyện này truyền ra ngoài anh rể mày không mất mặt". Những lời này vừa vọng sang phòng mấy người họ, Hắc Tử lập tức mặt biến sắc, gầm lên một tiếng rồi đứng thẳng dậy. Khương Thượng Nghiêu vội vàng giữ bàn tay anh ta định lấy súng ra ý bảo anh ta phải bình tĩnh.

Hắc Tử sầm mặt xuống, ngồi lại chỗ của mình. Phía bên kia người của Chung Khôi có lẽ lại bắt đầu mềm mỏng, chỉ thì thầm nói gì đó mà bên này nghe không thấy. Một lúc lâu sau, Từ Lão Tam lại bất mãn gào lên: "Thế là thế nào? Mua một tặng một? Không phải tên nhà nghèo kiết xác chẳng có gì đấy à, cứ đợi ở cửa khu tập thể đường sắt rồi hốt là xong, thi thế ném đi đâu rồi thì ai mà biết. À, chúng mày không muốn chuốc lấy phiền phức, lại lấy người ngoài như tao làm bia đỡ đạn? Không được, ông mày không làm". Nghe đến đây, người khác không nói làm gì, nhưng cả Khánh Đệ và Hắc Tử mặt đều biến sắc, nhìn về phía Khương Thượng Nghiêu. Khương Thượng Nghiêu bất lực cười: "Gần đây ở cổng khu tập thể cũng có vài kẻ lai vãng lởn vởn".

Hai đồng nghiệp của Hắc Tử tỏ vẻ nghi ngờ: "Anh Khương, anh là... có liên quan tới Nhiếp Nhị sao?". "Không phải do Nhiếp Nhị thì người anh em của tôi có phải ngồi tù oan mấy năm không?" Hắc Tử nói rồi đùng đùng tức giận đứng dậy: "Ông mày phải xem xem, xem đầu bọn nó cứng hay họng súng này cứng?". "Hắc Tử!" Khương Thượng Nghiêu quát, ánh mắt sắc lẹm: "Ngồi xuống!".

Hai đồng sự của Hắc Tử lập tức ngồi xuống, Hắc Tử lại vẫn đứng nhìn thẳng vào mắt Khương Thượng Nghiêu, lửa giận bốc ngùn ngụt: "Cậu không nghe thấy bọn chúng định làm gì à?". "Giờ hoàn cảnh mình thế nào chẳng lẽ mình không biết? Giờ là lúc tính sổ hay sao?" Khương Thượng Nghiêu hỏi. "Mẹ nó chứ, ông mày chưa bao giờ sống mà phải chịu nhục thế này, mấy tên tép riu cũng không trị được? Giờ có phải nên đến thắp hương cảm tạ Quan Công, cảm tạ ông ta đã không để mấy tên khốn đó vừa rồi nhìn ra cậu là ai?" Hắc Tử như thất trận, buồn bực đặt mông ngồi xuống. "Giờ thì mình đã hiểu tại sao cậu lại tìm cách xa lánh chú mình, trốn về Dã Nam rồi. Nhiếp Nhị không chịu buông tha cho cậu. Mình đúng là đồ bỏ đi, hắn ta ở Vấn Sơn còn chưa đủ oai phong?"

Nếu như nói sự nhiệt tình trước đó chẳng qua là vì mối quan hệ với Hắc Tử, giờ sau khi nghe những lời này xong, hai đồng sự của Hắc Tử nhìn Khương Thượng Nghiêu với ánh mắt khâm phục. Bản lĩnh của người đàn ông, không chỉ thể hiện ở năng lực mà còn thể hiện ở đối thủ của anh ta. Khương Thượng Nghiêu làm như chưa nghe thấy những lời Hắc Tử vừa nói, cầm bình rượu mơ lên, rót đầy một lượt, rồi đặt bình xuống: "Lên tinh thần đi. Mình đến Dã Nam là vì chuyện khác". Khánh Đệ buồn bã ngồi cứng đờ ở một góc, khi ánh mắt anh liếc về phía cô, cô chỉ muốn cười mà không sao cười nổi. Cho tới tận ngày hôm nay, anh chưa từng làm bất cứ việc gì tổn hại người khác, anh cũng từng ôm mộng bằng lòng sống một cuộc sống bình thường, nhưng cho dù như thế, cũng khó thoát khỏi sự nhòm ngó của bọn lang sói, lúc nào cũng trong tình trạng đề phòng tránh bị ăn tươi nuốt sống. Cô không dám tưởng tượng đằng sau vẻ mặt điềm tĩnh kia của anh là sự đấu tranh như thế nào.

Cô cầm bát đón lấy miếng thịt dê anh gắp cho mình, nhưng khớp ngón tay cầm đũa đã trắng bệch. "Dã Nam có nguồn tài nguyên lớn nhất Vấn Sơn, mình muốn đến đó xem có cơ hội nào không, muốn mua hai mỏ than nhỏ với giá thấp nhất." Khương Thượng Nghiêu bình tĩnh nói: "Giờ đang quản lý lỏng lẻo, đợi hai năm nữa có chính sách thắt chặt, muốn phát tài kiếm tiền cũng chẳng có cơ hội tốt thế đâu". Nghe đến hai từ phát tài, đám đàn ông ngồi quanh bàn tinh thần tập trung hẳn.

"Giờ mỏ than tư nhân và mỏ than hợp đồng, mâu thuẫn lớn nhất là sự xung đột về lợi ích." Khương Thượng Nghiêu chỉ sang bên cạnh: "Đều đã nghe thấy rồi đây, có lẽ cũng đoán ra được là mấy năm trước tên Vu béo đã bao cả mỏ với giá thấp, mấy năm gần đây hắn chỉ lo chăm chút đám ăn trên ngồi trốc mà quên mất đàn em của mình. Người bản địa thì thấy hắn chướng mắt, lại có kẻ dã tâm xúi bẩy, thành ra thế này". Đội trưởng Lương gật đầu tán thành, nói: "Chuyện rất ồn ào, cả hai bên đều không chịu tuân theo cam kết. Đám người địa phương mạnh, lại có mối quan hệ, không xảy ra chuyện thì thôi, xảy ra chuyện đâu chỉ là một hai làng". "Vì vậy, mình mới nghĩ ra một cách. Đàm phán với người địa phương, cổ phần hóa. Bọn họ có tài nguyên, mình có thiết bị và đầu ra. Nhân công tính riêng. Ban đầu có lẽ kiếm ít thôi, nhưng dần dần, chắc chắn sẽ khá lên thấy rõ."

Lăng Vạn Cường tán thành: "Cao kiến! Không lo lợi ít mà lo phân chia không công bằng. Mỗi người đều có phần kết hợp lại, chắc chắn làm được". Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm một lát, lại nói: "Cũng có thể suy nghĩ của mình có chút lý tưởng hóa, ví dụ như quan hệ nhân sự, còn cả vấn đề trả lương, đầu ra không phải lo rồi, có Hắc Tử giúp…". Mấy năm gần đây phàm là người, ai cũng muốn có phần trên khu mỏ. Đội trưởng Lương đã bắt đầu sốt sắng, nói: "Quan hệ cũng không khó kiếm, chú họ tôi làm ở huyện ủy, có thể nói chuyện được".

Hắc Tử có chút ù ù cạc cạc sờ cằm, hỏi: "Đầu ra hỏi mình thì ích gì?". "Nếu cậu góp cổ phần vào, cho xe của bọn mình ra trước, xe của người khác chậm một chút. Than không ra được, chất đống ở ngoài mùa hè tự cháy, mùa đông vón cục. Như thế còn sợ người khác không dâng tiền đến tận cửa?" Câu này của Khương Thượng Nghiêu khiến tất cả mọi người cổ vũ, Hắc Tử cười khà khà, có chút hả hê nói: "Chú mình mà biết bọn mình tính toán sau lưng ông ấy thế này, chắc sẽ nổi giận phát điên mất nhỉ?".

.