Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 44

Chương 44.

Những năm tháng sau này, mỗi lần gặp khó khăn trên đường đời, Khánh Đệ không kìm được nhớ tới câu nói: "Con người được sinh ra giữa trời đất này, không nên ngày nào cũng buồn phiền, sợ cái này lo cái kia". Qua cơn bĩ cực tới hồi thái lai của Khương Thượng Nghiêu chính là chứng minh thực tế nhất. Khi kết quả cuối cùng của cục thăm dò địa chất được đưa ra, mỏ than ở thôn Châu của làng Vọng Nam đúng là có một lượng than Antraxit lớn, không những vậy mà hàm lượng lưu huỳnh cực thấp. Chỉ cỏ điều lớp than ở sâu dưới mấy trăm mét, đầu tư thiết bị cũng là một vấn đề. Khương Thượng Nghiêu cầm báo cáo, mượn quan hệ của chú Đức, tìm thêm vài cách khác nữa, cuối cùng cũng vay được một khoản lớn từ ngân hàng.

Giếng than số một của mỏ than ở thôn Châu được thông vào giữa Năm. Ngày hôm ấy, ngay cả chú Đức cũng đi từ Vấn Sơn đến để tham dự. Khương Thượng Nghiêu làm một lễ cắt băng khánh thành đơn giản, cán bộ làng và cán bộ thôn đều được mời lên bục, giống như chương trình tin tức trên tivi vẫn chiếu, để những cán bộ nhỏ đấy thấy được tầm quan trọng của mình. Bỏ ra chỉ một ít nhưng lại thấu tình đạt lý. Chú Đức ngồi phía dưới gật gật đầu liên tục, tỏ ý khen ngợi. Khánh Đệ và các dì các cô ở dưới bếp bận rộn suốt cả buổi chiều, đến tối mới được gặp Khương Thượng Nghiêu. Khương Thượng Nghiêu có lẽ cả một ngày phải ở dưới giếng than, mặt đen sì, quần áo cũng không còn nhìn ra được là màu gì nữa.

Khánh Đệ một tay giơ cao vòi nước, một tay cầm xà phòng, anh cứ thế đứng rửa sạch mặt và cổ. Có công nhân tới rửa tay để chuẩn bị đi ăn cơm, anh gần như có thể gọi tên được hết số người đó, nói chuyện rất hòa đồng thân thiện. Khánh Đệ rất vui, thấy anh chăm chú trò chuyện mà rửa ráy qua quýt, cô vội nghiêm mặt lại, nhắc nhở: "Kẽ móng tay! Không được lười, đừng để tới sau này lại giống hệt cậu em, kẽ móng tay đen sì két lại ngoài dùng acid sulfuric không thứ gì có thể rửa được". Anh phá lên cười ha ha, rửa tay thật kỹ càng, chà rửa xong giơ tay lên cho cô kiểm tra: "Được chưa?".

Một thím ôm chậu thức ăn lớn đi ra, trêu nói: "Hầm trưởng Khương, cô giáo Thẩm của chúng tôi là người cẩn thận, không thu dọn sạch sẽ là không cho ăn cơm đâu". Anh liếc trộm nhìn qua, Khánh Đệ đã quay người từ lâu, chỉ thấy phần tai đỏ nhừ lấp ló sau mái tóc dài màu đen. Khương Thượng Nghiêu bước tới giúp cô cầm vòi nước, ngón tay chạm nhau, cô giật thót mình như ong ngủ đông bị đánh thức, vội vàng rụt tay lại. "Đi thôi, đi ăn cơm, Hắc Tử cũng sắp đến rồi."

Dưới chân núi bên cạnh mỏ than xây hai dãy nhà mái bằng đơn giản, một dãy nhà là phòng ở cho công nhân và bếp nấu ăn, một dãy nhà hai tầng là văn phòng. Hắc Tử hết giờ làm sẽ lái xe đến đây, đi cùng anh ta ngoài đội trưởng Lương có góp cổ phẩn mỏ, còn có Quang Diệu vừa đưa chú Đức về Vấn Sơn giờ quay lại nữa nữa, thêm lão Lăng, và một hầm phó khác, cả bàn toàn đàn ông, đều là anh hùng trên mặt trận uống rượu. Hắc Tử liếc thấy hai thùng rượu mơ ở góc phòng, đột nhiên tỏ vẻ không vui: "Lão Lăng, đến giúp một tay nào. Ghế sau ở xe tôi có một thùng Ngũ Lương1. Thạch Đầu đúng là keo kiệt, phát tài rồi mà còn cho anh em uống thứ này". 1 Rượu Ngũ Lương: Loại rượu trắng nổi tiếng ở Tứ Xuyên làm bằng năm loại lương thực.

Khương Thượng Nghiêu cười thầm, cũng chẳng thèm để ý tới sự khích bác của Hắc Tử, vẫn là lão Lăng mở cánh cửa tủ phía dưới bàn làm việc, nói: "Nhìn trong này mà xem, đã chuẩn bị từ lâu rồi". Hắc Tử liếc mắt nhìn thấy cả một ngăn tủ toàn rượu Mao Đài, lập tức chuyển giận thành vui: "Trời ơi! Má tôi ơi! Thứ này được đấy, hôm nay phải uống cho say mới được". Quang Diệu cười mắng: "Đúng là đồ sâu rượu!".

Lão Lương với biệt hiệu là "Bà già" cười trêu: "Gọi má cũng chẳng ích gì, ở đây tôi chỉ có món nước đái ngựa thôi. Thích thì tôi rót cho cậu một bình". Cả phòng phá lên cười. Khánh Đệ mặc dù sớm đã quen với những câu chuyện đùa thô tục của đám đàn ông này, nhưng giờ cũng thấy nhấp nhổm không yên, vội nói với Khương Thượng Nghiêu một câu, rồi chạy xuống bếp.

Bữa cơm rượu này bắt đầu từ lúc sâm sẩm tối, uống cho tới khi trăng cao tận ngọn cây. Những người nấu nướng dưới bếp đã về nhà từ lâu, Khánh Đệ nghe thấy tiếng ồn ào trong phòng dần dần chìm xuống, lòng thầm nghĩ sau khi uống rượu thứ mà anh thích ăn nhất là một bát mỳ nấu hơi nhừ, nóng hổi, nhiều giấm và hơi cay, vừa ấm bụng lại vừa có tác dụng giải rượu. Vừa nghĩ đến đấy cô đã bắt tay vào làm. Bưng một nồi mỳ vào phòng, bên trong như vọng ra tiếng khóc nhỏ của đàn ông, Khánh Đệ hoảng hốt vội dừng bước. Chăm chú lắng nghe, hình như không giống giọng của Khương Thượng Nghiêu. Người đó có lẽ cũng đã uống nhiều rồi, líu ra líu ríu nói không rõ lời: "Anh thật không phải với chú, không phải với Nhạn Lam. Người anh em, sau này anh là con của chú, chú là bố anh, anh dùng cả đời này chuộc tội với chú. Là anh đã không bảo vệ được chú, không bảo vệ được Nhạn Lam". Sau một hồi khóc lóc, Hắc Tử gầm lên mắng; "Mẹ ông trời chứ, Nhạn Lam tốt như thế...".

"Hắc Tử..." Khương Thượng Nghiêu nhỏ giọng an ủi: "Chẳng liên quan gì tới cậu cả, cậu có biết gì đâu". "Mẹ nó chứ, thứ mà anh hận chính là điều này! Nếu anh biết sao để hai người ra nông nỗi ấy. Cho dù chú có phải đi tù, thì anh cũng phải bảo vệ cho Nhạn Lam được an toàn... Thằng chó Ngụy Hoài Nguyên, mỗi lần nhìn thấy nó là ông chỉ muốn đập cho mấy cái chết luôn thôi." "Hắc Tử, không thể nghĩ thế. Không được làm vậy."

Khánh Đệ bừng tỉnh lại, đẩy cửa vào phòng. Khắp phòng hơi rượu nồng nặc, mấy người còn lại uống tới mức tinh thần không còn tỉnh táo. Kẻ thì nằm trên ghế sô pha, kẻ thì nằm bò ra bàn, kẻ thì ngồi xổm trong góc tường gục đầu ngủ gật. Hắc Tử nằm sấp trên bàn rượu, miệng lắp bắp như vẫn đang nói gì đó, Khương Thượng Nghiêu đặt một tay lên lưng anh ta, vỗ nhè nhẹ như dỗ trẻ con. Thấy cô đi vào, rõ ràng anh thở phào nhẹ nhõm. Khánh Đệ cố nặn ra một nụ cười. "Ăn bát mỳ lót dạ đi!". Anh vội vàng gật đầu: " Em ăn chưa?".

"Ăn từ lâu rồi." Cô nhìn anh ý trách móc, nói: "Anh không xem mấy giờ rồi à?". "Ăn sớm thì giờ cũng đói rồi, ăn cùng anh đi." Anh múc cho cô nửa bát mỳ, Khánh Đệ giúp thêm gia vị cho anh, hai người đổi bát mỳ trên tay cho nhau, không hẹn mà cùng nhìn nhau cười. "Tối nay họ sẽ ngủ lại đây? Không đủ chăn mất."

Hắc Tử đã ngủ rồi, trong mơ miệng vẫn còn lẩm nhẩm. "Không sao, toàn đàn ông con trai cả, để dã rượu cũng tốt." Ăn xong anh nói: "Đồ đạc cứ để đấy, mai các thím ấy đến thu dọn. Anh đưa em về, không còn sớm nữa, về nghỉ đi", nói rồi anh lấy từ trong tủ ra một cái áo đưa cho cô: "Mặc vào đi, trời đêm bên ngoài rất lạnh".

Từ thôn Châu đi về thôn Nam không gần, Khương Thượng Nghiêu hối hận nói: "Có lẽ phải đi thi lấy bằng lái xe rồi, nếu không thật bất tiện". Một đêm trăng sáng như thế này, đi giữa thôn quê, không khí tràn ngập mùi bùn đất và cỏ xanh thơm mát, trong gió đêm có tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng ếch nhái ồm ộp. Từ đường bờ ruộng nhìn ra xung quanh, những thân lúa rập rờn đung đưa trong gió. Khánh Đệ cảm thấy rất thú vị, nếu cứ đi mãi thế này cũng được.

Vì vậy khi nhìn thấy bức tường đá của trường tiểu học, cô mơ hồ cảm thấy có chút gì đó không nỡ. "Đi ngủ đi. Ngày mai anh đưa em về Vấn Sơn mua máy tính, Hắc Tử đưa chúng ta đi." Khánh Đệ xoa đầu Phúc Đầu đang mừng rỡ chạy ra đón cô: "Thế còn anh?".

"Anh hút điếu thuốc rồi về." Anh nói rồi vờ giơ chân dứ dứ trêu Phúc Đầu: "Đồ ngốc". Phúc Đầu ngửi ống quần anh, rồi lập tức cảm thấy không hứng thú bỏ chạy mất. Khánh Đệ cười thành tiếng: "Em đứng đây với anh, dù sao cũng chưa ngủ được". Anh đồng ý, rồi ngồi dựa lưng vào tường, lại giơ tay ra kéo cô.

Cây mơ già cạnh tường đã rụng hết hoa, trên những cành cây khô cằn có vài quả non điểm xuyết. Khánh Đệ kéo một cành mơ xuống nhìn, nói: "Hai tháng nữa gặt xong, có lẽ quả cũng đã chín, đến lúc ấy em ngâm cho anh một bình". "Được", nói xong anh lẳng lặng ngồi hút thuốc, còn cô cũng đứng im nghe những âm thanh của gió truyền đến. "Khánh Đệ." Một lúc lâu sau anh mới lên tiếng, rồi ngập ngừng lại thôi.

"Khánh Đệ, mỏ than ở thôn Nam vừa bắt đầu đi vào khai thác, còn mỏ ở thôn Châu vừa mới đào đường. Đến khi cả hai mỏ này đi vào hoạt động ổn định, thỉnh thoảng anh còn phải về Vấn Sơn giúp chú Đức. Công việc của ngành vận tải từ sau Tết cho tới bây giờ đã bị người ta cướp không ít việc làm ăn, chú Đức mặc dù chưa nói gì, nhưng nếu có thể giúp được thì anh nhất định phải góp sức. Còn những chuyện khác... anh, em hãy cho anh thêm chút thời gian nữa, để anh làm xong những việc cần làm đã." Thấy cô không trả lời, trái tim đang bị siết chặt lại của Khương Thượng Nghiêu từ từ thả lòng, ngoài chuyện này ra, còn có cả cảm giác thất vọng nặng nề không sao xua tan được. Anh nghiêng mặt qua, thấy Khánh Đệ giơ tay vít cành mơ xuống, ngắt một quả non trên cành, anh thoáng bất ngờ.

"Phúc Đầu!" Cô gọi khẽ, ném quả non vừa ngắt xuống ra xa, Phúc Đầu đang ngồi xổm dưới chân họ ngủ gật bỗng giật mình tỉnh dậy, lao theo quá mơ xanh mà Khánh Đệ ném ra như một mũi tên. Cô cuời khúc khích: "Được rồi, đã khéo léo đuổi nó đi rồi, chúng ta có thể nói chuyện". Anh cười ngất trước hành động của cô. "Tối hôm nay giống như một ngày nào đó của một năm nào đó. Trăng cũng sáng như thế này, cũng là em với anh." Khánh Đệ nhìn lên trời suy nghĩ xa xôi, sau đó hỏi: "Còn nhớ không?".

Anh cảm thán gật đầu. "Năm đó em mới mười ba, đến hôm nay, đã hơn mười năm rồi. Thêm mười năm nữa, cũng giống nhau thôi." Không cần thề nguyền, không cần kết duyên. Không liên quan gì tới anh hết, em chỉ đang cố gắng để yêu thôi. Một lần, cho dù có phải chết.

"Khánh Đệ." Anh giơ tay ra nắm chặt lấy tay cô. Khánh Đệ do dự vài giây, rồi cũng nắm lại tay anh thật chặt. "Chỉ mong mười năm sau nữa vẫn sẽ có một đêm như đêm hôm nay. Khi ấy hy vọng anh có tâm trạng, sẽ hát tặng em một bài."

Vẻ mặt anh trở nên trịnh trọng, ánh mắt đầy tập trung, khi nghe thấy câu nói cuối cùng đó của cô, nụ cười lóe lên trong khóe mắt, nghiêm túc nói: "Được. Nhất định rồi". Sáng hôm sau Hắc Tử đến với vẻ mặt ngượng ngùng, hơi rượu vẫn nồng nói gì mà đã khóc rất nhiều, ít nhiều vẫn còn nhớ đôi chút. Khương Thượng Nghiêu ôm vai anh ta: "Được rồi, Hắc Tử, không giải thích. Say rượu thường nói thật, mình hiểu cậu, người anh em".

Hắc Tử không nói gì thêm nữa, quàng vai Khương Thượng Nghiêu. Bóng dáng cao lớn của hai người bọn họ khoác vai nhau đứng giữa công trường, ánh mắt sáng rực tràn đầy nhiệt huyết. Đến thôn Nam đón Khánh Đệ lên xe, Khánh Đệ hỏi: "Các anh ăn sáng chưa?", nói xong đưa cái túi trên tay cho Khương Thượng Nghiêu: "Bánh rán mợ em làm đấy". Hắc Tử vò mớ tóc ngắn trên đầu, ngại ngùng nói: "Nồi mỳ tối qua em nấu sáng nay bọn anh ăn hết rồi".

Khánh Đệ trêu: "Anh Hắc Tử, em cứ nghĩ bữa sáng của anh cũng là rượu cơ đấy". Cả ba người đều cười vui vẻ trên đường tới Vấn Sơn, trên đường đi Khánh Đệ dựa người vào cửa kính mơ mơ màng màng. Hắc Tử nhìn qua gương chiếu hậu thấy thế, khẽ hỏi: "Tối qua hai người đi đâu? Mình còn nhớ phải tới gần sáng cậu mới về". Anh ta cười rất gian tà, Khương Thượng Nghiêu cũng chẳng khách khí, xoay mặt Hắc Tử nhìn về phía trước, nói: "Ngắm mặt trời mọc xong mới về, sao? Cậu nghĩ ai cũng giống cậu, tửu sắc song toàn, cái gì cũng đủ chắc? ".

Hắc Tử muốn nói gì đó, thấy Khánh Đệ đang dựa đầu vào cửa đột nhiên giật mình, đành ngậm miệng lại. Không lâu sau, Khương Thượng Nghiêu kêu dừng xe. Hắc Tử cho xe đỗ vào lề đường, rầu rĩ hỏi: "Sao thế?". Lại thấy Khương Thượng Nghiêu xuống xe, mở cửa sau ngồi vào, đỡ đầu Khánh Đệ đang dựa hẳn vào cửa xe ngủ gật sang vai mình.

Miệng Hắc Tử há hốc, chẳng thèm quan tâm Khương Thượng Nghiêu đang nháy mắt với anh ta ý bảo anh ta mau lái xe, thò cả nửa người xuống hỏi: "Coi mình là lái xe à?". Khương Thương Nghiêu sợ Khánh Đệ thức giấc, không trả lời mà chỉ trừng mắt với anh ta. Hắc Tử cũng chẳng vừa, lườm lại mất cái. Xe đi lên đường cao tốc, Hắc Tử đột nhiên trở nên vui vẻ, thao thao bất tuyệt về ước muốn của mình: "Những lời mình nói tối qua cậu đừng để tâm, cứ nghĩ là mình nói dóc đi. Nhạn Lam là một cô gái tốt, Khánh Đệ cũng thế. Dù thế nào thì người sống vẫn phải sống tiếp. Mau mau kiếm tiền, mua một căn hộ tốt, lấy vợ sinh con đi. Tốt nhất là mình cũng tìm được một người, rồi hai anh em mình cùng làm đám cưới, cùng sinh con, phải sinh một trai một gái, hợp thành một đôi nhỉ?".

Khương Thượng Nghiêu vốn đang cười, nhưng Hắc Tử càng nói càng không ra sao, ngước mắt lên nhìn khuôn mặt to phè của Hắc Tử trong gương chiếu hậu, giọng lạnh như băng: "Cậu có biết nói tiếng người không thế?", anh nhấc chân định đá cho anh ta một cái. Khánh Đệ đang dựa cả nửa người vào vai anh, dụi mắt, mơ màng hỏi: "Đã đến rồi à?"..