Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 49

Chương 49.

Một bóng người đứng dậy từ trong bóng tối trước cửa ký túc xá, là Ái Đệ. Mặt Ái Đệ hơi sưng, trong mắt vằn tia máu. Một người luôn chú trọng tới hình thức bên ngoài như Ái Đệ lúc này đầu tóc rối bù, mặc nguyên bộ quần áo ngủ, đi dép lê cứ thế chạy từ Vấn Sơn đến Dã Nam, Không biết là do bị thương ở đùi hay ngổi xổm quá lâu, mà khi đã nằm trong vòng tay Khánh Đệ rồi, người vẫn khẽ run lên lẩy bẩy, đứng không vững, chỉ ôm chặt lấy cô gọi chị liên tục. Khánh Đệ dùng sức giữ chặt lấy em, nói: "Tiểu Ái, đừng sợ, có chị đây. Đứng dậy chúng ta vào nhà nói chuyện". Khương Thượng Nghiêu thấy cô có vẻ không đỡ nổi Ái Đệ liền đi lên phía trước khoác tay Ái Đệ, ra hiệu cho Khánh Đệ mở cửa

Vào phòng Ái Đệ vừa ngồi xuống mép giường, người đã không thể chịu đựng hơn được nữa, từ từ ngả xuống. Khánh Đệ vội vàng đỡ em rồi nhét vào sau lưng Ái Đệ một cái gối, sau đó lại sờ bàn tay lạnh ngắt của em, quay đầu lại nói với Khương Thượng Nghiêu giọng khẩn cầu: "Anh vào bếp lấy giúp em chút nước nóng được không?". Khương Thượng Nghiêu gật đầu rồi đi. Khánh Đệ vội vàng lấy chăn đắp lên người Ái Đệ, khi có nước mang tới vội dỗ em uống nửa cốc cho ấm bụng. Ái Đệ được ủ ấm, đầu óc dần tỉnh táo, nhìn chằm chằm chị một lúc, đột nhiên òa lên khóc nức nở. Khương Thượng Nghiêu lẳng lặng đóng cửa đi ra ngoài, đứng đó châm một diêu lluiốe.

Trong phòng Khánh Đệ ôm chặt em, để mặc nước mắt Ái Đệ chảy ướt hết áo mình, tay vỗ nhè nhẹ lên lưng nó. "Tiểu Ái, có phải Hướng Lôi bắt nạt em không?" Ái Đệ chỉ thút thít lắc đầu.

"Thế là, làm ăn thua lỗ à?" "Không phải." Ái Đệ vẫn nói trong tiếng nấc. Khánh Đệ cắn chặt môi, sau đó hỏi một câu mà cô không muốn nhất: "Thế bố... lại đánh em à?".

Nói đến từ bố, đột nhiên cô cảm thấy cơ thể Ái Đệ như cứng lại trong vòng tay mình, sau đó run cầm cập. Khánh Đệ không thể kiên nhẫn hơn được nữa, nâng mặt Ái Đệ lên, chỉ thấy sắc mặt em gái trắng bệch, ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ, giống như con chuột nhỏ vừa bị sập bẫy. "Ái Đệ…" Ái Đệ đột nhiên nắm chặt cổ áo cô, nắm chặt tới nỗi cô có cảm giác mình sắp nghẹt thở: "Ái Đệ!". “Ông ta không phải là người. Chị, ông ta không phải. Ông ta không phải bố chúng ta. Ông ta là cầm thú, là tên khốn nạn..."

Khánh Đệ chỉ cảm thấy như có tiếng sấm nổ bên tai, bản thân cũng muốn sụp xuống, cánh tay dùng sức ôm chặt vai em ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm vào khuôn miệng vẫn đang không ngớt buông lời nguyền rủa của Ái Đệ: "Tiểu Ái, đừng dọa chị. Tiểu Ái!". Cô như phát điên lên ôm vai em gái mà lắc: "Em mau nói cho chị biết, có phải em đã bị tên khốn đó…Ái Đệ?" Ái Đệ đờ đẫn ngẩng đầu lên, mím chặt môi, cố ngăn dòng nước mắt tủi nhục đang ào ạt tuôn ra: "Chị, em thoát được ra ngoài. Liều mạng để thoát ra ngoài. Ông ta uống nhiều quá, lại khỏe. Suýt chút nữa thì em... em cứ nghĩ hôm nay mình...". Buổi chiều Hướng Lôi đến tiếp quản cửa hàng, Ái Đệ tranh thủ thời gian về nhà định ngủ một lát. Nghe có tiếng mở cửa lạch cạch nó cứ nghĩ mẹ về, nên chỉ ậm ừ gọi "mẹ", kết quả người vào phòng lại là người sẽ khiến nó ghê sợ suốt phần đời còn lại. Ái Đệ vật lộn hồi lâu mới thoát được ra ngoài, không dám tới tìm Hướng Lôi, đi thẳng ra bến xe, cầu xin lái xe cho nó đi nhờ tới Dã Nam. Người trên xe thấy Ái Đệ nhếch nhác đáng thương, cho nó mười tệ, đủ tiền đi xe tới làng Vọng Nam.

Tiếng khóc thút thít vọng từ trong phòng ra, Khương Thượng Nghiêu dập tàn thuốc Iá, ngồi xổm xuống ấn đầu Phúc Đầu, Phúc Đầu thuận theo tay anh quay lại nhìn, cổ họng phát ra vài tiếng rên ư ử đầy ấm ức. Anh lại lần nữa dùng lực nghịch đùa Phúc Đầu mấy cái, rồi đốt điếu thuốc thứ hai. Trời bắt đầu vào đêm, cửa phòng hé mở, Khánh Đệ bước ra, thấy anh thì khựng lại: "Anh chưa về à?". "Sao anh có thể yên tâm?" Anh nhìn vào phòng hất cằm: "Ái Đệ ngủ rồi?".

Khánh Đệ gật đầu, đi gần về phía anh, trong lòng thấp thỏm không biết cuộc đối thoại ban nãy của chị em cô anh nghe được bao nhiêu. Khương Thượng Nghiêu đưa tay kéo cô vào lòng, bàn lay to lớn của anh ôm chặt lấy gáy cô, cúi đầu nhìn vào mắt cô, trầm giọng nói: "Khóc sưng hết mắt rồi". Vòng tay ấm áp và giọng nói đầy quan tâm của anh khiến nỗi chua xót trong lòng cô càng thêm chua xót, Khánh Đệ vòng tay ôm lưng Khương Thượng Nghiêu, gục mặt vào vai anh, nước mắt tuôn rơi.

Anh im lặng không nói, xoa xoa vỗ về cô. " Anh Khương..." Cô nghẹn ngào. "Suỵt. Anh biết." Mỗi một gia đình bất hạnh đều có những kiểu bất hạnh không giống nhau, cô thậm chí còn bất hạnh hơn cả người không có bố như anh. Trời đất vào đêm, anh ôm chặt cô, đứng lặng lẽ trong bóng tối. Cho tới khi những tia sáng đầu tiên ló ra từ phía chân trời, anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, thoáng do dự rồi đôi môi anh trượt tiếp xuống phủ lên môi cô.

Lưng cô hơi cứng lại trong lòng anh, anh không dám làm cô hoảng sợ, nên chỉ khẽ chạm nhẹ vào môi cô, lặp đi lặp lại như thế. Cảm nhận được sự run rẩy và hơi thở như bị đè nén của cô, anh khẽ gọi tên Khánh Đệ. Xộc thẳng lên mũi là mùi hương của anh, mùi hương đầy nam tính. Bên tai vang lên tiếng gọi trầm ấm của anh giống như có thể xuyên thấu, khiến trái tim cô run rẩy. Bàn tay anh men theo lưng đưa lên trên, nghịch mớ tóc dài sau gáy cô, chầm chậm và dịu dàng. Khánh Đệ nắm chặt vạt áo sơ mi của anh, nhón gót chân, đôi môi mềm run rẩy đặt lên môi anh. "Khánh Đệ."

Anh hôn cô, rồi như tìm được điểm tựa, anh khẽ thở dài, ngậm lấy bờ môi đầy đặn của cô. Cảm giác ngọt ngào đột ngột này khiến Khánh Đệ gần như mất đi lý trí, cô buông vạt áo anh ra, bám vào bờ vai và chuyển động theo chuyển động của anh, hơi thở như bị anh nuốt gọn, giữa trời và đất, chỉ còn lại sự tiếp xúc giữa đôi môi và vòng tay ôm ấp ngọt ngào ấy. "Khánh Đệ."

Mặt cô khẽ ửng đỏ, hơi thở vẫn gấp gáp, cô đẩy anh ra một chút, nhìn quanh. "Sắp đến giờ học rồi." Anh cười khẽ. Vẻ mặt rạng rỡ dưới ánh nắng bình minh. "Vậy anh về đây." Ánh mắt cô trào dâng cảm giác lưu luyến nhưng vẫn gật đầu.

"Có chuyện gì gọi điện cho anh. Đừng sợ. Cũng đừng tự mình quyết định. Có anh ở đây, không sao đâu." Cô khịt khịt mũi cố nở một nụ cười đáp lại. Anh nghịch phần dái tai đã thoáng ửng đỏ của cô, quay người đi đầy lưu luyến, tiếp tục nói: "Nếu về Vấn Sơn thì nhất định phải gọi cho anh, anh đưa hai chị em về. Nếu không giải quyết được, chúng ta sẽ tìm Hắc Tử giúp. Tên tiểu tử đó mặc dù vô dụng, nhưng cũng vẫn còn cái oai để dọa dẫm người khác".

Cô phì cười thành tiếng, từ tốn nói: "Để mấy ngày nữa, em định giữ Tiểu Ái ở lại đây mấy hôm, khi nào tâm trạng nó bình tĩnh hơn sẽ tính tiếp". Thấy cuối cùng cũng có thể trêu cô cười, Khương Thượng Nghiêu yên tâm hơn một chút: "Vậy anh đi đây". Anh đi được mấy bước thì quay đầu lại, thấy cô vẫn đứng nguyên chỗ cũ, Phúc Đầu đang ngoáy mông chạy theo, anh giơ tay. Cô dựa người vào khung cửa dùng mu bàn tay quệt nước mắt trên mặt, khẽ nghiêng đầu nhìn hai bọn họ mỉm cười dịu dàng.

Ái Đệ ở lại chỗ chị gái mấy ngày, tâm trạng cũng dần bình tĩnh trở lại. Khánh Đệ gọi điện về nhà, mẹ cô hoàn toàn không biết tình hình cụ thể của ngày hôm ấy, bà vẫn cho rằng con út lại gây sự gì đó cãi nhau với bố. Khánh Đệ không giải thích nhiều, cô suy nghĩ rất thận trọng, nếu nói ra chân tướng sự việc, không biết người mẹ cả đời nhẫn nhịn của cô có chịu đựng được cú sốc này không. Nhưng, Tiểu Ái quyết không bước chân vào căn nhà đó nữa. Cô hỏi Ái Đệ: "Hướng Lôi nói thế nào?".

"Chẳng nói gì. Em cũng chỉ nói với anh ấy là cãi nhau vớí người nhà, nên đến chỗ chị ở vài ngày. Việc làm ăn ở quầy bán rau anh ấy tự lo liệu." "Hãy thuê một căn hộ trước, về nhà chuyển những vật dụng cần thiết đến. Ở chỗ chị còn ít tiền, mấy tháng đầu vẫn có thể trụ được." Khánh Đệ thấy em gái vừa nghe cô nói đến về nhà đã co rúm người lại, trái tim khẽ nhói đau, nhưng vẫn kiên quyết nói: "Tiểu Ái, có chị đây". Ai Đệ như được tiếp thêm dũng khí, hỏi: "Vậy mẹ thì sao?".

Khánh Đệ cắn môi trầm ngâm hồi lâu, đành nhẫn tâm quyết định, nói: "Mẹ đã sống với ông ta cả đời, chắc sẽ có cách để đối phó. Giờ chị không thể lo được cả cho mẹ, em càng không thể về ở nhà đó nữa. Nếu có chuyện, sẽ đưa mẹ ra ngoài ở sau". "Còn cả tiền tiết kiệm của em nữa, tiền của em đều để ở nhà." Khánh Đệ vuốt tóc em gái, nhận lời: "Yên tâm, chị sẽ lấy cho em. Đấy là của hồi môn mà Ái Đệ của chị đã phải vất vả khổ sở để dành mà".

Hai tay Ái Đệ siết mạnh, ngả đầu lên vai cô, nghẹn ngào khẽ nói: "Chị, em sợ lắm". "Không sao. Sẽ qua cả thôi. Cho dù có gặp khó khăn, nhưng sẽ qua thôi." Sau khi hai chị em bàn bạc xong, Khánh Đệ liền hẹn với Khương Thượng Nghiêu về Vấn Sơn thuê một căn phòng nhỏ trước, cô điện về nhà xác định xem bố có nhà hay không rồi họ mới lái xe về.

Khương Thượng Nghiêu hỏi: "Có cần anh lên cùng không?". "Không cần. Em nói chuyện với mẹ một lát. Anh giúp em tìm xem có thứ gì để đựng đồ không, em cần phải thu dọn đồ của Ái Đệ, rồi sẽ gọi điện cho anh." Ái Đệ lo sợ hỏi: "Vậy còn em thì sao?".

"Em có muốn cùng chị lên nhà nói chuyện với mẹ không?" Ái Đệ đấu tranh giữa sự nhớ nhung và nỗi hoảng sợ trong lòng, cuối cùng lắc đầu nói: "Mấy ngày nữa em sẽ gọi cho mẹ". "Vậy được. Em lên xe ngồi chờ."

Mẹ cô thấy con về, đương nhiên rất vui, cứ đi theo phía sau Khánh Đệ hỏi: "Em con đâu? Khánh Đệ, Ái Đệ không ở cùng con à?". Khánh Đệ không muốn ở lại nhà quá lâu, vừa vào phòng thu dọn quần áo của Ái Đệ vừa giải thích với mẹ: "Nó ở dưới tầng đợi con. Mẹ, thời gian này Ái Đệ sẽ chuyển ra ngoài sống. Có chuyện gì mẹ gọi vào di động cho em, hoặc gọi cho con cũng được". Sắc mặt mẹ cô bỗng trở nên hoảng hốt, ngồi phịch xuống mép giường, một lúc sau mới nhìn Khánh Đệ bằng ánh mắt bất lực, nói: "Khánh Đệ, con nói với em rằng, bố con với nhau không thể có mối thù không đội trời chung. Tính khí bố con không tốt, nhẫn nhịn một chút rồi sẽ qua thôi. Bao nhiêu năm nay, khổ sở vất vả để duy trì gia đình này, mẹ cũng rất khó chịu, nhưng vẫn là một gia đình đúng không? Con đi dạy học ở nơi xa như thế, Ái Đệ lại chuyển ra ngoài sống, thì còn gì là gia đình nữa? Bao năm qua mẹ là vì cái gì? Đều chẳng phải vì hai con sao?". Mẹ cô chưa nói xong đã khóc.

Khánh Đệ dừng tay, nhìn người mẹ già nua trước tuổi của mình, trong lòng vừa thấy có lỗi vừa tức giận. Cảnh mẹ một tay kéo cô, một tay ôm Ái Đệ hoảng hốt đi từ Vấn Sơn về Dã Nam lại hiện ra trong đầu, năm đó cô cũng đã từng phản kháng lại, đấy là khi cô vẫn còn ôm ấp những mộng tưởng đẹp đẽ với cuộc sống. Sự phẫn nộ trong lòng Khánh Đệ dần nhạt đi, chỉ còn lại nỗi bi thương không nói thành lời. "Mẹ, mẹ có bao giờ nghĩ rằng, nếu năm đó mẹ ly hôn với ông ta, thì chúng ta sẽ thế nào không? Có thể mẹ vẫn ở quê và đã tìm được một người đàn ông khác, cũng có thể mẹ đã đi làm, dù tiền kiếm được chỉ đủ mua mấy túi gạo. Mặc dù khổ nhưng không cần phải cầm bát xin ăn như bây giờ, con và Ái Đệ cũng vẫn sẽ trưởng thành, mẹ cũng có được khoảng hai mươi năm vui vẻ. Mẹ, nếu cho mẹ được chọn lại, thì như thế Iiệu có tốt hơn không?"

Mẹ cô im lặng, khuôn mặt đờ đẫn trái tim nguội lạnh, thấy Khánh Đệ lại bắt đầu thu dọn đồ đạc, bà đột nhiên túm chặt tay cô, cầu khẩn: "Khánh Đệ, chúng ta hãy thương lượng một chút, nhẫn nhịn thêm hai năm nữa, khi con và Ái Đệ đã lấy chồng, mẹ hoàn thành tâm nguyện rồi, các con muốn thế nào cũng được". "Mẹ!" Khánh Đệ ném đồ trên tay xuống, không thể kiềm chế được cơn giận trong lòng: "Còn phải nhịn thế nào nữa? Ông ta vốn không phải là người. Chỉ cần ông ta còn một chút nhân tính sẽ không làm những chuyện đó! Ái Đệ giờ đang ở bên ngoài, cứ nói đến bố là nó run cầm cập. Mẹ, mẹ muốn giúp ông ta ép Ái Đệ vào đường sao?". Cô nói xong, không để ý tới phản ứng của mẹ, kéo ngăn kéo ra tìm tiền.Sau đó, cơn giận được đè nén bởi vẻ bình tĩnh bề ngoài đang lan ra toàn thân, cô quay người lại hỏi mẹ: "Mẹ, mẹ có động vào tiền tiết kiệm của Ái Đệ không?".

.