Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 5

Chương 5.

Lúc đi thì như bay, lúc về thì lại lủi thủi một mình. Thẩm Khánh Đệ bước chầm chậm trên đường Đại Hưng, chân mềm như bún, mỗi bước đi đều như rơi vào hư không. Về đến nhà, ngồi ăn cơm mà không thấy ngon miệng, mới gảy gảy được vài miếng thì đã đến giờ quay lại trường, Ái Đệ ngồi bên bàn ăn thấp thỏm không yên thỉnh thoảng lại len lén liếc sắc mặt chị để thăm dò. Nghe thấy cô nói sẽ quay lại trường, cũng buông bát, nhìn sang bố đang co một chân lên ghế, vừa nhâm nhi chén rượu vừa ngân nga một điệu hát dân ca nào đó, nói: “Bố, con cũng đi học ạ”, sau đó túm lấy cặp sách, đuổi theo chị.

Khánh Đệ đứng đợi ở đầu khu chung cư, chìa tay ra bảo em gái đưa chìa khóa xe, mở khóa xong chỉ nói mỗi câu: “Lên đi”. Ái Đệ liếc trộm sắc mặt chị, không dám hỏi nhiều, ngoan ngoãn leo lên xe. Khi gần đến cổng trường, hai tay đang tì xuống yên sau xe của Ái Đệ bỗng ôm lấy eo cô, giật gấu áo ngượng ngập gọi: “Chị”.

Khánh Đệ khẽ đáp lại một tiếng. “Diêu Cảnh Trình là kẻ lừa đảo, trước mặt chị thì vỗ ngực nói gì mà không phải nộp học phí, buổi chiều lại lén tìm em nói là không được. Anh Khương hay anh Thượng gì đó của anh ta nói, lớp ghita là hợp tác cùng với người khác, một nửa tiền phải nộp lại cho cửa hàng nhạc cụ phía dưới. Còn nói nếu là bạn học của Diêu Cảnh Trình, anh ta sẽ dạy miễn phí, nhưng vẫn phải nộp một nửa tiền để trả tiền thuê lớp cho cửa hàng nhạc cụ.” Ái Đệ dừng lại một lát, thấy cô không phản ứng gì, mới ngập ngừng thừa nhận: “Em chẳng còn đồng nào cả, lại cần tiền để nộp gấp, mới nhớ đến hộp đựng giày của chị…”. Khánh Đệ im lặng hồi lâu, hỏi: “Cần tới ba trăm tệ sao?”.

Mãi một lúc sau mới nghe thấy tiếng nó lí nhí đáp: “Lúc đi trên đường Đại Hưng vô tình nhìn thấy một chiếc áo khoác ngắn, mặc cả mãi không được. Không cam tâm. Chị, coi như em vay được không? Tết có tiền mừng tuổi em sẽ trả chị”. Khánh Đệ một chân tiếp đất để dừng xe, quay đầu định nói với em gái rằng vay và lấy trộm về căn bản hoàn toàn khác nhau. Nhưng nhìn ánh đèn đường màu sáng trắng hắt lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của nó, ánh mắt nhìn cô thấp thỏm chờ đợi, Khánh Đệ chỉ còn biết thở dài, nói: “Lần sau có chuyện gì cần tiền thì cứ nói thẳng với chị. Em có cả một buổi chiều để nói với chị cơ mà, lén lén lút lút lấy trộm có phải là chị sẽ không biết đâu?”. “Chị, em sai rồi.”

“Thôi, coi như quà chị tặng em vào dịp Tết.” Ái Đệ lập tức toét miệng ra cười, Khánh Đệ nhìn nụ cười rạng rỡ của em gái một lúc lâu rồi bất lực lắc đầu. Đến nhà để xe của trường, Ái Đệ lại một lần nữa kéo vạt áo cô, thì thầm: “Người kia, Diêu Nhạn Lam. Chị ta đang nhìn chị em mình kìa”. Khánh Đệ khẽ giật mình, bàn tay đang khóa xe khựng lại.

Diêu Nhạn Lam đã đi đến trước mặt họ, hỏi: “Em là Thẩm Khánh Đệ, lớp Một khối Mười phải không?”. “Vâng.” Đối với chị học khóa trên Diêu Nhạn Lam, mang tâm lý của kẻ luôn bại dưới tay người ta, trong vô thức Khánh Đệ lúc nào cũng muốn tránh mặt, chỉ thỉnh thoảng vô tình gặp nhau thì cũng chỉ là đứng nhìn từ xa mà thôi. Hôm nay, khoảng cách rất gần, nhìn kỹ, Diêu Nhạn Lam thấp hơn cô một chút, chỉ đứng ngang bằng với Ái Đệ, nhưng xinh đẹp như một đóa phù dung, thân hình nhỏ nhắn duyên dáng đứng bên ngoài nhà để xe, nụ cười dịu dàng nở trên môi, xét về dung mạo hay khí chất, đều trội hơn em gái cô không chỉ một vài phần. Khánh Đệ nhận thấy, ngày hôm nay ngoài thở dài ra cô cũng chỉ biết thở dài thôi.

“Chị là Diêu Nhạn Lam.” Đối phương thấy Khánh Đệ khẽ nói “Chào chị” xong liền im lặng, vẻ mặt thoáng chút e thẹn cười cười nói như giải thích: “Hôm nay mới nghe em trai chị nhắc đến em, chính là Diêu Cảnh Trình”. Khánh Đệ ồ một tiếng, không biết Diêu Cảnh Trình đã nói gì với chị cậu ta, càng không biết chị cậu ta tìm cô vì lý do gì. “Chị không có ý gì đâu, em đừng hiểu lầm, chỉ là vì nghe thấy tên em rất nhiều lần rồi, hôm nay muốn đến làm quen một chút mà thôi.” Diêu Nhạn Lam ăn nói khéo léo, từ tốn, nói xong lại ngượng ngùng cười: “Chị đã đọc bài văn của em, viết khá lắm”.

Phản ứng đầu tiên của Khánh Đệ đó là: “Đâu có”, ngập ngừng một lúc mới thật lòng nói: “Không hay bằng bài của chị”, bất luận là về phần lập ý hay lựa chọn từ ngữ, cô đều không sánh kịp. “Chị, phải vào lớp rồi.” Ái Đệ đứng bên cạnh nhắc, ngữ khí lẫn biểu hiện tỏ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn. “Vậy chị đi trước đây, lúc nào rảnh mình nói chuyện sau.” Tiếng chuông báo hiệu đã đến giờ học vang lên trong không trung, Diêu Nhạn Lam lên tiếng chào, đi được mấy bước lại quay đầu cười với Khánh Đệ.

“Xí!” Ái Đệ khịt khịt mũi tỏ vẻ khinh thường, nhưng cũng biết khép miệng đúng lúc Diêu Nhạn Lam quay đầu lại. Khánh Đệ khóa xe đạp xong, chỉ nghe thấy tiếng Ái Đệ khịt mũi, cô nói với nó còn không mau vào lớp, nhưng bị Ái Đệ bỏ ngoài tai. “Tự cho mình là hoa khôi của trường, thanh cao kiêu ngạo, xì, cổ nghển cao như thế không sợ không đỡ được cái đầu to đùng hay sao!” Ái Đệ vẫn chưa nguôi giận: “Cái thứ rách rưới trên người chị ta có cho em cũng không thèm!”.

“Thẩm Ái Đệ!” Khánh Đệ lên tiếng ngăn em gái mình lại: “Chị không cảm thấy chị ta tỏ vẻ gì thanh cao kiêu ngạo cả. Chị ta làm gì đắc tội em sao?”. “Hừ.” Ái Đệ đi sau chị, lẩm bẩm: “Chị ta đã đắc tội với em! Đắc tội với em!”. Giờ tự học buổi tối, Diêu Cảnh Trình mấy lần quay đầu lại, bộ dạng ngập ngừng như muốn nói rồi lại thôi. Khánh Đệ lờ đi như không biết, chăm chú đọc sách, trong đầu nhớ lại hình ảnh người đó ôm cây ghita, đầu ngón tay khẽ gảy dây đàn, từ đáy lòng thầm gọi tên người đó không biết bao nhiêu lần.

Khi còn học cấp hai, có những buổi tối cô không muốn về nhà. Hơn ba năm trước, quảng trường Nhân Dân bên cạnh trường Nhất Trung còn chưa được xây dựng, trên khoảng đất rộng rác thải chất thành đống, ngay bên cạnh trường Nhất Trung là một khoảng rừng. Khi ấy, cô cực kỳ chán ghét không khí ngột ngạt trong nhà, tuổi còn nhỏ, không thể kìm nén được sự ấm ức bực bội trong lòng không biết xả đi đâu, cô thường xuyên bỏ giờ tự học buổi tối để đi vào khu rừng nhỏ đó, không làm gì cả, chỉ nhìn trời, nghe tiếng gió, và ngẩn ngơ ngồi một mình. Tối hôm đó, cô nghe thấy giọng nói hay nhất và nhìn thấy nụ cười dịu dàng ấm áp nhất trên thế giới này. “Thẩm Khánh Đệ?”

Khánh Đệ giật mình ngẩng đầu, phát hiện ra khuôn mặt của Diêu Cảnh Trình kề sát khuôn mặt mình, cô sợ hãi lùi lại phía sau, tránh xa rồi mới tức giận nói: “Cậu làm gì thế? Giật cả mình”. Diêu Cảnh Trình tò mò hỏi: “Cậu đọc sách gì mà chăm chú thế? Viết viết vẽ vẽ cả nửa ngày, mình gọi mãi mà không thấy trả lời?”, nói rồi nghiêng đầu muốn nhìn xem vở cô vừa ghi gì. Thuận theo ánh mắt của Diêu Cảnh Trình, Khánh Đệ cũng đưa mắt nhìn xuống, chính cô cũng phát hoảng, vì khắp tờ giấy cô chỉ ghi một chữ Khương.

Đúng vào lúc Diêu Cảnh Trình đưa tay ra định cầm lấy tờ giấy trước mặt, Khánh Đệ vội úp hai bàn tay lên che đi: “Cô giáo đang nhìn cậu đấy”. Diêu Cảnh Trình quay lại nhìn lên bảng, quả nhiên cô chủ nhiệm đang phóng tầm mắt về phía cậu ta. Diêu Cảnh Trình hậm hực ném lại một câu: “Hết giờ học đừng có chạy về trước đấy, có chuyện này hỏi cậu”. Hết giờ tự học buổi tối, Diêu Cảnh Trình vội vội vàng vàng theo sau Khánh Đệ ra khỏi lớp, lớn tiếng nói: “Mình đeo giúp cậu”, rồi nhanh chân bước lên phía trước định giật lấy ba lô trên tay cô. Ngoài hành lang đứng chật học sinh vừa ra khỏi lớp, trong số đó có một vài người bạn của Diêu Cảnh Trình, ngay tức thì tiếng huýt sáo đã nổi lên khắp nơi.

Khánh Đệ chuyển ba lô về phía trước ngực ôm chặt, rồi kéo khăn quàng cổ lên che khuôn mặt đang đỏ bừng của mình, đi đến chỗ Đàm Viên Viên đang đứng đợi cô ở đầu cầu thang, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói với Diêu Cảnh Trình: “Mình về cùng với Đàm Viên Viên”. Diêu Cảnh Trình cũng vội vàng đáp: “Thế thì sao? Mình cũng đi đường ấy”. “Cậu cũng thuận đường? Diêu Cảnh Trình, khu tập thể đường sắt nhà cậu ở phía bắc, khu bọn mình ở phía nam, biết chưa hả?” Đàm Viên Viên đẩy gọng kính trên sống mũi lên, kéo cánh tay Khánh Đệ đi, bỏ Diêu Cảnh Trình ở lại đằng sau.

Đến nhà để xe, Ái Đệ đã chờ ở đấy. Thấy Diêu Cảnh Trình, mặt nó sa sầm lại, chào Đàm Viên Viên một tiếng rồi nhảy phốc lên yên sau nói với chị: “Chị, mau đi thôi. Đừng để ý tới kẻ nói lời mà không biết giữ lời kia nữa, nghe mà muốn xì hơi”. Diêu Cảnh Trình lập tức xù lông, gào lên: “Thẩm Ái Đệ, em ăn nói có lương tâm một chút chứ. Anh đâu có gạt tiền của em, anh của anh cũng chỉ là thu tiền vốn thôi, chuyện thành ra thế có phải do anh muốn như vậy đâu. Có khi nào em gặp chuyện mà anh không giúp em chưa? Lần trước có đứa con gái trường khác đến nói em cướp bạn trai người ta, đến tận trường đòi đánh nát mặt em, ai đã ném cô ta ra ngoài? Tháng trước trong phòng máy tát Nhiếp Tiểu Tứ, là ai đã lấy lại công bằng cho em? Em biết anh trai Nhiếp Tiểu Tứ là ai không? Cả khu xưởng đó đều là của anh trai cậu ta đấy…”. “Anh im mồm đi!”

Lần đầu tiên nghe những chuyện như thế này, Khánh Đệ kinh hãi tới mức không cầm vững tay lái, cũng may chân dài nên chưa bị ngã, quay đầu lại nhìn em gái, lúc này mặt đang đỏ bừng, chỉ dám liếc mắt nhìn cô, trong lòng cô cũng hiểu ra vài phần. Sau khi Thẩm Ái Đệ thẹn quá hóa giận hét lên chửi một tiếng, Diêu Cảnh Trình liền im bặt. Đàm Viên Viên cũng dừng xe lại theo họ, bốn người đứng hàng ngang, khi đám học sinh trường Nhất Trung lần lượt tốp năm tốp ba đạp xe qua họ, thỉnh thoảng lại có kẻ chỉ trỏ, thì thầm bàn tán. “Nếu không phải vì nể mặt chị em, thì đã mặc kệ em rồi.” Diêu Cảnh Trình tỏ vẻ bất mãn nói, xong định bỏ đi: “Thẩm Khánh Đệ, hôm nay mình cũng đã thú nhận với chị gái mình rồi, mình thích cậu. Mình muốn làm bạn với cậu, cậu có thể cho mình câu trả lời hôm nay không?”.

Xung quanh đột nhiên như lặng hẳn xuống, Ái Đệ và Đàm Viên Viên mở to hai mắt, không hẹn mà cùng quay lại nhìn Khánh Đệ. Khánh Đệ vừa thấy bất đắc dĩ vừa không biết nói gì, khi ánh mắt cô chạm ánh mắt Diêu Cảnh Trình, cậu ta lập tức quay mặt đi lảng tránh. Khánh Đệ đột nhiên lại cảm thấy buồn cười, thì ra cậu ta bên ngoài tỏ ra mạnh mẽ kiên cường, ăn to nói lớn, nhưng bên trong thì hoàn toàn ngược lại. “Diêu Cảnh Trình, cậu về trước đi, dù sao cũng không thuận đường, mình còn có chuyện muốn nói với em mình.” “Mình…”

Khánh Đệ từ từ tháo găng tay, để lộ ra một khoảng da bầm tím bị đóng vảy: “Đợi vết thương của mình lành đã rồi nói”. Diêu Cảnh Trình lập tức im bặt, một lúc sau mới rầu rĩ nói: “Là mình không tốt, đã đùa hơi quá”. “Về trước đi.”

Cậu ta không đáp, chỉ gật gật đầu, ngồi lên xe rồi chống chân xuống im lặng nhìn ba người họ, sau đó nói với Khánh Đệ: “Đi đường cẩn thận”, nói xong nhoài người lấy lực đạp ra khỏi cổng trường. “Chị, em cứ sợ chị sẽ đồng ý đấy.” Ái Đệ không chờ bóng Diêu Cảnh Trình khuất hẳn, buột miệng nói: “Em nghe mọi người nói, gia cảnh nhà anh ta không tốt đâu”. Đàm Viên Viên trừng mắt: “Chị em thích kiểu người như thế nào em còn không biết? Ít nhất thì thành tích học tập cũng phải tốt, gái có tài đều thích người có tài, biết chưa hả?”.

“Đàm Viên Viên, chị chưa yêu bao giờ làm sao biết là gái ham tài? Vậy em hỏi chị, một người văn hóa đầy mình mắt đeo kính như chị, nếu cũng yêu một anh chàng bốn mắt, khi hôn, mắt kính chạm nhau thì giải quyết thế nào đây?” “Thẩm Ái Đệ, đầu óc em chỉ toàn chứa những thứ linh tinh thôi.” Khánh Đệ lừ mắt nhìn em, cho đến khi cô em gái lè lưỡi cụp mắt xuống lí nhí: “Em…”. Nghĩ đến những chuyện Diêu Cảnh Trình vừa nói, Khánh Đệ lại thấy vô cùng tức giận, đứa em gái duy nhất này luôn khiến cô phải lo lắng, nhưng thật ra lại lực bất tòng tâm, không biết làm thế nào với nó. Cô cắn môi một lúc mới thở dài nói: “Tiểu Ái, em cứ sống như thế, sau này nhất định sẽ có ngày em phải hối hận”.

“Chị…” Ái Đệ nhảy lên yên sau của xe ngồi vững rồi mới nói tiếp: “Chị không hiểu rồi. Chị sống cho tương lai, còn em sống cho hiện tại. Hai chị em mình không giống nhau”. Khánh Đệ nhất thời bối rối, không biết phải phản bác lại suy nghĩ lệch lạc của em mình như thế nào, chỉ nghe tiếng Đàm Viên Viên hét lớn: “Bỏ phắt kính ra là được chứ gì? Còn nếu không, hai miệng chu lên chín mươi độ rồi áp sát là xong”. Khánh Đệ không nhịn được, phì cười thành tiếng. Ái Đệ ngồi sau ngửa mặt lên trời than: “Đàm Viên Viên, chẳng trách điểm vật lý của chị lúc nào cũng cao, với tinh thần nghiên cứu nghiêm túc như thế thì sao còn gọi là thuận theo lẽ tự nhiên nữa”.

.