Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 52

Chương 52.

Sau khi lên xe, Khánh Đệ hỏi Khương Thượng Nghiêu: "Cười gì thế? Nhặt được ngọc à?". Khương Thượng Nghiêu nhướng mày: "Ừ, nhặt được ngọc, rất đẹp". Dáng người Khánh Đệ cao ráo, có thể nói như một cái mắc quần áo chuẩn, nếu trang điểm cẩn thận sẽ rất xinh. Vừa rồi nhìn từ xa, cô đứng nơi đầu phố thong dong như ngọc trong gió, vô cùng bắt mắt.

"Đồ đắt tiền thế này có thể không đẹp sao được?" Khánh Đệ kéo vạt áo, trừng mắt với anh: "Còn định lừa em! Em gái em là người trong nghề, chỉ vừa nhìn đã biết bộ đồ này không thế nào mua bằng cái giá mà anh nói". "Ăn diện chẳng phải là thứ mà cô gái nào cũng thích sao? Hơn nữa anh đâu đến nỗi không thể chi số tiền đó, em mặc đẹp, anh nhìn thấy thích là được." Anh nói một cách rất tự nhiên. Khánh Đệ đột nhiên đỏ mặt, thấy cánh tay anh đưa tới, cô không tránh được, bị anh véo nhẹ tai một cái, ánh mắt cười như muốn trêu cô, nói: “Nhìn xem, tai lại đỏ lên rồi".

"Đáng ghét!" Cô hất tay anh ra, lúc này mới thấy động tác của mình giống như đang tán tỉnh nhau, còn ánh mắt anh rõ rang đang rất đắm say: "Lái xe cẩn thận đi đừng gây chuyện nữa, nhớ đến siêu thị phía trước thì cho em xuống". "Không cần phải mua quà gì đâu, anh đã mua rồi. Để ở phía sau đấy", nói xong thấy cô vẫn không phản ứng gì, liền liếc mắt nhìn cô một cái: "Lo lắng phải không? Trước kia chẳng phải em đã đến nhà anh rồi sao? Bà còn nói có một năm, Tết em giúp bà chuyển chậu hoa, trước khi đi bà lì xì cho em mà em không nhận. Đã quen biết nhau cả rồi, còn sợ gì nữa". "Nhưng không giống nhau."

"L0 lắng về thái độ của mẹ anh phải không?" Thấy sắc mặt cô u ám, đã biết bị anh nói trúng. Anh giải thích: "Tính tình mẹ anh cứng nhắc, giờ chỉ là không biết làm sao để thay đổi thái độ thôi'". Lúc này ở nhà, bà Khương Thượng Nghiêu cũng đang khuyên giải con gái: "Phượng Anh, sao con có thể không nghĩ thông chứ? Đây là con trai con, lẽ nào con muốn nó cứ đắm chìm mãi với tình yêu của quá khứ, cả đời không kết hôn lấy vợ sinh con? Như vậy mới không thấy có lỗi với Nhạn Lam ư? Thích một người, nhớ một người, không phải là ngày nào cũng phải nhắc tới người ấy. Để dành một góc nhỏ trong trái tim, cho người đó vào, thỉnh thoảng nhìn lại là được, vẫn phải sống tiếp chứ. Theo như ý con bây giờ, ngày cha con chết, mẹ không đi theo ông ấy hóa ra mẹ là người không ra gì ư?". "Mẹ, xem mẹ kìa, mẹ nói gì thế?" Khương Phượng Anh bắt đầu thấy giận, nhưng lại mềm ngay trước ánh mắt của mẹ, cúi đầu che giấu nỗi đau buồn trong mắt: "Mẹ, hai chị em nó có khác gì con đẻ của con đâu? Nhạn Lam lại càng giống như con gái con vậy. Hồi nhỏ, mẹ con bé trực ban con phải chăm sóc nó, đặt ở đầu giường, sợ nó lạnh, cứ ngủ một lúc lại phải mở mắt để trông chừng. Lớn lên một chút, giống như nụ hoa chúm chím, gặp ai cũng chào chú chào cô. Con may cho nó bao nhiêu cái quần đan bao nhiêu cái áo len? sắp khôn lớn thành người rồi... Con không phải thương xót đứa con dâu của mình, mà là thương xỏt cho chính con gái mình". Mẹ Khương Thượng Nghiêu nói xong quay đầu đi lau nước mắt.

"Những chuyện đó cũng chẳng liên quan gì tới Khánh Đệ cả. Lẽ nào con còn muốn truy cứu cả họ hàng mấy đời? Tội lỗi anh họ nó làm đổ hết lên đầu nó? Sau khi nhà ta xảy ra chuyện Khánh Đệ đã lo lắng quan tâm thế nào con quên rồi sao?" Đôi mắt khô khốc của bà cũng bắt đầu nhòe đi: "Chẳng phải một mình nó lén tới Nguyên Châu tìm bạn, để mời được luật sư Nghiêm cho chúng ta, Nghiêu Nghiêu giảm được mấy năm tù sao? Nó thật lòng với Nghiêu Nghiêu, Nghiêu Nghiêu cũng thật lòng yêu nó, thế là đủ rồi. Tại sao cứ phải đem nó ra để so sánh với Nhạn Lam? Theo mẹ, cái phúc lớn nhất đời này của Nghiêu Nghiêu chính là đã vấp ngã nhưng vẫn có thể đứng dậy, chuyện này hoàn toàn là nhờ con bé Khánh Đệ đó. Phượng Anh, Nhạn Lam không còn nữa, ai cũng buồn. Nhưng vẫn phải sống và tiến về phía trước, đừng bao quay đầu nhìn lại". Khương Phượng Anh ngẩn người nhìn chằm chằm xuống nền nhà suy nghĩ, bà cũng không giục, lặng lẽ ngồi chờ. Một lúc lâu sau, Khương Phượng Anh đột nhiên bừng tỉnh lại, đặt nửa cái áo len đang đan dở trên tay vào lòng mẹ, nói: "Con đi xem nồi canh đang nấu, hầm lâu như thế rồi, sao hai đứa vẫn chưa thấy về nhỉ?" Bà nhìn lưng con gái trộm cười, vừa xếp hoa quả vào đi vừa cằn nhằn: "Con không mong được bế cháu nội nhưng mẹ mong được bế chắt lắm rồi".

Lúc này, dưới tầng Khương Thượng Nghiêu khịt khịt mũi, nói chắc chắn: "Xương hầm củ từ''. Khánh Đệ mím môi cười, nhận lấy túi đồ anh đưa tới hỏi: "Anh mua gì? Tí nữa bà và cô hỏi, em biết nói thế nào?". "Áo len và thuốc bổ. Được rồi, mẹ anh chẳng hỏi nhiều đâu, cùng lắm là hỏi bao giờ em về Vấn Sơn để lo chuyện cưới xin."

"Anh..." Cô muốn cấu anh một cái, nhưng đã bị anh nhanh tay túm lấy, nắm thật chặt. Lên nhà Khương Thượng Nghiêu còn chưa kịp gọi cửa, bà anh đã vội vàng ra đón, nói: "Bà nói là đã nghe thấy tiếng bước chân rồi mà, hai đứa còn trốn dưới tầng thì thầm gì nữa?". Khánh Đệ ngượng ngùng, gọi một tiếng bà rồi vội đưa túi đồ tặng ra. Bà lại nói một tràng những lời khách sáo, cuối cùng nói "Nếu là người khác, bà sẽ không dám nhận, Khánh Đệ, nhưng cháu thì khác”.

Khánh Đệ càng không biết nên tiếp lời bà như thế nào, đang bối rối đứng đó thì mẹ Khương Thượng Nghiêu đi từ bếp ra nói: "Đến rồi à?". Khánh Đệ đứng dậy lí nhí chào cô, thấy Khương Phượng Anh chỉ khẽ gật đầu rồi quay sang nói với Khương Thượng Nghiêu đi rửa tay ăn cơm, cô không giấu được sự thất vọng trên nét mặt. Khi Khương Thượng Nghiêu kéo cô ra rửa tay, an ủi nói: "Vui vẻ lên nào, những gì cần nói anh đã nói với mẹ rồi, chỉ cần cho bà chút thời gian để bà nghĩ thông thôi".

Khánh Đệ bất giác trách cứ anh: "Anh đừng nói nhiều như thế, làm vậy chẳng phải càng khó cho em sao? Đừng nói chúng ta còn chưa là gì của nhau mà anh đã đứng về phía em như thế rồi". Anh nhìn khuôn mặt đang lo lắng của Khánh Đệ, đột nhiên bật cười, bàn tay vẫn còn dính nước đưa lên véo mũi cô, khẽ nói: "Lúc này rồi mà còn nghĩ cho anh à? Yên tâm, anh đâu có ngốc như em, anh nhờ bà khuyên mẹ". Lúc này Khánh Đệ mới thở phào.

Khi ăn cơm, trên bàn ăn dường như chỉ có ba người nói, Khánh Đệ bình thường ít nói, hôm nay lại càng ít nói hơn, chỉ chăm chăm trả lời những câu hỏi của bà xong lại chẳng biết nói gì thêm, vẫn là Khương Thượng Nghiêu, mỗi lần thấy mọi người im lặng anh lại tìm một vài đề tài mà bà hứng thú để gợi chuyện. Trong lòng Khánh Đệ rất cảm kích, nhìn sang anh niềm vui trong ánh mắt cô cũng chẳng buồn che giấu. Bà thấy thế khẽ gật đầu, rồi lại quay sang nháy mắt ra hiệu cho đứa con gái đang đi vào ngõ cụt không tìm được lối ra của mình. Khó khăn lắm mới ăn xong bát cơm, Khánh Đệ đang định nói khách sáo mấy câu, thì Khương Phượng Anh ngẩng đầu lên, điềm đạm nói: "Bình thường đều ăn ít như vậy sao? Trông người chẳng có chút thịt nào". Khánh Đệ không hiểu ý của mẹ Thượng Nghiêu, nhìn anh cầu cứu, chỉ thấy anh cười tươi nói: “Vậy ăn thêm bát nữa, ăn cùng anh cho vui".

Lúc rửa bát Khương Thượng Nghiêu khẽ nói với Khánh Đệ: "Mẹ anh tính ngang ngạnh, nhiều lúc biết là sai rồi, nhưng không chịu xuống nước, lời quan tâm mà nói rất khó nghe, khiến người khác hiểu lầm". Khánh Đệ phì cười: "Làm gì có ai lại nói mẹ mình như thế", rồi lại hỏi: "Anh biết rửa bát không?". "Chẳng phải vì em sao? Lần đầu tiên đến nhà mà để em rửa bát anh không đành lòng, mà để mẹ anh rửa em lại ngại, thế thì anh rửa thôi."

Tiếng nước từ vòi chảy róc rách, anh quay đầu nhìn bên cạnh, người trước mắt đang cắn môi nhìn lại anh, sau đó từ từ mỉm cười. Anh không kìm được cảm giác dịu dàng ấm áp trong lòng, cúi xuống hôn lên đôi môi đang hé mở của cô một cái, lưu luyến không chịu rời đi, thì thầm bên tai cô: "Cảm động à? Cảm động thì hôn anh đi". Khánh Đệ chỉ chìm đắm trong sự ngọt ngào đó vài giây, nghe Khương Thượng Nghiêu nói thế liền đấm vào vai anh một cái, "Anh giở trò mà cũng không xem đây là đâu sao?". Anh phá lên cười ha ha, quay lại tiếp tục làm việc.

Con người này, cô cứ nghĩ đã trưởng thành từ lâu, cứ nghĩ cô đã hiểu anh như hiểu chính bản thân mình, nhưng anh luôn mang đến cho cô sự ngạc nhiên. Trước kia cô vẫn cho rằng anh là người bình tĩnh lý trí, giống cây bạch dương. Cành lá hoàn toàn không vươn ra những phạm vi quá rộng, mà chỉ ra sức vươn cao lên, vươn về phía mặt trời. Sau khi gặp nhau trong tù, cô lại có cảm giác anh như cơn gió bị cầm tù trên thảo nguyên, cô có thể cảm nhận được cơn phẫn nộ điên cuồng vô hình của anh. Khi ra tù, anh lại như một tảng quặng sắt, lạnh lùng kiên định, trầm mặc như đang chờ đợi điều gì. Anh bây giờ... Khánh Đệ đắn đo hồi lâu, không nhịn được phải phì cười vì đáp án của mình.

"Cười gì thế?" Anh lau tay, bắt đầu thẩm vấn cô. "Em không cười." Khánh Đệ khẽ giải thích, định lách ra khỏi bếp, đáng tiếc căn bếp này quá chật quá nhỏ, cô lập tức bị anh ôm eo giữ lại. Cánh tay trói chặt, khiến khuôn mặt cô áp vào ngực anh, mặt kề mặt, hơi thở dính lấy hơi thở. "Em thật sự không cười. Anh nhìn nhầm rồi." Cô có thể nói hình ảnh anh vừa rửa bát vừa lẩm nhẩm hát, thỉnh thoảng lại liếc cô một cái, giống hệt một đóa hoa phong tình quyến rũ? Cô lại một lần nữa cười khẽ, khuôn ngực rung rõ ràng đã kích thích Khương Thượng Nghiêu, cô cứng người lại, không dám nhìn vào mặt anh, chỉ đỏ mặt nhìn xuống dưới, muốn thoát khỏi vòng tay ghì chặt của anh. Ngay sau đó cô liền cảm thấy hơi thở nặng nề gấp gáp của anh kề sát bên má mình dần bình tĩnh lại, cánh tay vòng quanh eo cũng từ từ giảm bớt lực, cô khẽ thở phào. Sau khi đứng vững, trong không khí ngượng ngập khó có thể diễn tả bao quanh hai người đang âm thầm dâng lên ào ạt.

Anh im lặng một lúc lâu, Khánh Đệ bất an nắm chặt lấy nắm cửa, liếc trộm về phía anh. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, cái thứ cảm giác đang dâng lên mãnh liệt đó tràn cả ra ánh mắt anh, Khánh Đệ như muốn nghẹt thở. Vài giây, mà cũng có thể là rất lâu, tiếng gọi của bà phá vỡ bầu không khí quái dị ấy: "Khánh Đệ, ra ăn bánh trung thu". Khánh Đệ vâng một tiếng, rồi như bừng tỉnh khỏi sự hoảng hốt, cô nói nhỏ: "Em ra trước đây".

Ánh mắt anh khóa chặt cô, khẽ gật đầu. Khánh Đệ đột nhiên không biết lấy dũng khí từ đâu ra, trong lúc đi lướt qua người anh, cô quay đầu lại hôn vào má anh một cái rồi vội vàng ra ngoài. Trước khi đi, cô vẫn kịp liếc thấy vẻ kinh ngạc hiện lên trên khuôn mặt đang cố gắng tỏ ra điểm tĩnh của anh, hai mắt anh mở to, Khánh Đệ phải khổ sở kiềm chế lắm mới không để mình phá lên cười thành tiếng. Khi về, mẹ Khương Thượng Nghiêu đích thân đưa hai người xuống dưới, mấy lần ngập ngừng định nói lại thôi. Hai người phụ nữ im lặng đứng ở chân cầu thang nhìn theo bóng Khương Thượng Nghiêu đang đi ra chỗ lấy xe. Cảnh này khiến Khánh Đệ bất giác nhớ lại chuyện đã xảy ra vào mùa xuân mấy năm trước, mẹ anh cũng thế này, cố gắng lựa chọn những từ ngữ thích hợp, cuối cùng khuyên cô đừng đến nhà họ nữa. Thời khắc ấy, cô hoàn toàn không biết Ngụy Hoài Nguyên đã hủy hoại hạnh phúc cuối cùng của Khương Thượng Nghiêu.

Trong lòng Khánh Đệ thấp thỏm. Khi đứng bên đường chờ Khương Thượng Nghiêu tới đón, cô đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Nếu hôm nay, nếu sự kiên quyết không thể thỏa hiệp của cô xung đột với sự cố chấp của mẹ anh, thì cô đành để mặc Khương Thượng Nghiêu xem anh sẽ giải quyết thế nào. Nếu anh chấp nhận bảo vệ cô, cô sẽ càng yêu anh hơn, bởi vì anh xứng đáng được thế. Nếu anh từ bỏ, cô chắc chắn sẽ lựa chọn cách rút lui, không ai làm phiền tới cuộc sống của ai. Nhưng xét cho cùng thì, cô không muốn mình phải đối mặt với sự lựa chọn này. "Cô..." "Khánh Đệ, cháu nghe cô nói trước đã... Năm đó trước cổng trại giam, chuyện mà cô xin cháu đồng ý với cô, cháu đã không đồng ý. Giờ... cô lại cảm thấy may mắn vì sự kiên quyết khi ấy của cháu. Sự thay đổi của Nghiêu Nghiêu cô có thể nhìn thấy, nguyên nhân do đâu người làm mẹ như cô hiểu hơn ai hết. Tính cách cô cố chấp, có những lúc biết rõ mình sai, vẫn cố chấp không chịu mở to mắt mà nhìn rõ sự việc. Khánh Đệ... cô sai rồi." Sau khi lên xe, Khánh Đệ vẫy tay chào mẹ Khương Thượng Nghiêu. Ra khỏi cổng khu tập thể đường sắt, Khương Thượng Nghiêu mới mở miệng hỏi: "Em và mẹ nói gì sau lưng anh thế?". So với tâm trạng thấp thỏm bất an khi mới đến, sắc mặt vui vẻ của cô lúc này khiến anh tò mò.

"Không nói cho anh biết." "Không nói anh cũng có thể đoán ra... Di động kêu kìa, của em đấy." Khánh Đệ nhận điện thoại nói chuyện khá lâu, chỉ nghe thấy cô hói một câu: "Em suy nghĩ kỹ chưa?", sau khi tắt máy, ánh mắt hoang mang dường như đang không biết phải làm sao. Ánh mắt bất lực không biết bấu víu vào đâu đấy khiến trái tim anh thắt lại. Sắc mặt Khương Thượng Nghiêu trở nên nghiêm túc: "Ở nhà xảy ra chuyện à?".

Cô lắc đầu, rồi lại gật đầu, ngay sau đó gượng cười: "Ái Đệ nói, vừa rồi khi ăn tối Hướng Lôi cầu hôn nó, nó đồng ý rồi". Rõ ràng phản ứng của Khánh Đệ cho thấy chuyện vui này đối với cô chẳng vui tẹo nào. Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm hồi lâu hỏi: "Hướng Lôi là anh chàng mà chúng ta gặp ở dưới chân cầu thang nhà em hôm ấy? Em không thích cậu ta?". "Không phải không thích. Ái Đệ nói Hướng Lôi đối với nó rất tốt, nhưng em luôn cảm thấy cả hai đứa còn quá nhỏ, chưa thể gánh vác được chuyện gì. Đặc biệt là Hướng Lôi, mới hai mươi hai tuổi, chưa phải người lớn mà cũng chẳng còn trẻ con."

"Không tán thành thì em khuyên Ái Đệ thử xem, lui lại hai năm nữa có sao đâu." Khánh Đệ hồi lâu không lên tiếng, cuối cùng thở dài, thất vọng nói: "Em hỏi nó đã suy nghĩ kỹ chưa, nó nói nghĩ kỹ rồi. Vậy thì em không khuyên nữa, đường nó chọn, nó phải tự đi thôi"..