Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 60

Chương 60.

Sau khi khỏi ốm, trước thái độ kiên quyết của Khương Thượng Nghiêu, Khánh Đệ thu dọn đồ đạc trong ký túc xá dọn về khu mỏ, hai người coi như chính thức ở chung. Cũng bắt đầu từ ngày hôm ấy, Khương Thượng Nghiêu nhiều ngày liền không có mặt ở Dã Nam, khi anh trở lại đã là hơn mười lăm ngày sau, đúng vào ngày khu mỏ bắt đầu làm việc trở lại. Khu mỏ rõ ràng được tăng cường thêm các biện pháp bảo vệ, xung quanh khu nhà ở của công nhân và khu văn phòng xây thêm một bức tường nữa, khi vào phải đi qua hai cổng canh gác, việc đi lại của Khương Thượng Nghiêu cũng có thêm một xe nữa đi cùng bảo vệ, Lưu Đại Lỗi buồn chán ở lại khu mỏ, cho tới khi trường của Khánh Đệ khai giảng cậu ta phụ trách việc đưa đón cô. Những biện pháp đó rốt cuộc để đề phòng cái gì? Ngày nào cô cũng lật mục xã hội của tờ báo thành phố ra xem, còn việc cô muốn tìm được tin tức gì ở đó, thì ngay bản thân cô cũng không rõ.

Ngược lại với sự bất an của Khánh Đệ, từ sau khi về mỏ mặc dù Khương Thượng Nghiêu rất bận rộn, nhưng vẻ mặt lại ung dung, không nhắc đến chuyện xảy ra tối hôm đó lần nào nữa. Khánh Đệ luôn cho rằng quan hệ của hai người đã thân thiết gắn bó như keo, nhưng trong cuộc sống vẫn cần tôn trọng những khoảng không gian riêng tư của nhau, nên cô không bao giờ dò hỏi hoặc chất vấn những chuyện liên quan tới công việc của anh. Nhưng mỗi lần nghĩ lại câu nói vô tình lọt vào tai mình buổi sáng sớm ngày hôm ấy, sự hung hãn trong giọng nói đầy bình tĩnh khiến cô nhớ tới khi anh còn trong tù biết được tin xấu của Nhạn Lam, anh hỏi "Nhiếp Nhị phải không?", ánh mắt sắc lẹm và đầy sát khí sáng rực lên trong giây phút anh ngẩng đầu nhìn cô. Cuối cùng cô không kìm được tò mò bèn hỏi anh, Khương Thượng Nghiêu cứ chối quanh không nói. Hỏi mãi, cuối cùng anh cũng chỉ giải thích đơn giản: "Có phải thuộc dạng tuyệt hậu đâu, ai chẳng có người thân".

Bộ dạng anh càng điềm tĩnh, thì sự hoảng sợ trong lòng cô càng lớn. Quen biết nhau nhiều năm, tính cách lại khá tương đồng, cô có cảm giác cô và anh như hai mặt của một tấm gương, ai cũng hiểu rõ về người kia. Nhưng sau khi anh nói xong câu nói đó, quay người tiếp tục chăm chú nhìn màn hình máy tính, Khánh Đệ ngồi bên cạnh quan sát anh, đường viền của khuôn mặt trong mắt cô đột nhiên trở nên mơ hồ. Cảm nhận được ánh mắt của Khánh Đệ, Khương Thượng Nghiêu quay sang nhìn cô, mỉm cười, nhưng ngay lập tức lại thu nụ cười về, nhìn cô chằm chằm hồi lâu, hỏi: "Sao thế?". Nụ cười ấm áp đó của anh khiến Khánh Đệ như muốn ghép hai khuôn mặt cương nghị trước mắt mình và khuôn mặt thời niên thiếu đó của anh vào làm một, giọng hát của anh lại lởn vởn đâu đấy bay vào tai cô.

Cô nghĩ, áp lực của cuộc sống siết anh ngày càng chặt, sao cô có thể ích kỷ yêu cầu anh giữ được sự nhiệt tình và chân thành như khi còn trẻ? Cô nghĩ, một người đàn ông có nụ cười ấm áp như thế, nhất định trong lòng phải đầy thơ họa, sự lạnh lùng sắc nhọn trong lời nói thản nhiên vừa rồi của anh chắc chắn do cô bị ảo giác. Khánh Đệ thoát khỏi dòng suy nghĩ nói: "Muốn ngắm anh, rất đẹp". Anh cố ý nhướng mày, sự đắc ý trong ánh mắt không hề che giấu. Véo mũi cô một cái, sau đó hứa một cách trịnh trọng: "Khánh Đệ, anh sẽ không để bất cứ chuyện gì xảy ra với em cả. Đừng lo lắng".

Cô nghĩ đến ý tứ đằng sau câu nói ấy, khẽ đáp: "Thật ra, em lo cho anh hơn". Anh hơi sững người lại, bàn tay trượt từ má xuống dưới cằm cô, nâng mặt cô lên, nghiêm túc nhìn vào mắt Khánh Đệ, nói: "Anh cũng sẽ không để chuyện gì xảy ra với mình cả. Bao nhiêu ước mơ anh đặt ra đã thực hiện được đâu. Ví dụ cùng em đi thật xa", rốt cuộc cũng nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô, Khương Thượng Nghiêu nói vào chuyện chính: "Mẹ anh ngại không giục em, nhưng cứ giục anh suốt. Hỏi anh xem bao giờ có thể gặp nhà thông gia nói chuyện?". "Không phải đã định ngày mồng Một tháng Năm sẽ lấy đăng ký kết hôn sao?"

"Thì hai nhà cũng phải tính toán xem nên làm thế nào chứ, còn phải xem ngày, xem tháng Năm có ngày nào tốt không? Người kết hôn vào giữa năm nhiều lắm, tiệc ở khách sạn cũng cần đặt trước. Hơn nữa khu căn hộ phía trước có hai nhà muốn bán, chúng ta phải bố trí thời gian đến đó xem qua, xem em có thích hay không chứ. Rồi còn thời gian để trang trí, hoàn thiện, mẹ anh lo tới mức cứ sốt hết cả ruột." Anh cố ý nói quá lên với cô: "Biết là em không thích phiền phức, nhưng việc này không thể tùy tiện làm bừa". Bị anh nói trúng tim đen, Khánh Đệ thấy hơi ngượng. Đối với hôn lễ, từ nhỏ cô đã có suy nghĩ khác với mơ ước của Ái Đệ. Ái Đệ muốn váy cưới đẹp, nghi thức long trọng, còn cô chỉ cần người đó cả đời yêu thương mình là đủ rồi. Từng chứng kiến đám cưới "đơn giản" của em gái, giờ phải tưởng tượng ra mình là nhân vật chính, chính thức trải nghiệm cả quá trình rườm rà ấy, chỉ nghĩ thôi cô cũng thấy đau đầu.

"Chẳng phải anh đang bận à? Em đợi anh xong việc rồi mới bàn." Cô lười nhác. "Bận đến đâu anh cũng có thể bố trí thời gian." Khánh Đệ nghi ngờ hỏi: "Anh chắc chứ?".

Anh chế giễu véo cằm cô: "Lại dám nghi ngờ cả anh cơ đấy? To gan quá nhỉ?". "Đồ độc tài!" Khánh Đệ cũng dùng ánh mắt "miệt thị" nhìn lại anh, nụ cười trên môi để lộ ra chút thực tế đứng dậy nói: "Vậy em đi gọi điện cho mẹ em". "Gì mà mẹ em? Phải nói là mẹ chúng ta." Anh nắm chặt lấy cổ tay cô, xoay nửa vòng, rồi ôm cô vào lòng, áp sát vào người cô hung dữ: "Mau nhận tội".

"Là anh nói trước..." Khánh Đệ còn chưa nói xong anh đã dùng môi mình ép chặt môi cô. Trước khi hai nhà gặp mặt Khương Thượng Nghiêu cũng nói qua với mẹ về tình hình nhà họ Thẩm, vì vậy mẹ Khương Thượng Nghiêu cẩn thận tránh nhắc tới những vấn đề có liên quan đến chồng của bà thông gia. Bà là người thoải mái, lời nói hành động đều dứt khoát nhanh nhẹn, mẹ Khánh Đệ có chút thấy mình dài dòng bắt đầu không thể thích ứng được với tiết tấu nhanh nhẹn đó, sau rồi quen dần cũng thấy đỡ hơn. Hai người phụ nữ trung niên nói chuyện tâm đầu ý hợp, thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía Khương Thương Nghiêu, không nén được niềm vui hiện lên trên mắt. Nghe nói gia đình Khương Thượng Nghiêu sẽ bỏ toàn bộ chi phí mua nhà rồi trang trí, mẹ Khánh Đệ bắt đầu thấy ngượng ngùng, luôn miệng cảm ơn. Khi ăn cơm tối bà hỏi Khánh Đệ: "Hay về nhà thương lượng với bố con xem sao? Biết đâu ông ấy chịu bỏ ra ít tiền làm của hồi môn, con lấy chồng cũng được nở mày nở mặt".

Ái Đệ lập tức sa sầm mặt xuống trừng mắt nhìn, Khánh Đệ Iên tiếng từ chối: "Mẹ, con còn định đón mẹ về ở cùng, mẹ lại muốn lôi con quay lại là sao? Mấy chục năm rồi, mẹ nghĩ ông ta về già sẽ đổi tính thành người tốt à?". Mẹ Khánh Đệ có chút tủi thân: "Cũng vì mẹ lo con phải cúi đầu trước nhà người ta, khi gả về đấy phải chịu khổ hay sao?", nói rồi hai mắt rơm rớm: "Cũng tại mẹ, chẳng tích cóp được cho hai đứa chút nào. Giờ hai chị em con đến nhà cũng chẳng có mà về, ba mẹ con muốn gặp nhau nói chuyện cũng phải lén lút trốn ra ngoài". Mỗi lần thấy mẹ bắt đầu ai oán kể khổ như nàng dâu mới về nhà chồng, một cảm giác bất lực trong cô lại trào lên, Khánh Đệ nhớ lại nửa năm trước khi cô ra sức thuyết phục mẹ về Dã Nam với mình nhưng không đạt được kết quả, cô đành im lặng.

Ái Đệ nhìn cô cười, làm dịu không khí: "Mẹ lo gì chứ? Tất cả đã có anh rể rồi, ai dám bắt nạt chị con? Cô Khương nhìn tính tình cứng rắn, cũng chẳng phải là người không hiểu đạo lý, huống hồ còn bà ở nhà họ nữa, từ mấy năm trước đã coi chị con là cháu dâu rồi". Khánh Đệ trừng mắt nhìn nn "Em còn nhớ cái đó". Mẹ Khánh Đệ vẫn thấp thỏm không yên: "Cái tốt, chỉ riêng việc một mình nuôi con khôn lớn, cũng đã hơn mẹ nhiều rồi".

"Nhà chúng ta thì hơn gì đâu? Cũng có khác gì không có bố?" Ái Đệ nói thẳng. Vừa nói xong khuôn mặt mẹ Khánh Đệ nhất thời cứng lại, Khánh Đệ đá cho em gái một cái dưới gầm bàn, Ái Đệ nhìn cô bĩu môi, nhớ tới điều gì đó, liền lảng sang chuyện khác hỏi: "Chị, cái tên đen sì ấy, số điện thoại của anh ta chị có không? Có thì cho em". Khánh Đệ khẽ sững lại, nhận ra em gái đang muốn nói tới Hắc Tử, cô cười hỏi: "Em cần số điện thoại của anh ấy làm gì?", nói rồi lấy di động ra tìm trong danh bạ.

"Chị gái anh ấy trước Tết ly hôn, giờ chuyển về nhà sống rồi. Tính toán rất đâu vào đấy, nhà chị ấy cho thuê lấy tiền, người lớn người bé chuyển về nhà mẹ ở ăn uống miễn phí, còn chuyển cả hộ khẩu về, nói là để bọn trẻ đi học cho gần. Em tìm Hắc Tử để nhờ anh ấy xem có thể giúp em chuyển hộ khẩu nhanh một chút không?" Mẹ Khánh Đệ chuyển sự chú ý sang Ái Đệ, buồn hỏi: "Nhà Hướng Lôi bé thế thì ở thế nào?". "Đặt một cái giường nhỏ ngoài phòng khách, lúc thì Hướng Lôi ngủ, lúc thì chị gái anh ấy và con chị ấy ngủ." sắc mặt Ái Đệ trớ nên u ám, ánh mắt chẳng còn chút thần khí nào. "Con và Hướng Lôi đang cố gắng tiết kiệm tiền mua một căn nhà, nếu không một nhà mà tận sáu người ở thật rất bất tiện. Con còn chưa có em bé, có em bé rồi có khi phải ra nhà vệ sinh mất."

"Ái Đệ, nhẫn nhịn một chút, con nhé? Trước kia thời bọn mẹ cũng đều sống như thế cả." Thấy bộ dạng khổ sở của Ái Đệ, Khánh Đệ mặc dù đau lòng nhưng cũng chẳng có ý định khuyên nhủ: "Nhịn đi, Hướng Lôi cũng có nhiều khó khăn, thức khuya dậy sớm. Tiết kiệm trước đã, sau này mua nhà chị giúp được sẽ giúp". Hôn nhân thật khiến người ta trưởng thành rất nhanh, như Ái Đệ, trước kia động lực kiếm tiền chẳng qua cũng chỉ để mua quần áo mới và mỹ phẩm, giờ cuộc sống quá nhiều áp lực, cũng biết lo lắng cho tương lai.

Khánh Đệ có chút bùi ngùi, lấy chồng sinh con, là số mệnh mà đa số phụ nữ không thể tránh khỏi. Làm công chúa một ngày, làm hoàng hậu một tháng, nhưng phải làm nô lệ vất vả cả đời. Thiếu nữ thuần khiết với những giấc mộng đẹp đã bị cuộc sống hiện thực mài giũa tới nhan sắc tàn phai, dần trở thành một người phụ nữ nhỏ nhen. Nhưng với tình yêu là nền tảng vững chắc, khao khát tìm kiếm hạnh phúc là tiền đề, sẽ cố gắng chống đỡ để gìn giữ gia đình, cho dù kết quả thế nào, một sự hy sinh như thế cũng đáng được trân trọng. Do đó, ánh mắt cô nhìn mẹ có phần dịu dàng hơn: "Mẹ, đợi con kết hôn rồi, con sẽ nói chuyện với anh Khương, đón mẹ về ở cùng chúng con". Khi về Dã Nam, Khương Thượng Nghiêu cũng nhắc tới vấn đề này: "Căn hộ buổi chiều em xem có vừa ý không? Anh đang nghĩ nếu em thích thì chúng ta mua luôn cả hai căn. Căn nhỏ để mẹ chúng ta ở, mặc dù không cùng một tầng, nhưng còn tốt hơn bây giờ".

Khánh Đệ nhớ tới vẻ mặt do dự của mẹ hồi tối, nhắc lại một lần nữa những lời mẹ nói: "Làm gì có đạo lý con rể nuôi mẹ vợ. Huống hồ, bố...". "Ai quy định con rể không thể nuôi mẹ vợ? Cái lý do ở đâu mà có? Còn về bố em, lần trước gặp anh thấy màu da của ông ấy không tốt lắm, còn định nhắc em nhưng quên mất. Anh thấy bố em nên đến bác sỹ kiểm tra xem sao, có lẽ bị bệnh mãn tính do uống quá nhiều rượu." Khánh Đệ liếc nhìn anh, im lặng.

"Đừng coi thường, bố em uống rượu như uống nước lã thế, da dẻ nhìn như thế, lại uống rượu trường kỳ, cần chú ý một chút." "Không phải em coi thường." Khánh Đệ đột nhiên nhận ra người con rể như anh dám cho bố vợ vào bệnh viện điều dưỡng trường kỳ lắm, nghiên cứu kỹ động cơ của anh, bất giác vừa thấy giận lại vừa buồn cười. "Bây giờ anh rất xấu! Cả bụng xấu xa.'" Anh rất thẳng thắn: "Có bệnh phải chữa, đây là điều hiển nhiên", thấy cô mím môi cười, anh không kìm được véo tai cô một cái: "Người bụng xấu xa là ai? Trong lòng thầm rủa anh phải không? Không khai thật ra, là tai sẽ đỏ đấy".

"Anh lái xe đi. Cẩn thận chút." Vừa hất tay anh ra lại bị anh nắm chặt, Khánh Đệ liếc mắt về phía chiếc xe vẫn đi theo sau họ, ngạc nhiên hỏi: "Anh không sợ... nhỡ những người làm thuê của anh nhìn thấy sao?". Anh làm như nghe thấy chuyện gì đó rất buồn cười, nhếch miệng lên: "Làm thuê... câu này thật gây chú ý, người không biết lại tưởng anh là ông chủ lớn của hiệu đổi tiền thời xưa?". "Thế thì phải xưng hô thế nào? Em không muốn hình dung anh thành loại người ấy." Cô lườm anh, rồi quay nhìn ra cửa sổ.

Trên tấm kính phản chiếu bóng anh, lờ mờ nhìn thấy đường viền của khuôn mặt anh. Đột nhiên cô cảm thấy nhớ lại thời gian anh vừa mới ra tù, đứng bên ngoài bờ tường đá của trường, nụ cười của anh khi quay người nhìn cô. Khuôn mặt rạng ngời, ánh hoàng hôn hắt xuống trên vai, nụ cười tràn ra cả khóe mắt, khiến thế giới như bừng sáng. "Khánh Đệ sao thế?" Anh cẩn thận quan sát cô, cho xe vào lề đường. "Em không sao." Cô cố gắng nặn ra một nụ cười.

"Gần đây tâm trạng của em rất không bình thường." Ánh mắt anh đầy ý dò xét, không để cô lẩn tránh: "Là... chuyện lần trước khiến em sợ à, hay anh có chỗ nào không tốt? Khiến em không thích?". "Không có, anh rất tốt." Cô ra sức lắc đầu: "Chỉ là em đột nhiên phát hiện ra, gần đây anh có chút không giống anh". Buổi chiều khi đi xem nhà, Khương Thượng Nghiêu đứng ngoài ban công rất lâu. Nhìn như anh đang ngắm cảnh ở con đường phía dưới, nhưng cô biết anh đang suy nghĩ đi đâu. Bộ dạng lạnh lùng và âm trầm mỗi khi anh nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó khiến xung quanh anh như có bức tường vô hình bao lấy, người khác không thể bước vào.

Cô không thích anh những lúc như thế. "Anh không giống anh." Anh nhắc lại lời cô, cười có chút đau khổ: "Khánh Đệ, anh đã làm sai điều gì khiến em không thích anh nữa? Buổi chiều khi đi xem nhà nhìn em có vẻ không hứng thú lắm". Khánh Đệ không ngờ bị anh phát hiện, có thể nhận ra tâm trạng đang rối bời của cô. Cô lại lắc đầu lần nữa, đang định nói thì tiếng gõ bên ngoài cửa chen ngang.

"Anh Khương..." Cửa xe trượt xuống, người bên ngoài như ý thức được điều gì đó vội dừng lại, chào: "Chị dâu". Khương Thượng Nghiêu nói không sao, ý bảo anh ta rời đi. Ánh mắt Khánh Đệ nhìn theo người đó biến mất trong chiếc xe đi theo họ phía sau, rồi mới quay sang nhìn Khương Thượng Nghiêu lòng thầm chắc chắn anh không còn giống anh nữa rồi. Anh im lặng không lên tiếng, cúi đầu nhìn những ngón tay cô đang nằm trong tay mình rất lâu. Khánh Đệ ngẩn người nhìn mái tóc đen nhánh của anh, mấy lần muốn đưa tay lên vuốt, muốn kéo anh vào lòng mình.

Hai năm nay mặc dù không biết ngoài làm việc trên mỏ ra anh còn làm những gì nữa, nhưng anh chưa bao giờ oán trời trách người, nỗ lực chăm chỉ là những gì mà cô có thể thấy. Mặc dù cái hướng mà anh nỗ lực vươn tới có hơi lệch so với con đường cô nghĩ anh nên đi, nhưng cuối cùng anh vẫn là người đàn ông mà cô đã yêu hơn mười năm nay và sẽ còn mãi yêu. Không oán trách, không hề sợ con đường mình đi sẽ khó khăn. Yêu anh, lấy anh, bên nhau cả một đời, lẽ nào chẳng phải thứ mà cô đang chờ đợi? Tại sao chỉ vì cảm giác bị đứng ra ngoài thế giới của anh đó mà cô đã dao động? "Có thể có chút không còn giống nữa, nhưng anh hứa, có những chuyện nhất định không bao giờ thay đổi. Tình cảm anh dành cho em là mãi mãi. Khánh Đệ, đừng ghét anh." Anh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt rất chân thành: "Hãy trả lời anh một lần nữa, em đồng ý lấy anh chứ?".

Lần đó ở Hồ Khẩu, anh ôm lấy cô từ phía sau, đứng trong hang đá nhìn lên con thác như chảy từ trên trời xuống, sau đó hôn lên tóc cô, thì thầm lời cầu hôn bên tai cô. Khi ấy anh đã nói rằng: "Qua Tết chúng ta kết hôn nhé, Khánh Đệ". Cô thuận theo ý anh, đỏ mặt cúi đầu đồng ý. Lần này anh nhìn cô với ánh mắt hoảng hốt, cầu khẩn cô trả lời anh, Khánh Đệ bỗng thấy xót xa: "Em đâu có nói sẽ không lấy anh, không kết hôn. Em chỉ hơi lo, nhưng lại không biết nỗi lo lắng ấy từ đâu ra. Anh đừng căng thẳng như thế, cứ coi như em kỳ quặc đi". Ánh mắt anh dò xét, sau đó như đã chấp nhận lời giải thích của cô, đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, khẽ hỏi: "Nghe nói có hội chứng tiền kết hôn, à, 'bà dì' đến thăm em rồi à?", ngay sau đó anh ảo não: "Sao nhanh thế? Chúng ta... mới mấy ngày?".

Ý của anh như muốn nói: Anh còn chưa ăn được mấy miếng đã rút lui rồi. Khánh Đệ bất lực, chỉ còn biết trừng mắt với anh. Trong lòng hy vọng được giống như icon biểu cảm mà Đàm Viên Viên mỗi khi chat với mình đều dùng: "Lườm ai người ấy có thai!"..