Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 63

Chương 63.

Khi Khánh Đệ tỉnh dậy, trời đã dần tối. Cô không bật đèn, để mặc những tia sáng cuối cùng bao trùm lên khắp căn phòng, không gian từ từ chìm trong bóng tối tĩnh lặng. Cô cuộn tròn, vùi mình trong chăn, điên cuồng tìm kiếm chút ký ức từ khi mới quen anh mà cô đã cất giấu từ lâu, nhưng chẳng thấy gì, chỉ cảm nhận rõ ràng có cái gì đó đang gặm nhấm những thứ cô trân trọng như sinh mệnh, khiến cô đau đớn.

Tình yêu của người con gái, tinh tế và nặng lòng. Thu thập tất cả những ký ức đẹp, kết nối tất cả những giấc mộng xinh, dùng nó để bao phủ đối phương và nhốt mình trong đó, rồi lại tiếp tục đan đan tết tết tạo thành một tấm lưới bảo vệ cho tương lai. Mỗi một sợi tơ trên tấm lưới dày đặc ấy đều được dệt nên bởi tâm, bởi huyết. Tình cảm tươi sáng, thuận buồm xuôi gió cả đời cũng thôi, nhưng nếu giấc mộng vỡ tan, tình ý cũng rạn nứt, thì cái lưới kia cũng giống như lỗ thủng trong trái tim, khiến tình yêu dần dần lọt xuống và rơi rớt hết. Di động đổ chuông, mặc dù có chút giật mình, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự ấm áp và vui vẻ trong tiếng cười của anh: "Cô giáo Thẩm phải không?".

Những lúc tâm trạng vui vẻ, anh thường trêu cô như vậy. Khánh Đệ ngồi dậy, bật đèn ngủ ở đầu giường, ánh sáng bất chợt chiếu đến khiến cô chói mắt, khẽ hỏi: "Có chuyện gì à? Sao anh vui thế?". "Có chút hy vọng rồi. Bận rộn bao nhiêu ngày cuối cùng cũng thấy kết quả. Ngoài ra, nhờ em chuyển lời cảm ơn tới cô bạn học của em nhé, nhờ cô ấy giúp mà tài liệu rất đầy đủ, tất cả đều cần dùng đến." "Đàm Viên Viên nói rồi, không cần cảm ơn."

Khương Thượng Nghiêu nghe thấy sự mệt mỏi, uể oải trong giọng nói của cô, do dự hỏi: "Khánh Đệ, sao thế? Em không khỏe à?". Sự nhạy cảm của anh khiến Khánh Đệ bối rối, miệng lấp liếm: "Có lẽ hơi mệt một chút, em về đến nhà liền ngủ một mạch tới tận bây giờ". "Gần đây em vất vả quá, mẹ cũng cằn nhằn anh mấy lần, nói đám cưới của mình mà chẳng lo gì cả, toàn đẩy hết việc cho em. Mấy hôm nữa anh về, đá Nhị Hóa ra chỗ khác, anh làm lái xe cho em. Cắp cặp sau em, để em sai bảo."

Như nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của anh ngay trước mắt, nơi vừa bị thứ gì đó gặm nhấm tới nhức nhối của Khánh Đệ bỗng chốc được an ủi, "Em biết anh bận, buổi chiều về khu mỏ còn thấy tổ kiểm tra đến đấy". "Em quan tâm làm gì, có lão Lăng rồi." Anh không muốn nói quá sâu tới công việc, vội lảng sang chuyện khác, "Mau đến trường xin nghỉ đi, ở nhà nghỉ ngơi đợi tới ngày kết hôn, sau này cũng phải học người ta, hằng ngày tới spa, đi shopping nhé". Biết anh cố ý dỗ cho mình vui, Khánh Đệ dù bất mãn trước ngữ khí mua chuộc ấy, nhưng vẫn giấu sự không vui đi, trêu anh:

"Anh định nuôi heo à?". Thấy anh cười, cô mới nhắc đến việc chính: "Cũng nên về đi thôi, sắp tháng Tư rồi". Anh trầm mặc, hồi lâu mới dịu dàng nói: "Tết Thanh minh năm nay, em cùng anh đến đó được không?". Khánh Đệ sững lại giây lát rồi đáp: "Vâng".

Gác máy, cô vẫn chìm đắm trong sự ngọt ngào dịu dàng vừa rồi, những ưu phiền trước đó chẳng qua chỉ là tự mình chuốc lấy phiền phức mà thôi. Anh làm em vui, em làm anh vui, tình cảm có thể trao cho nhau, trong cuộc đời chìm nổi này thật đáng trân trọng. Còn sự dằn vặt trong lòng kia, cứ để mặc nó ở đấy đã. Cũng vừa cúp máy xong, Khương Thượng Nghiêu đang ở Nguyên Châu chau mày cau mặt. Trong khu phòng hành chính của khách sạn quốc tế Long Thành, anh cầm tập thỏa thuận hợp tác trên bàn lên rồi lại đặt xuống. Trên tập thỏa thuận hợp tác này, từ hiện trạng ngành than cho tới viễn cảnh sau này, ưu nhược điểm của việc chỉnh đốn cải chế diện rộng cho tới việc quản lý các tổ hợp doanh nghiệp tư nhân, việc nào cũng được ghi rất đầy đủ. Cùng một bản thỏa thuận như thế hơn nửa tháng trước, thông qua Trạch Trí, rồi thông qua thư ký Lâm, nó được trình lên bàn làm việc của Phó Khả Vi.

Hơn nửa tháng nay, ngày nào cũng sống trong chờ đợi và đau khổ, nhưng Khương Thượng Nghiêu có đủ nhẫn nại. Đây là việc liên quan tới tiền đồ, thành bại ở bước này, nên khi thư ký Lâm gọi điện định ngày giờ của cuộc gặp gỡ, anh đã lên Nguyên Châu trước vài ngày phòng xảy ra sơ suất. Nhốt mình trong khách sạn đọc làu làu mấy bản thỏa thuận hợp tác, kết hợp với lý tưởng của mình, anh đánh một bản phụ lục, chuẩn bị đầy đủ cho cuộc gặp với Phó Khả Vi ngày hôm nay. Trước khi gặp, thư ký Lâm cũng đã đặc biệt nhắc nhở Khương Thượng Nghiêu, Phó Khả Vi là người thực tế, chân thành và có chí. Còn Khương Thượng Nghiêu, bất luận vì muốn mở ra con đường trước mặt, hay bố trí đường lùi an toàn phía sau, thì mục tiêu của anh chính là nắm được dự án nhà máy than ở vấn Sơn. Anh đã luyện tập đi luyện tập lại rất nhiều lần về tác phong cũng như những chi tiết của cuộc gặp gỡ, sự thật chứng minh, công tác chuẩn bị của anh khá đầy đủ và kỹ càng. Đúng như dự định, ba mươi phút đầu tiên, hai bên trò chuyện vui vẻ, Phó Khả Vi không "rắn mặt" như vẻ bề ngoài, mà hoàn toàn ngược lại. Cuối cùng khi bàn đến hình thức hợp tác với khu mỏ ở thôn Nam trong làng Vọng Nam của Khương Thượng Nghiêu, ông ta lộ vẻ ngạc nhiên, dành hẳn ra mười lăm phút để hỏi han kỹ càng, trước khi rời đi, thông qua thư ký Lâm chuyển lời tới Khương Thượng Nghiêu, hai giờ chiều mai gặp lại ở văn phòng của chủ tịch hội đổng quản trị tập đoàn năng lượng.

Điều này cho thấy, Phó Khả Vi đã ngầm chấp nhận phương hướng hợp tác anh đưa ra. Về khách sạn đã đặt trước, Khương Thượng Nghiêu gọi điện cho chú Đức báo cáo tình hình, sau đó nhận được điện của lão Lăng, nghe nói hôm nay tổ kiểm tra an toàn của thành phố tới khu mỏ thôn Châu, Khương Thượng Nghiêu dặn: "Cần gì anh cứ quyết, dù không thể khiến bọn chúng một lúc ăn no, cũng đừng để chúng đói quá hóa cuồng. Cứ thế đã, khoảng hơn nửa tháng nữa quyền chủ động sẽ về tay chúng ta". Nghe lão Lăng nói chiều nay Khánh Đệ đã quay về khu mỏ, anh dặn dò thêm mấy câu rồi vội vàng cúp máy, nhưng sau khi nói chuyện với Khánh Đệ, thái độ của cô khiến anh bất an. Anh đi đi lại lại trong phòng một hồi, ngay sau đó quyết định gọi điện cho Lưu Đại Lỗi, phủ đầu hỏi ngay: "Chị dâu cậu hôm nay làm sao thế?".

"Chẳng làm sao cả?" Lưu Đại Lỗi buồn rầu. "Có phải khi vào trường làm thủ tục rút bằng ra bị người ta làm khó không? Không nói có chỗ nào không vui à?" "Không có. Chỉ là... sắc mặt không tốt lắm." Lưu Đại Lỗi thận trọng hỏi: "Anh Khương, xảy ra chuyện gì rồi? Có phải anh và cô bác sĩ kia...?".

"Câm mồm!" Khương Thượng Nghiêu thẹn quá hóa giận: "Giữ cái miệng cậu cho cẩn thận, tôi và bác sĩ Trạch chẳng có chuyện gì hết! Cậu chú ý cho tôi, đừng nói linh tinh trước mặt cô ấy." Khương Thượng Nghiêu dặn dò mắng mỏ một trận rồi cúp máy Lưu Đại Lỗi lau mồ hôi, lòng thầm nghĩ tấn công quả là cách phòng ngự tốt nhất. Nếu biết cậu ta suy nghĩ như vậy, Khương Thượng Nghiêu chắc chắn sẽ nổi đóa mà tung chưởng mất. Nhưng lúc này, Khương Thượng Nghiêu đang đi đi lại lại trong phòng của khách sạn quốc tế Long Thành suy nghĩ về mọi việc, loại trừ những nguyên nhân bên ngoài, đột nhiên anh nảy ra một ý: "Sắc mặt không tốt lắm, ngủ ngày, nói chuyện uể oải như đối phó cho qua, không tập trung, dỗ dành cũng chẳng thấy cô vui, lẽ nào... có thai rồi?".

Vừa nghĩ tới đây, anh bỗng thấy khó kiềm chế được sự vui mừng, bèn kích động đi khắp gian phòng, cố gắng không cầm di động lên gọi, lúc thì muốn hỏi Khánh Đệ xem có cảm giác gì khác lạ không, lúc lại sợ làm thế sẽ khiến cô hoảng hốt, nghĩ tốt nhất nên hỏi mẹ vẫn hơn. Đang do dự, thì di động đổ chuông, anh chẳng buồn nhìn xem ai, tiện tay bấm nút nghe. "Tân nhân vào động phòng, ném bà mốì qua tường." Chiếc gương treo trên tường hiện rõ khuôn mặt nhăn nhó của Khương Thượng Nghiêu, "Đang định gọi thông báo cho cô chuyện vui đây".

"Chẳng phải điện thoại của anh báo bận suốt sao? Câu này tôi cũng chỉ biết nghe để đấy thôi." Hôm nay tâm trạng Trạch Trí khá tốt, đột nhiên không trêu nữa, chuyển đề tài nói vào việc chính: "Tôi vừa nghe thư ký Lâm nói cuộc gặp gỡ kéo dài thêm mười lăm phút, biết ngay có tin vui, vừa rồi chỉ thăm dò anh thôi, thư ký Lâm nói sau khi lên xe, Phó Khả Vi có nói một câu...". Cô ta cố ý dừng lại, Khương Thượng Nghiêu không kiên nhẫn được, vội hỏi: "Nói gì?". Trạch Trí vô cùng kinh ngạc: "Hôm nay sao anh dễ nói chuyện thế nhỉ? Lại còn ném một câu cho tôi nữa. Bình thường biết rõ tôi đang câu giờ làm cao, nhưng chưa bao giờ đáp lại cho tôi vui, khiến tôi tức điên cả lên, chẳng đáng yêu chút nào".

Khương Thượng Nghiêu cố gắng nhẫn nại: "Đang nói chuyện nghiêm túc, lại nói đi đâu vậy?". "Có cơ hội bộc bạch, lẽ nào tôi lại không nói?" Anh quay người, vừa đúng lúc nhìn thấy bộ dạng tức tối nghiến răng nghiến lợi của mình, bất giác nhìn người trong gương cười khổ rồi dịu giọng: "Được, tùy cô thôi, muốn nói gì thì nói, tôi xin rửa tai lắng nghe".

Trạch Trí cười đắc ý, "Thế còn được, Phó Khả Vi nói: 'Bất nhân nhân phế ngôn1', quả phù hợp với lý luận duy vật biện chứng". Trạch Trí trầm ngâm, sau đó lại thở dài: "Xem ra, những trải nghiệm trong Dã Gia Sơn của anh đã thuận mắt người khác rồi đấy". Khương Thượng Nghiêu vốn đang nghĩ về câu nói ý tứ kia, nghe vậy liền đáp trả: "Tôi cũng chẳng hy vọng có thể giấu mãi vết đen này, chỉ có điều không ngờ ông ta điều tra ra lý lịch của tôi nhanh như vậy". 1 Không vì địa vị thấp hèn hay lỗi lầm của ai đó mà bác bỏ ý kiến đúng đắn của anh ta.

"Đừng để việc này ảnh hưởng tới tâm lý. Hãy nhìn nó ở góc độ tốt, câu nói ấy lẽ nào là cách nói khác của việc thừa nhận? Ngoài ra, còn nghe bố tôi nói ý nói tứ rằng, chú Phó giờ đang khiêu vũ nhảy múa trên quả trứng gà, nên cuộc sống cũng khá khó khăn." Khương Thượng Nghiêu chau mày: "Ý là gì?". "Khả năng ủng hộ về mặt tài chính của tỉnh không đủ, nhưng việc chỉnh đốn sản nghiệp tài nguyên trong tỉnh đang dang dở, lại chẳng thể bỏ qua lợi ích lâu dài của các doanh nghiệp. Việc chỉnh đốn này ảnh hưởng đến rất nhiều mặt, đặc biệt là vấn đề tài nguyên quốc gia, cục diện quá phức tạp. Ông ta phải tìm được một bên đầu tư có trách nhiệm, đồng thời phải chứng minh được tính hiệu quả của hình thức mà bên đầu tư đưa ra, khi cả hai đều tìm được thứ mình muốn, chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều."

Những lời này có khá nhiều điểm tương đồng với phân tích tổng hợp về thế cục của Khương Thượng Nghiêu, anh khẽ nhếch miệng, ánh mắt đầy vẻ tự đắc: "Không có cái thế cục hỗn loạn ấy, sao chúng ta có được cơ hội?". Tiếng cười sảng khoái của Trạch Trí vọng tới, "Tôi thích cách anh dùng từ 'chúng ta". Đúng rồi, tối mai có muốn chúc mừng một chút không? Tôi sẽ giới thiệu cho anh vài người bạn". Theo như Khương Thượng Nghiêu hiểu về Trạch Trí, thì bạn của cô ta chắc chắn là những người cùng tầng lớp và có khả năng giúp đỡ được mình sau này, anh thoáng dao động, nhưng ngay sau đó lại nhớ tới Khánh Đệ đang ở Vấn Sơn, giọng nói uể oải vừa rồi của cô lại vang lên bên tai, lập tức anh khao khát được trở về nhà ngay bây giờ. Khương Thượng Nghiêu suy nghĩ một lát, hết sức chân thành và thiện chí cảm ơn ý tốt của Trạch Trí, "Nhiệm vụ tiếp theo càng khó khăn hơn, chúc mừng bây giờ e là hơi sớm. Mấy ngày nay tôi bận quá chưa kịp về Vấn Sơn, ở đó tôi còn rất nhiều việc phải làm".

"Giọng giáo huấn người khác của anh giống hệt bố tôi. Khu mỏ chỗ anh có cần tôi tìm người lên tiếng nói đỡ không?" "Tạm thời chưa cần. Cô cần phải thận trọng, tỏ ra ưu thế quá không tốt. Cảm ơn cô trước." "Cảm ơn gì chứ? Đừng quên, tôi cũng có phần ở đấy, không đơn thuần chỉ là giúp anh, mà tôi cũng đang giúp chính mình nữa. "

Nếu không tính đến sự kiêu căng, chỉ xét về mặt kiêu ngạo thì Trạch Trí cũng khá tốt. Nói một cách công bằng thì, Khương Thượng Nghiêu rất thích cách làm việc thẳng thắn vui vẻ ấy, đáng tiếc tính cách quỷ quyệt, thường không xuất chiêu theo lẽ thường của cô ta, coi cô ta như một người hợp tác tốt và đặt lòng tin vào đó e là hơi nguy hiểm. "Sao không nói gì? Đột nhiên thấy tôi tốt quá, muốn cảm ơn lấy thân báo đáp à?" "Nếu cô không từ chối, tôi cũng mặt dày đồng ý thôi."

"Lại định nịnh đầm tôi đây à, nói chuyện nhập nhằng như thế, đùa ai?" Giọng Trạch Trí có vài phần không vui, nhưng ngay lập tức phản ứng lại rất nhanh, bình tĩnh hỏi ngược lại anh: "Tôi thật không muốn từ chối anh, có điều cô vợ bé nhỏ ở Vấn Sơn của anh thì làm thế nào? Anh được thê lại được cả thiếp, tôi có lợi gì? Tôi đâu có ngốc". Nhắc tới Khánh Đệ, nụ cười trên môi Khương Thượng Nghiêu dần tắt, sắc mặt âm u khó đoán, giọng nói như cảnh cáo: "Cô ấy không giống cô, cô đùa cợt cũng nên có điểm dừng, đừng lôi cô ấy vào".

Trạch Trí như nhìn thấy anh biến sắc qua điện thoại, tiếng cười vang lên đầy đắc ý: "Khương Thượng Nghiêu, có lẽ chính anh cũng không nhớ đâu, đây là lần thứ mấy anh vì cô ấy mà lật mặt với tôi? Nếu còn thế nữa, thật thu hút sự tò mò của tôi đấy". Không đợi anh trả lời, cô ta nũng nịu kêu lên: "Mười một giờ rồi sao? Ôi, tôi phải đi ngủ để giữ gìn nhan sắc! Không nói nữa, ngày mai có thành hay không cũng phải gọi điện cho tôi đấy". Tiếng tít tít dài truyền tới, Khương Thượng Nghiêu ném bừa di động lên mặt bàn, thả người xuống ghế sô pha. Căn phòng tĩnh mịch không một tiếng động, cảm giác mệt mỏi kiệt quệ đột ngột ùa tới, anh thở dài, ngay sau đó cố gắng lấy lại tinh thần, cầm mấy bản thỏa thuận lên, đọc rất nghiêm túc..