Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 7

Chương 7.

Ngày còn nhỏ, Ái Đệ đã từng ôm một con mèo bị lạc về nhà, có điều sau khi con vật nhỏ bé đáng thương đó bị bố đá chết, mỗi khi đi học Ái Đệ không còn nhìn ngó xung quanh để tìm mèo con chó con bị bỏ rơi bên đường nữa. Giữa năm ấy, Hoa Đông bị hỏa hoạn, nghe xong tin đó mắt Ái Đệ ầng ậng nước, ngày hôm sau trường tổ chức quyên góp, nộp mười tệ rồi vẫn thấy ít, còn hỏi xin cô thêm mười tệ để nộp cho cô giáo... Thực ra em gái cô không phải người xấu. Thẩm Khánh Đệ bỗng dừng bước quay đầu lại, cô em gái đang cắm cúi bước theo sau giật thót mình đứng im, ngẩng lên nhìn cô đăm đăm.

Tuyết rơi mỗi lúc một dày, từng đợt từng đợt rơi xuống, vương trên lông mi nó. "Chị", Ái Đệ đáng thương lắp bắp gọi. "Đội mũ lên đi." Ái Đệ nghe lời kéo chiếc mũ đằng sau áo trùm lên đầu, hỏi: “Chị, chị không thích nhà bác phải không, chị không thích em thân thiết với họ phải không?".

“Ừ." Khánh Đệ thong thả bước, đợi em gái bắt kịp mình. “Nhà bác giàu hơn nhà mình, bác gái cũng giỏi hơn mẹ mình, bác trai đối với Hoài Nguyên cũng... Nhưng em đừngquên, trước kia khi bà nội còn sống, bác gái đã đứng về phía bà nội ức hiếp mẹ chúng ta ra sao". Ái Đệ cúi đầu, một lúc sau mới nói: "Núp dưới bóng cây to mới mát, không chỉ nhà mình nhờ nhà hai bác, mà như nhà cậu mợ bây giờ cũng thế thôi, bùn đất trong kẽ móng tay cũng không rửa sạch. Em không cảm thấy việc thân thiết với anh Hoài Nguyên có chỗ nào không tốt. Chị, chị nói xem một học sinh như anh ấy, có thể mở được quán internet to như thế ư? Người ta chẳng phải vì nể mặt bác trai hay sao? Người ngoài còn muốn nhờ vả, chúng ta sao mà lại không được làm thế?". Quan điểm của cô và Ái Đệ trong một số vấn đề rất khác nhau, nếu tiếp tục nói nữa, thì cô sẽ trở thành một kẻ vô ơn đối với những gì nhà bác đã làm cho mình. Khánh Đệ khẽ thở dài: "Em khôn ngoan hơn chị, có điều đừng khôn ngoan quá là được. Anh Hoài Nguyên với đám bạn của anh ấy chẳng phải người tốt đâu".

"Chị cũng nhận ra sao? Nhiếp Nhị đó, lần trước em còn cho em trai anh ta một bạt tai. Vừa rồi nghe tên anh ta, em sợ muốn chết, cũng may anh ta không nhớ ra." Vẻ mặt của em gái cô rất hào hứng chứ không hề tỏ ra sợ hãi, Khánh Đệ mím chặt môi im lặng tiếp tục bước về phía trước. "Anh em nhà anh ta thật sự rất xấu, Nhiếp Tiểu Tứ còn xấu hơn! Chị, chị chưa nhìn thấy đâu, Nhiếp Tiểu Tứ mặt mũi hung tợn, cơ bắp nổi cục lên, hễ cười là thớ thịt rung theo bần bật. Mẹ anh ta đẻ cũng nhiều, không sợ bị xử phạt hay sao ấy? Nghe nói còn có ông anh cả đang ở tù. Chị nói đúng... cả nhà họ đều là... Chị, chị đi chậm một chút được không? Nếu so sánh ra, tên tiểu tử Diêu Cảnh Trình kia cũng chẳng tử tế gì hơn, nhưng người khác lại không cảm thấy anh ta đáng ghét. Không phải, mà là khiến người ta cảm thấy không đến nỗi quá đáng ghét.” Ái Đệ nói xong liếc mắt nhìn chị một cái: "Chị, chị không thích em nhắc đến Diêu Cảnh Trình, vậy thì em không nói nữa".

Mặt đất đã bị phủ một lớp tuyết mỏng, tiếng bước chân cũng nặng nề hơn, Khánh Đệ tập trung nhìn con đường phía trước phủ đầy tuyết trắng, không nói gì. Ái Đệ không chịu được sự im lặng đáng sợ đó, đá đá lớp tuyết bám ở mũi giày, rồi nói: "Thật không thể hiểu nổi sao Diêu Cảnh Trình lại có một bà chị gái như thế, em nghe người ở lớp ghita nói, anh Khương kia mỗi khi đến lớp, chị ta còn bám lấy chạy tới đưa cơm nữa. Thật không biết xấu hổ! Chẳng qua chỉ là ưa nhìn chút thôi, đám con trai mỗi khi nhắc đến mặt lại bần thần, cứ như là chị ta mang cơm cho họ vậy!". Khánh Đệ kinh ngạc dừng lại, không ngờ những lời chua ngoa như thế lại được nói ra từ miệng của em gái mình. Áí Đệ nhận ra mình đã lỡ lời, vẻ mặt bối rối, rồi nói như giải thích: "Dù gì thì người nhà đó cũng không tốt, em nghe nói bố của Diêu Cảnh Trình phải hơn mười năm rồi không về nhà, còn sống hay đã chết không ai biết, có điều hình như đã bỏ rơi ba mẹ con họ. Chị, tóm lại chị không được có quan hệ gì với Diêu Cảnh Trình đâu đấy".

Nhìn theo cái cụp mắt của em gái, Khánh Đệ nhìn chằm chằm vào mũi giày của Ái Đệ, vệt nước bẩn từ mũi giày chảy xuống làm mờ vết chân trên tuyết, cô không biết nó còn làm bẩn thứ gì khác nữa không. “Tiểu Ái, người con gái khi đố kỵ vẻ mặt rất xấu, thật đấy.” Cô nghĩ đến tấm bằng khen bị xé vụn, mím chặt môi một lúc lâu mới nói: “Thực ra chị cũng ghen tỵ với chị ấy, có điều là bài văn chị ấy viết rất hay, hay hơn của chị. Thừa nhận người khác mạnh hơn mình không khó, khó là ở chỗ chính mình không lấy được thăng bằng, trong lòng khó chịu”. Ái Đệ thở phào nhẹ nhõm: “Chị, em cũng là vì bất bình thay chị, tại sao lần nào chị ta cũng được giải nhất, tại sao chị ta vừa học giỏi lại vừa xinh đẹp chứ?”.

Trên thế giới này có rất nhiều những câu hỏi không lời đáp. Ví dụ như: Tại sao anh lại không nhớ cô? Tại sao chị ta lại là…. của anh? “Ai cũng có phần của mình không cần phải ngưỡng mộ người khác đâu.” Khánh Đệ ngẫm lại thấy câu này có lẽ cô đang nói cho chính mình nghe thì đúng hơn, bất giác tự cười chế nhạo bản thân, phủi phủi đám tuyết vương trên mũ của em gái, nói: “Về thôi, lạnh tê hết cả chân chị rồi”. Tuyết rơi cả đêm không ngớt, đến gần sáng tuyết đã dày gần tới đầu gối. Buổi sáng tuyết ngừng rơi, sắc trời không vì thế mà sáng hơn, vẫn âm u như ngày hôm qua. Đến trưa khi hết giờ học giáo viên thông báo chiều trường cho nghỉ, Khánh Đệ và em gái về tới nhà, thấy cả gia đình cậu mợ vốn đã định về quê sáng nay vẫn đang ngồi ở ngoài phòng khách.

Trận bão tuyết quá lớn, tình hình đường xá về Dã Nam không ổn, sớm đã bị cấm. Đang thời kỳ nông nhàn, nhưng việc trong mỏ thì không thể trì hoãn, cậu của Khánh Đệ kiên quyết đòi về sáng nay, thế là sau khi từ bến xe quay lại đã chạy ra ga tàu để mua vé. Mẹ Khánh Đệ kêu hai chị em cùng bà ra ga tiễn cậu mợ. Cửa sổ phòng khách đóng chặt, mùi khói thuốc chất lượng kém cậu hút át cả hơi người bay lởn vởn trong không khí, Ái Đệ vừa bước vào cửa đã sa sầm nét mặt, nghe mẹ nói đi tiễn cậu, nó chu môi vẻ mặt không cam tâm: "Buổi chiều con còn phải đi học", nói xong bỏ vào phòng đóng cửa. Mẹ Khánh Đệ bất lực nhìn cánh cửa phòng đóng kín, vừa cằn nhằn con bé này không hiểu chuyện vừa quay sang, Khánh Đệ như ra hiệu. Khánh Đệ là chị lớn, việc trong nhà có gánh vác nhiều hơn một chút cô cũng sớm quen, không cần mẹ phải lên tiếng, tự động cầm hành lý trên sàn nhà lên.

Dã Nam là thị trấn nhỏ, chỉ có một chuyến tàu chậm sẽ dừng ở ga đó, nên có muộn cũng là chuyện bình thường. Bốn phía phòng chờ ở ga tàu đều hút gió, càng ngồi lâu càng thấy lạnh, Khánh Đệ thấy mẹ và mợ mãi chưa quay lại, nói với cậu một tiếng rồi đi về phía nhà vệ sinh. Trên tay mẹ cô là một tập giấy bạc một trăm tệ, đang đứng cạnh bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh đẩy qua dúi lại cho mợ. Mẹ cô tích góp được số tiền này cũng không dễ dàng gì, nhưng chuyện nhà cậu thì không thể không giúp. Khánh Đệ chỉ sợ nếu để bố biết được, trong nhà sẽ lại nổi một cơn sóng gió lớn. Khánh Đệ vừa bước một chân vào, thấy mợ đang cầm xấp tiền đó, cô vội rút chân ra. Mợ nhét tiền vào túi áo, nói với mẹ: "Chị à, em thay chồng em và các cháu cảm ơn chị. Em cũng biết chị không dư dả gì, trước kia…”.

Trước kia khi mẹ cô mang theo hai chị em về Dã Nam như đi chạy loạn, mợ tay xoa xoa cái bụng đã to lồ lộ nhìn ba mẹ con đang ngồi trên cái giường bằng gỗ phản của bà trước kia, thở dài nói “Căn phòng này nhỏ, thêm vài người nữa đi lại cũng khó khăn...nếu chị không chê, thì cứ ở lại mấy ngày". Khánh Đệ từ từ quay về chỗ cậu, thấy đứa em họ đang nằm gọn trong lòng bố, mắt nhắm hờ, cô thò tay vào túi lấy ra một chiếc kẹo dúi vào tay nó, dỗ dành nói: "Đừng ngủ, ngủ là cảm lạnh đấy". Cậu cúi đầu nhả khói thuốc, nói: "Khánh Đệ, trời lạnh lắm, về với mẹ đi".

“Không sao đâu, cậu." Cô không giỏi ăn nói, cậu cũng là người vụng về, nên cả hai nhất thời im lặng. Ánh mắt Khánh Đệ di chuyển từ chiếc quần bạc màu bám đầy tàn thuốc lên trên những ngón tay đã bị khói thuốc ám vàng, điếu thuốc cậu đang kẹp ở tay cháy tới tận phần đầu lọc đã không còn cháy thêm được nữa, nỗi oán trách trước đó phút chốc tiêu tan: "Cậu... mọi người sống vẫn ổn chứ ạ?". Cậu cô lúng túng gật đầu: "Vẫn ổn, mọi người vẫn ổn, chỉ lo cho mẹ cháu…” Khánh Đệ hiểu điều mà cậu đang lo lắng, cô cố nặn ra một nụ cười rồi đáp: "Mẹ đã có cháu và Ái Đệ".

Cậu cô lại gật đầu, định nói gì đó rồi lại thôi. Khánh Đệ liền lảng sang chuyện khác: "Còn chưa thấy loa thông báo là tàu sẽ đến muộn bao lâu ạ?". Cô ngẩng đầu lên định nhìn chiếc đồng hồ điện tử treo trên cao, chính giây phút ấy, cô đã nhìn thấy Khương Thượng Nghiêu. Khương Thượng Nghiêu mặc bộ đồng phục màu xanh sẫm dành cho nhân viên nhà ga, gọn gàng sạch sẽ, dáng người cao lớn. Anh đi men theo dòng người đang xếp hàng tay cầm hành lý bên ngoài cửa sổ, lúc đó Khánh Đệ cho rằng anh đang đi về phía cô, tự nhiên thấy vui lạ, trái tim như bị bóp nghẹt, không thở nổi. Nhưng ngay sau đó, cô thấy anh chau mày, quét mắt nhìn đám người đang đứng dựa vào tường, rồi chuyển hướng nhìn. Khánh Đệ ngồi xuống ghế, ngẩn người chăm chăm dõi theo bóng anh, sự vui mừng tột độ vừa rồi cũng nguội lạnh dần.

Nhưng khi cô còn chưa kịp thu lại ánh mắt buồn bã thất vọng của mình, đối phương đột ngột quay người lại, cô và Khương Thượng Nghiêu bốn mắt nhìn nhau. Trong ánh mắt anh vừa có sự nghi hoặc vừa như đang suy nghĩ, ngay sau đó khóe miệng chợt khẽ cong lên, mỉm cười đi về phía cô. Tim Khánh Đệ đập thình thịch, bước chân anh càng gần, trái tim cô đập càng nhanh. Cô cố gắng bình tĩnh nhớ lại nụ cười lúc bình thường của mình như thế nào, nhưng khi cố gắng để thể hiện thì cơ thịt như cứng lại, vì vậy càng hoảng hơn. "Bạn của Cảnh Trình phải không?", anh tiến lại gần hỏi,

Khánh Đệ đứng bật dậy, lúc ấy mới nhận ra mình phản ứng hơi thái quá, bộ dạng anh lúc này rõ ràng là đang rất muốn cười. "Anh Khương.” "Thẩm..." "Thẩm Khánh Đệ." Cô khẽ lên tiếng nhắc anh, ra sức gạt bỏ cảm giác thất vọng đang nổi lên trong tim.

"À, quên mất.” Anh thật thà thừa nhận, cười rất tươi: "Em đi đâu thế?". "Em ra tiễn cậu về quê." Cô thông báo xong không kìm được bèn hỏi: "Anh làm ở đây ạ?". Anh vừa gật đầu chào cậu Khánh Đệ một câu "Chú ạ" thì mẹ và mợ cô cũng vừa quay lại, cả hai người đều nhìn Khánh Đệ với con mắt hết sức hiếu kỳ. Khánh Đệ đỏ bừng mặt giới thiệu đây là anh trai của bạn học, anh rất thoải mái chào mấy tiếng "Cô ạ", rồi tự giới thiệu mình đang làm ở Cục đường sắt.

Mợ cô buông lời nhận xét: "Cậu nhóc ngoan quá, rất lễ phép", vừa nghe xong mặt Khánh Đệ như đỏ thêm vài phần, bàn lay đút trong túi áo cũng nóng rực. "Anh..." Cô vắt óc cũng không nghĩ ra đề tài gì để nói. "Mọi người đi chuyến mấy giờ ạ?" Anh hỏi.

Cô nói thời gian, Khương Thượng Nghiêu lại chau mày theo thói quen, nói: "Em đợi ở đây, anh đi hỏi giúp em". Tàu đi Dã Nam không có giờ chính xác, chỉ biết là sẽ chuyển bánh vào buổi tối. Khánh Đệ nói cảm ơn, rồi cúi đầu, mượn cớ đó để giấu đi sự lưu luyến không nỡ rời xa đang tràn ra của bản thân. "Ở đây lạnh quá."

"Dạ?!" Cô cứ nghĩ anh sẽ nói lời tạm biệt. "Lạnh quá, ở đây ấy." Anh nhìn xung quanh: "Anh sẽ tìm cho mọi người một chỗ để ngồi". "Không cần phiền anh thế đâu." Khánh Đệ vừa nói xong lập tức cảm thấy hối hận, cô ao ước được cùng anh đứng trong cái se lạnh của gió, dù chỉ một giây, dù chỉ thêm một giây nữa thôi.

Anh cười: "Không phiền", mấy năm trước khuôn mặt anh vẫn còn tròn tròn rất trẻ con, giờ các nét đã cứng cáp mạnh mẽ, nhưng dáng vẻ bình thản thì vẫn như trước kia. Anh đưa tất cả mọi người đi đến cuối sảnh, dừng lại ở một căn phòng có cửa kính, phía trên tay cầm của cửa có ghi dòng chữ "Phòng đợi dành cho khách VIP". Một cô mặc đồng phục ngồi bên ngoài chắc là người quen của anh, anh đi đến cạnh người đó nói vài câu, thấy cô ta vỗ vỗ đầu anh, quay sang nhìn cả nhà Khánh Đệ mỉm cười gật đầu, ý bảo họ vào trong. "Đây là đồng nghiệp cũ của mẹ anh", anh nói: "Trong này có điều hòa, có mỳ ăn liền nữa, anh đã nói với cô Vương rồi, khi nào chuyến tàu đi Dã Nam đến, cô ấy sẽ vào thông báo cho mọi người".

Khánh Đệ cảm ơn rối rít, anh chỉ mỉm cười đáp: "Cảm ơn gì chứ? Anh đi trước đây, nếu rảnh thì cùng Cảnh Trình đến chơi nhé". Cô cười ngượng ngập, dõi mắt nhìn theo bóng lưng anh, từ từ nhớ lại cảm giác bối rối và xấu hổ vào giây phút khi đầu ngón tay mình khẽ chạm vào Khương Thượng Nghiêu, lúc anh đưa hành lý cho cô. Cô nắm chặt tay đút vào túi áo, lưu lại chút hơi ấm còn vương trên ấy, cứ như thế, trái tim cô chìm đắm trong tâm trạng ngọt ngào vui sướng..