Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 70

Chương 70.

Buổi chiều, xe về đến Vấn Sơn. Trong phòng dành cho bệnh nhân nặng của bệnh viện thành phố, Khương Phượng Anh nghe thấy tiếng bước chân liền đứng bật dậy. Có lẽ hai ngày nay chưa được chợp mắt, bà lảo đảo, cậu của Khương Thượng Nghiêu nhanh chóng đến đỡ chị đứng vững. Khương Phượng Anh cũng đã gần sáu mươi tuổi rồi, sống qua nửa đời người, hai năm không gặp, trông bà càng già hơn. Nhìn Khánh Đệ bước tới gần, miệng bà mấp máy, khóe mắt ướt nhòe, nắm lấy tay Khánh Đệ, lúc lâu sau, lòng cảm khái biến thành câu hỏi thăm đơn giản: "Con về rồi".

Sự bỏ đi hai năm trước của Khánh Đệ có vẻ như là một quyết định đột ngột, cô thấy rất có lỗi với bà và mẹ Khương Thượng Nghiêu. Khánh Đệ băn khoăn không dám gọi một tiếng "Cô”, sợ cách xưng hô xa cách đó khiến người ta đau lòng. Hơi nóng trong lòng bàn tay giờ bỗng chuyển lên tim, cô chăm chú nhìn người phụ nữ đối diện, không sao thốt nên lời. Nhìn qua cửa kính vào phòng bệnh, bà vẫn trong tình trạng hôn mê, mu bàn tay đang truyền dịch gân xanh nổi vằn vện bên cạnh những đốm đồi mồi của người già. Đôi tay ấy đã từng dạy cô trồng hoa, đôi tay đã đeo vòng và nhẫn đính hôn cho cô. Vẫn là đôi tay này, vào ngày cô chuẩn bị bỏ đi, run rẩy đưa lên lau nước mắt cho cô, lo lắng hỏi: “Khảnh Đệ, sao thế? Nghiêu Nghiêu bắt nạt cháu à?". Nước mắt Khánh Đệ không kìm được lăn dài xuống gò má, Khương Thượng Nghiêu đứng cạnh hỏi: "Bà thế nào rồi ạ?".

"Sau khi tan máu là bắt đầu truyền dịch, vừa rồi nghe tiếng mí mắt có động đậy. Bác sĩ nói cũng may đã đưa vào viện kịp thời, có điều tuổi bà đã cao, tình hình thế nào còn phải theo dõi thêm vài ngày nữa." Em họ Khương Thượng Nghiêu đứng bên cạnh trả lời. Mợ Khương Thượng Nghiêu thấy anh quay về liền thở phào nhẹ nhõm, đẩy thuyền theo nước: "Theo dõi thêm, có lẽ không xảy ra chuyện gì lớn đâu. Nghiêu Nghiêu về rồi, Hiền Hiền đi làm đi, xin nghỉ phép một ngày chẳng biết bị trừ bao nhiêu nữa". Khương Thượng Nghiêu phớt lờ vẻ mặt ngượng ngùng của cậu quay sang dỗ dành mẹ về nhà nghỉ, Khánh Đệ lau nước mắt, đứng bên cạnh cũng khuyên vào: "Cô, cô về nhà ngủ một lát đi, có chúng cháu ở đây rồi".

Mợ Khương Thượng Nghiêu lập tức giậu đổ bìm leo: "Cũng phải, có con trai con dâu chị ở đây trông bà rồi, còn gì không yên tâm nữa. Khánh Đệ, lần này về sẽ không đi nữa chứ?". Trước kia cô cũng đã từng gặp mợ Khương Thượng Nghiêu, Khánh Đệ nghe vậy cũng chỉ cười đáp lễ, Khương Phượng Anh lúc này cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà tính toán với em dâu, đành dặn dò mấy câu rồi cùng cả nhà em trai ra về. Chẳng lâu sau, Đại Lỗi và Tiểu Đặng đưa mọi người về đã trở lại, vào căn phòng nhỏ thấy Khương Thượng Nghiêu đang ngồi xiêu xiêu vẹo vẹo phía đầu ghế sô pha nhắm mắt ngủ, họ liền rón rén lại gần. Đại Lỗi khẽ nói: "Chị dâu, ăn chút đồ đã".

"Hai người ăn gì chưa?" Ngửi thấy mùi cháo thơm phức, Khánh Đệ mới nhận ra mình rất đói. Mở ra xem, một đĩa cơm rang, một bát cháo tổ yến, túi đựng bên ngoài có logo của khách sạn Vấn Sơn. "Hai người vẫn còn nhớ tôi thích ăn thứ này sao?" "Bọn em ăn rồi, mỗi người một bát to, còn mang về cho anh Khương một bát, chị dâu thích ăn cháo, à, còn cả nhà em nữa." Bộ dạng ngượng ngùng của Lưu Đại Lỗi khiến Khánh Đệ tò mò: "Nhà em? Đại Lỗi, anh kết hôn rồi à?".

Tiểu Đặng cười khẽ, đấm Đại Lỗi một cái, nói: "Anh ta đang mong". "Đâu phải mình tôi mong." Lưu Đại Lỗi không chịu, "Cô ấy không mong, sao lại cầm thẻ lương của tôi? Đây chẳng phải vì lo cho tương lai của chúng tôi sao? Chị dâu, chị nói xem có đúng không? À, cũng cùng một trường với chị dâu đấy, sau này sẽ làm giáo viên". Khánh Đệ mở to đôi mắt, buông lời tán thưởng: "Thật không ngờ đấy. Đại học Sư phạm Nguyên Châu à?".

Đại Lỗi rụt rè gật đầu: "Sang năm tốt nghiệp rồi". "Có cơ hội gặp nhau một chút." Khánh Đệ thổi thổi cháo, "Đúng rồi, Phúc Đầu có khỏe không?". "To bằng nửa con bò, chị nói nó có khỏe không? Nuôi ở khu mỏ, ngày nào cũng ăn cả mâm thịt."

"Thế thì tôi yên tâm rồi. Cũng chẳng biết có thời gian về Dã Nam thăm cậu mợ không, tiện đi thăm Phúc Đầu luôn." Khương Thượng Nghiêu từ trước tới nay vẫn không mấy nhẫn nại và yêu thương Phúc Đầu. Thời gian đầu sau khi đi, cô dặn Ái Đệ nếu có thời gian thì mang Phúc Đầu đến nhà cậu gửi, nào ngờ bảo vệ khu mỏ nhận lệnh ngăn cản, trong lúc cãi vã, Ái Đệ nổi điên, chạy về studio ảnh cưới ở Vấn Sơn lấy album ảnh, cắt hết toàn bộ xong gửi những bức ảnh Khương Thượng Nghiêu thiếu cánh tay, thiếu chân về lại khu mỏ. Giờ nhớ đến chuyện ấy, Khánh Đệ vẫn thấy đau đầu.

"Chị dâu, lần này chị sẽ không đi nữa chứ?” Cuối cùng Đại Lỗi cũng không kìm được câu hỏi ấy, thấy Tiểu Đặng đứng cạnh húng hắng ho, cậu ta vờ như không nghe thấy, buồn rầu nói: "Thằng cha pêđê đó có gì hay? Cứ tưởng lợi hại lắm, nhìn thì cũng đẹp trai đấy, nhưng bộ dạng giống như đàn bà vậy. Hiếm khi anh Khương đang lửa giận phừng phừng mà có thể kìm nén lại được". Khánh Đệ từ từ buông chiếc thìa trong tay xuống, vẻ mặt trịnh trọng: "Chu Quân là bạn thân của tôi, đừng nói linh tinh! Hơn nữa, những chuyện này không liên quan gì tới anh cả, cũng chẳng liên quan tới anh Khương của anh". Thấy Đại Lỗi ngượng ngập, cô dịu giọng, chuyển đề tài: "Tôi nhất định phải quay về đó. Cuối tháng này thi nghiên cứu sinh rồi, thi đỗ tôi sẽ học tiếp ba năm". Đại Lỗi trợn mắt: "Thế có nghĩa là sau này chị sẽ không trở lại nữa à?".

Giọng cậu ta quả thực có hơi to, Khánh Đệ sợ sẽ kinh động đến Khương Thượng Nghiêu đang ngủ say, quay đầu lại nhìn, bắt gặp anh đang nhìn mình chằm chằm. Ánh mắt ấy chứa đựng quá nhiều tâm trạng, thâm trầm phức tạp, cho dù nhanh chóng quay mặt đi, trái tim Khánh Đệ vẫn nhói đau khó kiềm chế. "Có đồ ăn à?" Cô nghe thấy giọng anh trầm ấm, lại nghe thấy tiếng động, biết anh đang ngồi thẳng dậy.

Khánh Đệ trầm lặng cúi đầu ăn hết bát cháo, lòng vẫn nhói buốt vì sự đau khổ giằng xé trong ánh mắt ấy, nhưng cô cũng sợ vẻ lạnh lùng của ánh mắt kia. Thời gian đã hai năm rồi, người lạ rất đỗi quen thuộc này đã không còn là người mà cô có thể nắm bắt được suy nghĩ và hành động nữa, Khánh Đệ cân nhắc hồi lâu, rồi mở miệng nói: “Chu Quân là bạn thân của em, không phải như anh nghĩ đâu, anh đừng làm khó anh ấy". Khương Thượng Nghiêu liếc cô một cái: "Không liên quan gì tới anh". Khánh Đệ nghe thấy thế, hơi thở như tắc nghẹn, không để ý tới Lưu Đại Lỗi ngồi bên cạnh đang cố che giấu vẻ mặt không biết nói sao, chỉ chăm chú nhìn Khương Thượng Nghiêu cúi đầu ăn, hồi lâu mới buông lời đáp khô khốc: "Vậy thì tốt".

Buổi tối, Khương Phượng Anh mang cơm vào. Đến nửa đêm, cuối cùng bà cũng khôi phục được một chút ý thức. Nhìn Khánh Đệ ngồi bên giường, đôi mắt già nua mờ đục của bà như sáng bừng lên, cổ họng khẽ phát ra tiếng nói, giơ tay nhưng không sao giơ cao nổi, nửa khuôn mặt giật giật miệng mỉm cười. "Bà..." Khánh Đệ áp tay mình lên bàn tay khô gầy của bà, không nói nên lời. Khương Phượng Anh áp sát vào tai mẹ nói lời động viên: "Là Khánh Đệ, Khánh Đệ về thăm mẹ, mẹ phải mau khỏe đấy".

Khóe miệng bà khẽ run, ánh mắt dịu dàng như được an ủi. Bao ngày thấp thỏm lo lắng, giờ nhìn người mẹ già nặng nề chìm vào giâc ngủ, cuối cùng Khương Phượng Anh cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, khẽ lau nước mắt, sau đó khuyên hai người: "Về nhà ngủ đi, trông hai ngày rồi, buổi tối mẹ trông cho". Ánh mắt Khương Thượng Nghiêu nhìn về phía Khánh Đệ, cô cố tình né tránh. Đi khỏi đây thì chỉ có thể cùng quay về căn hộ mới đã sửa sang xong, cô vốn định tìm một nhà trọ nhỏ cạnh bệnh viện nghỉ tạm, nên vội vã từ chối khéo: "Cô, cháu ở đây với cô, nếu buồn ngủ cháu sẽ ra ghế sô pha bên ngoài chợp mắt một lát".

Bà Khương đang định khuyên thêm, nhưng Khương Thượng Nghiêu đã nói: "Nhị Hóa đã đặt cho em một phòng ở khách sạn đối diện bệnh viện này, anh đưa em qua đó". Không có sự cho phép của anh, Đại Lỗi sao dám tự ý quyết định, như thế cũng hợp lý, đúng với ý cô. Khánh Đệ đáp: "Vâng". Sắp xếp đồ xong, cô cố ý giữ khoảng cách với anh, khách sáo nói: "Anh cũng về ngủ một giấc đi, mắt đỏ hết cả rồi". Đôi mắt đỏ vằn đó, ánh mắt khó đoán biết đó, vẻ mặt lạnh lùng đó đều khiến trái tim cô không thể bình tĩnh được.

Anh dựa người vào cửa nhìn cô, bao nhiêu lời muốn nói còn đang ngập ngừng nơi cổ họng, dường như khó có thể kìm nén được sự hỗn loạn ấy, bèn hắng giọng, nói: "Có gì gọi điện cho anh". Sau khi đi ra, Khương Thượng Nghiêu đứng ngoài hành lang, hy vọng cánh cửa kia sẽ lưu luyến mở ra, một giây, hai giây, ba giây... Cuối cùng, cửa thang máy phía cuối hành lang bỗng "Tinh" một tiếng, từ từ mở ra. Anh do dự, bàn tay giơ cao rồi lại nặng nề buông xuống, buồn bã rời đi.

Ngày hôm sau, bệnh tình của bà có chút tiến triển, không cần dùng máy thở nữa, có thể nghe rõ âm thanh yếu ớt phát ra từ cổ họng: "Khánh Đệ". Biết bà vốn ưa sạch sẽ và thích dọn dẹp, Khánh Đệ giúp bà rửa mặt chải đầu. Bà hơi nghiêng đầu, nhìn cô qua khóe mắt, cố gắng nở nụ cười với cô. Nước mắt Khánh Đệ bất giác giàn giụa, giọng nói pha lẫn những tiếng sụt sịt: "Cháu rất khỏe, bà yên tâm. Đợi bà khỏe lại, cháu đón bà qua chỗ cháu chơi". Bà mê man nói được mấy từ "Cháu...", sắc mặt như mong đợi, Khánh Đệ đoán được ý bà, bèn lắc đầu, phớt lờ ánh mắt như đang nhìn xuyên thấu tâm can cô từ phía sau, nói thật: "Cháu còn phải học nữa, không có tâm trạng nghĩ tới chuyện đó, một mình cháu rất thoải mái".

Bà thở phào một hơi, sau đó lại nhìn cô thương xót. Khánh Đệ cố cười: "Cháu thật sự rất tốt mà. Bán quần áo, viết văn, tiền kiếm được đủ nuôi sống mình. Buổi tối đến trường đại học bên cạnh nghe dự thính, thỉnh thoảng còn được xem một hai bộ phim. Bà yên tâm, bà nhé?". Đợi bà ngủ say, Khánh Đệ gọi điện cho em gái, buổi chiều Ái Đệ cùng mẹ đến bệnh viện thăm bà. Hai năm không gặp con, mẹ Khánh Đệ đương nhiên khóc lóc sướt mướt, nhìn bà lão nằm trên giường bệnh, mặt mày đau khổ thở dài liên tục, cằn nhằn Khánh Đệ: "Cuộc sống yên ổn thì không sống, đi xa như thế. Thời gian hai năm này, nói không chừng bà đã có phúc được bế chắt rồi, dù sau này nhắm mắt cũng chẳng có gì phải nuối tiếc".

Cũng giống như trước đây mỗi khi đối diện với sự bất lực của mẹ, lần này Khánh Đệ cũng vẫn trầm mặc như thế, chỉ có điều cô im lặng vì quá chua xót. Ái Đệ liếc nhìn chị gái đang cúi gằm mặt, giọng trách cứ mẹ: "Xem mẹ kìa, những lời đó cứ quanh quẩn nói đi nói lại, mẹ không thấy chán à?". Khánh Đệ đưa cho em gái số tiền mình mang về, "Cứ cầm lấy trước, sau này có chị sẽ gửi vào tài khoản của em".

Ái Đệ lập tức từ chối: "Chị ở bên ngoài khó khăn vất vả, tiết kiệm được chút tiền có dễ gì đâu?". "Bảo em cầm thì cứ cầm đi. Chị có phải vì em đâu, vì mẹ chúng ta." Khánh Đệ không tiện phân trần, liền nhét tiền vào túi Ái Đệ, thở dài: "Sớm mua nhà rồi đón mẹ ra ngoài ở nhé". Hai năm nay, Ái Đệ chẳng có dấu hiệu mang thai gì, nhà chồng ba thế hệ sống chung, quan hệ mẹ chồng nàng dâu, chị chồng em dâu khó có thể tốt đẹp được, cãi vã liên miên. Mặc dù trong điện thoại, Ái Đệ chẳng kể chi tiết, nhưng người con gái từng một thời nhan sắc rực rỡ giờ đã chất chứa ưu phiền, bộ dạng cố làm ra vẻ hạnh phúc trước mặt, khiến người làm chị như cô không khỏi xót xa.

"Năm nào cũng muốn mua nhà, năm nào giá nhà cũng tăng." Ái Đệ cười khổ, "Chị thì sao? Phải giữ lại một ít mà nộp học phí chứ?". "Cũng chẳng biết có thi đỗ không, còn phải nửa năm nữa, thi đỗ, chị cũng có cách khác." Tiễn em gái và mẹ xuống lầu, vừa lúc gặp mẹ Khương Thượng Nghiêu. Từng là hai bà thông gia, giờ mặt đối mặt, cả hai đều không giấu nổi vẻ gượng gạo, cùng thở dài.

Quay lại phòng bệnh, bà Khương ngập ngừng hỏi: "Bà thông gia... Mẹ cháu sao không ngồi thêm chút nữa?". "Mẹ cháu vội về nhà nấu cơm, việc làm ăn của Tiểu Ái cũng không thể bỏ đó quá lâu." Khánh Đệ giải thích, "À phải rồi, cô ơi, anh Khương nói công ty có chút việc, tối mới đến". "Ngày nào cũng không ở nhà, ở nhà thì trốn trong phòng một mình." Bà Khương đưa cho Khánh Đệ quả quýt đã bóc vỏ, buồn rầu nói: "Cũng tại cô, mỗi lần tức lên lại chẳng thể khống chế được, đánh rất đau".

Khánh Đệ im lặng không nói gì, chỉ chăm chú bóc sơ bên ngoài quả quýt. Bà Khương thầm than trong lòng, con bé này có lẽ thật sự không định quay về rồi. Chẳng nóí chẳng rằng, rất giống với tính khí bướng bỉnh của bà, hoàn toàn không cho bản thân một con đường lui. Phụ nữ bướng bỉnh cũng đồng nghĩa với việc phải chịu tội, nghĩ đến cảnh cô trốn tới một nơi xa xôi, lòng thương xót: "Khánh Đệ, hai năm nay có ổn không?". "Ổn ạ." Khánh Đệ nhìn người phụ nữ trước mặt cười, "Thời gian đầu cháu còn chưa quen, cũng may có bạn học giúp đỡ. Sau đó, bạn cháu ra ngoài thuê nhà ở với bạn trai, cháu cũng chuyển ra. Giờ đang ở gần Học viện Điện ảnh, quen rất nhiều bạn, chuẩn bị thi nghiên cứu sinh ạ". Những ngày tháng sống trong căn hộ dưới tầng hầm gần Học viện Điện ảnh là thời kỳ đen tối nhất với cô, nhưng cũng từ đó, trái tim khô héo vì yêu, trái tim bị tàn phá nặng nề của cô đã từ từ hồi sinh.

Các căn nhà trọ xung quanh đa phần là nữ sinh chuẩn bị thi đại học. Trên hành lang thường xuyên bắt gặp những thân hình mảnh dẻ đang tập ép chân, đi ra đi vào đều đụng phải những bộ mặt trẻ trung tự tin, tiếng cười tiếng nói vang lên không ngớt. Bầu không khí luôn luôn tràn ngập mùi hương của son phấn. Cô đã học theo các bạn cùng phòng cách đánh phấn trang điểm, cách trà trộn vào lớp để xem phim. Trốn trong góc khuất của phòng chiếu phim trong Học viện Điện ảnh, đợi ánh sáng từ từ trải các mảnh đời khác nhau lên màn bạc, lần đầu tiên cô đã tập trung toàn bộ sự chú ý và hòa mình vào những buồn vui hợp tan trong đó. Sau này, cô dần dần khống chế tâm trạng để không bị cuốn theo những cảm xúc ấy, mà quan sát và cảm nhận sự hỗn độn của tính cách mỗi nhân vật trong từng câu chuyện, sự nặng nề của cuộc sống, sự cảnh tỉnh của tinh thần. Mỗi một phút giây trải nghiệm, cô đều cảm thấy đau đớn.Nhưng, khi nỗi đau ấy qua đi, cô lại được đích thân chứng kiến quá trình lành lại của tâm hồn.

Trong mấy tháng ấy, lần đầu tiên Khánh Đệ ý thức được rằng cuộc sống hơn hai mươi năm qua của mình thật nhạt nhòa và cằn cỗi, đồng thời cũng đột nhiên nhận ra, cô đang đứng rất gần giấc mơ của mình. "Vậy... không định quay về nữa phải không?" Khương Phượng Anh cũng đã có tuổi rồi, bà dần dần cảm thấy chẳng còn mặn mà với nhân thế nữa, bao nhiêu người xuất hiện, rồi bao nhiêu người ra đi, không nằm ngoài kết cục phân ly. Nhưng nhớ những ngày xưa, Khương Phượng Anh vẫn không tránh khỏi buồn bã: "Bọn trẻ các con, từng đứa, từng đứa bỏ đi... Khánh Đệ, xin con hãy nghĩ lại, bản tính của Nghiêu Nghiêu không xấu, từ nhỏ nó đã là đứa hiểu chuyện, chỉ nhất thời mê muội mà thôi". Tay bà Khương khẽ run rẩy, ánh mắt thể hiện rõ sự cầu khẩn, Khánh Đệ chỉ biết nắm lấy tay bà, cắn chặt môi, nhưng cuối cùng vẫn kiên quyết nói: "Cô, cháu xin lỗi".

.