Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 71

Chương 71

. Nhớ lần trước khi hai người gặp nhau ở bến xe đối diện với trại giam Dã Gia Sơn, Khánh Đệ đã nói với bà Khương rằng "Cô, cháu xin lỗi, cháu không thể hứa với cô". Cô kiên quyết không từ bỏ. Lần này cũng vẫn câu nói ấy, Khánh Đệ kiên quyết không quay đầu.

Một thứ tình cảm bị thời gian chia cắt ở hai bờ con nước, cô hôm nay và cô của ngày xưa đứng hai bên bờ nhìn nhau, không phải không buồn đau. Khánh Đệ đi dạo quanh Vấn Sơn. Cảnh vật ở thành phố nhỏ này vẫn thế, có điều trên đường xuất hiện nhiều loại xe của thương hiệu nổi tiếng hơn. Cô bỗng nhận ra mình đang bước về hướng khu tập thể đường sắt, bất giác dừng chân lại. Là cảm giác xa cách mà gia đình cậu Khương Thượng Nghiêu vừa rồi mang đến khiến cô nảy sinh ý định đi về nơi mình đã từng rất thân thuộc ấy, hay do cảm giác nuối tiếc vẫn chưa thể buông tay? Nhìn khắp nơi xung quanh, Khánh Đệ đang đứng trước Cung Văn hóa Đường sắt. Vẫn vắng vẻ như chín năm về trước, khi ấy, cũng chính nơi này, bốn người bọn họ đã đứng đợi cô từ từ xuất hiện trong bóng tối. Hai người họ tay đan chặt vào nhau, tình cảm ngọt ngào như chẳng quan tâm tới ánh mắt của người khác, hình ảnh đó đã từng giày vò trái tim hèn nhát tự ti của cô không biết bao nhiêu lần, cho tới tận khi cô và anh có được cái ôm hôn đầu tiên ở thôn Nam, ánh bình minh chiếu sáng trái tim người con gái đang yêu, lúc ấy sự ảm đạm trong tình cảm của cô mới dần được dỡ bỏ.

Tất cả đều đã qua rồi. Khánh Đệ lặng lẽ cúi đầu quay lại, bất chợt nghe thấy tiếng ai đó gọi: "Nhạn Lam". Cô cứ nghĩ mình đang hoang tưởng, nhưng khi tiếng gọi gấp gáp thứ hai vang lên, cô kinh ngạc quay đầu. Cung Văn hóa Đường sắt vào khoảng bảy, tám giờ tối, những đám đông loanh quanh trước rạp chiếu phim, một người phụ nữ trung niên vừa cất tiếng gọi "Nhạn Lam" vừa đuổi theo, rồi vội vã kéo áo cô gái phía trước lại.

Bóng dáng quen thuộc khiến Khánh Đệ dừng bước, ngay sau đó cô cũng chạy đuổi theo. Cô gái bị túm áo kia tóc buộc cao, mặt đỏ bừng cố giằng ra khỏi người đang túm chặt áo mình. Người phụ nữ trung niên cố gắng níu chặt, cầu khẩn: "Nhạn Lam, về nhà với mẹ đi. Mẹ làm nhiều món lắm. Con xem". Một tay lần tìm trong túi áo, nhưng chẳng có gì: "Con xem, con xem, rất nhiều tiền, đều dành mua đồ ngon cho con và Trình Trình đấy". Tim Khánh Đệ đập thình thịch, chạy lên mấy bước, chỉ nghe thấy cô gái ấy khẽ tiếng giải thích: "Bác nhận nhầm người". Hai người đi cùng cô gái cũng nói: "Bác gái này, đầu óc bác có vấn đề à, giữ bừa người trên phố thế".

Mặc cho những người xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ, người phụ nữ trung niên vẫn cầu khẩn không thôi, tay bà túm chặt nhất quyết chẳng buông. Có lẽ bà túm chặt quá, cô gái kia đau tới mức chảy cả nước mắt "Cháu không quen bác". Một người đi cùng cô ấy không thể kiên nhẫn được hơn, giơ tay ra đẩy, người phụ nữ trung niên bị đẩy lùi về phía sau mấy bước, sững lại, miệng gào khóc gọi tên "Nhạn Lam" rồi lao về phía trước. Trong nháy mắt, trái tim Khánh Đệ nhói đau, liền lao đến kéo người phụ nữ lại: "Cô Diêu".

Người đang vùng vẫy trong lòng cô lúc này chẳng phải mẹ của Nhạn Lam sao? Có thể nhìn thấy bà được chăm sóc khá tốt, quần áo sạch sẽ, hai má đỏ hồng, chỉ có thứ duy nhất trông khác người thường là đôi mắt. Đôi mắt với những tia sáng hoảng loạn, nhìn chằm chằm cô gái có đuôi tóc buộc cao xa xa phía trước, tướng mạo rất giống Nhạn Lam. Đối phương có lẽ bị làm cho sợ hãi, lùi về phía sau mấy bước, một người đứng bên cạnh cô gái đó lại lên tiếng chỉ trích Khánh Đệ: "Phiền cô, nhà có người điên thì giữ cho kỹ, đừng để người ta trốn ra ngoài dọa người khác".

Khánh Đệ chẳng thèm để ý tới anh ta, miệng liên tục nói: "Xin lỗi", tay ôm chặt mẹ Nhạn Lam đang chực nhảy vọt ra ngoài, tay kia cuống cuồng lục tìm di động trong túi áo. Số điện thoại ấy sớm đã khắc sâu trong đầu cô, vừa bấm gọi một giây đã thấy đối phương trả lời, Khánh Đệ chưa kịp nói gì, miệng hét lên một tiếng, mẹ Nhạn Lam cắn vào tay cô một cái, gào thét: "Nhạn Lam", rồi lao vào đám người phía trước ôm lấy cô gái kia. Khương Thượng Nghiêu có lẽ cũng đang đi tìm người., nghe tiếng gọi thảng thốt "Nhạn Lam" vọng vào điện thoại, chỉ hỏi cô: "Đang ở đâu?".

"Cửa Cung Văn hóa Đường sắt." Khánh Đệ vừa trả lời vừa cất bước chạy đuổi theo. "Anh sẽ đến ngay, em đừng ở gần cô ấy quá." Khánh Đệ chạy qua quán trà sữa và cửa hàng kẹo, theo sát mẹ Nhạn Lam. Mất dấu cô gái giống con gái mình, mẹ Nhạn Lam càng lúc càng đau lòng, ánh mắt thất thần, dáo dác nhìn về phía trước, từng bước, từng bước đến chỗ quầy bán vé.

Chỗ bán vé bây giờ không còn giống như hồi bà còn làm nữa. Bên trong là một dãy máy tính, trên màn hình hiện Iên số ghế và hàng ghế còn trống. Bà nhìn xung quanh, sau đó ngồi xổm xuống phía dưới cửa sổ, lục tìm trong thùng rác bên cạnh, sau đó kinh ngạc như phát hiện ra thứ gì đó. Khánh Đệ tiến sát lại nhìn, thì ra là mấy tấm vé đã bị xé nát. "Mua vé à?" Mẹ Nhạn Lam đột nhiên quên mất cô là người vừa ngăn cản bà, nhìn Khánh Đệ cười hiền hòa: "Hihi, đây, đây". Khánh Đệ dùng tay che nửa mặt, nước mắt chảy qua các kẽ ngón tay, một tay run run đưa ra, thận trọng cầm lấy mấy tấm vé nghẹn ngào: "Cảm ơn".

Di động đổ chuông, Khương Thượng Nghiêu hỏi: "Đang ở đâu? Anh đến rồi". "Đang ở chỗ bán vé, em trông đây rồi." Đầu dây bên kia ngập ngừng vài giây, rồi khẽ hỏi: "Có phải cô Diêu đánh em không?".

Khánh Đệ khịt khịt mũi, lắc đầu nói: "Không, em không sao". Khi tìm thấy họ, Khánh Đệ đang lục tìm thùng rác cùng mẹ Nhạn Lam. Người ngồi xổm, người ngồi bệt, họ thỉnh thoảng nhìn nhau phá lên cười, khiến những người xung quanh phải ngoái đầu nhìn lại. Khương Thượng Nhiêu nhìn quanh một lượt thấy mấy người bảo vệ đi về phía họ, Đại Lỗi không đợi anh lên tiếng, đưa hai người anh em bước lên cản lại. Khương Thượng Nghiêu chầm chậm đi tới, cũng ngồi xổm xuống, cười khúc khích hỏi: "Đang làm gì thế?".

Nụ cười rạng rỡ của anh thân thuộc như ngày nào, Khánh Đệ khẽ sững lại: "Bán vé mà". Không đợi anh nói, mẹ Nhạn Lam đưa cho anh đống giấy vụn trên tay: "Nào, vé đây". "Cô Diêu, hết giờ làm rồi, về nhà nấu cơm thôi." Khương Thượng Nghiêu nhẹ nhàng dỗ dành.

Mẹ Nhạn Lam khẽ khựng lại, sau đó như nhớ ra điều gì đứng phắt dậy phủi quần, vội vội vàng vàng nói: "Trình Trình đi học về, chắc là đói rồi", nói xong liền gạt hai người ra, lao về phía trước. Khương Thượng Nghiêu giơ tay kéo cô lại, "Cô Diêu, Cảnh Trình hôm nay ở lại lớp rồi. Đừng vội, cháu đưa cô về". Dỗ dành đưa mẹ Nhạn Lam vào ghế sau xong, Khương Thượng Nghiêu lên phía trước một bước: "Anh ngồi giữa. Cô ấy lúc hiền dịu lúc hung hăng, không biết khi nào sẽ nổi cáu".

Khánh Đệ do dự một lát, rồi cũng lên xe theo. Mẹ Nhạn Lam vui vẻ đập vào cửa kính xe, reo lên: "Về nhà nấu cơm cho Cảnh Trình thôi". Khương Thượng Nghiêu liên tục vâng dạ, cuối cùng cũng dỗ dành cho bà yên lặng trở lại. Lúc này anh mới quay đầu sang, nói với Khánh Đệ: "Vừa rồi làm em sợ phải không?".

"Không, có điều lúc đầu em cứ nghĩ em nhận lầm người." "Hai năm nay cô ấy nếu bình thường thì lại hung hăng hơn trước nhiều, còn khi nghiêm trọng, cô ấy sẽ nhớ tới tất cả những chuyện ngày xưa. Cô ấy đã lén ra ngoài mấy lần rồi, lần trước gặp ở cổng khu tập thể đường sắt, vừa rồi nhận được điện thoại của viện điều dưỡng, anh cũng đoán là cô ấy ở gần nhà, vừa mới đến nhận được điện thoại của em." Anh vừa nói vừa lật tìm trong túi, không tìm thấy khăn giấy, đành dùng tay áo vest lau nước mắt trên mặt Khánh Đệ: "Mặt lem nhem hết rồi". Không kịp đề phòng, Khánh Đệ quay sang nhìn anh, sự quan tâm ân cần quen thuộc trong đôi mắt ấy khiến trái tim cô nhói đau, cố vội vàng cúi đầu lau quệt những vết nhọ trên mặt che giấu nói: "Nhớ lại được có nghĩa là cô ấy đang chuyển biến tốt, từ từ sẽ ổn, anh đừng lo".

Trầm mặc vài giây, sau đó anh nói tiếp: "Không vội. Bình thường anh cũng chẳng quan tâm được tới cô ấy. Chỉ có thể thuê thêm hai hộ lý đặc biệt để chăm sóc riêng thôi. Hôm nay thật không may, cuối năm rồi nên một người nghỉ phép, một người ra ngoài có việc...". Lời chưa dứt, di động báo có tin nhắn, Lưu Đại Lỗi ngồi phía trước quay đầu xuống nhắc: "Anh Khương". Khương Thượng Nghiêu mở tin nhắn: "Lão đại, anh nói chuyện của người khác ít thôi, nói chuyện của mình đi. Dù chỉ hỏi xem hai năm qua chị ấy sống thế nào cũng được, không hỏi chuyện đó thì cũng nên hỏi thăm chị dâu một câu, giờ chị ấy đang yêu ai? Tên pêđê hay tên trần như nhộng kia?".

Nhị Hóa ngồi bên ghế lái phụ mặt mày nghiêm túc, nháy mắt với anh qua gương chiếu hậu, Khương Thượng Nghiêu cụp mắt xuống. Nếu tình yêu là sợi dây thừng, thì trái tim anh lúc này đang giăng trong sự rối loạn của sợi dây ấy. Càng nhớ nhung, sợi dây đó lại càng thắt chặt hơn, khiến lồng ngực ngột ngạt, cổ họng nghẹn ngào. Anh không thốt nên lời, dù là giải thích chuyện quá khứ hay kể lại những gì xảy ra trong hai năm xa cách, hoặc thăm dò tình hình của cô bây giờ.

Cho đến khi đưa mẹ Nhạn Lam đến viện điều dưỡng, lại đưa Khánh Đệ về khách sạn, sau khi tạm biệt, tiếng đóng cửa vang lên bên tai như tiếng sấm nổ, mọi ý thức của anh mới được đánh thức. Anh ngập ngừng đứng trước cửa phòng cô, sau đó quyết định bước lên gõ cửa. Đúng lúc Khánh Đệ mở cửa ra, anh cố gắng len vào trong, thì bắt gặp ánh mắt ngơ ngác và kinh ngạc của cô, anh hỏi: "Không vì sự chìm nổi của thế sự mà thay đổi niềm vui nỗi buồn của bản thân, câu này em nói phải không?". Khánh Đệ lùi lại phía sau một bước, cả mắt và miệng đều mở to. Không đợi cô trả lời, Khương Thượng Nghiêu tiến lại gần rồi ép cô nhìn thẳng vào mắt mình, hỏi: "Trong những tấm ảnh mà em gái em gửi tới có viết câu này, anh không tin Ái Đệ khi viết giấy nhắn cũng tỉnh táo rõ ràng giống em như thế".

Câu đó đúng là cô nói trong điện thoại. Và nó cũng chính là suy nghĩ của cô. Khi nói câu đó, cô đã sắp xếp lại mười năm tuổi xuân của mình, chuẩn bị đóng gói và treo nó lên cao. Không cần một lời nào, Khương Thượng Nghiêu nhìn thấu câu trả lời trong mắt cô. Đã từng có thời, đôi mắt trong veo ấy nhìn đăm đăm như thấu vào tận tim anh, nói "Em thích".

Bây giờ, vẫn là đôi mắt với sự khẳng định đó nói với anh rằng: "Thà đừng gặp lại". Lời nói như con dao nhọn đâm thẳng vào ngực, khoét sâu vào da thịt anh. "Sao em có thể nhẫn tâm như thế?" Miệng anh như cười,song nước mắt chỉ chực rơi xuống.

Khánh Đệ mấp máy, nhưng rồi lại cắn chặt môi vì giọt nước nơi khóe mắt của anh. "Em nghĩ..." Anh đột nhiên tiến thêm một bước, giơ tay kéo cô vào lòng, giơ tay giữ chặt cằm cô, hơi thở nặng nề, bộ dạng buồn thảm chán ghét lại pha chút giảo hoạt, tức giận: "Em làm được thật rồi đấy, không nói không rằng, biến mất như làn khói". "Anh bỏ tay ra." Khánh Đệ hít thở khó khăn, nhả từng chữ cũng chẳng dễ dàng, "Buông tay!".

Khương Thượng Nghiêu làm như cô muốn, nhưng thuận thế đẩy cô ngã lên giường. Khánh Đệ áp sát vào thành giường hoảng sợ, giật lùi về bên kia, nói với giọng cảnh cáo: "Khương Thượng Nghiêu, anh mà dám động vào tôi…". Sự ác ý sai khiến anh đập vụn vẻ kiêu ngạo của mình, xé nát bộ mặt lạnh lùng kia của cô, để cô lại dịu dàng nằm dưới thân hình run rẩy của anh như trước. Mỗi lần anh tiến thêm một bước, suy nghĩ độc ác đó lại tăng thêm một phần. Khi áp sát vào người cô, ánh mắt trừng trừng nhìn cô bỗng dịu dàng hơn, những hoài niệm bị giam chặt trong ký ức như được giải phóng. Ngồi xổm xuống giữa hai đầu gối cô, rất lâu sau, anh khàn giọng nói: "Anh không dám". Ngay đến câu "Em có nhớ anh không?", anh cũng chẳng dám mở lời.

"Khánh Đệ, em cũng thấy rồi đây, mẹ Nhạn Lam giờ thành ra thế này, em thử nghĩ xem, dưới suối vàng tâm trạng hai chị em Nhạm Lam sẽ ra sao. Năm đầu tiên khi mới ra tù, anh đã thề rằng, những kẻ đã hại cả gia đình cô ấy tan cửa nát nhà đều không thoát khỏi sự trừng phạt. Bản thân anh phải ngồi tù chịu tội, anh có thể cho qua, nhưng những chuyện bọn chúng làm với họ, anh không thể bỏ qua. Trước kia em thường nói anh ngủ không yên giấc, đó là vì em không hiểu, thỉnh thoảng vừa nhắm mắt lại, bộ dạng toàn thân máu me be bét của Cảnh Trình lại hiện lên trước mắt anh." Dòng máu đó cứ tràn ra khắp giấc mơ của anh, liếm láp lương tâm anh. Khương Thượng Nghiêu hít một hơi thật sâu: "Anh có trách nhiệm. Những việc cần làm nhất định phải làm, bất kể mọi giá. Em oán trách anh, giận anh, được, nhưng đừng tàn nhẫn như thế, hoàn toàn phớt lờ tháng ngày hai năm chúng ta bên nhau". Sau khi Khánh Đệ bỏ lại tất cả ở Vấn Sơn, sau khi em gái cô được lệnh xé nát những bức ảnh cưới và gửi kèm câu nói tàn nhẫn đó cho anh, sau khi biết cô đang sống chung với người khác, anh cũng muốn học theo cô làm như thế, từng bước, từng bước nhanh chóng quên đi muôn vàn ký ức đẹp đẽ. Nhưng có đôi lần, dù xung quanh yên tĩnh hay ồn ào tiếng cười nói, anh đều dâng lên cảm giác không hiểu mình đang ở đâu, rồi cả cảm giác lạnh lẽo đau khổ nữa, chỉ bởi không có cô bên cạnh. "Em nghĩ, khi đi em đã nói rất rõ ràng rồi." Sự gần gũi thân mật như thế khiến tim cô đập nhanh hơn. Anh vẫn có sức ảnh hưởng nhất định đối với cô, dù chỉ là ánh mắt cầu xin sự tha thứ. Khánh Đệ cắn chặt răng, không kìm được đưa tay lên chạm vào má anh: "Em nghĩ anh cũng có thể hiểu. Từ trước tới nay em chưa từng ngăn cản anh chuyện gì. Mặc dù em thường xuyên nhắc nhở anh, phải cẩn thận, phải bảo vệ bản thân. Nhưng việc em bỏ đi tuyệt đối không phải vì chuyện đó, mà vì anh đã không còn là anh nữa. Nói cách khác, anh không còn giống người mà em đã yêu. Mẹ anh nói anh chỉ vì một phút lầm đường lạc lối, không phải thế. Con người nếu đã sống, không thể không có tín ngưỡng của riêng mình, kiên định, không bao giờ hối hận. Loại tín ngưỡng này là chính nghĩa dẫn đường, đưa ta tiến về phía trước theo hướng tích cực. Chẳng phải anh không có, nhưng thứ tín ngưỡng của anh tiêu cực, hỗ trợ cho hận thù, cho lòng ham muốn trong anh. Khi anh xoay xở vất vả để xử lý mối quan hệ giữa em và người phụ nữ đó, anh có thể tưởng tượng được em thất vọng thế nào không? Anh có tin vào tình yêu không? Anh không tin, anh chỉ đang hưởng thụ".

"Khánh Đệ!" Anh vội vàng nắm chặt tay cô, hoảng hốt giải thích: "Không phải như những gì em nói. Có lẽ anh đã phụ lòng tin của em, nhưng anh chưa bao giờ muốn làm tổn thương em. Anh biết em có ý nghĩa thế nào với mình…". "Em hiểu, anh mang trong lòng tâm lý đầu cơ, anh muốn dùng mưu mẹo, muốn đạt được lợi ích nhiều nhất trong sự cân bằng chung." Cô mím chặt môi, cố gắng nén những giọt nước mắt chực trào ra: "Chưa bao giờ em nghĩ, sau khi cho đi tất cả, em vẫn là đối tượng được lựa chọn của anh. Anh trước kia không như thế, em rất thất vọng khi anh biến thành một người mà em hoàn toàn chẳng quen biết, theo đuổi tiền tài danh vọng, nhưng bị nó cắn lại. Tình không nặng, ý chẳng vững, thì sao có thể yêu nhau?". Tình không nặng, ý chẳng vững. Lời trách móc đó khiến anh run rẩy, ngẩng lên nhìn đôi mắt ướt nhèm của cô, tình yêu và sự không cam chịu thiêu đốt lồng ngực anh. "Khánh Đệ, anh sai rồi.Không chỉ sau khi em đi, thậm chí ngay cả trước khi em phát hiện ra, anh cũng biết mình đã sai. Việc anh lừa dối em, cũng vì sợ em phát hiện ra, em sẽ thất vọng. Nhưng, anh là một người đàn ông, anh có trách nhiệm không thể lẩn tránh, nếu anh không cố gắng vượt lên, anh sẽ chẳng có cơ hội để hoàn thành tâm nguyện. Nếu lời thề trước mộ chị em Nhạn Lam không thực hiện được, cả đời này anh chẳng thể sống yên. Khánh Đệ, xin em hãy hiểu cho anh. Khi anh sa cơ lỡ bước em đã ở bên anh, giờ..." Giọng anh mỗi lúc một nghẹn ngào.

Khương Thượng Nghiêu cứ nghĩ rằng mình đã đi đủ xa trên đường, nhưng không ngờ vẫn còn loanh quanh dưới cầu thang. Cái giá mà anh phải trả quá lớn, và thứ tốt đẹp nhất anh đã mất chính là cô. "Em có thể hiểu." Khánh Đệ khẽ nhắm mắt, song không sao khép lại được cảm giác nghẹt thở đang ào ào ùa tới. Trách nhiệm nặng nề, nhưng cũng khiến tình yêu gắn kết tương lai của hai người càng thêm nặng nề. Vì vậy, cô tác thành cho anh, một mình lên đường. "Em không đẩy anh xuống địa ngục, ngược lại, sự ra đi của em có thể giảm bớt gánh nặng trên vai anh, khiến anh tiến được xa hơn. Đối với em, nó cũng là việc tốt, em có thể đi tìm cái mà em muốn." Anh đã không còn được cô cần đến nữa. Khương Thượng Nghiêu đón nhận sự thật ấy lần nữa, trái tim vẫn đau đớn tới khó thở.

Ánh mắt anh nhìn xuyên qua ký ức, Khánh Đệ đang vẫy tay tiễn bọn trẻ khi tan học, ánh nắng chiều nhảy nhót trên tóc cô. Cô ngước nhìn anh khi anh lắp xong chiếc chụp đèn, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc. Cô nâng niu chiếc lá đỏ nhận từ tay anh. thận trọng như đang cầm báu vật, nước mắt khẽ rơi, nói trong niềm vui sướng "Em thích...". "Lẽ nào nói… thế là hết rồi?" Khánh Đệ quay mặt đi, mím chặt hai môi, không dám nỏi dù chỉ một từ. Chỉ cần mở miệng lúc này, trái tim như sắp nhảy khỏi lồng ngực của cô, từ lâu vẫn luôn chìm đắm trong tình yêu của anh kia, sẽ nhảy vọt ra ngoài, và nhanh chóng vỡ tan thành trăm nghìn mảnh.

Thế là, cô nhìn anh, lẳng lặng gật đầu..