Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 73

Chương 73.

Cả quãng đường đi và về hơn một nghìn kilomet, hai người đều đã thấm mệt. Vào đến đất Nguyên Châu, Lưu Đại Lỗi nghe điện thoại xong, buồn bã cảm thán: "Cũng may anh Khương đang ở Nguyên Châu, nếu không lại phải lái xe hơn một tiếng đồng hồ nữa về Vấn Sơn, mông sắp mọc mụn cả rồi". Tiểu Đặng đang ngáp dài, cố gắng lấy lại tinh thần, nói "Anh Đại Lỗi, có phải anh vui vì ngày mai lại được gặp chị dâu nhỏ chứ gì?". "Khà khà", Đại Lỗi cũng chẳng phủ nhận, sờ sờ cằm tự nói với mình: "Ngày mai tặng gì cho nàng bất ngờ đây? Hoa? Bánh ga tô? Yêu đương thật hại não, thời sống một mình thoải mái biết bao".

"Anh cố ý trêu chọc kẻ bơ vơ như em đây, phải không?" Trong lúc nói cười, xe đi vào khánh sạn quốc tế Long Thành. Căn phòng thuê trong thời gian dài của Khương Thượng Nghiêu nằm trên tầng hai mươi mốt. Tiểu Đặng đi làm thủ tục nhận phòng của mình, Đại Lỗi lên trên báo cáo tình hình. Vừa bước vào phòng, Lưu Đại Lỗi thoáng ngạc nhiên, bình thường dù có giữ ý đến đâu, Khương Thượng Nghiêu cũng vẫn mang theo hai, ba huynh đệ bên mình, nhưng lúc này nhìn quanh, căn phòng lớn như vậy mà chỉ có Khương Thượng Nghiêu và lão Lăng.

"Anh Khương!" "Ngồi đi." Vẻ mặt Khương Thượng Nghiêu rất đỗi bình tĩnh. Nhìn cốc trà xanh trước mặt Khương Thượng Nghiêu giờ chuyển màu trắng, Lưu Đại Lỗi thầm than một tiếng trong lòng, chẳng biết vị đại ca này ngồi đợi ở đây bao lâu rồi?

"Ba giờ chiều đã đưa về tới nơi rồi." Lưu Đại Lỗi đón lấy cốc trà lão Lăng đưa, nói một tiếng cảm ơn, "Đang định uống một cốc cho tỉnh, cả đi cả về hơn mười tiếng đồng hồ, lưng vừa đau mỏi". Liếc thấy ánh mắt của lão Lăng nhìn mình như ra hiệu, Lưu Đại Lỗi không dám làm mất thời gian thêm nữa: "Anh Khương, những gì cần nói em đã nói cả rồi, chị dâu từ đầu đến cuối chỉ đáp hai câu 'Tính cách không hợp nhau' và 'Các anh không hiểu đâu'. Em nhiều lời mạo muội khuyên anh một câu, xem ra, chị dâu đã quyết tâm rồi". Khương Thượng Nghiêu cúi đầu nhìn tách trà trên bàn, trầm mặc không nói, Đại Lỗi không biết anh đang vui hay đang buồn, bèn quay sang nhìn lão Lăng. Lão Lăng nhìn cậu ta như trấn an, khẽ nhấc chiếc túi tài liệu trong tay, thở dài, cân nhắc hồi lâu mới quyết định mở miệng: "Anh Khương, muốn điều tra cũng dễ, không được thể tìm nhà này, tôi cùng họ đi Bắc Kinh một chuyến".

Lưu Đại Lỗi kinh ngạc hỏi: "Điều tra cái gì, điều tra chị dâu? Chi dâu đã nói rồi, người đàn ông nửa nam nửa nữ kia với ấy chỉ là bạn, chị dâu đã nói thế, em tin. Hơn nữa, hai năm trước không điều tra, giờ đột nhiên lại sốt sắng thế?". Lời vừa nói ra, cậu ta lập tức thấy hối hận. Quả nhiên ánh mắt săc lẹm của Khương Thượng Nghiêu liếc tới. "Tin tức hôm nay mới đến." Lão Lăng đưa cặp tài liệu cho Lưu Đại Lỗi: "Một trong hai người đàn ông đó là con trai của ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy, Bộ trưởng Bộ tổ chức Bành Ngu. Bành Ngu là người của bí thư cũ, cùng một dây với Ngụy Kiệt, không thể không đề phòng. Nghe nói chị dâu đã quen Bành Tiểu Phi từ chín năm trước, anh Khương chẳng qua cũng chỉ muốn biết họ quen nhau thế nào, chuyện chín năm trước là chuyện gì mà thôi".

"Chuyện ai cũng biết hay chuyện bí mật?" Đại Lỗi tặc lưỡi, ngay sau đó nói với giọng nghi ngờ, "Cứ cho là bọn họ cùng một giuộc với nhau thì cũng chẳng liên quan gì tới chị dâu em hết. Chắc anh không định nghi ngờ chị dâu em có gì đó chứ?". “Nói linh tinh đi đâu thế?" Khương Thượng Nghiêu bình thường vẫn rất điềm tĩnh., giờ đột nhiên nổi nóng khiến Đại Lỗi đang ngồi trên ghế sô pha giật mình thẳng lưng, lẩm bẩm: "Hai năm trước đi làm gì chứ? Ăn phải bùa mê thuốc lú của yêu tinh kia, cho dù chị dâu có ý muốn tha thứ cho anh, nhưng thấy anh chẳng thành tâm thế này, chị ấy còn muốn nữa không?".

Khương Thượng Nghiêu nhìn chằm chằm Đại Lỗi hồi lâu, sự lạnh lùng trong mắt bỗng chốc tan biến, mệt mỏi xua tay: "Vất vả cả ngày rồi, sang phòng bên nghỉ sớm đi", Lưu Đại Lỗi còn chưa kịp mở miệng, di động đặt trên bàn sách bỗng đổ chuông. Lão Lăng đi tới liếc mắt nhìn, cầm di động đưa cho Khương Thượng Nghiêu: "Anh Khương, số máy lạ". Khương Thượng Nghiêu khẽ chau mày, đón lấy điện thoại "Tôi đây, Khương Thượng Nghiêu".

Nghe xong câu giới thiệu, vẻ mặt anh lập tức trở nên nghiêm túc, lão Lăng và Đại Lỗi đưa mắt nhìn nhau, chẳng biết đang xảy, ra chuyện lớn gì. Không biết người gọi đến đã nói gì, Khương Thượng Nghiêu khẽ hít một hơi, sau đó trầm giọng trả lời, "Giờ tôi đang ở Vấn Sơn". Cúp máy, anh đứng dậy lấy áo khoác.

Hai người bên cạnh sớm đã đứng cả dậy, lão Lăng do dự hỏi: "Vậy người khách ngày mai từ Tế Đông đến...". "Sáng sớm mai tôi sẽ về." Vừa dứt lời, di động lại đổ chuông, Khương Thượng Nghiêu nghe được mấy câu, vừa ra ngoài cửa vừa cất lên một tràng cười sảng khoái, "Bữa tiệc đầy tháng này, hai anh em chúng ta sớm đã sắp xếp bao nhiêu năm rồi, lần này phải giúp chú Đức tổ chức thật rôm rả. Hắc Tử, râu tóc bắt đầu bạc rồi đột nhiên lại có em, có cảm tưởng gì không?". Không biết đầu dây bên kia Hắc Tử cằn nhằn những gì, mà bên này Khương Thượng Nghiêu lại phá lên cười vui vẻ. Lão Lăng và Lưu Đại Lỗi quay sang nhìn nhau, một người khẽ lẩm bẩm: "Sinh rồi", người kia nói giọng đầy ẩn ý, "Con trai".

Sự nghiệp lớn của chú Đức chưa có người thừa kế bao nhiêu năm nay, người thân thì tiếc nuối còn kẻ thù thì khoái trá. Nhưng năm ngoái chẳng biết ngôi sao may mắn của chú Đức đã giúp chú điều dưỡng cơ thể thế nào mà súng lại nổ, một phát trúng đích. Sự việc này có ảnh hưởng thế nào đến đại cục, chẳng ai biết. Căn cứ vào phản ứng của Khương Thượng Nghiêu qua hai cuộc điện thoại, nghĩ đến cú điện thoại đầu tiên gọi từ số máy lạ, trái tim lão Lăng nhất thời run rẩy, không dám nghĩ nhiều. Xe đi về phía Vấn Sơn, Khương Thượng Nghiêu lại chẳng mở miệng nói tới việc chú Đức vừa có con trai, im lặng suốt

Lúc lâu sau, cho tới khi đầu của Lưu Đại Lỗi gật gù tới mức sắp chạm cả xuống ngực, anh mới hỏi: "Chị dâu cậu... không nói gì khác nữa à?". Lưu Đại Lỗi như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, thuận miệng đáp một câu: "Có nói, trước khi xuống xe bảo sau này đừng gọi chị ấy là chị dâu nữa". Lão Lăng đang lái xe, nghe thấy vậy đập mạnh vô lăng một cái ra ám thị, vẻ mặt bất lực. Lưu Đại Lỗi lúc này mới phản ứng kịp, liền nghiến chặt răng, nhưng dường như Khương Thượng Nghiêu nghe xong chỉ hơi khựng lại một chút, rồi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chia tay hai năm, chẳng phải anh không thử tìm cách níu kéo. Sau khi tìm ra địa chỉ của Đàm Viên Viên, anh đi cả đêm tới Bắc Kinh. Đàm Viên Viên đứng trước cửa nhà chỉ nói vẻn vẹn hai câu mà khiến những lời anh định dùng để cầu xin cô tha thứ phải nén lại trong lòng, Đàm Viên Viên hỏi: "Mười năm đẹp nhất của một người con gái đã cho anh cả rồi, nhưng anh đã cho cô ấy được những gì? Dù có thể xin cô ấy tha thứ và đưa cô ấy quay về, thì liệu anh có dám đảm bảo mọi chuyện sẽ khác bây giờ không?". Khi ấy, anh thấp thoáng nghe thấy người con gái mình yêu đang cố nén tiếng khóc trong phòng khách. Thời khắc đó, anh lội qua dòng sông ký ức, bỗng hoảng hốt phát hiện ra, cô đã từng gục đầu vào vai mình lặng lẽ rơi nước mắt, cô đã từng cuộn người trong lòng mình rồi bừng tỉnh trong tiếng thút thít, nhưng, dù là hôm nói lời chia tay, cô cũng chỉ cương quyết cắn chặt môi, giọt ngân quang lóng lánh đọng trên mi. Khánh Đệ chưa bao giờ khóc nức nở trước mặt anh, dù ấm ức tủi thân tới đâu, đau lòng nhường nào.

Anh đã phán đoán sai về tính cách của người con gái ấy. Cô đã dùng ngọn lửa của sự dịu dàng tôi luyện nên chất thép trong tính cách. Anh sai quá mức rồi, sai đến nỗi mọi lời hứa hẹn biện giải đều trở nên vô nghĩa trước sự quyết đoán của cô. Khi mắng anh, mẹ đã nói, "Người đàn ông không đáng tin, không có bản lĩnh, thì người phụ nữ mới phải chấp nhận số mệnh dựa vào chính bản thân mình". Khương Thượng Nghiêu bước ra từ bóng tối, từ khó khăn. Anh từng rất tự tin rằng mình có bản lĩnh, nhưng, lật đọc lại những xấp thư dày cô gửi cho mình hồi còn ở tù, từng câu, từng chữ như tràn đầy sức mạnh của cô, anh cúi đầu, tự thấy xấu hổ vô cùng.

Đúng như Khánh Đệ đã nói, cô có tín ngưỡng tích cực, còn anh, chỉ có những mong muốn xấu xa. Đúng như cô từng nói, con đường mà họ đi không giống nhau. Ánh sáng thấp thoáng lướt qua mặt anh, nghe thấy lão Lăng đang lái xe khẽ nhắc nhở: "Anh Khương, đến rồi". Anh ngước mắt lên, không xa phía trước là khu nhà với mảnh vườn nhỏ xinh được quây trên bờ sông Tích Sa đèn điện sáng trưng. Con đường này, anh phải đi một mình cho tới tận cùng điểm tối, nỗi chua xót trong lòng lại trỗi dậy, tràn ra ánh mắt, song lại bị anh hít một hơi thật sâu, nén vào trong. Đại Lỗi mở cửa xe, anh khoác áo ngoài rồi xuống xe. Buổi tối tháng Chạp, cơn gió mang theo hơi lạnh từ mặt nước thổi tới quet ngang mặt anh, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị thoáng nở nụ cười. "Hình như tôi nghe thấy tiếng cười của Hắc Tử."

Đại Lỗi nói: "Anh Hắc Tử còn chưa lấy vợ sinh con, nếu tuổi con trai mà xấp xỉ tuổi em trai thì chắc ngượng lắm". Hắc Tử đang bị trêu cười nhìn ra ngoài trông ngóng, vừa thấy Khương Thượng Nghiêu lập tức nói: "Cười chú mình thì được, nhưng không được trêu mình". Khương Thượng Nghiêu nghe vậy liền cười, ánh mắt vô tình lướt ra phía sau Hắc Tử. Không thấy Quang Diệu và Bá Long đâu, trong lòng anh rất hiểu. Mặc dù chỉ là một đứa bé chưa biết gì, nhưng những lúc thế này, người thông minh nhất định phải thể hiện rõ lập trường. Anh vỗ vỗ vào vai Hắc Tử, hỏi: "Ba cân rưỡi hả? Một cậu bé mũm mĩm đấy".

Hắc Tử khen ngợi, "Còn phải nói, chú mình nhả đạn mạnh như thế thì phải khác người chứ". Mọi người cười đùa bước vào bên trong, nửa đường thì thấy Quang Diệu và Bá Long đi tới đón, một người nói: "Mau lên, chú Đức đang rất vui, đang phát lì xì đấy", người kia nói, "May mà về kịp, đang bàn xem ra ngoài vui vẻ một đêm, thiếu các cậu uống mất vui". Chưa đến cửa, Khương Thượng Nghiêu đã nghe thấy tiếng chú Đức hét lớn, "Đám nhóc con này, ra ngoài chơi đi".

Ngay sau đó, tiếng cười nói vang dậy, cửa thư phòng bật mở, một đám tiểu tử bị đẩy ra ngoài, bọn chúng tranh nhau chào. "Anh Khương, anh Quang Diệu, anh Bá Long…". Quang Diệu làm bộ giơ chân đá, cười mắng: "Đi trực mau, mấy ngày nay tập trung tinh thần hết sức cho anh". Khương Thượng Nghiêu nhanh chân bước vào trước, cúi người hành lễ, giọng nghiêm túc: "Chúc mừng chú Đức có quý tử, tuổi già nhưng trí chẳng già, sức mạnh vô biên, uy danh hiển hách, tiếng tăm lẫy lừng...".

Giang hồ đồn rằng, Đức đường sắt thất đức đoản thọ, đáng đời không có con trai nối dõi, hôm nay nhận được tin vui, Khu Đức sung sướng tới cực độ. Nghĩ đến chuyện ngày mai tin tức sẽ được truyền đi, khắp Vấn Sơn tràn ngập những lời đố kỵ căm hận dâng xúc cảm. Câu chúc "Có quý tử" của Khương Thượng Nghiêu gãi đúng vào chỗ ngứa của ông, ngay lập tức niềm vui mừng hiện ra trên nét mặt, không hề che giấu. Chỉ là nghe Khương Thượng Nghiêu càng nói càng chẳng ra sao, ông khẽ húng hắng ho một tiếng ngăn lại: "Tiểu tử thối, chú Đức mà cậu cũng dám mang ra trêu đùa sao?". Những người khác nhìn nụ cười cố che giấu dưới vẻ giận dữ của chú Đức, đột nhiên phá lên cười vui vẻ. Chú Đức cũng không nhịn được nữa, quay sang dặn dò: "Hôm nay cũng mệt rồi, mấy huynh đệ các cậu vui vẻ đi. Quang Diệu, chị dâu cậu ở bệnh viện đã bố trí xong chưa?". Quang Diệu thu lại nụ cười, nghiêm mặt gật đầu.

Năm đó, sau lần bị Khương Thượng Nghiêu chơi một vố đau, Nhiếp Nhị và Ngụy Hoài Nguyên hợp tác với nhau định thôn tính khu mỏ ở thôn Châu, nhưng Khương Thượng Nghiêu nhổ cỏ nhổ tận gốc. Trước khi thông báo đóng cửa để chỉnh đốn được đưa xuống, anh đã treo lên cái biển Công ty trách nhiệm hữu hạn Than luyện cốc Vấn Sơn thuộc tập đoàn năng lượng của tỉnh ở thôn Châu. Hai người bọn chúng đang trong lúc lúng túng, không biết phải làm sao, Khương Thượng Nghiêu đã ngấm ngầm lên kế hoạch, sớm đã mua hết cả nhân công và quản lý của Nhiếp Nhị ở thôn Châu, đồng thời báo cáo lên trên mấy sự cố vài năm trước Nhiếp Nhị ra sức che giấu, thế là, mỏ than thôn Châu của Nhiếp Nhị đương nhiên bị đưa vào danh sách đóng cửa để tiến hành thanh tra. Tất cả mọi việc diễn ra nhanh chóng khiến Nhiếp Nhị quay cuồng, tổn thất nghiêm trọng. Hắn thật sự run sợ trước Khương Thượng Nghiêu, nhìn thế sự hai năm nay của Vấn Sơn cũng có thể đoán được phần nào. Nhưng những người biết rõ tình hình đều cảm nhận được cơn sóng ngầm dưới mặt hồ yên ả, dường như hai bên đều đang trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng, đợi kết quả cuối cùng. Bây giờ, chú Đức già rồi lại sinh được quý tử, liệu có kích thích đến thần kinh mẫn cảm của Nhiếp Nhị không, thật khó đoán. Do vậy, Khương Thượng Nghiêu trịnh trọng hỏi: "Chú Đức, có cần điều anh em trên mỏ của cháu xuống giúp một tay không?".

"Sợ mẹ gì! Nhiếp Nhị dám động tay, ta sẽ bắn chết hắn." Hắc Tử căm hận lên tiếng làu bàu. Người của chú Đức rất đông, song vào thời khắc quan trọng này, Khương Thượng Nghiêu cần phải tỏ rõ thái độ, vừa không thể bỏ mặc chẳng hỏi han, vừa không thể tỏ ra quá quan tâm. Chú Đức trừng mắt nhìn Hắc Tử, "Cậu ăn nói kiểu gì thế? Có giống một cán bộ nhà nước không? Như cậu mà cũng đòi muốn thăng quan?".

Hai năm nay, Hắc Tử bị cấp trên chèn ép, mãi không được lên chức. Chú Đức rất bất mãn trước biểu hiện của thằng cháu. Nghe chú nói thế đột nhiên anh ta cảm thấy buồn bực, "Cố tình kìm kẹp cháu, cháu còn cách nào nữa đâu?". Hôm nay tâm trạng của chú Đức rất tốt, nên cũng không làm khó cháu mình thêm nữa, chỉ dặn dò: “Bên phía bệnh viện phải canh gác chặt chẽ, mấy hôm nữa đón chị dâu các cậu về. Ngoài ra, việc công ty vẫn phải hoạt động bình thường, trước thế nào sau vẫn phải thế ấy". Câu đầu tiên là dặn dò Quang Diệu, câu sau là dặn dò Bá Long, ngoài ra còn có ý muốn nhắn nhủ riêng Khương Thượng Nghiêu. Những người khác đều gật đầu vâng dạ, Khương Thượng Nghiêu ngại ngùng, khéo léo trả lời: "Chú Đức, công việc bên cháu cũng rất bận rộn, bên công ty vận chuyển vẫn nên...".

Chú Đức xua tay, ngăn câu nói tiếp theo của anh lại, than thở: "Sức khỏe của mình, mình rõ hơn ai hết, chú còn phải sống tới năm tám mươi tuổi. Nhưng trời thương xót, người ta tuổi này đã có cháu, còn ta giờ mới bắt đầu nuôi con”, nói xong lại tiếp tục than thở. Hắc Tử đứng bên cạnh vui vẻ bật cười thành tiếng, những người khác cũng cố gắng nén cười. Mặt chú Đức thoáng ửng đỏ, khoát tay ý bảo những người còn lại lui ra: "Thạch Đầu, cậu lại ngồi với chú một lúc".

.