Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 76

Chương 76.

Tình yêu đầu đời ở tuổi mười ba, mơ hồ đến phong phú và cứ thế kéo dài qua năm tháng. Giờ chẳng còn sức mà đoạn tình, lại không thể làm hoa nhàn cò dại coi nhẹ việc đợi chờ, Khánh Đệ chỉ muốn tránh xa tảng đá ngầm tình cảm, tìm một con đường khác tĩnh lặng hơn. Cô cũng đã nỗ lực nhét tất cả những gì thuộc về quá khứ vào trong chiếc hộp kín của ký ức. Nhưng, khi nhìn thấy anh mỉm cười bước tới, thứ ánh sáng trắng tinh lấp lánh đó khiến cô vô cùng nhức mắt. Sự giằng xé trong lòng đã bị bóc trần dưới lớp ánh sáng rực rỡ kia, hoàn toàn chẳng thể che giấu. Trong lúc sững người, trước mắt bỗng tối sầm, Khánh Đệ chợt nhận ra đó chỉ là ảo tưởng, bất giác cô thấy đau đớn. Tại sao lại có thứ tình yêu như thế dẫn dụ người ta như Khoa Phụ1 đuổi mặt trời rồi chết ở Ngu Uyên? Khiến trái tim ta trống rỗng, hoang vu và tĩnh lặng?

Khánh Đệ từ từ quỳ xuống, ôm đầu gối khóc rưng rức. Thấy bộ dạng của cô lúc này, mọi người trong studio đều dừng lại, tiếng xì xào thắc mắc bắt đầu vang lên, vài người quay sang nhìn nhau, vài người lại đứng nghệt mặt ở đó. Đàm Viên Viên là một trong những người thuộc nhóm sau. Bừng tỉnh trong giây lát, Viên Viên quay người chạy vào phòng hóa trang lấy áo khoác của Khánh Đệ, rồi lại quay ra. 1Khoa Phụ là một trong những vị thần lớn trong truyền thuyết Trung Quốc, không lượng sức mình đuổi theo mặt trời, đuổi tới tận Ngung Cốc (Ngu Uyên) và chết ở đây.

Khánh Đệ khóc tới quên hết mọi chuyện xảy ra xung quanh, dây váy trượt xuống cánh tay, để lộ phần da trần đến cả lưng, dưới ánh đèn sáng lóa, làn da ấy trắng tới nhức mắt. Đàm Viên Viên không nói không rằng, cầm chiếc áo khoác dài phủ lên người cô. Trong nháy mắt, tiếng cửa trập đã dừng lại khá lâu bỗng liên tiếp vang lên, Khánh Đệ ngẩng mặt ánh mắt hoảng loạn. Hình ảnh mascara bị nước mắt làm nhòe, lem nhem ra cả khuôn mặt được Chu Quân nhanh chóng ghi lại. "Đừng đùa nữa." Bành Tiểu Phi giơ tay ra ngăn lại.

Chu Quân ngước mắt lên, bắt gặp cơn phẫn nộ của Đàm Viên Viên, bèn ngượng ngùng lảng tránh, quay sang nói vói những người xung quanh: "Nghỉ một lát đi", rồi thu dọn máy ảnh, lấy dây nối máy ảnh cắm sang máy tính, vờ như rất bận rộn, không để ý thấy sau lưng có người hứng thú quan sát tất cả những gì vừa xảy ra. Phía bên này, Đàm Viên Viên dìu Khánh Đệ vào phong hóa trang ngồi, đưa cho cô một tập khăn giấy và bông tẩy trang "Không còn ai ở đây nữa, muốn khóc thì cứ khóc đi". Khánh Đệ lắc đầu, nước mắt lại tiếp tục lăn dài. Toàn thân cô khẽ run lên, ôm chặt lấy Đàm Viên Viên, vùi mặt vào người bạn một cách khó khăn, nói với giọng thút thít: "Mình chỉ muốn bình đẳng và công bằng, sao lại khó như thế?".

"Làm gì có sự công bằng tuyệt đối chứ?" Đàm Viên Viên rút thêm một tờ khăn giấy nữa đưa cho bạn, "Cậu cũng chẳng thiệt đâu, anh ấy không phải không yêu cậu. Có điều cậu vì yêu nên mới cần anh ấy, còn anh ấy vì cần nên mới yêu cậu. Có chấp nhận được sự thật này hay không là phụ thuộc vào cậu". "…" Thật khiến người ta khóc không được, cười cũng chẳng xong, Khánh Đệ vùi đầu vào lòng bạn, buồn bã không muốn ngẩng lên.

"Ít nhất thì cũng đã đi đến bước này rồi, chẳng phải sao? Không rời bỏ, cậu sẽ mãi cho rằng anh ấy là cả thế giới của mình." Giọng nói bình tĩnh, ôn hòa vang lên trên đầu Khánh Đệ, cô ngước mắt nhìn bạn, mặt nhòe nước, nở nụ cười bất lực. Đàm Viên Viên lấy đầu ngón tay đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, đưa cho Khánh Đệ một chiếc gương nhỏ: "Thật đấy, thế này chẳng phải rất tốt sao? Cậu nhìn mình bây giờ đi, đẹp lắm".

Người trong gương với khuôn mặt giống cô thời thiếu nữ, nhưng dù nước mắt ầng ậng, trên vầng trán ít nhiều vẫn nhìn rõ một vài nếp gấp thời gian, bớt đi vài phần đơn độc. Khánh Đệ khịt khịt mũi, lau phần mascara lem ra khóe mắt đi, đột nhiên bật cười thành tiếng tự trào, "Từ nhỏ tới lớn, mình chưa từng khóc thế này bao giờ, thật thoải mái". "Cậu là cái lọ buồn phiền, khiến người ta nhìn mà ngứa ngáy, chỉ muốn chọc cho nó thủng thôi." Nói rồi, Đàm Viên Viên cầm nước tẩy trang giúp cô lau vết lem nơi khóe mắt, hai người bắt đầu cười. "Để mình ra hỏi xem còn chụp nữa không, tinh thần cậu lúc này nên về nhà ngủ một giấc thì hơn." "Để mình đi cho. Chu Quân hôm nay phải bỏ ra không ít tiền thuê studio này, nếu anh ta kiên quyết chụp tiếp, mình cũng phải cố thôi." Khánh Đệ lau sạch mặt, cầm váy đứng dậy.

"Cậu chắc chứ?" Khánh Đệ gật đầu, "Có phải chuyện gì lớn lắm đâu, chẳng qua chỉ thất tình thôi mà. Ai chẳng thất tình một hai lần?". Bước ra ngoài, lập tức mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô, tò mò, thông cảm, chê cười đều có cả, thêm vào đó là thiện ý dưới những vẻ mặt đó. Khánh Đệ tỏ ra vô cùng ngượng ngùng, "Xin lỗi, hại mọi người...".

"Lại đây xem." Chu Quân vẫy tay gọi cô, vừa di chuột vừa click, "Tấm này rất đẹp, khi làm hậu kỳ, chỉ cần thêm một chút tâm sự nữa, bắt được khoảnh khắc này rất tuyệt, tiếc là phần vai cứng quá. Phùng Thiếu Hàng, tay nghề ngày càng lên đấy". Nhận được lời tán dương; Phùng Thiếu Hàng có chút tự đắc. Khánh Đệ nhìn bức ảnh như mình mà chẳng phải mình, không thể không thừa nhận những gì Đàm Viên Viên vừa nói, người con gái bước ra khỏi thế giới đó, thế giới có anh thực sự có chút khác biệt.

"Có thể nói là hoàn mỹ." Chu Quân chăm chú nhìn bức ảnh ghi lại giây phút trước khi Khánh Đệ ngồi sụp xuống. Cổ họng cô co thắt, đang định nói gì đó, Chu Quân lại di chuột nói, ''Thực ra, cá nhân anh thích bức này nhất, thật rung động lòng người". Người con gái trên màn hình gần như nude một nửa ngồi xổm dưới đất, hai tay ôm gối, mắt mở to đầy nước, ánh mắt cô độc và hoang mang, thể hiện sự giằng xé của một người phụ nữ đau đớn vì tổn thương tình cảm, nỗi đau ấy như đâm thẳng vào trái tim người xem. Khánh Đệ không dám nhìn thêm nữa, nghẹn ngào "Xóa tấm này đi".

Chu Quân liếc cô, bộ dạng khó xử. Đàm Viên Viên đứng sau đột nhiên phát biểu: "Đừng xóa, rất thật, rất cảm động. Xóa đi thật đáng tiếc". Lại có người đứng phía sau lên tiếng: "Tấm này nếu có ý bán, tôi nguyện mua nó".

Khánh Đệ quay đầu nhìn, một người đàn ông lạ khoảng hơn ba mươi tuổi bên cạnh Bành Tiểu Phi nở nụ cười điềm tĩnh. Những người đàn ông trong studio này thường thì ăn mặc thời thượng giống như Chu Quân. Nếu so về hình tượng, kiểu tóc và quần áo của người đàn ông kia còn chính thống hơn cả Bành Tiếu Phi, phong độ ngời ngời. Dù những lời đó có phần đường đột, nhưng ngữ khí ôn hòa, Khánh Đệ muốn mở miệng từ chối, Bành Tiểu Phi đã nhanh tay một bước, lên tiếng giới thiệu: "Bạn anh, Tần Thạnh".

Chu Quân đứng bên cạnh nghe thế cười khẽ, Khánh Đệ không cần quay đầu lại cũng có thể tưởng tượng ra anh ta đang đá mắt đưa mày với Phùng Thiếu Hàng, bộ dạng hai người cười rất gian tà. Cô mím môi cố nhịn cười, hướng về phía anh chàng lạ mặt, gật đầu đầy thiện ý. Mặt người ấy không hiện vẻ ngượng ngùng, ngược lại còn tỏ ra bình tĩnh và chân thành khuyên: "Điều tôi vừa nói cô có thể suy nghĩ thêm". Bành Tiểu Phi rấ't hiểu tính cách của Khánh Đệ, biết là không khả thi, vội vàng lảng sang chuyện khác, "Chuyện này nói sau đi, tìm chỗ nào gần đây cùng ăn cơm nhé". Bận rộn hơn nửa ngày, mọi người ai cũng thấm mệt, lại thêm Khánh Đệ thút thít sụp đổ, nên Chu Quân chẳng còn kiên nhẫn nữa, đành bảo mọi người tự sắp xếp công việc. Thay quần áo xong, thấy Đàm Viên Viên vẫn ngồi một bên thần sắc kỳ dị, Khánh Đệ bất giác thấy lạ.

Đàm Viên Viên ra hiệu hất cằm ra ngoài, nói: "Sở trưởng Tần, nếu không nhầm thì chính là lãnh đạo của Trình Húc nhà mình. Vừa rồi chỉ chăm chăm nhìn cậu chụp ảnh, không để ý thấy anh ta ở đây. Sao Bành Tiểu Phi lại quen anh ta nhi?". Nhà chồng tương lai của Đàm Viên Viên ở thành phố Tứ Cửu cũng được coi là có chút thế lực. Bạn trai Trình Húc của cô vừa tốt nghiệp đã vào làm việc tại ủy ban Cải cách và Phát triển. Dù chỉ là một nhân viên kỹ thuật nhỏ, nhưng đơn vị anh ta công tác khiến bao người phải ngưỡng mộ. Song, dù cho ủy ban Cải cách và Phát triển được gọi là "Triều đình nhỏ", thành phố Tứ Cửu rộng lớn thế này, một viên gạch không biết có thể đập vào đầu bao nhiêu "trưởng bối". Với gia cảnh nhà Bành Tiểu Phi, quen biết vài chức quan nhỏ thì có gì là lạ? Khánh Đệ lo lắng, "Chỉ là đồng nghiệp cùng đơn vị với Trình Húc thôi, có gì phải căng thẳng chứ?".

Đàm Viên Viên định nói gì đó rồi lại thôi, liếc mắt về phía trợ lý của Phùng Thiếu Hàng đang sắp xếp đồ nghề cho anh ta, lắc lắc mái tóc ngắn, nói lảng đi, "Đừng nói chuyện này nữa, buổi tối mình gọi điện buôn chuyện với cậu". Lúc ăn cơm, nghe Chu Quân và đám bạn của anh ta hẹn nhau ăn xong sẽ đi Tam Lý Đồn, Khánh Đệ khéo léo từ chối, lấy cớ đã có hẹn với Đàm Viên Viên. Một ánh mắt nhìn cô đầy ẩn ý, Khánh Đệ mẫn cảm quay đầu lại, Tần Thạnh ngồi bên cạnh mỉm cười với cô, thong thả nói: "Làm trong ngành thời trang phải giỏi giao tiếp, quan hệ rộng, nó quyết định tới việc có thể tiến bao xa". Giọng điệu mang tính chỉ giáo khiến Khánh Đệ cười ngất, "Có lẽ anh không hiểu lắm, tôi chỉ là nghiệp dư, chụp chơi thôi".

Từ phương Bắc lưu lạc tới đây, nhân tài khắp nơi, dù là ai cũng đều cảm thấy một áp lực nặng nề, cô không thể thay đổi ước mơ, chuyển sang một ngành mà mình không biết rõ. Tần Thạnh tỏ vẻ như đã hiểu, chẳng nói thêm gì nữa. Về nhà không lâu, điện thoại của Đàm Viên Viên gọi tới, Khánh Đệ vừa gội đầu xong, trách móc: "Tóc mình đúng là bị Phùng Thiếu Hàng làm hỏng cả rồi, thật muốn cắt phăng nó đi".

"Đến tiệm làm tóc mình hay làm ấy, tay nghề cũng được lắm." Nói vài ba câu chuyện phiếm, Đàm Viên Viên chợt hỏi: "Trên đường đưa cậu về, Bành Tiểu Phi có nói sao lại quen Sở trưởng Tần không?". "Không, cậu quan tâm chuyện đó làm gì?" Hôm nay, các tế bào buôn chuyện của người phụ nữ thuộc ngành kỹ thuật, đang học tiến sĩ, lập chí vào Viện nghiên cứu Kim loại Đàm Viên Viên lại trỗi dậy, thực sự khiến Khánh Đệ tò mò. "Nhân vật trong truyền thuyết đột nhiên xuất hiện trước mắt, còn cùng ăn cơm, có thể khiến người ta không kích động sao? Khắp thành phố Tứ Cửu này, chưa tròn ba mươi đã lên sở, năm nay còn chuẩn bị lên phó thị trưởng, cao to đẹp trai lại có tài, liệu được mấy người? Mà dù không nói đến anh ta, thì Khánh Đệ, cậu có biết bố anh ta là ai không? Tần Bá Viễn."

Cái tên này nghe khá quen. "Cái này cũng bỏ qua luôn, cậu biết ông nội anh ta là ai không?" Sau một hồi lục lọi cái tên Viên Viên vừa nói trong trí nhớ, Khánh Đệ bất giác há hốc miệng.

"Cháu đích tôn, có gốc gác cả đấy." Đàm Viên Viên đưa ra câu kết luận chắc như đinh đóng cột. Khánh Đệ hoang mang, "Nghe cứ như gia đình thời phong kiến ấynhỉ". "Không khác bao nhiêu đâu. Những người này chẳng phải giống thời xã hội cũ hay sao? Ngay từ khi sinh ra, con đường tương lai của họ đã được vạch sẵn rồi, cứ thế mà leo lên thôi, chẳng mấy chốc sẽ trở thành những nhân vật lớn chúng ta phải ngẩng đầu lên mới nhìn được. Không chỉ thế đâu, chuyện tình cảm hôn nhân cũng giống hệt xã hội cũ, chắc chắn phải môn đăng hộ đối. Cậu có biết vợ trước của anh ta là người thế nào không?"

Để phối hợp với vẻ hào hứng của Đàm Viên Viên, nghe xong cái tên đó, Khánh Đệ nhất thời chưa nghĩ ra là ai, nhưng cũng vờ kinh ngạc "ồ" lên một tiếng. "Trình Húc nhà mình đã gặp rồi đấy, nói rằng diện mạo cô gái ấy rất đoan trang, cao quý. Đáng tiếc... năm ngoái ly hôn rồi. Nghe nói tính cách hai người không hợp, nhưng những lời đồn đại phía sau thì rất nhiều." Đàm Viên Viên cố ý hạ thấp giọng, "Đều nói anh ta bị cắm sừng, dù sao vợ cũ của anh ta chưa tới nửa năm sau đã tái giá, còn anh ta vẫn độc thân. Mình thật không sao hiểu nổi, tài mạo gia thế đều xuất chúng, sao còn bị phụ nữ chê bai vứt bỏ, lẽ nào là...". Nghe giọng Đàm Viên Viên phập phù bên ống nghe, Khánh Đệ cười mãi không thôi. Từ quan điểm tới lời nói, có thể thấy tư duy của sinh viên khoa học kỹ thuật phát triển rất nhanh, cũng cho thấy các tế bào tò mò vốn vẫn ăn sâu bám rễ vào vỏ não của mỗi người phụ nữ, có điều chỉ khác nhau ở độ nông sâu thôi.

"Những lời này của cậu không có dữ liệu chứng minh." "Thế không được, nếu mình thật sự đi kiểm nghiệm, e là Trình Húc nhà mình sẽ khóc ngập thành mất." Đàm Viên Viên nói như thật, "Tâm trạng khá hơn chưa? Lại còn dám trêu mình nữa". Khánh Đệ "ừ" một tiếng, lẳng lặng cầm ống nghe, Đàm Viên Viên khẽ thở dài ở đầu dây bên kia. "Thật ra, mình vẫn rất ngưỡng mộ cậu. Một người con gái cả đời có thể gặp được người mình yêu, yêu một lần sâu sắc, dù kết quả thế nào cũng vẫn rất may mắn."

"Trình Húc nhà cậu không tốt à? Yêu chiều cậu thế còn gì." "Nếu không phải vì ưu điểm ấy thì hà tất mình phải chịu đựng những cái lườm nguýt của mẹ anh ấy? Mình vẫn đang nghĩ, nếu cứ thế này mà kết hôn, liệu mình có nuối tiếc không? Hôn nhân không có tình yêu chỉ có tình cảm, sẽ chịu đựng được thử thách của cuộc sống chăng?" "Cậu nghĩ nhiều quá đấy, tình yêu chẳng phải cũng chỉ là một dạng của tình cảm hay sao? Lâu rồi sẽ thành tình thân, cậu đã bớt được cái bước ở giữa ấy."

Đàm Viên Viên phì cười, "Vốn định an ủi cậu, mà lại thành cậu an ủi mình". Viên Viên trước nay làm việc lúc nào cũng nhanh nhẹn quyết đoán. Nghe thấy bạn cười, Khánh Đệ cũng thấy nhẹ nhõm, "Đừng nghĩ nhiều quá, dù là tình cảm gì, miễn sao cậu thấy hạnh phúc là được rồi". "Còn cậu?" Đàm Viên Viên do dự hỏi.

"Vẫn ổn, mình nghĩ điểm thi nghiên cứu sinh của mình tốt, lại thuận lợi, mình sẽ rất hạnh phúc.".