Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 79

Chương 79.

Lời thổ lộ nghiêm trang như ngôn ngữ dùng trong ngoại giao, kết hợp với phong thái trác tuyệt của Tần Thạnh nghe rất có thành ý. Thấy Khánh Đệ có chút do dự, Tần Thạnh nhanh chóng cảm nhận được ý từ chối trong sự trầm mặc ấy, bèn nói thêm: "Không cần phải trả lời ngay, anh có thể đợi. Trên cơ sở của tình bạn, có thể phát triển thêm một bước nữa là điều anh hy vọng nhất". Kín kẽ như thế, nếu vẫn kiên quyết dứt khoát từ chối e là hơi cạn tình, Khánh Đệ trầm ngâm rồi bình tĩnh trả lời: "Em sẽ suy nghĩ".

Sau khi cúp máy, cô nhớ ra sự xuất hiện khá kỳ lạ của Tần Thạnh ngày hôm nay, nghĩ đến một chi tiết, trước khi đến sân trượt băng, Chu Quân đã nhận điện thoại của Bành Tiểu Phi, Khánh Đệ thở dài, lập tức bấm máy gọi cho Bành Tiểu Phi. Trước Tết, Bành Tiểu Phi trở về Nguyên Châu, sau khi chào hỏi, Khánh Đệ đi thẳng vào vấn đề: "Là anh cho Tần Thạnh số di động của em phải không?". Bành Tiểu Phi im lặng, rồi cũng thẳng thắn nói: "Đúng, anh đã nói cho anh ấy biết hôm nay bọn em đi đâu".

"Bành đại ca…" Khánh Đệ thở dài, với tình bạn của hai người, cô không thể trách đối phương nhiều chuyện, nhưng cách người bạn ấy can thiệp vào cuộc sống tình cảm của mình thế này khiến cô cảm thấy không vui. "Con người Tần Thạnh, anh rất hiểu, không có kiểu công tử quần là áo lượt, lại bình tĩnh thông minh, tiền đồ rộng mở. Có lẽ trong cuộc sống, anh ấy hơi trầm tĩnh vô vị, nhưng làm bạn thì tuyệt đối tốt. Người vợ trước và anh ấy tính cách hoàn toàn trái ngược nhau, trước kia vì nghĩ thêm một việc chẳng bằng bớt đi một việc, nên mới cố sống với nhau gần mười năm..." "Bành đại ca, em nghĩ anh không hiểu. Chuyện trước em còn chưa hoàn toàn quên được, em không thể bắt đầu lại. Anh ấy càng tốt, thì càng không công bằng với anh ấy."

Biết người mà Khánh Đệ chưa thể quên là ai, Bành Tiểu Phi một lần nữa rơi vào trầm lặng. Lần đầu tiên gặp Khương Thượng Nghiêu, Bành Tiểu Phi đã có dự cảm đây là nhân vật không bình thường. Năm nay về nhà, sau một hồi điều tra tìm hiểu, quả nhiên sự thật đúng như mình nghĩ. Trong buổi tụ tập ngày hôm nay có Ba Đình Đình con gái của Bí thư Ba, Trạch Trí, Thư ký Lâm Nhạc của Phó Khả Vi, Tạ Tín Dương em vợ của chủ nhiệm văn phòng tỉnh... Những người này đã lần lượt chứng thực suy nghĩ của anh ta, Khương Thượng Nghiêu không chỉ phát triển sự nghiệp ở Vấn Sơn mà còn đang vươn sang cả Nguyên Châu. Trong bữa tiệc, lặng lẽ quan sát thấy Khương Thượng Nghiêu nói năng trò chuyện rôm rả, hành xử thoải mái tự nhiên với đám người con nhà quyền thế, Bành Tiểu Phi bất chợt lòng sinh cảnh giác.

Nếu suy nghĩ theo logic "Bạn của kẻ thù cũng chính là kẻ thù tiềm năng", thì quan hệ thân thiết giữa Bành Ngu và Ngụy Kiệt chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của Khương Thượng Nghiêu. Mặc dù không có bằng chứng chứng minh Khương Thượng Nghiêu có mưu đồ, nhưng với ân oán từ chín năm trước, Bành Tiểu Phi tin rằng dù bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ không thể bỏ qua. Khi mọi người chuẩn bị đến một cuộc họp kín ở Nguyên Châu, Bành Tiểu Phi chủ động mời Khương Thượng Nghiêu đi trước nói chuyện. Khương Thượng Nghiêu nhìn chằm chằm người đàn ông này một hồi, bất chợt cười thật tươi, nói: "Bành đại ca, lên xe từ từ nói".

Chiếc xe Bentley Mulsanne kia cũng khiến Bành Tiểu Phi phải kinh ngạc. Nguyên Châu chỗ nào cũng thấy toàn xe hiệu, Bentley không phải loại hiếm thấy, nhưng vào khoảng chín năm trước, lúc anh ta sắp tốt nghiệp đại học, Khương Thượng Nghiêu chỉ là một phạm nhân, bốn năm trước, anh ta học xong bằng thạc sĩ, Khương Thượng Nghiêu vừa ra tù. Chỉ trong vòng bốn năm ngắn ngủi, dù ông Trời có ban phát tình thương hay sự may mắn, thì bản thân Khương Thượng Nghiêu cũng phải nỗ lực rất nhiều. "Chỉ là xe tôi mượn thôi, bình thường dùng cái này e rằng có chút hơi quá." Khương Thượng Nghiêu nhận thấy nỗi nghi hoặc trong lòng người đàn ông bên cạnh. Bành Tiểu Phi nhớ ra hiện tại anh đang quản lý một công ty trực thuộc tập đoàn năng lượng của tỉnh, lại rất biết giữ ý giữ lễ như thế, bất giác có cái nhìn khác về con người này. "Khương tổng, theo tin tức mà sư huynh tôi, luật sư Nghiêm Hoa Khang cho biết, hình như anh khá tò mò về tôi. Tôi nghĩ rất lâu rồi, cảm thấy vẫn nên trực tiếp trả lời những thắc mắc của anh thì hơn." Ngồi trên xe, Bành Tiểu Phi nói.

Vẻ mặt Khương Thượng Nghiêu bình tĩnh, chẳng chút lúng túng, chỉ im lặng nhìn Bành Tiểu Phi, có ý chờ đợi. "Đúng như những gì anh đã điều tra, năm 1999 tôi thực tập tại văn phòng của luật sư Vương Cao Hàn ở Nguyên Châu, đảm nhận chức vụ trợ lý pháp luật. Mùa hè năm đó, Khánh Đệ tới tìm chủ nhiệm văn phòng, tôi may mắn được nghe kể về vụ án của anh." Bắt gặp cơn chấn động khẽ thoáng qua trong mắt đối phương, Bành Tiểu Phi không hề tỏ ra đắc ý, mà bất chợt nhớ tới hình ảnh một cô gái đang ngơ ngác đứng ở đầu đường nhìn ngó khắp nơi, mồ hôi nhễ nhại, lòng trào dâng cảm giác hối tiếc. "Sau đấy thì sao?"

"Lúc đó cô ấy đã tìm tới hai văn phòng luật sư rồi, nhưng họ đều từ chối, đang chuẩn bị tới văn phòng thứ ba. Có lẽ vì thông cảm với anh, mà cũng có thể vì khâm phục lòng quả cảm của Khánh Đệ, tôi đã giới thiệu với cô ấy sư huynh tôi, luật sư Nghiêm Hoa Khang ở Vấn Sơn tiếp quản vụ án của anh. Đại khái như thế, tôi nghĩ chẳng cần giải thích thêm, phán quyết cuối cùng của Tòa án đủ để chứng minh thành ý của tôi." Lời vừa dứt, không khí trong xe bỗng trở nên tĩnh lặng. Người đàn ông ngồi bên cạnh Bành Tiểu Phi vẻ mặt không vui, ánh mắt thâm sâu khó dò, rất lâu sau mới chần chừ nói một câu: "Cảm ơn anh". Bành Tiểu Phi nhìn thẳng vào đôi mắt sáng rực đó, biết rằng Khương Thượng Nghiêu không chỉ hiểu những gì mình vừa nói mà còn hiểu nội dung mà mình chưa nói - đó chính là, việc Bành Tiểu Phi can thiệp vào vụ án oan của Khương Thượng Nghiêu xưa chẳng liên quan gì tới bố anh ta cả.

"Bành đại ca?" Khánh Đệ nghi hoặc gọi qua điện thoại. Bành Tiểu Phi như bừng tỉnh, tiếp tục đề tài: "Thực ra cũng là duyên phận, sang năm Tần Thạnh sẽ được điều về Vấn Sơn. Trước Tết khi gặp nhau trong bữa tiệc từ thiện, anh đã nghe anh ấy nói tới chuyện này. Mấy hôm trước lúc nói chuyện với nhau anh có kể em là người Vấn Sơn, có lẽ vì vậy anh ấy hơi tò mò, hoặc có cảm giác thân thiết gì đấy. Làm bạn thôi mà, em đừng nghĩ nhiều quá. Nói thật, với thực lực của mình, anh ấy hoàn toàn có thể chọn một chỗ khác tốt hơn, chỉ là trong các sự lựa chọn anh ấy lại chọn một hòn đá cứng mà thôi, riêng điểm này đã không thể khiến người ta không kính phục". Sự thực đúng như Bành Tiểu Phi nói. Là người kế nhiệm đời thứ ba, và vẫn là người kế nhiệm có tiềm lực nhất trong đảng phái của mình, đường dát vàng, Tần Thạnh hoàn toàn có thể ở lại thành phố nhưng anh lại chọn đến Vấn Sơn, một thành phố mà thế lực đảng phái của anh tương đối yếu. Nếu tạo được thành tích, các lãnh đạo sẽ nhìn anh với con mắt khác. Nếu thất bại, tiền đồ của anh sẽ chậm mất vài năm.

Lựa chọn của Tần Thạnh nếu không xuất phát từ tâm lý thích mạo hiểm, thì chính là anh đã nắm chắc được thành công. Có thể thấy rằng, Vấn Sơn tương lai sẽ là thành phố có nhiều biến động đối với thế cục ở toàn tỉnh Tế Tây. Từ sau khi Bí thư Cao lùi về tuyến hai, thực lực của địa phương này đúng là có suy giảm. Bố của Bành Tiểu Phi là Bành Ngu hai năm nay có thể coi như đám bèo tấm, vị trí mà ông ta đang nắm giữ quyết định việc ông ta không thể bị lật đổ, lại phải ra sức duy trì mối quan hệ vốn ăn sâu bám rễ từ lâu. Năm nay về nhà, Bành Tiểu Phi nhận thấy bố mình đã già đi rất nhiều.

Làm con, tất nhiên Bành Tiểu Phi phải bảo vệ bố cùng bộ máy của bố. Muốn có mối quan hệ tốt với Tần Thạnh, tạo thế cân bằng kiềng ba chân là kế hoạch của anh ta. Còn sẽ trở thành ông tơ bà nguyệt hay không, có thể tác thành cho mối lương duyên giữa Tần Thạnh và Khánh Đệ hay không, đây lại là chuyện khác. "Khánh Đệ, hãy tin con mắt nhìn người của anh, suy nghĩ về chuyện này nhé."

Giọng nói thành khẩn nhường ấy, giống như mấy năm trước khi anh ta đưa cô vào một quán ăn Tây, nhẫn nại hỏi thăm về vụ án của cô. Khóe miệng Khánh Đệ nhếch lên, nói: "Vâng, thực sự... Vậy em thử xem". Buổi tối, nghĩ đến người đàn ông nơi phương xa ấy, Khánh Đệ trằn trọc không sao ngủ được. Khương Thượng Nghiêu cũng vậy.

Trong lúc ngà ngà say, anh nghịch con dao găm trong tay. Cơn tức giận đột nhiên trào dâng, anh ném nó về phía chân tường, sau đó hai tay đan vào nhau vòng ra sau gáy, mắt nhìn chằm chằm lèn trần nhà, như nhìn thấy từng người, từng người khiến anh khó lòng bình tâm chuyển ý. Mỗi khi đau khổ và bi phẫn cực độ, người duy nhất giúp anh bình tĩnh lại chỉ có thể là cô, nụ cười dịu dàng, ánh mắt tin tường đó. Chỉ là tưởng tượng nhưng cũng khiến anh nhẹ nhõm hơn nhiều. Anh bấm số máy của người con gái ấy, ngón tay cái chà đi chà lại tên cô hiện trên màn hình đi động, lòng buồn bã. Chiếc đèn bàn trong thư phòng của căn biệt thự số một thuộc khu đại viện tỉnh ủy Nguyên Châu bật cho tới tận sáng.

Mấy hôm sau, một bộ hồ sơ được đưa tới bàn làm việc của Ba Tư Cần. "Tư Cần, đừng hút thuốc nhiều quá, ăn thêm hoa quả đi." Tưởng Mẫn làm trong ngành giải trí, gần năm mươi tuổi mà vóc dáng vẫn mảnh mai xinh xắn. Thấy Ba Tư Cần ra hiệu, bà ta liền quay đầu lại, cười nói: "Năm mới cũng không nghỉ à?", nói thì nói nhưng vẫn lui ra khỏi thư phòng, lặng lẽ đóng cửa lại. Ba Tư Cần từ từ mở tập hồ sơ, tâm trí hơi kích động, rồi lại đặt hồ sơ xuống.

Cánh cửa thư phòng vừa được khép vào đã khe khẽ mở ra, khuôn mặt xinh đẹp tươi cười ngó vào một nửa, sau đó nhận ra bị phát hiện, Ba Đình Đình chạy vào, "Bố, bố lại không giữ lời rồi, vừa hứa hôm nay sẽ chơi với con mà". "Cáp Tư Kỳ Kỳ Cách, phải giữ lịch sự." Nghe vậy, Ba Đình Đình giả vờ gõ cửa lấy lệ, sau đó cười hi hi đến bên bàn làm việc của bố, ôm cổ Ba Tư Cần, "Đang Tết không được mắng con".

Hơn ba mươi tuổi, ông mới có cô con gái này, xinh đẹp thông minh, tiếng hát lại cao vút tựa chim ưng trên thảo nguyên, được bố hết mực yêu quý chiều chuộng như viên minh châu, vợ ông và bà ngoại nâng niu như một đứa trẻ. Ba Tư Cần vỗ nhẹ lên bàn tay đang vòng trước ngực mình của con gái, "Đợi bố xong việc đã". "Việc gì lớn vậy ạ? Trưa cũng không ngủ." Ba Đình Đình từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc, không cho phép tùy ý lật xem tài liệu trên bàn làm việc của bố, nhưng lén nhìn trộm thấy phía trên tập tài liệu kia có dán một tấm ảnh nhỏ: "Anh Khương?”. Đôi lông mày rậm của Ba Tư Cần khẽ chau lại, chậm rãi thu dọn tập tài liệu, "Con quen?".

"Chẳng phải quen vào hôm ăn cơm cùng nhau đó sao ạ? Lần đi cùng chị Tiểu Trí ấy. Bố con còn nhắc với bố một lần, bố chẳng để ý gì tới lời con, phải không?" Ba Tư Cần vội vàng nhận sai, rồi hỏi: "Khương Thượng Nghiêu này là người thế nào?". Ba Đình Đình buông ông ra, ngồi xuống ghế sô pha tách một múi bưởi, suy nghĩ một lúc, sau đó gật đầu trả lời: "Rất tốt, con rất thích anh ta".

Con gái ông mang điểm xấu giống hệt bà ngoại, thường hay biện hộ, chỉ cần người nó thích thì đều là người tốt cả. Ba Tư Cần day day huyệt thái dương, muốn lên lớp cho cô con gái một bài, nào ngờ Ba Đình Đình tiếp tục nói: "Không nói nhiều, nhưng giọng nói và thần thái đều khiến người ta thích, ánh mắt cũng rất thân thiết". Bà Đình Đình học khoa thanh nhạc, nên bao giờ cũng khắt khe trong việc đánh giá giọng nói của người khác. Ba Tư cần biết có hỏi cũng chẳng được vấn đề gì, vì vậy nói vài câu chuyện phiếm rồi dỗ dành con gái ra ngoài. Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh, rất lâu sau Ba Tư Cẩn mới mở hồ sơ, rút một tập tài liệu ra. Góc trên cùng trang đầu tiên dán tấm ảnh nhỏ của Khương Thượng Nghiêu, khuôn mặt rất đỗi quen thuộc. Ba Tư Cần bóp huyệt thái dương, định thần nhìn lại, cặp lông mày rậm và rộng kia quả thật rất giống ông khi còn trẻ.

Xem xong ngày tháng năm sinh, liếc lên phía góc phải: Dân tộc Hán. Chữ viết trong ô đó khiến trái tim Ba Tư Cần run rẩy, ông chầm chậm thở hắt ra một hơi, rồi nhắm mắt lại trầm tư. Trong giây lát, ký ức của hơn ba mươi năm trước bỗng ùa về, cuồn cuộn trào dâng, cuốn theo tất cả mọi cảm giác trong lòng. Ông như đang ngửi thấy mùi hoa cỏ thanh khiết, như được nếm lại mùi vị chua chua của loại rượu sữa ngựa, và như nghe thấy tiếng đàn đầu ngựa1. 1 Hay còn gọi là đàn đáy Mông Cổ

Tháng Bảy năm đó, cỏ hoa tươi tốt, dê béo ngựa khỏe, nước sông Tích Lâm như một dòng sông bạc. Giữa những tiếng ồn ào huyên náo, ông đứng lên từ trong bụi cỏ, xoa bên mặt bị cỏ cây cứa vào, sau đó nhìn thấy một cô gái dân tộc Hán lẫn với đám người cổ vũ rầm rộ kia đang vui vẻ vẫy vẫy cánh tay đứng trên xe. Dưới chiếc mũ quân đội là hai bím tóc nhỏ, da trắng như mây trong núi, ánh mắt sáng rực tựa mặt trời trên thảo nguyên. Ba Tư Cẩn lẩm bẩm, thầm gọi ra cái tên ông đã cố ý quên đi nhiều năm nay: "Phượng Anh, Khương Phượng Anh". Bốn giờ chiều, Sái Tấn Lâm, thư ký số một của Tế Tây nhận được điện thoại từ đường dây nội bộ, "Tiểu Sái, tối mùng Bốn Tết, cùng ăn cơm với Đình Đình còn có những ai?".

"'Ngoài người trong hồ sơ đó ra, những người quan trọng khác còn có con gái của Bí thư Trạch - Trạch Trí, con trai của Bộ trưởng Bộ tổ chức Bành Ngu - Bành Tiểu Phi, trợ lý của Thống đốc ngân hàng tỉnh Tạ Tín Dương, còn cả Thư ký Lâm Nhạc của Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn năng lượng tỉnh Phó Khả Vi nữa..." Sái Tấn Lâm lần lượt kể tên, giọng nói rõ ràng, không xen lẫn tình cảm riêng tư. Vị trí mà anh ta nắm giữ luôn phải có thái độ khách quan, dù cảm thấy tò mò trước câu hỏi của Bí thư Ba. Nghe đến tên con trai Bành Ngu cũng nằm trong số đó, Ba Tư Cần trầm ngâm hồi lâu rồi dặn dò: "Cuộc họp sáng mai, cậu hãy chuẩn bị tài liệu cho đầy đủ. Ngoài ra, buổi chiều bố trí thời gian, mời Bộ trưởng Hà và Thư ký Chu của Đoàn thanh niên Tỉnh vào văn phòng tôi nhé". Bộ trưởng Bộ tuyên truyền Hà cũng là thành viên tỉnh ủy, bí thư muốn nắm bắt ngôn luận công khai, chỉ đạo việc thực hiện chính sách và phương hướng cũng là một trong những nội dung công việc. Nhưng, thêm cả Thư ký Chu của Đoàn thanh niên, thực sự khiến người ta không nắm bắt được kế hoạch của bí thư. Có điều dù thế nào thì lần này Chu Dung cũng được mở đường rồi.

Sái Tấn Lâm trong lòng mừng thầm cho bạn học cũ, nghiêm giọng đáp: "Vâng, thưa Bí thư Ba"..