Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 82

Chương 82.

Lại là một năm lũ hoa đào. Lũ lên khi hoa đào nở rộ. Từ năm ngoái, dây chuyền sản xuất của Công ty Than luyện cốc đã đi vào hoạt động ổn định, bắt đầu tập trung lực lượng trọng điểm để cải tạo lò cao và khống chế công nghệ kỹ thuật. Là một doanh nghiệp lớn của phía Tây Bắc và tỉnh Tế Tây, việc xin hạn ngạch xuất khẩu không thành vấn đề, mục tiêu mà Khương Thượng Nghiêu đặt ra cho năm nay là phải đạt được tiêu chuẩn xuất khẩu than cốc luyện kim cấp một.

Trong mắt người khác, sự nghiệp của anh đang phát triển hưng thịnh, nhưng không ai biết bắt đầu từ mùa xuân, nỗi lo lắng trong lòng anh tựa nước Hoàng Hà dâng cao, cuồn cuộn chảy, chỉ đợi giây phút kinh động lòng người đấy thôi. Song, thứ anh kỳ vọng nhất mãi chưa thấy đâu, mà chỉ đợi được điện thoại từ văn phòng chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn năng lượng. Lâm Nhạc luôn miệng chúc mừng trong điện thoại: "Cậu em, năm mới đại cát, danh lợi song thu! Ha ha, thế nào? Hồi Tết anh đã nói năm nay là một năm tốt mà, chỉ riêng câu nói ấy thôi cũng đáng để mời anh một bữa rượu chứ".

Khương Thượng Nghiêu chưa hiểu gì, nhưng miệng vẫn cười ha hả đáp: "Anh Lâm, có được ngày hôm nay cũng nhờ sự quan tâm giúp đỡ của anh. Có điều lý do cho bữa rượu này là gì nhỉ?". Lâm Nhạc không dùng dằng thêm nữa, nói thẳng vào vấn đề: "Nhằm biểu dương những thanh niên ưu tú có cống hiến đột phá trong việc xây dựng kinh tế tỉnh ta, Bộ Văn hóa Tỉnh, Đoàn thanh niên Tỉnh tổ chức hoạt động bình chọn thanh niên xuất sắc toàn tỉnh lần thứ mười chín. Tập đoàn năng lượng đề cử cậu tham gia ứng tuyển". Thấy Khương Thượng Nghiêu trầm tư không nói, Lâm Nhạc tưởng anh mừng quá không thốt nên lời, bèn ha ha cười nói: "Nếu có thể thuận lợi trúng tuyển, sự vinh hạnh ấy sẽ giúp ích rất nhiều cho việc phát triển sự nghiệp sau này. Tiểu tử cậu, cứ im im thế mà rất hợp với Cục trưởng Phó đấy". Mặc dù khởi nghiệp dựa vào khả năng viết lách, nhưng bao năm nay làm thư ký, Lâm Nhạc khá rành quy tắc nơi quan trường. Thời gian đầu nếu không phải Phó Khả Vi chống lưng, thì lý lịch của Khương Thượng Nghiêu sẽ gặp nhiều trở ngại, lần này nếu thành công trúng tuyển, ánh hào quang mà giải thưởng mang lại đủ để che lấp vết ố trong lý lịch của anh.

Vì vậy Lâm Nhạc gọi điện chúc mừng với giọng cung kính, không có ý gì khác, con người ta đâu thể thoát khỏi hai từ danh lợi. Có điều trải qua bao nguy hiểm, Khương Thượng Nghiêu sớm đã tu dưỡng được khả năng mẫn cảm, bản năng mách bảo anh đằng sau việc này không chỉ đơn giản như thế. Dù trong lòng tràn ngập những nghi ngờ, song lời khách sáo thì không thể không nói, Khương Thượng Nghiêu vẫn giữ nguyên nụ cười, cảm kích đáp: "Anh Lâm, được Chủ tịch Phó coi trọng đúng là may mắn của tôi, uống nước nhớ nguồn, tôi càng biết ơn sự ủng hộ giúp đỡ của anh". Chơi với nhau mấy năm, Lâm Nhạc biết càng những người thân cận, Khương Thượng Nghiêu càng ăn nói đơn giản thẳng thừng, uống nước nhớ nguồn, bốn chữ này nghe còn vui tai hơn nhiều lời khách khí trên quan trường. Nước lên thuyền lên, sống trong môi trường này, giữ lễ chính là cách để cùng nhau tiến bộ, Lâm Nhạc nói với giọng nghiêm túc và có phần tự hào, "Cục trưởng Phó dặn đi dặn lại, cậu hãy chuẩn bị một bộ hồ sơ về tâm lý trong tù và kế hoạch phát triển sự nghiệp trong tương lai. Mấy hôm nữa sẽ trình lên Bộ Tuyên truyền văn hóa và Đoàn thanh niên. Chú ý cách hành văn, phải rõ ràng, lập trường kiên định".

Câu cuối cùng chính là lời nhắc nhở và cảnh cáo của Lâm Nhạc, sợ anh quen với những quy tắc nơi quan trường. Khương Thượng Nghiêu lĩnh giáo ngay, "Mấy hôm nữa tôi sẽ đưa lên Nguyên Châu, anh Lâm, hẹn thời gian rồi ra ngoài uống chén rượu nhé". Hai năm lại đây, Khương Thượng Nghiêu không chỉ có quan hệ công việc với Phó Khả Vi, mà còn có quan hệ riêng nữa. Thứ nhất, Phó Khả Vi có ơn đèo bòng anh. Thứ hai, người thuộc trường phái thực tế như Phó Khả Vi, vừa biết rõ lợi hại trong chế độ doanh nghiệp quốc doanh, lại am hiểu những đường đi lối rẽ các chiêu trò trên quan trường, kiêm có tập đoàn nhà nước chống lưng, các kênh tin tức rộng, cách kiến giải độc đáo, sự hiểu biết về phương hướng phát triển của kinh tế vĩ mô và những thay đổi của các nền kinh tế bao giờ cũng ở một tầm cao hơn, mỗi lần chỉ gật bừa một cái, đều giúp anh thu về rất nhiều lợi nhuận.

Phó Khả Vi đến nay vẫn ở trong khu nhà cũ của Cục Than và Khoáng sản, sau khi con gái lấy chổng và con trai đi du học, nhà rất vắng vẻ. Vừa bước vào trong, Khương Thượng Nghiêu đánh tiếng chào hỏi, cô Hùng, phu nhân của Phó Khả Vi thân thiện nói: "Chú Phó của cậu đang chơi cờ với khách ở trên lầu". Trước khi đến, anh đã gọi điện nhưng không thấy nói nhà họ Phó có khách đến chơi. Khương Thượng Nghiêu thoáng do dự, bỗng nghe thấy cô Hùng cất tiếng gọi người giúp việc, tiện tay với cái tạp dề trên thành ghế, nói: "Trưa ở lại đây ăn cơm, chú Phó cậu sẽ đích thân xuống bếp, giờ cô đi rửa rau và chuẩn bị đã". Khương Thượng Nghiêu kinh ngạc, càng thêm tò mò về thân phận của người khách này, thế nào mà khiến Phó Khả Vi đích thân xuống bếp. "Cô Hùng, Chủ tịch Phó còn có khả năng này nữa ạ?"

Cô Hùng cười híp mắt, nói: "Chẳng biết phải không? Ông ấy không dễ để lộ đâu. Lên trên xem họ đánh cờ đi, ngồi mãi ở đây cũng chán". Nhà họ Phó ở căn hộ trên cùng, cô Hùng bình thường rảnh rỗi thích trồng rau trồng hoa, nên ngoài ban công một nửa bày những loại gỗ trống mục, một nửa là phòng kính ấm. Khương Thượng Nghiêu men theo cầu thang cạnh bếp lên trên, chỉ thấy qua lớp kính, Phó Khả Vi đang nhíu chặt đôi mày, trên tay kẹp một quân cờ đen, do dự không đặt xuống. Người ngồi đối diện cánh tay đặt lên tay ghế, tóc nhuộm đen, vai rộng, rất cao lớn vạm vỡ. Bóng dáng kia như đập thẳng vào mắt Khương Thượng Nghiêu, bước chân đang ngập ngừng trên cầu thang của anh bỗng dừng hẳn lại, cố gắng trấn tĩnh tâm trạng của mình, đi lên thêm hai bậc, tiếng bước chân lớn dần. Hai người ngồi bên cửa sổ không hề ngẩng đầu lên, vẫn đang chăm chú vào bàn cờ, Khương Thượng Nghiêu từ từ tiến tới, lặng lẽ ngồi xuống cạnh họ.

Cuộc gặp gỡ bất ngờ hôm nay có ý gì, không cần nói cũng hiểu. Khương Thượng Nghiêu điềm tĩnh tập trung ánh mắt nhìn vào bàn cờ. Sau vài giây nín thở, đôi tay đang run rẩy chắp sau lưng mới bình tĩnh trở lại. Anh không hiểu nhiều về cờ vây, nhưng nhìn thế cục trên bàn cờ, trận thế có vẻ đang rất khốc liệt, chẳng trách cả hai người họ lại trầm ngâm tập trung đến thế, Phó Khả Vi còn đang do dự, hai mày nhíu chặt. Khương Thượng Nghiêu đang chăm chú quan sát, bất chợt bầu không khí yên tĩnh bỗng bị phá vỡ bởi câu nói đột ngột của Phó Khả Vi: "Tiểu Khương!". Nói rồi ông đặt quân cờ xuống bàn cờ, xua tay: "Tập trung quá, không để ý cậu đến, ngồi đi, ngồi đi".

Người kia lập tức trừng mắt tức giận nói: "Lão Phó, anh khá lắm, làm thế này chẳng phải ăn gian sao?". "Ăn gian? Tôi sao có thể ăn..." Phó Khả Vi nhìn những quân cờ đang tung tóe trên bàn, khuôn mặt tròn tròn bỗng phá lên cười: "Nhỡ tay, nhỡ tay". Vẻ mặt của ông chẳng có gì là ngượng ngùng xấu hổ cả, đôi mắt nheo lại thoáng hiện những tia sáng giảo hoạt, ý như muốn bảo "Anh làm gì được tôi nào".

Khương Thượng Nghiêu cười thầm, sự bức bối trong hơi thở và cảm giác căng thẳng trong lồng ngực như bị hành động của Phó Khả Vi xua tan, lập tức biến mất. Bất kỳ ai nhìn thấy bộ dạng này của Phó Khả Vi, đều không thể liên tưởng tới nhân vật mặt sắt tính cách vừa cứng rắn vừa khó chịu, hai năm trước liên tiếp cho dừng hoạt động của hơn bốn mươi mỏ than vi phạm quy định, chẳng chút lưu tình. Có lẽ hai người chơi với nhau đã lâu, nên Ba Tư Cần cũng quen với kiểu chơi thua là tìm cách ăn gian của Phó Khả Vi, bèn rộng lượng phá lên cười, đẩy bàn cờ hỏng trên bàn ra, "Dù sao khách của anh cũng đến rồi, giữ cho anh chút thể diện vậy", nói rồi quay sang nhìn Khương Thượng Nghiêu, nụ cười dần tắt.

"Bí thư Ba!" Khương Thượng Nghiêu nhìn thẳng vào mắt ông, giọng cung kính. "Chủ tịch Phó!" "Cậu chính là Khương Thượng Nghiêu của Công ty Than luyện cốc Vấn Sơn?" Ba Tư Cần nhìn anh từ trên xuống dưới, Khương Thượng Nghiêu khiêm tốn hơi cúi người, "Vâng, Bí thư Ba".

"Đã gặp hồi Tết rồi." Ba Tư Cần ra hiệu. "Tiểu Khương, ngồi đi." Là chủ nhà nên Phó Khả Vi cũng không thể không khách sáo. Khương Thượng Nghiêu không dám tùy tiện, rót thêm trà vào cốc, rồi mới ngồi: "Cháu đến đường đột, làm mất nhã hứng của hai người".

"Tôi mới chính là kẻ phá rối, đột nhiên nổi hứng đánh cờ, một ngày nghỉ đẹp trời thế này, muốn tìm lão Phó so mấy ván." Ba Tư Cần cười có lỗi, vẻ mặt bớt vài phần uy nghiêm, hòa nhã hơn nhiều. Với địa vị của Ba Tư Cần, căn bản chẳng cần phải nói những lời giải thích này, thêm giọng điệu hòa nhã và nụ cười ôn hòa của ông, có thể thấy đằng sau còn có việc gì đó khác. Khương Thượng Nghiêu trong lòng khẽ động, sắc mặt cung kính thêm vài phần. Phó Khả Vi ha hả cười lớn, "Anh đúng là cờ thấp lại cứ hay thích chơi".

"Quân tử có khi cũng bị lừa. Luận về cờ, tôi đúng là còn kém anh một bậc." Ba Tư Cần nghiêm túc thừa nhận, thấy nụ cười đắc ý của Phó Khả Vi dần trở nên gượng gạo, ánh mắt ông để lộ những ánh vui. Lời đồn đại trong giới quan trường ở Tế Tây nói rằng, Phó Khả Vi là thanh kiếm sắc trong tay Ba Tư Cần. Thời gian đầu khi nhậm chức, ông đã mượn oai thanh kiếm sắc ấy để dẹp bỏ nạn các mỏ than nhỏ tăng lên không ngừng, điều tra ra rất nhiều những quan chức dùng việc công để mưu lợi riêng, uy nghiêm từ đó mà lập nên. Thấy hai người trong lúc cười nói có vẻ như rất ăn ý, rõ ràng chứng minh được những lời đồn trong giới quan trường kia. Phó Khả Vi quay đầu nhìn Khương Thượng Nghiêu, trịnh trọng hỏi: "Tài liệu chuẩn bị xong chưa?".

Khương Thượng Nghiêu gật đầu đáp vâng, lấy tập tài liệu đã được Lâm Nhạc gọt giũa đánh bóng ra, hai tay đưa cho Phó Khả Vi. Phó Khả Vi đón lấy, lại đưa cho Ba Tư Cần. Ba Tư Cần không mở ra xem, chỉ thoáng trầm ngâm, rồi dịu giọng nói: "Nghe nói được tập đoàn năng lượng đề cử là ứng viên cho danh hiệu thanh niên kiệt xuất nhất tỉnh, đồng chí Tiểu Khương, đồng chí có cảm tưởng gì?".

Cái gọi là đồng chí, là cách xưng hô chính thức trong nội bộ Đảng viên. Ở vị trí cao như Ba Tư Cần, đương nhiên không thể gọi bề dưới Khương Thượng Nghiêu là "Khương tổng", gọi tên e rằng không được hay cho lắm. Một câu "đồng chí Tiểu Khương" vừa chính thống lại vừa thân thiết. Đây là ám hiệu dành cho Khương Thượng Nghiêu, ông không coi anh như một thương nhân bình thường. Khương Thượng Nghiêu nhất thời không thể hình dung nổi cảm xúc trong lòng mình lúc này, với trái tim đập thình thịch,anh vẫn không quên thân phận và địa vị của bản thân. Anh khẽ cúi đầu, lựa lời nói: "Bí thư Ba, Chủ tịch Phó, là thanh niên đã một lần sẩy chân, nhận được vinh dự này, cháu thấy rất xấu hổ. Không có quan tâm vô tư của Đảng và sự trợ giúp đắc lực của các vị lãnh đạo, không có quyết định đúng đắn của tập đoàn năng lượng, cháu sẽ không có được thành tích ngày hôm nay. Cảm ơn Đảng và các vị lãnh đạo đã cho cháu cơ hội tái sinh này". Đi lại với giới quan trường đã lâu, những lời sáo rỗng như thế anh nói hết sức chân thành và nghiêm túc. Nhưng đối mặt với toàn những lão tướng trong quan trường, họ sao có thể không nhận ra sự khác biệt giữa lời cảm kích từ đáy lòng và lời khách sáo chứ? Vẻ mặt nghiêm túc của Phó Khả Vi nở nụ cười kỳ lạ, Ba Tư Cần khẽ sững lại, ngay sau đó gật đầu, khen ngợi: "Tài liệu bên tập đoàn năng lượng đưa tới, tôi đã xem qua, Công ty Than luyện cốc đang trong thời kỳ đổi mới, rất nhiều quan niệm quản lý và chiến lược kinh doanh mới đều do cậu đề xuất. Tuổi trẻ mà rất khá".

Khương Thượng Nghiêu hiểu ngay tất cả đều do Phó Khả Vi thêm thắt cho anh, bất giác cảm kích liếc nhìn ông ta một cái, khiêm tốn đáp lại: "Là do Chủ tịch Phó và các vị lãnh đạo của tập đoàn năng lượng đã dốc sức hỗ trợ Công ty Than luyện cốc trong thời kỳ đổi mới cơ cấu tổ chức, vì vậy những chế độ và cách thức quản lý mới này mới có thể thuận lợi áp dụng". Khi nhắc đến công lao, anh đặt tên Phó Khả Vi lên đầu trước các lãnh đạo của tập đoàn năng lượng, bởi vì cái ơn anh dành cho ông xuất phát từ tận đáy lòng. Thời kỳ đầu áp lực rất lớn, đặc biệt phải đối mặt với sự phản đối cũng như đả kích mãnh liệt của hành chính, nhưng Phó Khả Vi đã kiên quyết, cuối cùng phải đập bàn, những âm thanh phản đối ấy mới dần lắng xuống. "Thanh niên khiêm tốn lễ phép là tốt, nhưng cũng không nên mất đi sự tự tin và lòng nhiệt tình. Công ty Than luyện cốc cải tổ hai năm, lợi nhuận tăng gấp mấy lần. Quan điểm lãnh đạo của Đảng luôn ủng hộ những việc làm thực tế, còn về mặt thành tích, đồng chí Tiểu Khương, biểu hiện của đồng chí rất tốt." Ba Tư Cần khẳng định thành tích trong công việc của anh, "Đồng chí Tiểu Khương, cậu nói cho tôi nghe xem, mấy năm nữa còn có mục tiêu và kế hoạch phát triển gì?".

Khi đến Khương Thượng Nghiêu hoàn toàn không ngờ lại cuộc nói chuyện này, nhưng tương lai của Công ty Than luyện cốc là điều anh luôn băn khoăn suy tính. Chỉ cần nghĩ giây lát, anh soạn xong bài phát biểu. Liếc thấy trong ánh mắt Phó Khả Vi có sự cổ vũ và chờ đợi, anh đứng thẳng người lên, đơn giản giải thích những suy nghĩ của mình về kế hoạch phát triển công ty trong tương lai. Phó Khả Vi xen vào: "Bí thư Ba, Tiểu Khương, hai người nói chuyện, tôi đi xào mấy món rau, chút nữa vừa uống vừa nói tiếp". "Thật vất vả cho Chủ tịch Phó quá." Khương Thượng Nghiêu đứng dậy, lễ phép tiễn Phó Khả Vi xuống lầu.

Đợi bóng dáng nặng nề của Phó Khả Vi khuất dần dưới cầu thang, Khương Thượng Nghiêu rót trà cho Ba Tư Cần, rồi ngồi xuống. "Đại tập đoàn hóa?" Ba Tư Cần cảm thấy rất hứng thú. "Vâng, Bí thư Ba." Khương Thượng Nghiêu ngồi dịch về phía trước, thể hiện sự hào hứng của mình, "Tích hợp tài nguyên toàn diện, lực đủ rồi, giờ phải xem hiệu ứng của các bộ phận. Nhưng vẫn còn vấn đề tối ưu hóa tài nguyên, không chỉ than, còn điện, khí, phải điều phối thống nhất quản lý, sử dụng tài nguyên càng hợp lý càng giảm tiêu hao và tính cạnh tranh khốc liệt, tạo ra nhiều giá trị hơn".

Tư duy của anh rõ ràng, ngôn ngữ đơn giản súc tích, nghĩ cũng biết những lời này không phải nhất thời có thể nói ra được. Ba Tư Cần gật đầu liên tục, bàn tay đặt trên tay ghế vô tình cuộn thành nắm đấm. Hai năm trước, lão Phó đã nhắc đến người thanh niên này. Khi ấy tình hình tài nguyên than của tỉnh rơi vào tình trạng nghiêm trọng, tất cả các mặt từ môi trường tới an toàn, thuế... các vấn đề lộ ra trước mắt, chính chàng thanh niên đang ở trước mặt ông, không tính toán lợi ích, đã khai thác và quản lý mỏ than ở làng Vọng Nam với một cách thức khác biệt. Đây là con trai ông..