Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 83

Chương 83.

Khi đi lên, thấy một già một trẻ đang trò chuyện khá ăn ý, Phó Khả Vi cười vui vẻ, gọi hai người xuống nhà ăn cơm. Cô Hùng mở một chai Ngũ Lương Dịch, Khương Thượng Nghiêu vội vàng đón lấy, rót rượu cho mọi người, rồi kính cả ba ly xong mới ngồi xuống. "Tiểu Khương, không cần khách sáo, đến chỗ chú không ai là bí thư, chủ tịch hội đồng gì hết." Không đợi Ba Tư Cần lên tiếng, Phó Khả Vi đã ha ha cười nói rõ hơn, "Ăn cơm là để sống, trong bữa ăn không nói chuyện công việc".

Tay nghề của Phó Khả Vi quả thật rất khác thường, mấy món ăn gia đình thường ngày qua tay ông bỗng trở nên đầy màu sắc và vô cùng hấp dẫn. Khương Thượng Nghiêu có lòng tán thưởng vài câu, nhưng ánh mắt như vô tình lại tựa hữu ý của Ba Tư Cần mỗi lần nhìn về phía anh đều khiến cổ họng anh nghẹn cứng, tâm trạng phức tạp. "Đại Lỗi đi hẹn hò rồi phải không? Vừa nãy giữ lại ăn cơm mà cậu ta không chịu." cô Hùng hỏi, "Cậu ta quả có con mắt nhìn người, cô bé đẹp nhất khoa lọt ngay vào mắt cậu ta". Lần đầu tiên Khương Thượng Nghiêu đến nhà họ Phó, nói về gốc gác mới biết, cô Hùng vốn là phó giáo sư khoa hóa của Đại học Sư phạm Nguyên Châu, có thể coi là thầy của Khánh Đệ, cô bạn gái của Đại Lỗi đang là sinh viên của cô.

"Tiểu Khương cũng ba mươi hai tuổi rồi, chuyện cá nhân…" Ba Tư Cần ngồi đầu bàn đột nhiên nói giọng nghiêm túc, quan tâm hỏi anh. "Bạn gái của Tiểu Khương đang học nghiên cứu sinh ở Bắc Kinh. Nói mới nhớ, ngày xưa ở trường Khánh Đệ được coi là một nữ sinh xuất sắc, tuần nào cũng có bài đăng trên tạp chí trường." Cô Hùng hỏi tiếp, "Năm nay Khánh Đệ lại không về ăn Tết? Ý của Bí thư Ba là, Tiểu Khương cũng ba mươi hai tuổi rồi, nên suy nghĩ đến vấn đề kết hôn thôi". Ngày trước, vì muốn lấy được thiện cảm của nhà họ Phó, anh từng lôi quan hệ với Khánh Đệ ra làm bình phong. Đúng là đã khiến thái độ của cô Hùng trở nên thân thiết hơn nhiều. Sau này chưa kịp đưa Khánh Đệ đến đây làm khách thì hai người đã vội chia tay. Khương Thượng Nghiêu cũng không giải thích nhiều. Hôm nay lại nhắc đến người phương xa, lòng anh buồn bã, cố lên tinh thần, nói: "Không vội ạ, đợi ba năm nữa cô ấy học xong cháu sẽ tính''.

"Giờ thanh niên các cậu suy nghĩ thật phóng khoáng, lập nghiệp rồi mới thành gia cũng tốt." Phó Khả Vi tổng kết. Ánh mắt Ba Tư Cần hoài nghi, có lẽ ông đang nhớ đến cảnh xảy ra trước cửa nhà họ Trạch hồi Tết. Khương Thượng Nghiêu dừng đũa, giải thích: "Cháu và Trạch Trí con gái Bí thư chỉ là bạn bè, ngày trước trong trại giam Dã Gia Sơn, cháu được cô ấy chăm sóc". Ly rượu trong tay Ba Tư Cần khẽ run, ông khẽ đặt xuống, nhìn chằm chằm Khương Thượng Nghiêu hồi lâu rồi hỏi: "Ở trong ngục vất vả lắm phải không?".

Giọng ông chua xót, nếu nghe kỹ sẽ cảm nhận được tình thương yêu và bất lực trong đó, thực sự không phù hợp với thân phận cũng như địa vị của ông lúc này. Vô tình liếc thấy cô Hùng và Phó Khả Vi đưa mắt nhìn nhau, Khương Thượng Nghiêu lập tức hiểu ba người bọn họ hình biết rõ nội tình. Anh không có ý định cầu xin lòng thương hại và đồng cảm của bất kỳ ai. Trong bầu không khí như ngưng đọng, anh điềm tĩnh trả lời: "Cũng thường thôi ạ. Giờ đều thực hiện quản lý nhân đạo hóa, sống trong ngục mấy năm, lao động cải tạo tư tưởng, dù sao cũng giúp người ta tiến bộ".

Cô Hùng nghe câu trả lời vô thưởng vô phạt của anh, ánh mắt dịu dàng kèm cả xót thương. Phó Khả Vi nhìn anh, gật đầu không giấu được sự tán thưởng. Ba Tư Cần thì ngồi cứng như khúc gỗ, ánh mắt như xuyên thấu lớp vỏ ngoài của Khương Nghiêu, lần tìm vào vùng ký ức xa xôi của anh, rất lâu sau mới chầm chậm nói: "Không dễ dàng gì... cậu... bố mẹ cậu cũng không dễ dàng gì". Ông vốn định nói "Mẹ cậu không dễ dàng gì", Khương Thượng Nghiêu trong lòng bất giác tự trào, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường, nặng nề gật đầu tỏ ý tán đồng. "Bí thư Ba, khiến chú chê cười rồi." Ba Tư Cần mưu tính thâm sâu, lúc này lại không thể đoán được suy nghĩ thật sự của cậu con trai qua vẻ mặt và ngữ khí kia.

Tiếp tục thăm dò, Khương Thượng Nghiêu tuân thủ nguyên bậc, hoàn toàn không có lời nói và hành động sơ suất nào, thản nhiên như người không rõ nội tình. Ba Tư Cần không thể lý giải được mình đang nuối tiếc, đang cảm thấy may mắn, hay đang hổ thẹn. Cho tới tận khi lên xe ra về, câu nói "Bí thư Ba, để chú chê cười rồi" của Khương Thượng Nghiêu vẫn còn luẩn quẩn trong đầu, cái roi vạch rõ ranh giới đó mọc đầy gai, cật lực đánh vào lương tâm ông. Ba Tư Cần ngồi ghế sau của xe số l, nhắm mắt, như nghe thấy tiếng gào rú của linh hồn mình. Còn Khương Thượng Nghiêu lại bình tâm chờ đợi Phó Khả Vi đọc và duyệt tài liệu báo cáo mình đã sửa xong, sau đó mới về. Lên xe, khi không gian được đóng kín, sự điềm tĩnh mà anh ra sức duy trì cuối cùng cũng sụp đổ, tựa như sức lực của toàn thân bị rút sạch, Khương Thượng Nghiêu ngả người dựa vào ghế duỗi thẳng hai chân.

Rất lâu sau anh mới lấy lại được tinh thần, cho xe chạy một mạch về Vấn Sơn. Cảnh vật bên đường nhạt dần, hiện lên trước mắt anh là những hình ảnh liên quan tới thuở thiếu thời của mình. Bao nhiêu năm trôi qua, từng cảnh, từng cảnh vẫn rõ như vừa mới xảy ra hôm qua. Trong ký ức, khi đám trẻ ở trường mẫu giáo tan học chờ bố mẹ tới đón, thấy những thân hình cao lớn từ xa, anh luôn ôm chặt lấy mặt, hào hứng lén nhìn qua kẽ ngón tay, in vào mắt anh là cảnh những đứa trẻ khác lao đến gọi bố ơi.

Lớn hơn một chút, Khương Hiền bắt chước giọng người lớn khinh miệt trách mắng anh: "Không giành được thì lại đánh người, mẹ em nói rồi, anh chỉ có mẹ sinh không có bố dạy". Lúc biết xấu hổ, anh trốn vào căn phòng nhỏ, nghe mẹ đứng dưới lầu trước cửa nhà hàng xóm lớn tiếng chửi rủa: "Mẹ cha nhà chúng mày, con cái chúng mày có cha có mẹ, nhưng lại là lũ súc sinh, chuyên bắt nạt kẻ thân cô thế cô...". …

Khi quá kỳ vọng vào việc gì đó hay người nào đó, việc người ấy làm trở thành một dạng lý tưởng, không dễ bị xúc phạm. Từ lúc hiểu chuyện, anh chỉ có một suy nghĩ, có thể bắt nạt nhưng chửi rủa bố mẹ anh thì không được. Khương Thượng Nghiêu không nhớ đã bao lần vung nắm đấm vì những lời nhục mạ của kẻ khác dành cho bố mẹ mình, Nghĩ tới đây, anh phá lên cười thầm chế nhạo bản thân, lồng ngực bỗng chốc rung lên bần bật. Vì một người như thế, không xứng đáng! Ba Tư Cần hao tâm tổn trí để sắp xếp cuộc gặp gỡ này, không gì ngoài ý muốn kiểm tra xem anh có phù hợp hay không. Lợi ích quyền lực ngay trước mắt, huyết thống tình thân chẳng đáng là gì. Không hổ tháng trước, trong lúc còn đang kỳ vọng mà vứt bỏ mọi lý lẽ ai đúng ai sai, khi biết tới sự tồn tại của anh, Ba Tư Cần đã lập tức chạy về Vấn Sơn.

Bố con anh, kẻ nào cũng khốn nạn như nhau. Ba Tư Cần cân nhắc thiệt hơn, không dám đường hoàng nhìn vào mắt anh gọi một tiếng con trai, anh cũng chẳng dám nhổ vào mặt ông một miếng nước bọt. Cả hai đều vờ vịt giả bộ duy trì vẻ hòa nhã. Chẳng trách khi Khánh Đệ bỏ đi, mẹ anh đã mắng anh rằng: "Không hổ là nghiệt chủng của bố mày!". Xe lên đường cao tốc, Khương Thượng Nghiêu nhìn biển chỉ dẫn, do dự một lát, rồi quyết định chuyển hướng, chạy vào con đường đến Thạch Nguyên.

Mấy năm nay phải đấu tranh với thăng trầm cuộc sống, mỗi lần gặp chuyện, anh luôn tuân thủ nguyên tắc của mình, không vì lý do của bản thân mà tha thứ cho những gì mình làm, nhưng có người đã nhận ra bản chất con người anh nhanh hơn anh một bước. Cô nói anh theo đuổi quyền lực tiền tài, nhưng bị nó cắn lại. Trong nhà kính tầng trên cùng của nhà họ Phó, khi anh tươi cười điềm tĩnh đối mặt với Ba Tư Cần, trên bàn ăn nhà Phó Khả Vi khi anh cười niềm nở chúc rượu Ba Tư Cần, chưa bao giờ anh lại thấu hiểu một cách sâu sắc câu nói của Khánh Đệ như hôm nay. Trên con đường leo lên cao, sớm muộn gì anh cũng sẽ bị chết đuối trong tham vọng của mình, trở thành loại người mà chính bản thân vô cùng căm thù và khinh bỉ.

Giống như bố anh. Khương Thượng Nghiêu hít một hơi thật sâu. Anh cố gắng tìm ra con đường đi của kẻ mạnh, dù phải khuất phục hay cùng song hành, nhưng ít nhất trong tình cảm, anh phải giữ được tấm lòng chân thành. Anh không cam tâm, và cũng không thể tha thứ cho bản thân khi trở thành kẻ trốn tránh trách nhiệm như Ba Tư Cần.

Anh rất muốn nói với Khánh Đệ một câu "Anh xin lỗi". Đây là thứ anh nợ cô. Khương Thượng Nghiêu đến thành phố Tứ Cửu, đúng lúc thành phố đã lên đèn.

Khánh Đệ ngồi trong một nơi ngập tràn ánh sáng như thế, nụ cười rạng ngời nở trên môi. Tần Thạnh ngồi cạnh cô gần như không thể rời mắt. Khi cô cười, khuôn mặt bình thản được phủ lên một lớp ánh sáng của sự yên bình, vẻ thông minh hằn trong mắt. Cô xử lý mọi chuyện theo tình huống, điềm tĩnh như không, khí chất trầm tĩnh của người con gái ấy không dễ khiến người ta bỏ qua, giống như thứ ma lực vô cùng hấp dẫn anh. Anh đã từng cho rằng, phụ nữ chỉ cần có nhan sắc, có học vấn, gia thế tương đương, vậy là đủ. Song, sau mười năm trải qua cuộc hôn nhân nhạt nhẽo, khi sắp bước vào giai đoạn của tuổi trung niên, anh đột nhiên nhận ra, mình đã bỏ qua yếu tố quan trọng nhất, đó là cảm giác dễ chịu thoải mái khi tiếp xúc với nhau. Gặp gỡ Khánh Đệ quả thực rất bất ngờ. Tạm thời không bàn đến dục vọng sinh lý do kinh ngạc lần đầu gặp mặt, mà sau khi anh thấy thật vui vẻ. Hồng nhan tri kỷ thì ra không phải là truyền thuyết. Trên thế giới này đúng là có những người tư tưởng hòa hợp, đến nói cười cũng rất đỗi phong tình.

Tần Thạnh kém may mắn, hơn ba mươi tuổi đầu mới được nếm trải niềm vui đó. Song anh cũng quá may mắn bởi có được sự trong cuộc đời mình. Ngồi trong quán cá nướng được bài trí hết sức sơ sài, nơi mà trước kia anh không bao giờ đặt chân tới, không cần sửa áo ngồi ngay ngắn, không cần đoán ý người ngồi bên cạnh, anh nghĩ, hoặc mình cũng có thể học cách vừa bước vào cửa đã lớn tiếng hét, thô lỗ gọi mắng nhân viên phục vụ mau mang đồ ăn lên như bao người khác Mọi người ngồi quanh bàn chơi trò sát nhân1. Đàm Viên chỉ vào sát thủ Bành Tiểu Phi, "Vừa rồi anh vẫn luôn gõ bàn, sau đó ngừng mấy giây, trùng với thời gian Chu Quân bị giết".

1 Đây là trò chơi gồm nhiều người tham gia, thể hiện trí tuệ, lòng kiên trì và khả năng phán đoán của người chơi, thường chia thành hai phe: phe người tốt và kẻ giết người. Phe người tốt dùng cách bỏ phiếu chỉ ra kẻ giết người và giành chiến thắng, còn kẻ giết người sẽ ẩn trong người tốt, dựa vào màn đêm để giết người, rồi bỏ phiếu tiêu diệt dần các thành viên của phe người tốt để giành chiến thắng. Chu Quân vừa dặn dò xong những lời cuối cùng, đang nằm trên ghế sô pha giả chết. Nghe thấy vậy, anh ta liền ngồi bật dậy, gào thét đòi báo thù. Bành Tiểu Phi bất lực chấp nhận sự trừng phạt, hắng giọng, bắt đầu đọc thơ, "Lặng lẽ bí mật tôi đi rồi, cũng tự khi đến tôi âm thầm, tôi khẽ khàng hất cánh tay, không mang theo đám mây nào". Cả phòng ăn bỗng cười nghiêng ngả, đang vui vẻ, thì đĩa cá nướng lớn được mang lên. Khánh Đệ đón khăn giấy Tần Thạnh đưa, ngượng ngùng lau khóe mắt.

"Chúc mừng!" Anh khẽ nói. "Cảm ơn anh. Có thời gian em từng nghĩ, cuộc đời mình thế là đã được định đoạt, không ngờ vẫn có chuyển biến này, vẫn..." Tâm nguyện bao nhiêu năm trước cuối cùng cũng đạt được rồi, cảm giác thật tuyệt vời. Nhưng, nghĩ đến những khó khăn trước mắt Khánh Đệ lại thấy thấp thỏm lo âu, "Tháng sau còn phải thi thêm lần nữa, không thể vui mừng quá sớm". "Được vào danh sách thi lại đã là rất giỏi rồi. Có điều, ngày này tháng sau, anh đã đi Vấn Sơn rồi, chắc không có thời gian về chúc mừng em." Lênh điều động của Bộ tổ chức và lệnh tiếp nhận của Phòng tổ chức tỉnh ủy tỉnh Tế Tây đã cầm trong tay, qua tuần nghỉ phép này, anh sẽ được bổ nhiệm về Vấn Sơn.

Sự khích lệ chân thành bất giác khiến Khánh Đệ nhẹ nhõm phần nào, nhưng nghe nửa vế sau, cô bỗng trào dâng cảm giác lưu luyến với cuộc ly biệt sắp tới. Sau khi trải qua bao chuyện như vậy, sau khi tình yêu của mình gần như bị bào mòn hoàn toàn, cô biết bản thân thực sự chẳng còn sức lực cũng như dũng khí để bắt đầu lại nữa. Nhưng sự xuất hiện của Tần Thạnh đã cho cô thấy, trên thế giới này còn có một kiểu tương tác khác, không mạnh mẽ cuồng nhiệt, song ngấm ngầm đều đặn, khiến tâm hồn trở nên yên tĩnh. "Hai người, chỉ thích thì thà thì thầm, cá sắp bị bọn này xơi hết rồi." Chu Quân nhắc nhở.

Khánh Đệ ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt mọi người đang đổ dồn về phía mình và Tần Thạnh, hai người nhìn nhau cười. Lúc vào nhà vệ sinh cùng Đàm Viên Viên, Đàm Viên Viên bám chặt lấy cô không rời, hỏi: "Cậu nghĩ xong rồi? Đã nghĩ kỹ chưa?". Khánh Đệ bất lực hỏi: "Chẳng phải trước kia ấn tượng của anh ấy rất tốt hay sao?".

"Vì muốn tốt cho cậu thôi, cậu đúng là kẻ chẳng có lương tâm! Nếu vì ích kỷ, mình đã đẩy cậu vào lòng anh ta rồi, cậu kết hôn với anh ta sẽ giúp được Trình Húc nhà mình không ít. Chủ yếu mình lo cho cậu bởi cậu là giáo viên suy nghĩ đơn giản, không thể đối phó với gia đình phức tạp như gia đình anh ta, còn cả con gái anh ta nữa. Đừng nghe Chu Quân nói linh tinh, gì mà 'Cách chữa trị vết thương lòng tốt nhất là bắt đầu một tình yêu mới', dù cậu có yêu lại lần nữa, cũng phải tìm một người có gia cảnh tử tế." "Mình chẳng nghĩ nhiều như thế cũng chưa quyết định sẽ là anh ấy. Chỉ đơn thuần cảm thấy phương thức tình cảm bấy lâu khao khát chính là thế này, quan hệ bình đẳng, vui vẻ thoải mái. Còn gia đình và con gái anh ấy, giờ càng chưa phải lúc để suy nghĩ, nếu thật sự tiến tới bước đó, về bản chất, lấy tâm đãi tâm là được rồi." Viên Viên nhìn cô chằm chằm, "Từ mà cậu dùng là tình cảm, không phải tình yêu. Còn nữa, cậu nói phương thức, người không phải vật chất, không thể áp dụng vào công thức nào đó để làm phản ứng hóa học".

"Viên Viên, cậu thấy mình còn có thể yêu ai nữa?"' "Vậy ít nhất cũng phải thích một chút chứ. Khánh Đệ, cậu có thích anh ta không?" Khánh Đệ sững lại nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương, không chắc chắn tình cảm của bản thân, "Mình chỉ từng yêu một người, thực sự không biết thích sẽ như thế nào".

Đàm Viên Viên không ngờ câu trả lời lại thế này, "Khánh Đệ...". "Mình biết cậu lo lắng điều gì." Khánh Đệ khoác vai bạn, "Trước mắt, quan hệ của bọn mình chỉ ở giữa tình bạn và tri kỷ mà thôi, có thể đi tiếp về phía trước hay không, còn phải xem xét lại". Quay về phòng ăn, Tần Thạnh nhắc nhở cô: "Di động của em reo rất lâu".

Khánh Đệ cầm di động lên nhìn, rồi đặt vào túi. Tần Thạnh dường như còn định nói gì đó, ngập ngừng song thôi, đúng lúc này di động lại đổ chuông. Khánh Đệ đặt đũa xuống, nói: "Mình ra ngoài nghe điện thoại". Kéo cửa lại, chặn đứng ánh mắt sâu hút của Tần Thạnh, Khánh Đệ đứng ở đầu hành lang nghe điện thoại của Khương Thượng Nghiêu.

"Anh đang ở dưới nhà." Anh nói. "Em ở ngoài." "Vậy anh đợi em về."

"Khương Thượng Nghiêu, rốt cuộc anh muốn thế nào?" Giọng nói dịu dàng của cô mang đầy bất lực. Câu hỏi ấy khiến anh cũng bàng hoàng. Anh muốn được quay về thời khắc nhiều năm trước, khi ngồi trong căn bếp của trường tiểu học thôn Nam ăn bát mỳ do cô tự tay nấu và làm lại từ đầu, nhưng thời gian đã thay đổi cả cô và anh, đứng ở hai đầu bờ vực tình cảm, chỉ còn lại một tiếng thở dài khe khẽ. "Anh..." Cảm giác tội lỗi xen lẫn nhớ nhung vô tận khiến ngực anh nhói đau, anh chua xót nói: "Khánh Đệ, anh xin lỗi. Anh nhớ em, không thể kiểm chế được, không ngày nào anh không nhớ em".

.