Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 84

Chương 84

. Khánh Đệ quay lại phòng ăn ngồi xuống, Tần Thạnh không hỏi một câu, chỉ điềm đạm nói: "Lát nữa đi hát karaoke". Cô gật đầu nói vâng, chuẩn bị cất di động vào túi, nhớ tới câu nói cuối cùng của Khương Thượng Nghiêu: "Anh đợi em về'", ngón tay khẽ run, di động đập vào thành ghế rơi thẳng xuống đất.

Tần Thạnh nhanh chóng nhặt lên giúp cô, nhẹ nhàng dặn dò "cẩn thận", rồi quay sang tiếp tục trò chuyện với Bành Tiểu Phi. Khánh Đệ đón nhận ánh mắt thăm dò của Đàm Viên Viên, không tới một giây, cô bạn ấy đã đọc được sự giằng co trong mắt cô. Để chúc mừng bức ảnh của Chu Quân được lên trang bìa, mấy hôm trước Khánh Đệ đã vui vẻ cùng bạn bè của anh ta một trận rồi, hôm nay cô là nhân vật chính, thực sự không thể bỏ về giữa chừng. Nhưng dù khẽ tiếng cười nói hay cúi đầu gẩy gẩy mấy hạt trong bát, thì trước mắt cô vẫn hiện lên hình ảnh Khương Thượng Nghiêu lạc lõng đứng ở đầu đường Song Hòe Thụ giữa đêm xuân. Cảnh tượng ấy khiến lòng cô nhức nhối, ngồi không yên.

Cố gắng trụ tới khi rời bàn tiệc đi thanh toán với tâm trạng thấp thỏm, Khánh Đệ khẽ nói với Đàm Viên Viên, "Mình về một lát, sẽ quay lại ngay, các cậu cứ qua đó trước đi". Viên Viên không kìm được nói ra mối nghi hoặc trong lòng "Anh ấy đến phải không?". Khánh Đệ gật đầu, "Hình như tâm trạng còn rất xuống dốc, mình không yên tâm".

"Cậu có phải mẹ anh ta đâu, tâm trạng không tốt cũng chẳng cần cậu phải chạy đến an ủi." "Viên Viên." Đàm Viên Viên chăm chú nhìn vào mắt bạn, cơn tức giận dần biến mất, "Mình hiểu rồi, cậu vốn không thể quên được. Sự tồn tại của anh ta giống như hơi thở của cậu, nhịp đập của trái tim cậu. Thật uổng công mình đã lo lắng về Tần đại công tử". Đàm Viên Viên liếc mắt về phía Tần Thạnh và Bành Tiểu Phi, "Hoàn toàn không có hy vọng".

Sắc sảo, nhạy bén, đâm thẳng vào tim người ta. Khánh Đệ không có lời nào phản kháng. Đứng ở đầu đường, Khương Thượng Nghiêu dựa vào cửa xe ngước lên cửa sổ tầng hai. Đúng như Đàm Viên Viên nói, trái tim Khánh Đệ đã hỗn loạn. Trong chớp mắt như có dự cảm, anh quay đầu nhìn về phía cô. Không thể tả hết nỗi tương tư tràn ngập nơi đáy mắt anh, tư thế ủ rũ bỗng chốc vui mừng vì sự xuất hiện của cô. Nhìn cô từng bước, từng bước tới gần, ánh mắt anh sáng lên.

Khánh Đệ dừng lại cách anh tầm một mét, khẽ nghiêng đầu quan sát. Qua một năm, anh hình như đã gầy hơn. Hàng lông mày vẫn kiên định quả quyết như trước, nhưng đằng sau ánh mắt đột nhiên rạng ngời bởi vui sướng mang theo sự kích động không rõ vì đâu, giống như khí chất hắc ám ẩn giấu trong người anh, đè nén, chẳng thể nắm bắt. Khi cô lẳng lặng quan sát anh, Khương Thượng Nghiêu thả bước lại gần. Sự tĩnh lặng tỏa ra từ người cô giống như nam châm, tình yêu chôn giấu nơi sâu thẳm tâm hồn như đang tràn đầy huyết dịch chảy khắp nơi, mỗi tế bào đều bị thu hút, hỗn loạn, gào thét, kêu gọi anh hãy dang rộng vòng tay ôm cô vào lòng, như an ủi nỗi buồn bã và phẫn nộ trong tim anh. Nhưng, đến trước mặt cô, Khương Thượng Nghiêu lại hít một hơi thật sâu, không dám manh động, "Cắt tóc rồi?" Khánh Đệ gật đầu.

"Cũng đẹp." Nói thì nói vậy, song rõ ràng anh nghe thấy giọng mình có chút bi thương. Giống như mái tóc ngắn thời trang của cô, cuộc sống mới của cô sớm đã nhốt anh bên ngoài. "Đẹp!" Anh cố gắng nở nụ cười, nhắc lại. Nụ cười chua xót giấu đi những ấm ức. Khánh Đệ lòng rối như tơ vò, khẽ hỏi: "Xảy ra chuyện gì rồi? Ở nhà, hay là anh...". "Ở nhà đều tốt, anh cũng không sao. Chỉ là có vài lời đột nhiên muốn nói với em, hơn nữa phải trực tiếp nói với em."

Ánh mắt Khánh Đệ tràn ngập nỗi nghi hoặc. "Anh... Cuối cùng hôm nay anh đã hiểu vì sao em lại rời xa, nếu người em yêu sâu sắc kia đã biến chất, trở thành một kẻ mà khiến chính bản thân anh ta cũng khinh bỉ cực độ." "Đột nhiên lại nói chuyện này làm gì?" Khánh Đệ buồn bã, nhưng vẫn nhói lòng trước ánh mắt chua xót của anh, "Đều đã qua rồi".

Anh chằm chằm nhìn cô hồi lâu không nói. Dưới ánh đèn đường, thấp thoáng có thể nhận ra vẻ căng thẳng trên khuôn mặt, tâm trạng đè nén hiện rõ mồn một trong đôi mắt anh. "Khánh Đệ!" Anh khẽ gọi tên cô, như thể muốn tìm chút dũng khí, nói tiếp: "Hơn hai năm trước, khi gặp lại bác sĩ Trạch và biết bố cô ta là ai, anh đã bắt đầu có ý với cô ta. Lúc đó mới kiếm được món tiền đầu tiên, muốn tiếp tục tiến xa hơn không thể không có sự hỗ trợ từ mối quan hệ với cô ta. Sau đó thì lợi dụng cũng được, hợp tác cũng được, anh đã giấu em, anh chỉ không muốn bị em phát hiện ra mối quan hệ mờ ám với cô ta". "Khương Thượng..."

"Khánh Đệ, em nghe anh nói, đấy mới chỉ là bắt đầu. Sau khi em bỏ đi, anh đã trút giận lên cô ta, thực ra sao anh lại không biết những suy nghĩ vô liêm sỉ kia của mình chứ? Em nói không sai, anh đã bị tham vọng dắt mũi, trong đầu chỉ toàn suy nghĩ làm thế nào để trèo lên đầu lên cổ người khác, trong lòng chỉ tính toán làm sao để có được những mối quan hệ có lợi cho mình. Anh đi tự nhủ, đại trượng phu nói được làm được, chỉ cần có ngày leo lên tới đỉnh, thì những trò bỉ ổi trước kia ai còn nhớ? Nhưng..." Anh nhìn Khánh Đệ, môi khẽ run, ngay lập tức mím chặt. Rất lâu sau anh mới lại cất tiếng, giọng trầm hẳn đi bởi kiềm chế tới cực điểm "Nhưng, hôm nay thì anh biết, dù thật sự có ngày nào đó đạt được ước vọng, anh cũng sẽ không thôi khinh bỉ bản thân, vì sự quỵ lụy nhục nhã của anh. Hôm nay, anh muốn biết bao có thể cho ông ta một cái bạt tai, song anh không làm được. Khánh Đệ, hôm nay, không chỉ khiến em thất vọng, mà đến mẹ anh, người mẹ ngậm đắng nuốt cay nuôi anh khôn lớn, nếu biết anh xu nịnh kẻ quyền quý thế nào, e rằng cũng rất đau lòng. Những người thật lòng tốt với anh trên thế giới này không nhiều, vậy mà anh lại khiến mọi người thất vọng, anh..". Khánh Đệ chưa kịp hỏi “ông ta" kia là ai, một giọt lệ long lanh lấp ló nơi khóe mắt, sau đó lăn dài xuống má anh. Anh ủ rũ cúi đầu, nhắm chặt mắt lại, hai hàng nước mắt bắt đầu lã chã rơi Cô run rẩy giơ tay ra, nhưng sợ kinh động tới anh, cô đành dùng ngón tay khe khẽ gạt đi hàng lệ ấy, anh lại như nhận được niềm an ủi lớn, từ từ mở mắt, ánh mắt đau buồn vô hạn.

Nếu có thể, anh tình nguyện cuộc đời này không được trải nghiệm những điều tốt đẹp mà cô ban tặng, cứ để mặc anh đi đến tận cùng của tội ác, như thế có lẽ lại may mắn. Còn bây giờ, quay đầu không được, mà vẫn phải tỉnh táo bước tiếp, hơn nữa còn phải mở to mắt dõi theo bóng cô mỗi lúc một xa. Đây chính là việc đau khổ nhất trên thế giới này. Khánh Đệ cố gắng nở nụ cười với anh, "Anh là người tốt, anh chỉ là bất đắc đĩ. Trước kia em đã biết rồi, em chưa bao giờ trách anh". Khương Thượng Nghiêu chăm chú nhìn nụ cười của cô, lẩm bẩm."Anh xin lỗi. Vì những gì tốt đẹp mà em từng làm cho anh không đòi hỏi đáp lại, vì kẻ khốn nạn là anh đã không biết trân trọng em, anh xin lỗi!".

Anh cắn chặt môi, không dám nói thêm nữa. Bắt đầu từ thời thiếu nữ rực rỡ, tình yêu đối với anh chẳng khác nào những ngôi sao sáng trên trời cao, không phút giây ngơi nghỉ làm tròn vai trò chỉ đường cho cô, dù có vấp ngã loạng choạng, đi đi dừng dừng, dù là hôm nay, cô cũng chưa bao giờ oán hận anh. Tiếng chuông di động phá vỡ màn đêm tĩnh mịch, Khánh Đệ bừng tỉnh, mở ra nhìn, tin nhắn của Đàm Viên Viên. Cô liếc nhìn Khương Thượng Nghiêu, rồi bấm máy gọi cho Viên Viên: "Mình sẽ qua đó muộn một chút". Cô ngẩng đầu lên, có lẽ anh đã nghe thấy tiếng huyên náo vọng tới từ di động, khẽ hỏi: "Em còn có hẹn?".

Sự lưu luyến và hy vọng hiện rõ trên khuôn mặt nhưng vẫn cố mỉm cười khi Khánh Đệ khẽ gật đầu, nói: "Vậy anh... anh nên đi thôi". Khánh Đệ do dự một lát, chợt hỏi: "Anh đến từ bao giờ?". "Khi gọi điện cho em."

Cô tính toán thời gian của lộ trình, "Anh chưa ăn cơm phải không?". Khương Thượng Nghiêu lắc đầu. Cô bất lực thở dài, "Em đưa anh đi tìm một quán ăn gần đây, ăn chút gì đã".

Anh gật đầu, ngay sau đó ngập ngừng nói: "Anh muốn ăn mỳ, em nấu". Giọng nói khẩn cầu khiến cô không thể buông lời từ chối Khánh Đệ ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt anh. Anh dường như biết yêu cầu của mình hơi quá đáng, ngượng ngùng, nhưng lại kiên quyết nhìn cô. "Ăn xong anh sẽ đi." Khánh Đệ bất giác thở dài trong lòng.

Lên lầu, cô đi thẳng vào bếp, chẳng lâu sau vang lên tiếng nồi niêu bát đũa va chạm vào nhau. Khương Thượng Nghiêu đứng ngoài phòng khách nhìn quanh, cảnh tượng vẫn giống từ hồi Tết, chỉ là ngoài góc ban công có thêm nhiều hàng, trên bệ cửa sổ đã không còn chậu Thủy tiên, mà thay vào đó là một loại cây màu xanh anh không biết tên. Đây là nhà cô, cũng là nơi anh mong ngóng. Trong nhiều lần tưởng tượng, dù bộ dạng lười biếng ngáp dài của cô, từ trong phòng bước ra, ánh nắng ban mai cũng nhảy nhót trên bờ vai mềm mại, hoặc, dưới ánh đèn, cô xếp bằng đôi chân trần dài thẳng tắp ngồi ở góc ghế sô pha cúi đầu đọc sách, hay, cô đứng hóng gió ngoài ban công, hong khô mái tóc ướt nhèm, ánh mắt nhìn xa xăm... Mỗi một cảnh tượng, anh đều tưởng tượng mình đứng cạnh người con gái ấy. Nhưng khi tỉnh mộng, anh lập tức nhận ra cô đã ở xa tít nơi chân trời rồi. Khánh Đệ vén rèm lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh, "Ăn thôi."

Khương Thượng Nghiêu đi theo cô ngồi xuống bàn, chỉ trong nháy mắt, không chỉ nấu mỳ, cô còn làm thêm hai món ăn nhanh khác nữa. "Không ngon bằng ở nhà, anh thử chút đi." "Rất ngon rồi." Anh khoắng khoắng, nhận ra dưới đáy bát có hai quả trứng gà, đột nhiên sững lại. Cô đáp trả ánh mắt anh, có lẽ cũng nhớ tới cảnh trong căn bếp ở trường tiểu học thôn Nam năm nào.

Mới đó mà đã hai năm, một lần nữa được nếm món mỳ do chính tay cô nấu, lòng anh buồn vui xen lẫn, cảm giác xót xa khó nói thành lời. "Ăn đi. Nguội rồi sẽ không ngon nữa. Không tiêu hóa được." Khánh Đệ đưa cho anh một tờ giấy, còn mình ngồi tít ở đầu kia, cụp mắt nhìn những hoa văn trên bàn, như muốn nhìn thấy một bông hoa. Trong im lặng, anh húp hết cả bát nước mỳ, sau đó ngồi lặng lẽ giống như Phúc Đầu, ánh mắt dõi theo bóng cô đi vào bếp, cho đến khi Khánh Đệ rửa bát xong và ngồi xuống trước mặt anh. "Có kết quả thi rồi?"

Khánh Đệ gật đầu, hỏi lại, "Tình hình ở nhà thế nào? Sức khỏe của bà khá hơn chưa?". "Đều khỏe. Em bây giờ, người mà em đang hẹn hò là…" Khánh Đệ thản nhiên nhìn vào mắt anh, không đáp lời.

Khương Thượng Nghiêu đột nhiên bật cười, "Anh không có tư cách để hỏi em chuyện đó'". "Có việc đến Bắc Kinh?" Anh lẳng lặng gật đầu.

Cả đi và về hơn mười tiếng đồng hồ, chỉ vì mấy câu nói mà thôi. Nhớ đến cảnh thân mật trước mỏ than thôn Châu năm nào, nhớ đến cảnh anh vội vàng bỏ cô lại studio ảnh cưới hơn hai năm trước, Khánh Đệ bất giác im bặt, không biết có nên chúc mừng sự vinh quang đến muộn này hay không. "Vậy anh…" Cùng với giọng nói đột ngột dừng lại, bàn tay đặt trên bàn của cô bỗng cuộn chặt thành nắm đấm. Hiện thực yên tĩnh bình ổn, Khánh Đệ chỉ mong có thể vượt qua được lần thi lại tháng sau, cố gắng học hành, cuộc sống tốt đẹp rồi sẽ đến. Hà tất phải vạch vết sẹo tình cảm lên? Nhưng, nhưng... "Vậy anh đi đây." Thấy Khánh Đệ ngồi im không nói, chỉ cụp mắt nắm chặt tay, Khương Thượng Nghiêu nhìn cô cười buồn.

Cô tiễn anh xuống dưới, dặn dò trước khi lên xe: "Đi đường cẩn thận". Khương Thượng Nghiêu đột nhiên tiến tới phía trước một bước, khẽ nâng cằm cô lên, ngón tay chầm chậm vuốt ve khuôn mặt cô, ánh mắt tham lam. Tim Khánh Đệ như muốn ngừng đập, cô hỏi với giọng bất an, "Anh thật sự ổn không?".

Anh nhếch miệng. Không cần nói cũng biết, sau khi quen với những ngọt ngào, năm tháng không có cô thời gian đã già. Anh nhẹ nhàng vén mớ tóc lòa xòa trên má cô ra, ánh mắt thâm trầm nhìn khắp mày, mũi xuống môi, rồi cúi đầu hôn lên trán cô "Nếu anh..." Lời bỗng dừng lại, anh ngẩng đầu lên, cười tươi, "Anh đi đây". Khánh Đệ nhíu chặt mày, chăm chăm nhìn theo ánh đèn của chiếc xe đang dần biến mất trong màn đêm hun hút..