Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 85

Chương 85.

Nếu anh từ bỏ tất cả, liệu em có thể tha thứ cho anh, chúng ta có thể bắt đầu lại không? Nếu một ngày anh lại phải vào tù, em có thể như trước kia, tiếp tục đến thăm anh không? …

Không thể phủ nhận, vì muốn tận mắt chứng kiến ánh mắt phải lộ chút áy náy, tự trách, hoặc hối hận của người có quan hệ huyết thống với mình kia, trên đường đến, Khương Thượng Nghiêu đã có ý tự hủy hoại bản thân. Chầm chậm ăn hết bát mỳ ấm, quan sát vẻ mặt như trầm tư suy nghĩ của cô, lúc ấy anh mới vứt bỏ những suy nghĩ đáng khinh bỉ, đáng coi thường của mình. Dù duyên đã hết, cũng phải giữ lại hơi thở cuối cùng, chỉ cần được ăn bát mỳ do chính tay cô nấu.

Giọng nói ồm ồm thô lỗ của Vương Bá Long vang lên trong di động, "Anh Khương, đã đợi hơn một tháng rồi. Mấy thằng oắt con đó chẳng coi ai ra gì, càng ngày càng loạn. Tôi nói...". Tiếng tút dài đột ngột vang lên, Khương Thượng Nghiêu nói với Vương Bá Long, "Đợi chút, tôi sẽ gọi lại cho anh". Vừa bấm nút nhận cuộc gọi mới, giọng Khánh Đệ lập tức vang lên đầy nghi hoặc, "Khương Thượng Nghiêu, anh định làm gì?".

Có lẽ tấm thẻ tín dụng anh lén đặt dưới bàn phím máy tính đã bị cô phát hiện. "Anh đã định đưa cho em lâu rồi. Yên tâm, là tiền sạch. Mật mã giống trước kia." Tiền đã được rửa cẩn thận, không thể dò ra lai lịch dấu tích. Cuộc đời con người có quá nhiều bất ngờ, nếu mọi việc không thuận lợi như kế hoạch, sau này anh không còn khả năng chăm sóc cô nữa, thì số tiền đã được "rửa" sạch ấy cũng đủ để cô sống nửa quãng đời còn lại. Khánh Đệ không thể chấp nhận lời giải thích của anh, "Đừng nói năng vòng vo để gạt em, hôm nay anh quá khác thường. Em mặc kệ anh định làm gì, trước khi làm hãy nghĩ đến bà và cô, họ đã vất vả nuôi anh khôn lớn, anh không thể làm tổn thương họ hết lần này tới lần khác được". Lúc đầu, cô còn khá nghiêm giọng, nhưng càng nói giọng càng nhỏ dần, cuối cùng phải lấy tay bịt miệng, mấy từ cuối anh không nghe rõ. Đôi mắt long lanh nước như gần ngay trước mặt Khương Thượng Nghiêu từ từ nhả ga, trong chớp mắt trào lên cảm giác muốn quay ngược trở lại. Anh khẽ dỗ dành cô: "Đừng nghĩ quá nhiều, tấm thẻ lần trước em không nhận, anh liền chuẩn bị chút tiền này cho em phòng thân. Dùng hay không em cứ nhận lấy, có chuẩn bị vẫn hơn. Anh cũng sẽ không làm chuyện gì nguy hiểm cả, có nhớ những điều anh đã hứa với em không?".

Năm đó khi mới ra tù, anh từng hứa với cô, anh sẽ tuân thủ luật pháp, không để mình rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng lần nữa. Lời giả dối anh đã nói không ít, nhưng những gì đã hứa với cô anh luôn luôn ghi nhớ. "Thật không?" Cô do dự hỏi. Từ nơi xa, anh gật đầu thật mạnh, "Thật".

Cô như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác được coi trọng trào dâng, xâm chiếm khiến trái tim lạnh cứng của anh mềm đi, đôi mắt khô khốc bất chợt ướt nhòe. Do dự hồi lâu, Khương Thượng Nghiêu nói: "Bài viết mới nhất của em, anh đọc rồi, em nói con người sống trên đời, bên ngoài phải hoàn hảo, vì cần thích ứng với nhân tình thế thái, song bên trong luôn phải ngay thẳng, trái tim cần thống nhất. Anh muốn hỏi, nếu một ngày anh làm được điều đó, liệu em có suy nghĩ tới việc đón nhận lại anh không?".

Gần đây khi dọn nhà, Khánh Đệ tìm thấy mấy thứ đồ cũ, trong số đó cô rất thích những đồng tiền xu đã bắt đầu hoen gỉ, vì vậy mới viết bài ấy, mượn hình dạng ngoài tròn tâm vuông của xu để ngầm ám chỉ tính cách con người. Cô không ngờ nhất cử nhất động của mình lại được anh ngấm ngầm theo sát như thế. Đột nhiên bị hỏi, cô nhất thời không biết nên trả lời thế nào. Đợi mãi chẳng thấy câu trả lời, khóe môi anh nhếch lên nụ cười khổ. Khi chuẩn bị từ bỏ, giọng nói rất đỗi thân quen ấy bất chợt vang lên: "Em sẽ thử".

Nỗi kinh ngạc pha lẫn vui mừng, anh gần như sững lại, "Khánh Đệ...". "Em cúp máy trước. Câu trả lời của em sẽ không thay đổi. Khi nào anh làm được, anh đến hỏi em." Tiếng tút tút dài vọng tới, rồi ngay lập tức im bặt. Trong tĩnh lặng, bên tai Khương Thượng Nghiêu vẫn còn văng vẳng câu trả lời cuối cùng của cô. Trái tim đang khô héo như tàu lá đợi ngày lìa cành của anh như được sống lại, cảm giác sung sướng nở rộ, anh từ từ nhếch môi cười, để mặc tâm trạng vui vẻ ấy phá vỡ mọi kích động, nụ cười rạng rỡ.

"Anh Khương!” Vương Bá Long ở Vấn Sơn xa xôi không thể kiên nhẫn thêm. "Nói với bọn họ, đợi ba ngày nữa, hãy căng hết ra mà đợi cho tôi, ai không muốn làm thì nói sớm, cút về theo xe." Thuộc hạ mà Vương Bá Long chọn đều là những kẻ đáng tin cậy, có điều đợi từ tháng Giêng tới giờ, ai cũng bắt đầu không còn kiên nhẫn nữa. "Vậy nếu ba ngày sau..."

"Việc này không cần anh lo." Khương Thượng Nghiêu dặn dò Vương Bá Long, rồi quay đầu thông báo với Quang Diệu, "Anh đi thẩm tra lại lần nữa, con gái lớn của Lưu Trung Hán đã học gần xong năm thứ nhất đại học rồi, tìm hiểu xem kẻ nào đứng sau giúp đỡ học phí cho con gái hắn. Cái tình này đến lúc phải trả rồi". Sắp xếp xong mọi chuyện, anh nhấn mạnh ga. Trời đêm trên cao tốc Thạch Nguyên, đèn điện sáng trưng, chiếc Cayenr màu chì lao vun vút. "Em đợi anh" Lời hứa ngấm ngầm được mặc định trong tim anh.

Còn Khánh Đệ, sau khi tắt máy, đứng trước bàn máy tính nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ hồi lâu. Chỉ ba từ ngắn ngủi "Em sẽ thử" đã thể hiện tình yêu bất tận chưa bao giờ chết trong lòng cô. Cô đã từng giữ chặt, cũng từng hoảng hốt bỏ chạy, nhưng khi nhìn thẳng vào sự tồn tại của nó, lòng cô ngược lại còn bình tĩnh hơn. Bận rộn hồi lâu, đêm đã về khuya, giờ đến đó thanh toán thật chẳng cần thiết. Cô gọi điện cho Đàm Viên Viên, nghe nói mọi người chuẩn bị ra về, Tần Thạnh vừa về xong, Khánh Đệ ngồi xuống bên cửa sổ, tâm trạng rối bời. Khánh Đệ viết gần một trăm từ chuẩn bị gửi tin nhắn cho Tần Thạnh, nhưng rồi cuối cùng lại xóa đi từng chữ một. Cô nghĩ, cách thức khéo léo này có thể hợp lý nếu chỉ để giải quyết sự ngượng ngùng hôm nay, song đối mặt với thực tế, cô có cần hèn nhát thế không?

Khi Tần Thạnh bắt máy, anh trầm mặc hồi lâu, như chờ cô giải thích. "Xin lỗi, người bạn cũ của em tới chơi, ở lại lâu quá" "Anh sắp đến dưới lầu nhà em rồi, lát nữa gặp hẵng nói." Giọng Tần Thạnh vẫn bình tĩnh như thường.

"Vậy được, em đợi anh." Khánh Đệ khoác chiếc áo mỏng bước xuống lầu. Cô mua một cây kem ở cửa hàng tạp hóa nhỏ, rồi lặng lẽ đứng đợi ở bên đường. Cô đang xé vỏ ngoài của chiếc thìa, thì chiếc Volkswagen của Tần Thạnh lướt tới, dừng ngay cạnh cô. Cửa kính xe trượt xuống, Tần Thạnh nhìn cô vài giây, nụ cười mở rộng dần. "Anh có muốn một cái không?" Khánh Đệ hỏi qua cửa xe.

Anh khẽ gật đầu. Cô mua thêm cây nữa, sau đó đi vòng qua bên kia, "Hôm nay nổi gió, bụi nhiều quá". Mùa xuân ở thành phố Tứ Cửu thường có những ngày bụi giăng đầy trời. Tần Thạnh hỏi, “Ra kia tìm chỗ nào ngồi nhé?".

"Thôi, ngồi trong xe nói chuyện cũng được." Khánh Đệ đưa cho anh cây kem, "Thử xem, em thích vị này nhất". Ánh mắt anh sâu hút, "Nghe nói những khi tâm trạng không vui, phụ nữ thường thích ăn đồ ngọt". "Ăn nhiều đồ ngọt trong lòng sẽ không thấy đắng nữa." Khánh Đệ nói, rồi tự cười mình, "Em đã từng nói với người nào đó những lời tương tự. Luôn thế, dù làm gì đều vô thức nghĩ đến anh ấy. Quá lâu rồi, anh ấy đã bám rễ trong lòng, dần dần trở thành một phần của tính mạng, dùng mọi cách cũng không sao cắt bỏ được, nên đành chấp nhận sự tồn tại của anh ấy".

"Tối nay bỏ dở giữa chừng là vì anh ta?" Khánh Đệ lẳng lặng gật đầu. "Anh ta là người thế nào?"

Thẳng thắn? Nguy hiểm? Lỗi lạc? Xảo quyệt? Nếu như trước kia dùng những từ chính diện để tả về anh, thì giờ đây chúng lại được thay thế bởi những từ đối nghĩa, "Anh ấy... rất phức tạp". Tần Thạnh bắt đầu tò mò, "Nghe nói, em đã rời bỏ Vấn Sơn trước ngày tổ chức hôn lễ?". "Bành đại ca kể với anh chuyện của em rồi à?"

"Tiểu Phi chỉ nói qua thôi, anh cũng không hỏi thêm. Một là, làm thế không tôn trọng em. Hai là, xét về mặt tâm lý, anh vẫn muốn ngày nào đó may mắn được nghe chính em kể lại." Giọng anh thận trọng và chậm rãi. "Phải cảm ơn sự tôn trọng của anh rồi. Nếu chỉ làm bạn với anh thôi mà cũng bị điều tra, em hoàn toàn không thể chấp nhận được." Thấy vẻ mặt bối rối hiếm thấy của anh, Khánh Đệ bật cười. "Phải, ngày đó đã chụp xong ảnh cưới rồi, đột nhiên xảy ra một chuyện khiến em thấy mình đã bỏ qua sự thực phũ phàng, em là vật trang trí cho anh ấy." Sau tiếng thở dài, không khí trong xe lại chìm vào tĩnh lặng.

"Anh nghĩ, một người phụ nữ như em sẽ hiểu những yêu cầu của trái tim mình hơn ai hết." "Anh quá đề cao em rồi, em cũng là người bình thường, hơn nữa chỉ là một người phụ nữ bình thường không thể bình thường hơn." Trên thế giới này, người phụ nữ có thể cuốn hút anh ngay từ cái nhìn đầu tiên, khiến anh mở rộng trái tim thật sự hiếm như lông phượng sừng tê. Tần Thạnh mỉm cười, không tranh cãi thêm.

"Em hiểu ý anh, nếu đã hiểu nhược điểm của anh ấy, khó chấp nhận cuộc hôn nhân với anh ấy, thì hà tất phải lặp lại sai lầm?". Sau tiếng thở dài khe khẽ, cô như đang trải lòng với Tần Thạnh, giống như đang mở cửa trái tim mình, "Thời gian đầu khi quyết định rời đi, không phải vì không còn yêu, mà bởi đã nhìn thấy bi kịch xảy tới trong tương lai. Đến bây giờ, tình cảm này đối với em vẫn là một ẩn số. Nhưng hai năm nay, dù nói tĩnh tâm ổn định, có tương lai, nhưng niềm vui xuất phát từ cuộc sống và niềm vui xuất phát từ tâm hồn vẫn khác nhau về bản chất". "Niềm vui của tâm hồn?" "Đúng thế."

Nếu đã từng yêu nghiêm túc, ta sẽ biết cảm giác vui vẻ ấy đáng quý, đáng trân trọng biết nhường nào. "Còn những vấn đề phải lo lắng kia liệu có bị tổn thương thêm lần nữa? Em nghĩ, nếu đã hưởng thụ sự tốt đẹp và niềm vui mà tình yêu mang lại, thì cần có sự chuẩn bị trước, gánh vác trách nhiệm cùng nỗi đau khổ có thể sẽ đến." Khánh Đệ nghiêng đầu về phía Tần Thạnh đang chăm chú nhìn mình, "Giống như gia đình và sự nghiệp của anh vậy, mang lại vinh quang cho anh, nhưng đồng thời cũng đặt trên vai anh trách nhiệm và sự vất vả". Ánh mắt Tần Thạnh như hoàn toàn thấu hiểu tâm tư của cô. Đúng theo những gì cô nói, khi anh hưởng thụ vinh quang và lợi ích, anh cũng phải bỏ ra rất nhiều tâm sức để bảo vệ vinh quang và lợi ích ấy, trong đó bao gồm cả cuộc sống hôn nhân kéo dài mười năm của mình, bao gồm cả việc luôn phải kìm nén bản thân. Anh bỗng dấy lên cảm giác chua xót trong lòng. Vào lúc này, anh bỗng thấy ngưỡng mộ vô cùng sự phản nghịch của cậu em họ, ít nhất thì cũng dũng cảm thể hiện tình cảm của mình, chứ không giống như anh, cố gắng kìm nén, giấu kín những suy nghĩ thật sự, cố tỏ ra rộng lượng chấp nhận sự từ chối.

'"Em trước kia... có chút kén chọn trong tình cảm, chỉ chấp nhận mặt tốt của tình yêu, mà chẳng chịu chấp nhận một chút khuyết điểm hay vết ố bẩn nào. Có lẽ bởi em hiểu rằng cuộc đời này mình chỉ có thể yêu một lần này thôi." Cô buồn bã nói. Trầm mặc hồi lâu, Tần Thạnh nghiêm túc nhìn người con gái bên cạnh, "Khánh Đệ, anh thật tiếc vì chúng ta ở quá xa nhau không được gặp em sớm hơn".

"Em cũng rất tiếc. Chẳng giấu gì anh, lần đầu tiên hẹn hò riêng với anh, em cũng đã suy nghĩ rất nghiêm túc. Suy nghĩ sâu sắc, xử lý mọi việc vẹn toàn, được gặp anh là duyên phận đáng trân trọng của em, em thật may mắn. Nhưng, trong vấn đề tình cảm, em phải có trách nhiệm với chính bản thân mình. Dù sau này anh ấy có đạt tới ngưỡng mà em yêu cầu hay không, hiện tại em không thể phớt lờ sự tồn tại của anh ấy. Hơn nữa, nếu em tiếp tục lừa dối mình, cũng chính là gây tổn thương cho anh." Anh tự trào, "Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, anh nhận được tấm thẻ người tốt". Khánh Đệ cười tươi, sau đó trang trọng nói: "Em xin lỗi"

"Không phải nói câu đó với anh, chỉ cần em vẫn coi anh là bạn." "Điều đấy thì chắc chắn rồi." Tần Thạnh thoải mái gật đầu, vẻ mặt điềm tĩnh, lịch lãm vô cùng. "Hai hôm nữa anh sẽ chính thức về Vấn Sơn nhậm chức. Nếu không có gì thay đổi, mấy năm tới anh sẽ phải cắm rễ ở tỉnh Tế Tây. Nếu về, thì em là khách, anh là chủ, phải đến để anh đãi em bữa cơm nhé."

"Khi nào anh quay về Bắc Kinh, cũng thế nhé." Hai người nhìn nhau cười, Khánh Đệ nghĩ một lát, rồi nói thêm: "Vấn Sơn rất phức tạp, anh phải chú ý bảo trọng". Bóng đen mà thành phố Vấn Sơn nhỏ bé để lại trong lòng cô suốt quá trình trưởng thành luôn âm u như bầu trời nơi thành phố ấy.

Những gì liên quan tới Vấn Sơn, anh còn có nhiều kênh đưa tin hơn cô. Vấn Sơn bao năm nay vẫn bị thâu tóm bởi lão bí thư già Ngụy Kiệt, một tay ông ta khuynh đảo giới chính trường Vấn Sơn. Với cấp bậc và lý lịch của Tần Thạnh, hoàn toàn có thể tiếp nhận chức vụ cao nhất ở thành ủy, cấp trên cũng có ý định điều Ngụy Kiệt vào Ban chấp hành của thành ủy, nhường vị trí hiện tại cho Tần Thạnh. Nhưng các thế lực cạnh tranh, kết quả thương lượng cuối cùng là, kinh nghiệm làm việc tại địa phương không đủ, nên Tần Thạnh nhậm chức thị trưởng của thành phố Vấn Sơn, đứng thứ hai, sau Ngụy Kiệt. Tần Thạnh hoàn toàn hài lòng và phục tùng với bố trí của tổ chức. Vốn là người nhìn xa trông rộng, người như anh không phải lo trước phiền sau, chỉ cần cố gắng làm việc đúng nguyên tắc, không vi phạm những sai lầm mang tính nguyên tắc, còn thăng tiến nữa, thứ mà anh thật sự thiếu chính là kinh nghiệm trong lãnh đạo. Đây cũng là điều quan trọng quyết định sau này anh có thể leo lên cao thế nào, đi xa bao nhiêu. Chỉ dựa vào nguồn tài nguyên phong phú hơn người, nắm vững việc xây dựng kinh tế tạo ra thành tích, thì nền móng của anh mới vững vàng.

Trong thế chân kiềng, làm sao có thể nhanh chóng thiết lập uy tín, đạt được thành tích đây? Bao nhiêu người đang mở to mắt để nhìn anh thể hiện năng lực. Còn về Nhiếp Nhị mà Khánh Đệ từng nhắc đến, trong mắt một người có gia thế như anh, vai trò của hắn ta chỉ là kẻ ăn mày đầu đường xó chợ, không đáng phải nghĩ. Ánh mắt Tần Thạnh sáng lên tự tin khác thường, "Anh hiểu, cũng chuẩn bị sẵn sàng cả rồi"..