Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 91

Chương 91.

Nhiếp Nhị cảm nhận sâu sắc rằng Khương Thuợng Nghiêu chính là sát tinh của hắn. Nhiều năm trước vì muốn báo thù cho Tiểu Tứ, lại thêm câu khích tướng nham hiểm của Ngụy Hoài Nguyên "Diệt cỏ phải diệt tận gốc", Nhiếp Nhị liên tiếp ra đòn độc nhưng cũng không lấy được mạng của Khương Thượng Nghiêu. Ngược lại, hai năm sau khi ra tù, hắn còn như hổ mọc thêm cánh, hết lần này tới lần khác khiến hắn thất điên bát đảo. Chuyện xảy ra với con trai lớn khiến hắn hồn xiêu phách lạc. Tiếp theo, hai mỏ than lớn nhất của hắn bị kiểm tra và đóng cửa. Khi ấy, đôi mắt Nhiếp Nhị mở to như hai đồng xu, đếm những con dấu tròn màu đỏ trên tờ văn bản, không thể không nghiến răng nghiến lợi mà thốt lên một câu "Thủ đoạn hay lắm". Tên tiểu tử Khương Thượng Nghiêu đó quen nhờ oai kẻ khác, thời gian đầu thì nhờ vào tài lực của con rùa già Khu Đức, sau lại ôm chân tập đoàn năng lượng tỉnh, lắc thân biến hóa, đột nhiên đứng về phía đám quan chức. Thỉnh thoảng gặp, thằng tiểu tử cũng chẳng thèm nhướng mày nhìn hắn một cái, cứ như Vấn Sơn không tồn tại nhân vật tầm cỡ nào tên Nhiếp Nhị vậy.

Kẻ dưới không dám nói thẳng, nhưng Nhiếp Nhị biết trong lòng mình đúng là đã sợ. Dù là chiêu thức gì, đối phương cũng đáp trả được, thậm chí ra đòn còn tàn độc hơn. Không còn mỏ than, ngoài những nơi hoạt động về đêm ra, Nhiếp Nhị còn có công ty kiến trúc và trạm kiểm tra đứng tên cậu em vợ. Hắn thầm nghĩ rắn có đường của rắn, chuột có đường của chuột, cùng lắm thì nước sông không phạm nước giếng, mỗi người tự hưởng phúc của mình. Dù sao thì kẻ thù lớn nhất của thằng tiểu tử đó cũng là Ngụy Hoài Nguyên. Ngày trước chính Ngụy Hoài Nguyên đã ép cô vợ hờ của mình phải treo cổ tự vẫn, chẳng liên quan gì đến Nhiếp Nhị hắn cả, không cần phải xông vào thế trận nguy hiểm đó để chịu tội thay cho Ngụy Hoài Nguyên. Sau khi suy nghĩ thấu đáo, Nhiếp Nhị ân hận vô cùng. Muốn thằng tiểu tử đó chết, ngoài Nhiếp Nhị hắn ra rõ ràng còn cả con cáo Ngụy Hoài Nguyên nữa. Bản thân coi Ngụy Hoài Nguyên là huynh đệ, nhưng người ta lại coi hắn là lá chắn đạn bao nhiêu năm nay.

Đã quen làm thiên hạ đệ nhất, phải nhường nhịn thế này nói ra thật khiến Nhiếp Nhị ấm ức. Vì vậy buổi trưa nằm ngủ mà mộng, hắn buồn bã vô cùng. Con rùa già Khu Đức vốn là kẻ tuyệt hậu không người nối dõi, bị hắn cười nhạo bao nhiêu năm nay, thế mà cuối năm ngoái lại sinh được một con rùa con. Điều này khiến Nhiếp Nhị chán nản vô cùng, chỉ cảm thấy những ngày tiếp theo của mình chắc sẽ không thuận lợi. Năm nay lại càng khó khăn. Nhát dao đầu năm đó biết rõ là bị người ta hại, nhưng lại không sao nắm được chứng cứ. Nhiếp Nhị định học cách của Khu Đức, vờ mình là người có lý, bày ra bộ dạng của kẻ bị hại, tóm gọn cả mẻ lưới. Sau khi báo án, hắn tòa ra khắp nơi tìm người. Cả thành phố Vấn Sơn bất kỳ xó xỉnh nào, hắn cũng xới tung cả lên, nhưng vẫn chẳng phát hiện ra tung tích của hung thủ. Đúng vào lúc này, thì lại xảy ra chuyện ở trạm kiểm tra. Trong mắt Nhiếp Nhị, Khương Thượng Nghiêu và Hắc Tử chính là hai thiên tướng của Khu Đức. Một kẻ hoạt động ngầm khuấy đục nước, kẻ kia nghênh ngang lột da hổ. Lần trước khi bị đâm một nhát, đám thuộc hạ của hắn đã tận mắl nhìn thấy xe của Hắc Tử dưới hầm để xe khu sauna. Lần này lại là Hắc Tử chạy đến hiện trường trước bắt hết đám huynh đệ của hắn, ao dám nói chuyện hôm nay không phải đã sắp xếp trước?

Gần sáng, Nhiếp Nhị vẫn buồn bực không sao ngú được. Không phải hắn không tự tin, những lời nói với đại đồ đệ cũng chẳng phải hư ngôn. Thực sự đã bị ép tới mức không còn đường, lui nữa, cùng lắm thì cá chết lưới rách. Nhưng trước khi lưới rách, cá đã chết rồi, phú quý bao nhiêu năm, sao cam tâm đây? Suy đi tính lại, hắn cố gắng trấn tĩnh, xòe bàn tay ra đếm nhẩm tên một số người. Đếm mãi, đếm mãi, trong lòng lại dâng lên cảm giác bất lực. Tung hoành hơn nửa đời người, lần đầu tiên hắn thấy bứt rứt không yên thế này. Nhiếp Nhị có được ngày hôm nay, đương nhiên không phải người mềm yếu thiếu quyết đoán. Suy nghĩ hồi lâu, hắn quyết định gọi vợ dậy, nói: "Ngày mai đưa tiểu nhị về nhà bà ngoại". Vợ hắn vẫn đang ngái ngủ, dụi dụi mắt, trách: "Nửa đêm nửa hôm, bị thần kinh gì thê? Lại nhắm được con nào rồi, định mang về nhà chắc? Bà mày...".

Còn chưa nói xong, bà ta đã bị hắn giơ chân đạp thẳng xuống giường. Vợ hắn ngồi trên sàn nhà sững người, rồi hoàn toàn tỉnh ngủ, khóc lóc bò lên giường, không ngừng đấm đá, cấu véo. Nhiếp Nhị giơ tay giữ vợ lại, miệng chửi rủa: "Ăn nói linh tinh cũng phải đúng lúc chứ, ông mày cũng chỉ muốn tốt cho chúng mày thôi!". Nói rồi, hắn nhìn vào khuôn mặt tròn tròn đã bị mớ tóc lòa xòa che kín, bất giác lòng mềm đi mấy phần, "Phượng Nhi, tính cách tôi khó ưa như vậy, thật vất vả cho bà đã theo tôi bao năm nay". Cả đời chưa bao giờ hắn dịu dàng như thế, vợ hắn sững lại ngay tức khắc. Nhiếp Nhị thở dài, đang định nói cho vợ biết mật khẩu của tài khoản trong mấy ngân hàng, thì dưới nhà vang lên chuông gọi cửa.

"Ai mà nửa đêm nửa hôm lại bấm chuông inh ỏi thế không biết?" Vợ hắn làu bàu. "Đi xem là biết." Nhiếp Nhị ngồi dậy, đợi vợ ra khỏi phòng ngủ, hắn mặc quần áo, nhảy từ ban công này sang ban công khác, bám vào ống dẫn nước, theo đó trượt xuống. Thỏ khôn ba hang, sống ngoài giang hồ bao nhiêu năm như thế, hắn sớm đã có phòng bị. Trong nhà phân thành nhiều khu, chỉ cần chạy thoát ra ngoài tỉnh, thay đổi diện mạo rồi lẩn tránh vài năm là xong. Chỉ khổ cho Phượng Nhi, phải vất vả đưa theo lũ trẻ thời gian này.

Cũng may là đúng hôm hắn mất ngủ. Từ trong gió vọng tới tiếng lào xào ở hành lang và tiếng hét như lợn bị cắt tiết của bà vợ. Đám tiểu tử đó, ngay cả còi cảnh sát cũng không thổi một tiếng, len lén mò vào nhà hắn. Nhiếp Nhị giấu mình trong bụi cây ở vườn sau nhà, ngẩng đầu nhìn lên ánh đèn trên tầng hai, nháy mắt chạy thẳng tới chân tường vây. Hắn bám lên trên, hai tay bấu chặt vào gạch thủy tinh của tường vây, đang định lấy sức leo lên, thì mấy chùm sáng tập trung chiếu thẳng vào người hắn. Phía sau vang lên giọng cười cợt: "Ôi, Nhị ca, sáng sớm đã tập thể dục thế này, hay là chó cùng bứt giậu đấy?".

Người đó đi lên phía trước vài bước, Nhiếp Nhị vội vàng giơ tay lên, cảm nhận một vật gì đó cưng cứng chạm tới mông hắn. Hắc Tử ngoác miệng cười, "Biết ngay là mày sẽ chạy đường này. Xin lỗi nhé". Cả tối qua, Khương Thượng Nghiêu chỉ gà gật một lúc. Sáng sớm, anh liếc mắt nhìn mấy đề mục trên tờ Nhật Báo Vấn Sơn, rồi bắt đầu ăn sáng.

Mấy năm nay qua lại với các loại thế lực, anh cũng sớm rèn luyện cho mình một trái tim tinh tế. Cách làm việc của chốn quan trường anh rất hiểu, càng phong tỏa tin tức thì càng chứng minh sự việc rất nghiêm trọng. Vì vậy, dù vẫn không liên lạc được với Hắc Tử, nhưng anh lại thấy rất điềm tĩnh. Khương Phượng Anh cả đêm chẳng chợp mắt song tâm trạng rất đỗi vui vẻ. Bà đợi con trai ăn xong bữa sáng, đưa cặp cho con, rồi dặn dò một hai câu. Bà cụ ngồi bên cạnh cười vui vẻ. Lên xe, Khương Thượng Nghiêu mới lấy báo ra, đọc lướt một lượt các tin, tìm thấy khung vuông phía dưới tin tức về việc thành phố triển khai kế hoạch càn quét hắc đạo.

Anh đọc kỹ mấy lần, phát hiện ngoài người của chính quyền thành phố phát ngôn ra, trong báo hoàn toàn không đề cập đến tên Uông Kiến Bình của Cục Công an, bất giác cười thầm. Xe đi về hướng khu công nghiệp. Cho dù tối qua có xảy ra chuyện gì thì sáng thứ Hai đầu tuần vẫn phải đi làm, tiền vẫn phải kiếm. Còn về Ba Tư Cần, có lẽ đã về Nguyên Châu rồi. Lá thư khiếu nại đích danh kia cũng đã được gửi đến văn phòng của ủy ban kỷ luật tỉnh, trên bàn của Trạch Đồng Hỷ. Hôm qua đã có thông báo khẩn, sáng nay họp thường vụ tỉnh. Trong cuộc họp, Bí thư Ba Tư Cần thông báo vụ án tội phạm nghiêm trọng xảy ra ở Vấn Sơn ngày hôm qua, nhấn mạnh tính quan trọng của lực lượng công an, cuối cùng truyền đạt mệnh lệnh, yêu cầu toàn tỉnh thống nhất triển khai lần càn quét thứ nhất.

Trạch Đồng Hỷ về đến ủy ban, văn kiện và hồ sơ phải xem đã được đặt trên bàn, thư ký báo cáo với ông lịch làm việc ngày hôm nay, sau đó đưa cho ông một tập tin tức. Những văn kiện và thư từ quan trọng đa phần đều do thư ký đích thân đưa cho ông. Trạch Đồng Hỷ nhận lấy rồi nhìn hai lá thư, sau đó gọi mấy cuộc điện thoại kiểm tra tình hình, mười phút sau lại bấm số gọi cho thư ký thứ nhất của tỉnh ủy, Sái Tấn Lâm, hỏi xem bí thư hôm nay có thời gian hay không. Qua trưa, Trạch Đồng Hỷ vào văn phòng của Ba Tư Cần. Sau khi ngồi xuống ghế sô pha, ông đưa lá thư trong tay cho Ba Tư Cần. Đọc kỹ thư tố cáo, Ba Tư Cần chau mày, hỏi: "Lưu Trung Hán này thân phận và đơn vị công tác thế nào?".

'"Sau khi nhận được đơn tố cáo, tôi đã điều tra sơ bộ rồi, Lưu Trung Hán đúng như những gì lá thư này viết. Ông ta vốn là phó tránh văn phòng ba phòng kiểm toán thành phố Vấn Sơn. Năm 2002, ông ta đích danh tố cáo bí thư đương nhiệm của thành phố Vấn Sơn Ngụy Kiệt trong thời gian làm thị trưởng Vấn Sơn, cùng con trai là Ngụy Hoài Nguyên và đồng đảng cùng tỉnh. Giám đốc Lý Bình của chi nhánh Công ty Tam Kiến Vấn Sơn đã giao toàn bộ những công trình bị tháo dỡ và tái định cư cho Công ty trách nhiệm hữu hạn kiến trúc Đắc Lợi Vấn Sơn. Công ty Đắc Lợi này tôi cũng đã điều tra. Đại diện pháp nhân là Vu Thành Vĩ, em rể của nghi phạm trong tổ chức tội phạm gây ra một loạt những hành vi gây rối ngày hôm qua Nhiếp Khánh Minh." Thấy Ba Tư Cần thoáng kinh ngạc, đưa cho mình một điếu thuốc, Trạch Đồng Hỷ nhận lấy rồi châm lửa cho đối phương trước. Ông biết mình vừa ném ra một quả lựu đạn rất lớn, có thể thế cục của Vấn Sơn sẽ có biến chuyển, lúc này cần phải hết sức thận trọng trong lời ăn tiếng nói. Châm xong điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, Trạch Đồng Hỷ tiếp tục nói: "Năm 2002, Lưu Trung Hán gửi lá thư tố cáo ghi đích danh tên mình lên thị ủy thành phố Vấn Sơn, nhưng cũng chỉ như đá ném xuống biển, không lâu sau bị mất chức, điều đến trạm kiểm toán đường phố thuộc Cục Kiểm toán, và làm việc ở đấy cho tới tận bây giờ".

Đương nhiên, cũng có những lời đồn thổi. Thời gian đó, lá thư tố cáo ấy không đủ nặng để khiến người ta coi trọng, nguyên nhân vì sau khi căn phòng tập thể của mẹ vợ Lưu Trung Hán bị tháo dỡ di dời đã gây ra tranh chấp trong việc đền bù tiền. Lưu Trung Hán hành động như vậy bị người ta cho rằng dùng việc công để báo thù riêng. Dù Trạch Đồng Hỷ cũng rất có thành kiến với thông gia nhà Ngụy Kiệt là Phó chủ tịch thường vụ tỉnh Lương Phúc Nghị, nhưng lúc này không thể mang tình cảm riêng tư vào báo cáo chính thức. Nói với cấp trên những lời đồn thổi chưa được chứng thực, việc này sẽ gây tổn hại cho hình tượng trong cách xử lý công việc của ông. Hút hết một điếu thuốc, Ba Tư Cần trầm ngâm, nói: "Cùng một lá thư như thế này, sáng nay nhận được ba lá. Ngoài chỗ ông ra, phòng tin tức và tuyên truyền của tỉnh, rồi chỗ lão Viên cũng nhận được".

Lão Viên là phó bí thư phụ trách xây dựng Đảng, Trạch Đồng Hỷ nghe vậy vội gật đầu, đợi Ba Tư Cần ra chỉ thị. Ai ngờ Ba Tư Cần nói xong liền trầm mặc, lúc lâu sau mới khẽ gật đầu, như quyết đoán. "Điều tra! Nhất định phải điều tra! Mà phải điều tra tới cùng. Đây cũng là cách mà chúng ta thể hiện trách nhiệm với đồng chí Ngụy Kiệt. Chỉ là, thị trưởng mới của Vấn Sơn chuẩn bị về nhậm chức, lúc này mà mở rộng phạm vi, thì sẽ gây ra những ảnh hưởng không tốt cho công tác quản lý Vấn Sơn. Vì vậy, làm gì cũng phải thật chắc." Thị trưởng mới còn chưa về nhậm chức, nếu để tin tiêu cực trong giới quan trường Vấn Sơn truyền ra, khi vẫn còn hoang mang nghe ngóng lại thấy có bao người ngồi chờ xem kịch hay, sao có lòng dạ mà làm việc chứ? Hơn nữa vào lúc quan trọng thế này, không chỉ suy tính tới thời cục ở Vấn Sơn, mà những mối quan hệ trong tỉnh cũng cần thận trọng. Ngụy Kiệt là môn sinh của nguyên bí thư Cao, lại là thông gia của Lương Phúc Nghị; giật một sợi tóc cả cơ thể giật mình, không thể không để ý tới phản ứng của những mắt xích có liên quan. Càng không cần nói, trước kia Ba Tư Cần đã đàn áp tân thị trưởng Vấn Sơn mới Tần Thạnh một cú, lúc này Tần Thạnh lại tới nhậm chức. Ba Tư Cần quyết không thể dễ dàng khum tay nhường nhịn, để nhiệm kỳ này Tần Thạnh có thể ngồi vững trên ghế cùa mình.

Trong mắt Ba Tư Cần, Tần Thạnh chẳng qua chỉ là công tử cành vàng lá ngọc được đưa ra làm lá chắn. Ba Tư Cần coi trọng người đứng đằng sau Tần Thạnh hơn. Áp chế và thỏa hiệp là tính hai mặt của quyền lực, lúc cần thiết, Ngụy Kiệt sẽ là con tốt có hiệu quả. Vốn là lão làng trong giới quan trường, ý tại ngôn ngoại mà Ba Tư Cần muốn nói Trạch Đồng Hỷ lập tức hiểu ngay, đây là chính sách ngoài lỏng trong chặt. "Bí thư yên tâm, ủy ban Kỷ luật sẽ thành lập tổ công tác trong ngày hôm nay, bắt đầu điều tra từ bên ngoài." Ba Tư Cần gật đầu liên tục, rồi nói vài lời động viên, sau đó Trạch Đồng Hỷ xin phép cáo từ.

Trong văn phòng chỉ còn lại hơi thở của Ba Tư Cần. Cơ thể ông vốn luôn quen với tình trạng căng thẳng, nhưng do cả đêm không ngủ, tuổi cũng đã nhiều, nên trí lực nhất thời khó tránh khỏi mệt mỏi. Ông ngồi vào chiếc ghế da mà trong tỉnh Tế Tây không biết bao người ngưỡng mộ, lại châm thêm một điếu thuốc nữa cho tinh thần tỉnh táo. Cơn thịnh nộ lôi đình của buổi chiều hôm qua, một vì ông thân làm quan phụ mẫu, nơi mình quản lý lại tồn tại một thế lực xấu xa hoành hành ngang dọc, coi thường pháp luật như thế, không diệt trừ không thể yên lòng dân; hai vì khi ông nghe thấy cái tên đó, Nhiếp Nhị của Vấn Sơn, cũng chính là Nhiếp Khánh Minh, cái tên ông ghi nhớ khắc sâu. Con trai ông chính vì cái chết của em trai Nhiếp Khánh Minh mà phải vào tù.

Phượng Anh, đây có thể coi như hành động chuộc tội của anh. Trong làn khói thuốc mịt mùng, như đang hiện rõ ánh mắt khinh bỉ của Khương Phượng Anh. Ba Tư Cần đột nhiên thở dài, dập tắt điếu thuốc.

.