Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 92

Chương 92.

Tin Nhiếp Nhị bị bắt mấy hôm sau đã lan truyền khắp Vấn Sơn. Vào tối hôm hắn bị bắt, vợ Nhiếp Nhị cũng được mời tới đồn cảnh sát để hỗ trợ điều tra. Mấy đồ đệ và thuộc hạ mà Nhiếp Nhị trọng dụng cũng bị bắt cùng thời điểm đó. Những cở sở kinh doanh về đêm và toàn bộ sổ sách đều bị niêm phong. Giữa đêm ấy, khi các trạm kiểm tra gần mạn trái của Vấn Sơn bị lực lượng cảnh sát trang bị vũ khí phong tỏa, thuộc hạ của Nhiếp Nhị cảm thấy có gì đó không bình thường, kẻ thì chờ đợi, người lại nhanh nhẹn chuẩn bị đường rút để tránh bão. Mấy ngày sau, ngay trang đầu của tờ Nhật báo Vấn Sơn có bài viết chi tiết về thành quả của lần càn quét băng nhóm tội phạm xã hội đen lần này, tin Nhiếp Nhị đang bị giam giữ đã được chứng thực.

Khu Đức cầm tờ báo, những ngón tay khẽ run run. "Chú, có kích động không?" Hắc Tử nằm thoải mái, hai chân vắt chéo hỏi với giọng gian xảo. Thời gian này, ngày nào cũng phải thẩm tra 24/24, có là người sắt cũng không chịu nổi. Sau khi lệnh quản chế bị dỡ bỏ, Hắc Tử lập tức về nhà ngủ một giấc. Vừa tỉnh dậy, anh ta liền gọi điện đến khu nhà ở Tích Sa Vi.

Chú Đức trừng mắt nhìn đứa cháu, cả đám đồ đệ hò hét ủng hộ, rồi chú lại cười vui vẻ, có chút cảm thán: "Lần này, động tĩnh không nhỏ". "Đúng thế." Hắc Tử hào hứng kể lại cảnh ngày hôm ấy. "Hôm ấy Bí thư Ba rất giận, về tới thành phố liền mở cuộc họp thường vụ khẩn cấp, trong cuộc họp người đầu tiên bị chất vấn là Uông Kiến Bình. Hỏi Uông Kiến Bình đã quản lý công tác trị an của Vấn Sơn thế nào? Uông Kiến Bình đáng thương bình thường thích giương nanh múa vuốt, thế mà trước mặt Bí thư Ba lại chẳng dám ho he, mặt đỏ bừng bừng, sợ tới đái ra quần." Những người khác không hiểu cụ thể sự việc thế nào. Thấy Hắc Tử vừa nói vừa tả, mọi người đều nghiêm túc lắng nghe. Ai ngờ Hắc Tử dương dương tự đắc nói trơn tuột quên cả hình tượng, cuối cùng đã để lộ đầu mối lớn.

Tiếng cười trong phòng khách vang lên vui vẻ, Quang Diệu trêu anh ta, "Cậu và lão Uông có thù cũng không nên dùng việc công để báo thù riêng thế chứ, có ai như cậu không hả?". Hắc Tử gãi đầu, xua tay nói, "Chi tiết nhỏ thì đừng có đối chứng với tôi, tiếp tục, tiếp tục. Lại nói Uông Kiến Bình khi ấy bị đả kích tới cứng lưỡi, Bí thư Ba lập tức ra lệnh đình chỉ công tác của Uông Kiến Bình để điều tra, rồi lại đưa Chính ủy Hà lên làm tổ trưởng tổ công tác. Sau đó, các cậu biết rồi đấy, Phó cục Hoàng giới thiệu tôi và lão Lương vào tổ công tác. Vì vậy, người anh em, tôi đây chẳng có thời gian mà thông báo cho cậu, vừa vào tổ công tác, di động bị thu ngay, không thể gửi tin nhắn". Câu cuối cùng nói với Khương Thượng Nghiêu. Anh gật đầu tỏ vẻ hiểu, nói: "Mình biết. Vừa thấy di động của cậu tắt máy là đã dự cảm được tình hình rồi".

Ánh mắt chú Đức dừng lại trên người hai anh em họ một lúc, sau đó nhịn cười giục Hắc Tử, "Sau đó thì sao?". "Sau đó thì bắt hết đám người ở trạm kiểm tra Tầm Phong Sơn tống vào doanh trại quân đội gần đấy, cả tối phải thẩm tra. Thực ra ai chẳng biết là Nhiếp Nhị, nếu không phải làm theo quy tắc, mình chỉ muốn đạp thẳng cửa xông vào nhà Nhiếp Nhị. Đến đêm, đám đệ tử không thể trụ nổi, dần dần cung khai hết. Thế là được rồi phải không? Lực lượng cảnh sát vũ trang và bên công an bắt đầu phối hợp hành động, tôi tự nhận mình dũng cảm đi tới mời Nhiếp Nhị gia." Nội dung tiếp theo mà Hắc Tử sẽ kể chính là kết quả thẩm tra Nhiếp Nhị. Nhưng sợ bị cơ quan kỷ luật, đương nhiên Hắc Tử không dám tùy tiện mở miệng, mọi người cũng chẳng làm khó anh ta. Cười một lúc, đề tài này dần dần trầm xuống.

Chú Đức lại đọc hết một lượt những tin mới, rồi bỏ chiếc kính lão xuống, nhìn mấy tiểu tử đang ngồi trên ghế sô pha, vờ nổi giận: "Mấy người các cậu, chê tôi già rồi, không trọng dụng nữa phải không? Kế hoạch lớn như thế, lại không tiết lộ một chút nào". Vương Bá Long đột nhiên có chút ngượng ngùng, liếc nhìn những người khác. Ai cũng đang ngồi thẳng lưng, chỉ có Khương Thượng Nghiêu là mỉm cười, còn Quang Diệu mặt lúng túng, Hắc Tử toét miệng, không biết khó xử hay không biết nên trả lời thế nào. "Chú Đức, cái này..." Vương Bá Long cũng không biết phải giải thích ra sao.

"Chú, lần này chú nhỏ mọn quá rồi." Hắc Tử cười gian tà. "Chú Đức, sai ở cháu. Là cháu bảo họ đừng tiết lộ cho chú biết vội. Một là chuyện không biết có thành hay không, hai là nếu thành công, thì đây đúng là tin vui lớn, ba là trong tiểu thuyết chẳng phải vẫn thường viết thế sao? Học xong phải độc lập tác chiến. Việc này thành công rồi, chứng tỏ bốn chúng cháu thật sự đã học thành tài, học được một hai phần thủ đoạn của chú." Khương Thượng Nghiêu thành khẩn nói. Những lời này khiến chú Đức rất vui định làm bộ làm tịch, đáng tiếc dưới cằm chẳng có bộ râu dài cho chú vờ vịt vuốt vuốt.

Hắc Tử vui vẻ, "Chú vui thì cứ cười đi, sau này đất Vấn Sơn chỉ còn mình chú là lớn tuổi nhất thôi. Sang năm đại thọ sáu mươi, cháu đoán tiệc chắc phải bày tới tận đêm ấy". Dù là câu nói đùa, nhưng mọi người trong phòng ai cũng hiểu. Chú Đức tưởng tượng ra cảnh vui vẻ ấy, thầm mừng trong lòng. Những người bước chân vào giới giang hồ ở Vấn Sơn ngày ấy, hôm nay chỉ còn một mình Khu Đức ông. Đây là kết quả của tổng hợp những nỗ lực về tài trí, năng lực và con mắt. Ông mỉm cười, vờ như không để ý, hỏi: "Thạch Đầu, nhân vật quan trọng trong vụ này, Ba Tư Cần, sao cậu có tin tức ông ta sẽ đến Vấn Sơn?' Khu Đức đúng là gừng già, một câu hỏi đánh đúng trọng tâm vấn đề. Thực tế những người khác cũng đang ngấm ngầm suy đoán. Hai tháng trước Khương Thượng Nghiêu đã vạch ra kế hoạch này, nhưng sao anh biết Bí thư Ba sẽ tới Vấn Sơn và lại đến khu tập thể đường sắt?

Khương Thượng Nghiêu cười, "Chú Đức, không giấu gì chú, nói ra cũng rất có nguồn gốc. Năm ấy, mẹ cháu tham gia vào nhóm thanh niên tới Nội Mông, Bí thư Ba là liên đội trưởng của binh đoàn. Nhóm thanh niên trì thức ấy nhận được sự giúp đỡ và chăm sóc của Bí thư Ba, giờ đa phần đã nghỉ hưu cả rồi. Tết năm nay nhớ lại chuyện cũ nên muốn tụ tập một bữa, nhắc đến Bí thư Ba. Hồi Tết cháu cũng mới được nghe chuyện này. Biết Bí thư Ba sẽ đến Vấn Sơn, có thể sẽ ở lại vài ngày rồi mới về, mẹ cháu và đám thanh niên tri thức kia cảm thấy rất vinh hạnh khi mời được ông ấy". Vài người lẳng lặng gật đầu, quan hệ của Hắc Tử và Khương Thượng Nghiêu khá gần gũi, anh ta liền đập một cái vào ngực bạn, nháy mắt nói: "Cái chân này lớn đấy, có ngại ôm lấy không?". "Thôi đi, người ta biết mình là ai?" Khương Thượng Nghiêu khịt mũi, liếc thấy ánh mắt thâm trầm đầy ẩn ý của chú Đức, lòng anh bỗng lạnh theo.

Đang trò chuyện, thím nhỏ bế đứa bé gõ cửa, nói cơm tối đã chuẩn bị xong cả rồi. Sau bữa ăn, Khương Thượng Nghiêu xin phép rời đi trước, chú Đức nhân tiện xua những kẻ khác luôn, chỉ giữ lại mình Quang Diệu. Trong thư phòng, ông đi đi lại lại liên tục, may mà Quang Diệu đã quen với tình huống như vậy. Lúc này anh ta chỉ biết im lặng quan sát sắc mặt thâm trầm của chú Đức, tim loạn nhịp. "Hãy kể lại toàn bộ kế hoạch mà Thạch Đầu vạch ra cho ta nghe." Ánh mắt chú Đức sâu thẳm. Quang Diệu hít một hơi thật sâu, tập trung tinh thần nghĩ, rồi bắt đầu tường thuật lại những chuyện đã xảy ra.

Tiếng đồng hồ tích tắc, nghe xong chú Đức trầm ngâm rất lâu. Quang Diệu thấp thỏm hỏi: "Chú Đức, đây không phải chuyện tốt sao? Lẽ nào còn có vấn đề gì nữa?". Chú Đức nghiêm túc quan sát ánh mắt không hiểu gì của Quang Diệu, đột nhiên lẳng lặng thở dài. Thạch Đầu được lắm, chỉ một kế hoạch mà có thể lôi hết người tâm phúc của ông vào. Quang Diệu, Bá Long và Hắc Tử đương nhiên thật lòng muốn mang lại bất ngờ cho ông, nhưng nhìn từ khía cạnh khác, có thể thấy được sức ảnh hưởng của Thạch Đầu đối với họ. Khi đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa, người Khu Đức ngưỡng mộ nhất chính là Gia Cát Lượng. Cả đời ông tin thờ cũng chỉ có hai chữ cẩn trọng mà thôi. Thạch Đầu rõ ràng có tư cách để kế thừa sự nghiệp của ông, cũng có đủ năng lực để điều khiển đám tiểu tử này, nhưng sau khi có tiểu bảo bối, lòng Khu Đức thêm vài phần phức tạp.

"Bắt đầu từ hôm nay, cậu phải để ý một chút. Lần này Nhiếp Nhị vào đó, cơ hội ra được là không cao. Có vài kẻ sẽ không thể kiên nhẫn mà nhảy ra đấy." Quang Diệu luôn suy nghĩ thận trọng, chỉ cần nghĩ kỹ một chút đã đoán ra kẻ đó là ai, "Chú Đức, ý chú là Tang Cẩu?". Khu Đức gật đầu: "Mười năm rồi".

Với người trong giang hồ, tiền tài là vật ngoài thân, đến đến đi đi như dòng nước. Số tiền Tang Cẩu lấy ở sòng bạc mang theo chắc chắn không đủ cho hắn tiêu suốt mười năm qua. "Chú Đức yên tâm, cháu sẽ lo liệu thỏa đáng." Chú Đức lại gật đầu, ngay lập tức nhìn chằm chằm vào mắt Quang Diệu, nói thêm, "Chuyện này, cậu biết, ta biết". Giọng ông âm trầm, sát khí trong mắt phóng tới, Quang Diệu sững lại, ngồi thẳng người, đáp: "Chú Đức, cháu hiểu".

Những thay đổi dưới bầu trời Vấn Sơn chẳng liên quan gì tới Khánh Đệ. Cô đang cố gắng điều chỉnh tâm trạng, đối phó với chuyển biến lớn trong cuộc đời mình. Học viện Điện ảnh từ trước tới nay vẫn coi trọng việc phỏng vấn trực tiếp. Nghe nói thi vấn đáp của khoa Văn được chia làm hai phần: nói tiếng anh và thảo luận. Khi thảo luận, những câu hỏi mà thầy cô đưa ra không giới hạn trong lĩnh vực nhất định, truyền thống này nhằm tìm hiểu tính cách và khả năng cảm nhận nghệ thuật của thí sinh, do đó không có cách nào ôn tập, đành dựa vào những kiến thức đã tích lũy và sự ổn định trong tâm lý mà thôi. Sự thực đúng như thế. Các thầy cô giáo ngồi thành hàng, đầu tiên hỏi về lý lịch cơ bản của thí sinh, sau đó giáo viên hướng dẫn của Khánh Đệ hỏi ấn tượng của cô đối với Vấn Sơn, rồi hỏi cô có thích Vấn Sơn không? Trước kia, Khánh Đệ hay vào học ké nên cũng tiếp xúc qua với các giáo viên còn lại, vì vậy lần này cô không căng thẳng lắm.

Cô thành thật trả lời, "Không thích ạ. Nhưng quê hương là một phần không ai có thể cắt bỏ, là nền tảng của sinh mạng. Đối với em mà nói, cuộc sống tinh thần của em không bị Vấn Sơn ràng buộc, nên khi rời khỏi đó, em cũng không có cảm giác vui mừng vì được giải thoát". "Nếu dùng một tác phẩm văn học để so sánh với quê hương của em, em sẽ chọn tác phẩm nào?" Một giáo viên ngồi bên cạnh giáo viên hướng dẫn của Khánh Đệ hỏi. Khánh Đệ suy nghĩ khá kỹ, "Em sẽ dùng tác phẩm văn học của Liên Xô cũ để so sánh. Những buổi tối mùa đông lạnh lẽo, đứng lặng lẽ bên nhánh Hoàng Hà, cảm nhận nỗi khổ hạnh không thể đảo ngược mà những người dân nơi đây đang gánh chịu do mảnh đất hàng nghìn năm này gây ra, và cảm nhận tính cách lặng lẽ thâm trầm của họ".

Cuộc thi vấn đáp tiếp tục diễn ra với những đề tài nhẹ nhàng hơn. Kết thúc cuộc thi, Khánh Đệ thở dài, lấy di động ra xem, không ít cuộc gọi nhỡ. Cô gọi cho em gái trước tiên. Tiểu Ái còn lo lắng hơn cả cô, vội vàng hỏi ngay, "Thế nào rồi? Có chắc không chị?".

"Chị cảm thấy rất tốt, nhìn vẻ mặt của giáo viên hướng dẫn có vẻ rất hài lòng". Ái Đệ hiểu tính cách của chị gái, Khánh Đệ đã nói thế nghĩa là tương đối chắc chắn. "Em cũng có một tin tốt. Mấy hôm nay em đang bận đi xem phòng, cuối cùng cũng có một căn hộ cũ nhỏ, hướng Đông, đất khá ổn. Chị, vừa nhìn là em thích ngay, nên đã nộp tiền đặt cọc rồi." "Em đã bàn với Hướng Lôi chưa?"

Nhắc đến Hướng Lôi, rất lâu sau Ái Đệ mới lên tiếng, "Kẻ ích kỷ đó, bàn gì với anh ta chứ?" "Tiểu Ái!" "Được rồi, ăn cơm xong em sẽ nói với anh ta. Còn một chuyện nữa, chị, Nhiếp Nhị bị bắt rồi."

.