Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 93

Chương 93.

Bách tính thấp cổ bé họng đương nhiên không biết được nội tình. Tin tức mà Ái Đệ kể cho chị nghe, một nửa là đọc được trên báo, một nửa từ những lời đồn đại. Bất luận nhưng lời đồn đại có bao nhiêu phiên bản, thì đều có thể gói gọn trong những từ đơn giản như "Đáng đời" hoặc "Báo ứng". Bàn tay cầm di động của Khánh Đệ khẽ run, trong lòng buồn vui xen kẽ. Ngẩn ra mấy giây, cô dặn dò em gái: "Giúp chị đi đốt ít hương và tiền giấy". Ái Đệ hiểu ý chị gái muốn nhắc đến chị em Diêu Cảnh Trình, tâm trạng đột ngột tuột dốc vài phần, buồn bã trả lời: "Em sẽ đi. Tên ngốc ấy, chết tử tế cũng không bằng sống khổ sở, nếu có thể giữ được tính mạng tới bây giờ...".

"Đừng nhắc đến những chuyện ấy nữa." Khánh Đệ thở dài. Đường Song Hòe Thụ cách cổng phía Tây của học viện không xa, Khánh Đệ đi bộ về nhà. Trên đường, một ông lão dắt chó đi dạo, bị con chó kéo tới cạnh vườn hoa, chú chó kia ngửi ngửi hít hít một loại thực vật nở ra mấy bông hoa li ti màu vàng. Đi ngang qua một khu dân cư cũ, cô nghe thấy giọng thiếu nữ khe khẽ hát trên tầng hai trong lúc phơi quần áo. Đúng như Tiểu Ái đã nói, nếu hai chị em họ có thể sống tới bây giờ thì tốt biết bao. Còn sống mới có thể nhìn thấy những niềm vui đơn giản trong cuộc sống này.

Chầm chậm bước tới đầu con đường nhỏ, từ xa đã nhìn thấy chiếc Cayenne màu chì dừng bên lan can sắt, Khánh Đệ mỉm cười, nhẹ nhàng tiến tới. "Thấy anh mà không bất ngờ chút nào sao?" Vẫn giống lần trước, lúc này tâm trạng anh vô cùng vui vẻ. "Vừa từ phòng thi ra, trong các cuộc gọi nhỡ không có tên anh."

"Vậy mà còn định làm em bất ngờ." Anh ngượng ngùng. "Anh không hỏi em thì lại thế nào à?" "Không cần hỏi, anh biết em làm được."

Thấy cô cười, niềm vui cũng ngay lập tức ngập tràn đôi mắt anh. Mùa xuân ở thành cổ, trời cao và ít mây. Sau vài cơn mưa phùn của tiết Thanh minh, những cây hòe già trên đường Song Hòe Thụ bắt đầu trổ lá non. Giờ tan tầm, tiếng xe cộ vang trên đường, đan xen cùng tiếng người ồn ào bên cạnh, không khí vô cùng náo nhiệt. Nụ cười ấy của anh, mắt mày nhướng cao, như khôi phục lại được khí chất thuở thiếu thời vài năm trước.

"Anh có việc phải tới Bắc Kinh? Sao không bảo Tiểu Đặng và Đại Lỗi lái xe? Cả đi và về hơn mười tiếng đồng hổ, cứ thế này không tốt cho cột sống đâu." Khương Thượng Nghiêu định nói anh đến thăm cô, nhưng lại lo thể hiện vội vàng quá sẽ phá hỏng sự thân thiết mà mình khó khăn lắm mới gây dựng được. Càng không thể nói anh cố ý đuổi Tiểu Đặng và Nhị Hóa, chỉ vì muốn ở riêng với cô thêm vài giây. "Ngày mai làm xong việc anh sẽ lại về, không mệt. Tối nay không tìm được quán ăn, Khánh Đệ, mời anh bữa mỳ nữa đi." Một cái cớ hết sức vụng về, là muốn ăn mỳ hay muốn gặp mặt? Khánh Đệ cười, "Anh nghiện ăn mỳ rồi à? Em nấu cơm cho anh ăn."

Lên lầu, cô pha trà mời anh, rồi mở tủ lạnh tìm đồ. Vừa làm vừa kẹp điện thoại vào vai báo cáo cho từng người bạn về tình hình thi lại ngày hôm nay. Thấy anh đứng bên cửa phòng bếp, Khánh Đệ nhìn anh cười, tiếp tục làm việc của mình. Cảm giác này đã lâu lắm rồi không có. Khi còn sống chung trên khu mỏ, không phải cô chưa từng nấu ăn cho anh, chỉ là lúc ấy anh còn đang chìm đắm trong cảm giác kích thích mà sự thăng tiến trong sự nghiệp mang lại, nên đã bỏ lỡ, và cũng thiếu chút nữa thì đánh mất sự dịu dàng của người mình yêu. "Cái đó... Chu Quân, anh ta chưa đi làm về sao?" Lúc lên lầu Khương Thượng Nghiêu đã chuẩn bị sẵn lời xin lỗi, nếu tiểu tử đó nhớ đã từng bị đế giày của anh đạp một cái vào khuôn mặt non tơ của mình.

"Anh ấy ra ngoài chụp ảnh, đi Vân Nam rồi. Vừa nãy trong điện thoại còn nói thời tiết đẹp thế này, đợi anh ấy về cùng đến Ngọc Uyên Đàm chèo thuyền ngắm hoa đào." Khương Thượng Nghiêu bất giác trầm mặc. Khánh Đệ nhìn như có vẻ nhẹ nhàng dịu hiền, nhưng bên trong lại là người hoạt bát hiếu động. Trước đây ở Dã Nam, cô đã từng đưa lũ trẻ đi dã ngoại, dù cuộc dã ngoại đó chẳng qua cũng chỉ là tiết học đi thu thập thực vật ở miền quê quen thuộc. Còn anh, bây giờ nghĩ kỹ lại, chỉ mới cùng cô đi dạo trong rừng phong vài vòng, xa nhất cũng là cùng nhau đến Hồ Khẩu hứng gió lạnh. "Hai người, cuộc sống thật phong phú."

Lời này nghe có vẻ không được... trong sáng lắm, Khánh Đệ liếc xéo anh một cái. Anh thoáng chút ngượng ngùng, "Anh không ghen". Lời giải thích chẳng có sức thuyết phục ấy khiến Khánh Đệ buồn cười, ngay sau đó lại nghe anh thành thật thừa nhận: "Có chút chút", nụ cười của Khánh Đệ càng sâu hơn.

"Thôi được, đúng là khó chịu. Sau khi em đi, anh thường ngồi suy đoán em đang làm gì, cuộc sống của em sẽ như thế nào, có vui vẻ hay không. Cho dù là lúc này, cũng có cảm giác bị cách ly ở bên ngoài thế giới của em. Khánh Đệ, anh nghĩ giờ mình đã thật sự cảm nhận được tâm trạng khi đó của em rồi. Khi ấy anh đã không cho em cảm giác an toàn tuyệt đối, là anh không đủ tốt. Anh xin lỗi." Khánh Đệ lau khô nước dính ở tay, sững người nhìn anh. Điều khiến người phụ nữ đau khổ hạ quyết tâm chia tay luôn không phải vì đã cạn tình, mà bởi đối phương không đủ tốt. Có người phụ nữ nào lại chẳng mong muốn cả đời này chỉ yêu một người chứ? Rất lâu sau cô mới nói như than, "Còn em vẫn chưa thật sự giải thoát, luôn nói em yêu anh, nên rất tự nhiên em đã cho đi, đối xử tốt với anh là món quà tốt nhất em dành tặng anh. Không than khổ, không hối hận. Nghe anh nói 'anh xin lỗi', em cũng thấy được an ủi phần nào, dường như trong lòng có một lỗ hổng vừa được lấp đầy vậy".

"Anh xin lỗi, Khánh Đệ. Mẹ dạy anh rằng, tình cảm chính là bạn nợ tôi một chút, tôi nợ bạn một chút, không thể tính toán rõ ràng, thế nên sẽ phải vấn vương với nhau cả đời". Khương Thượng Nghiêu bỗng dừng lại, rồi chầm chậm nói tiếp, "Trước kia luôn là anh nợ em, sau này anh sẽ khiến em phải nợ anh thật nhiều, thật nhiều". Khánh Đệ lẳng lặng suy ngẫm về ý nghĩa của câu nói ấy, ánh mắt lấp lánh như đọng lệ. Cô mím môi cười, chỉ huy anh "Vậy anh hãy đi vo gạo, nấu cơm đi". Anh khẽ sững người vì hành động của cô, sau đó khóe miệng nhếch lên, chen chân vào căn bếp nhỏ: "Gạo ở đâu? "

Khi ăn cơm, nhìn thấy ba bộ bát đũa thường dùng, do dự một lúc Khương Thượng Nghiêu hỏi: "Bành Tiểu Phi thường xuyên đến đây làm khách à?". "Anh ấy đâu phải khách, chỉ là không chịu nộp tiền ăn thôi. Còn cả hai vợ chồng Viên Viên cũng thường xuyên đến nữa. Chu Quân tốt tính, thích kết giao bạn bè lại thích ồn ào, mỗi khi ở nhà hứng lên là mở tiệc đãi khách." Không bàn đến cô bạn thân Đàm Viên Viên và người bạn tốt Chu Quân của Khánh Đệ, chỉ riêng Bành Tiểu Phi, trong hai lần gặp mặt, Khương Thượng Nghiêu đã có cảm giác anh ta không thích mình. Phá vỡ thành kiến, thay đổi quan niệm cần có thời gian, Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm nói: "Sau này anh sẽ đến nhiều hơn, mời họ đi ăn cơm".

"Xa như thế, anh lại bận nữa." Ánh mắt anh lộ vẻ quyết liệt, "Nếu anh thường xuyên ở Bắc Kinh thì sao?". Khánh Đệ bất chợt buông đũa.

"Nói thường xuyên ở thì không thể, thường xuyên đến thì có lẽ khả quan hơn. Anh đang định nhân lúc giá nhà chưa cao lắm, mua hai căn hộ. Sang năm là Thế vận hội Olympic, bà ngoại từ khi sinh ra tới giờ vẫn chưa có cơ hội chứng kiến cảnh tượng ấy." Nếu như chỉ vì Thế vận hội, anh hoàn toàn có thể đặt khách sạn giống như bây giờ. Hai năm nay có rất nhiều người rời quê đến Bắc Kinh mua nhà đầu tư bất động sản. Có lẽ anh đang muốn bắt kịp trào lưu không chừng. Khánh Đệ lý giải như thế, nhưng rõ ràng ý nghĩa của cái nhìn chăm chú kia chẳng khác nào bộ dạng anh ngày trước khi nói "Căn hộ xem buổi chiều em có thích không? Thích thì mình mua". Anh che giấu nỗi lòng, Khánh Đệ chỉ thoáng nghĩ đã hiểu ngay. "Vậy lần này anh đến là có ý định mua nhà?"

Khương Thượng Nghiêu thoáng ngượng ngùng, do dự đáp: "Anh mua từ năm ngoái rồi, gần Đông Trực Môn. Ngày mai đi nhận nhà". Thấy Khánh Đệ ngạc nhiên, anh vội vàng giải thích: "Năm ngoái đi cùng bạn nên tiện thể mua luôn, khi ấy anh chẳng nghĩ nhiều, chỉ thấy ở đó gần chỗ em nên cũng tốt. Ngày mai đến, nếu em thích, chúng ta sẽ chọn hai căn". "Khương Thượng Nghiêu, những lời anh nói trước sau rất mâu thuẫn. Còn nữa, mua nhà mà giống như mua rau vậy, giá nhà vì những người như các anh mà bị thách cao đấy."

Không rõ cô đang giận hay đang trêu mình, anh chăm chăm nhìn cô. Thấy người yêu cười, anh mới thở phào nhẹ nhõm, bất lực nói: "Năm ngoái mấy lần đến Bắc Kinh, vừa muốn gặp em, lại sự làm em giận, vì anh quá để ý nên luôn mắc sai lầm". Ngày ấy nếu không phải anh cố ý muốn giấu, thì đâu đến nỗi cô phải nghi ngờ? Khánh Đệ nghịch nghịch mấy hạt cơm trong bát điềm đạm nói: "Thực ra không cần phải lo lắng gì cả, cứ làm việc của anh đi, thật lòng hay giả tạo em có thể phân biệt được". "Anh hiểu."

Ăn com xong, hai người xuống lầu đi tản bộ. Khánh Đệ nhắc đến tin em gái báo, "Nhiếp Nhị bị bắt rồi ạ?". Bước bên cạnh cô, anh Iiếc mắt sang nhìn một cái, sau đó gật đầu. Chỉ trong cái nhìn thoáng qua đó, cô cũng cảm nhận được niềm vui vẻ, đắc ý của anh. Khánh Đệ dừng bước, quay người nhìn thẳng vào mắt anh, "Là anh làm phải không?".

"Là hắn tự làm tự chịu. Có nhân tất có quả, anh chẳng qua chỉ đào một cái hố trên đường hắn đi mà thôi, tiện thể trước khi hắn tới miệng hố ngáng chân hắn một cái." Nói tới chuyện không liên quan gì đến vấn đề tình cảm, anh lập tức đắc ý vênh vang, bộ dạng điềm tĩnh thản nhiên cũng không thể ẩn mất nụ cười ác ý cố tình che giấu kia. Khánh Đệ vô cùng tò mò. "Hắn ta mở ra các trạm kiểm tra đặt khắp Vấn Sơn để kiếm tiền, dẫn tới tranh chấp, vừa hay bị Bí thư Ba Tư Cần bắt gặp."

Chằng trách mấy hôm trước anh còn lấp lửng nói với cô mấy hôm nữa sẽ có kết quả. "Nhưng hình như nhìn anh không được vui lắm thì phải.” "Cái giá phải trả quá cao." Đã mười năm trôi qua, những thứ bị mất, bỏ lỡ khó có thể đếm hết. Trong sự im lặng, hai người đi tới tận đường lớn, sau đó quay người trở về. Họ quay sang nhìn nhau, rồi cùng nhớ lại cảnh tượng khi tản bộ trong rừng phong năm đó ở Dã Nam. Những ký ức mà họ có đã ăn sâu bám rễ trong số mệnh của mình. Đây là bản hợp đồng mà người khác không sao phá bỏ được.

Khánh Đệ tiễn anh xuống lầu, mắt anh hiện rõ vẻ lưu luyến, "Sáng mai anh đến đón em". Cô gật đầu, nói: "Chuyện nhận nhà em cũng không hiểu, em đi cùng anh xem thôi, nhưng...". Khương Thượng Nghiêu hiểu nửa câu sau cô muốn nói gì. Ý Khánh Đệ là quan hệ của hai người vẫn chưa tới bước cùng đi mua nhà. Lòng anh nén tiếng thở dài, song không dám quá vội vã, thận trọng nói: "Giá nhà nhất định sẽ còn tăng, coi như một khoản đầu tư thôi. Em đi giúp anh tham khảo, mắt chọn đồ của phụ nữ bao giờ cũng tốt hơn đàn ông".

Giọng nói dịu dàng của anh khiến Khánh Đệ không nỡ từ chối, bèn mỉm cười đáp: "Vậy được, có điều em phải về sớm, chiều còn đi giao hàng". Cửa hàng Online trên Taobao của Chu Quân không biết trả lương cho cô bao nhiêu, Khương Thượng Nghiêu buồn bã nghĩ. Đang nghĩ đến tấm thẻ tín dụng đưa cho cô chắc cô sẽ chẳng dùng, thì Khánh Đệ nhắc, "Tiền anh để chỗ em, em sẽ giữ giúp anh. Anh cũng nói có dự phòng thì đỡ lo lẳng, giữ đấy nếu sau này cần anh cứ nói, em sẽ đưa cho anh".

"Cái đó anh dự phòng cho em mà." "Em chẳng có nhiều khoản để chi tiêu, học phí cũng tiết kiệm được rồi. Nhưng anh, đừng chỉ biết phăm phăm tiến về phía trước, thỉnh thoảng cũng nên ngoảnh lại nhìn đằng sau chứ." Cô do dự rồi bổ sung thêm, "Đừng để giống như Nhiếp Nhị". Cảm giác hối hận vì có được mà không biết trân trọng một lần nữa lại dâng lên trong lòng anh. Nhìn vào đôi mắt đầy quan tâm của cô, Khương Thượng Nghiêu nghẹn giọng nói: "Được".

Vào nhà, Khánh Đệ trả lời mấy tin nhắn hỏi hàng trên mạng, sau đó cầm di động trên bàn lên xem, có cuộc gọi nhỡ của Tần Thạnh. Cô bấm số gọi lại cho anh, một lúc lâu sau đối phương mới nhấc máy, vừa mở miệng đã giải thích, "Buổi chiều phải họp tới tận tối, chúc mừng em trước đã. Hôm nay thế nào?". "Cũng được ạ. Phải cảm ơn anh nhiều, sự tự tin của anh đã truyền sang em, khi vấn đáp em cũng không căng thẳng lắm, phát huy khá tốt." "Chắc chắn sẽ có tin tốt."

"Cũng khó nói, tiếp tục đợi đến tháng Sáu có thông báo thôi. Qua năm cửa cửa chém sáu tướng1, người em cũng bải hoải rồi. Còn anh? Đến Vấn Sơn đã mấy hôm rồi, cảm giác thế nào?" "Mỗi ba ngày thôi mà, từ sáng đến tối tiếp đãi quan chức thành ủy, đang định tối nay ra ngoài xem phố xá dân cư thế nào." "Chắc ba ngày nay anh bận lắm, chú ý sức khỏe."

Tần Thạnh hiểu ý cô muốn nói, ha ha cười, "Em cũng nghe được tin rồi à?". 1Qua năm cửa chém sáu tướng: Khắc phục khó khăn trùng trùng..