Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 95

Chương 95.

Bị đeo cái mác hư danh là trợ lý, nhiệm vụ của Lưu Đại Lỗi chính là làm những việc chạy đi chạy lại, không mệt nhọc nhưng rất lắt nhắt. Hơn một tháng gần đây ở lại Vấn Sơn cùng lão đại bận tới đầu bù tóc rối, hôm nay cậu ta mới được về Nguyên Châu. Lưu Đại Lỗi tắm rửa thay quần áo chuẩn bị đi hẹn hò với cô bé sinh viên của mình. Tâm trạng đang vui vẻ, ai ngờ chỉ một cú điện thoại đã kéo cậu ta xuống dưới lầu. Trong thang máy, đoán chừng qua giọng của lão đại, Lưu Đại Lỗi biết ngay là có việc, vào trong xe thoáng nhìn, quả nhiên đúng thế. Bộ dạng lão đại giống hệt lần trước khi lên kế hoạch bắt cóc con trai cả của Nhiếp Nhị, hung hăng tức tối, ánh mắt đằng đằng sát khí như muốn cắt thịt người ta.

Lão đại lạnh lùng dặn dò, "Tiểu Đặng đưa tôi đến Bắc Kinh, cậu ở lại đây, ngày mai về Vấn Sơn tìm quanh xem, có cái này thì mua hết về cho tôi", nói rồi đưa cho cậu ta một cuốn tạp chí dày cộp. Lưu Đại Lỗi trong lòng hoài nghi, liếc mắt nhìn Tiểu Đặng một cái, Tiểu Đặng cũng nghệt ra chẳng hiểu gì. Lưu Đại Lỗí không dám hỏi thêm một câu, bèn đưa tay chuẩn bị đón lấy, không ngờ giữa chừng lão đại lại thay đổi ý định, thu tay về. Thật không muốn đưa tấm ảnh nude của cô cho bất kỳ người đàn ông nào, nhưng cứ nghĩ đến cảnh không biết bao nhiêu kẻ cầm thú dưới gầm trời này đã được nhìn, thậm chí còn... Khương Thượng Nghiêu gõ gõ ngón tay vào đầu Khánh Đệ trong bức ảnh, lòng như muốn bốc hỏa. Anh lại nhìn bức ảnh trang bìa, rồi nói với Lưu Đại Lỗi, "Cậu hỏi người ta mua cuốn tạp chí Bazaar số tháng Ba là được rồi".

Lần này nhìn mới nhận ra bức ảnh có chút huyền diệu. Trước đó trong quán bar ánh đèn mờ ảo, màu sác không được thật lắm, vừa nhìn mặt đã biến sắc, nên Khương Thượng Nghiên bỏ qua quá nhiều chi tiết. Lúc này, ánh đèn trong xe chiếu thẳng vào những đường cong tuyệt mỹ kia, anh mới nhận ra người trong ảnh không phải nude hoàn toàn, mà đang mặc chiếc váy dài màu vàng không ra màu vàng, màu đất chẳng phải màu đất, không biết màu gì mà giống da người đến thế. Có điều, mặc vào hay không mặt cũng chẳng khác nhau là mấy, hai dây váy trên vai mỏng manh, phía sau gáy khoét hình chữ V rất sâu, để lộ nửa lưng ngọc ngà, thiếu chút nữa thì nhìn thấy cả hõm lưng gần hông. Liếc mắt thấy sắc mặt anh hết xanh lại đen, trong vài giây lửa giận như bốc thêm ngùn ngụt, Lưu Đại Lỗi bất giác nuốt nước miếng, băn khoăn hỏi: "Ba… Ba gì cơ?”. Khương Thượng Nghiêu bị sự lắp bắp kia làm cho nghẹn ngào nói không ra lời, thẳng tay đưa cho cậu ta cuốn tạp chí. Phản ứng của Lưu Đại Lỗi hoàn toàn ngược với anh, mắt mở to, tặc lưỡi, "Trời ơi, cô gái này thật mê hồn...".

Còn chưa nói xong câu, Tiểu Đặng áp sát lại gần định nhìn bỗng kêu lên thảm thiết, trán bị vỗ một phát, ngay sau đó là chân lao tới. Lưu Đại Lỗi phản ứng thần tốc, lùi về sau áp sát cửa, cú đá đó hướng về phía ghế phụ. "Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ rồi hẵng nói!" Lưu Đại Lỗi thần sắc còn chưa ổn định, lại cầm cuốn tạp chí lên, lần này nhìn thì hỏng rồi! Cậu ta trợn mắt cứng miệng, ngay sau đó liếc liếc lão đại với anh mắt như không thể tin nổi. "Anh Khương... đây... đây đúng là…" "Đừng nói vớ vẩn nữa. Ngày mai hãy làm việc tôi dặn, tốt nhất nếu có thể thì thu gom cả ở Nguyên Châu nữa. Tôi không thể bỏ mặc cô ấy như thế."

Lưu Đại Lỗi tức tối, đấm ngực thùm thụp, căm hận nói: "Đương nhiên rồi! Nếu rơi vào tay kẻ háo sắc thì tưởng tượng thế nào? Anh Khương, anh yên tâm, chuyện này cứ giao cho em!". Khương Thượng Nghiêu trừng mắt nhìn cậu ta mấy giây, rồi bất lực xua tay đuổi xuống xe. Sau khi chiếc xe biến mất ở đại lộ, Lưu Đại Lỗi không thể tự chủ được cầm cuốn tạp chí lên nghiêm túc ngắm nghía một lượt, hồi lâu mới tiếc nuối than: "Chị dâu chỉ kém ở phần ngực, nếu thêm được hai lạng thịt vào đó thì… khụ khụ khụ". Người con gái này, sau khi rời khỏi Vấn Sơn chẳng còn ngoan ngoãn hiền thục nữa, mặc chiếc áo len thì lộ nửa cánh tay, cái thứ ôm chặt đôi chân dài chẳng biết nên gọi là tất hay là quần đây, mái tóc dài đen mượt mà như thế mà cắt xoẹt cái thành ngắn ngủn, còn uống rượu với bạn nam sống cùng nhà, lại đi chèo thuyền thưởng hoa với đàn ông, giờ lại còn...

Trước đó, Khương Thượng Nghiêu không kịp suy nghĩ về việc tại sao ảnh của Khánh Đệ lại xuất hiện trên bìa tạp chí, giờ anh đã hiểu. Chắc chắn có liên quan tới anh bạn cùng nhà Chu Quân kia! Khương Thượng Nghiêu ngồi dựa vào thành ghế nhắm mắt như ngủ, trong cơn tức giận suy nghĩ của anh lại lang thang tới chỗ bức ảnh. Đối với cơ thể mà anh nhắm mắt anh cũng vẽ ra được từng đường cong ấy, anh thậm chí còn có thể hồi tưởng lại cảm xúc của mình trên từng bộ phận của cơ thể ấy. Mỗi phân mỗi tấc trên đó đều là của anh! Đều là của anh!

Đi được nửa đường, Khương Thượng Nghiêu dần hạ hỏa. Nhớ lại thời gian đầu khi Khánh Đệ đến Dã Nam công tác, thần sắc vui tươi, mỗi hành động mỗi bước chân đều tràn đầy sức sống và nét tươi trẻ. Khi ấy cách nhau một tấm kính trong phòng thăm người thân, qua nụ cười vu vơ tùy hứng của cô, anh cũng có thể mạnh mẽ cảm nhận được sự tự tin và kỳ vọng vô cùng lớn của cô dành cho tương lai. Chính tinh thần ấy đã có sức tác động khiến tâm hồn anh được sống lại, và dẫn dắt nó từng bước từng bước ra khỏi bùn lầy. Nhưng, cùng với mỗi bước thăng tiến trong sự nghiệp của anh, những sắc màu vui tươi trong ánh mắt cô cũng ngày càng nhạt phai.

Đúng như những gì cô từng nói khi chia tay, họ đang theo đuổi hai con đường khác nhau. Đối với cô mà nói, rời khỏi Vấn Sơn là một sự giải phóng, giống như được giải thoát. Nếu cuộc sống lúc này chính là phong cảnh trên con đường tương lai mà cô đã kỳ vọng có thể khiến cô vui vẻ, thì anh cũng sẽ nhượng bộ khắc phục. Như đã từng hứa với cô, anh sẽ đồng hành cùng cô suốt chặng đường đời. Gặp được Chu Quân cũng là nửa đêm. Sau khi tự giải tỏa cho mình, cơn phẫn nộ trong anh đã giảm bớt, nhưng bỗng chốc lại bùng lên lúc nhìn thấy bộ ngực trắng muốt của Chu Quân.

"Sao anh toàn mò đến đây vào nửa đêm canh ba thế? " Giọng Chu Quân như vẫn còn ngái ngủ. "Hai người một nam một nữ sống cùng nhau, anh không thể chú ý một chút à?" Khương Thượng Nghiêu hỏi lại, ngón trỏ chỉ vào ngực Chu Quân. Chu Quân bất giác rùng mình, tránh ra nửa bước. Vừa được nhường đường, Khương Thượng Nghiêu phủi tay, vẻ mặt ghê tởm như vừa chạm vào thứ gì đó đáng sợ, đi thẳng vào trong.

Nhìn anh bước thẳng vào phòng Khánh Đệ với khí thế của người đi bắt kẻ gian, Chu Quân hoàn toàn tỉnh ngủ. "Này... này..." Mở cửa ra, Khương Thượng Nghiêu bỗng nghệt mặt, quay người hỏi Chu Quân: "Khánh Đệ đâu?".

Đôi mắt như bắn ra lửa kia nhìn về nơi không nên nhìn, Chu Quân hai tay ôm ngực, "Cô ấy về nhà rồi". Khương Thượng Nghiêu đột nhiên nhìn lên. Sau khi hạ hỏa mới nghĩ ra nên gọi điện thông báo một tiếng, nhưng lúc ấy đã nửa đêm, Khánh Đệ có thói quen ngủ sớm, anh nghĩ đến rồi sẽ nói, ai ngờ quên mất. "Tại sao lại về nhà?" Giọng chất vấn đầy phẫn nộ, Chu Quân chỉ muốn đáp trả anh rằng, "Làm sao tôi biết được, biết cũng không nói cho anh", nhưng đôi mắt sắc lẹm kia cứ nhìn chăm chăm như muốn đóng đinh mình vào sàn nhà, như thể Khánh Đệ có chuyện gì cũng đều liên quan tới mình vậy, không nói rõ ràng chắc người đàn ông này chẳng chịu bỏ qua mà về. Chu Quân hơi nhát gan, ngập ngừng rồi nói: "Buổi tối em gái cô ấy gọi điện đến... hình như có rắc rối gì đó".

"Lúc mấy giờ?" "Mười một, mười hai giờ." Nửa đêm canh ba, không có chuyến xe, cũng chưa chắc đã có tàu, cô vội vội vàng vàng về nhà như thế chắc là có việc gấp. Khương Thượng Nghiêu thoáng trầm ngâm, rồi nói với Chu Quân: "Cảm ơn anh".

Thái độ thay đổi đột ngột, nhất thời Chu Quân không phản ứng kịp, Khương Thượng Nghiêu đã quay người đi xuống nhà. Chu Quân đứng bên cửa sổ nhìn theo bóng xe lao vụt từ con ngõ hẹp ra ngoài đường lớn, bất giác đưa tay lên sờ cổ, cúi xuống lẩm bẩm: "Chuyện cổ tích, ông chủ ngành than quả là hào khí". Vừa xuống lầu Khương Thượng Nghiêu liền bấm máy cho Khánh Đệ. Cô đang trên tàu hỏa, lập tức lửa giận trong người anh lại bốc lên, song vẫn cố gắng nén giận, nói: "Nhà có việc em chỉ cần gọi điện cho anh, anh sẽ giúp em giải quyết, sáng sớm mai em đi chuyến sớm về cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian. Nửa đêm nửa hôm đi tàu như thế không thuộc đường thuộc xá người ta lừa thì sao?". Thấy đầu dây bên kia im lặng, Khương Thượng Nghiêu bất giác hỏi lại: "Khánh Đệ?".

"Dù em chưa tới Thạch Gia Trang, nhưng cũng không đến nỗi bị người ta bắt mất. Anh đang dọa hay nghi ngờ khả năng của em? Mấy năm nay em vẫn sống một mình rất tốt, cũng chẳng thiếu cái chân cái tay nào." Cảm giác sắp cãi nhau đến nơi, Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm hồi lâu, rồi dịu giọng nói: "Anh lo lắng cho em, nên mới sốt sắng thế. Quan trọng là lát nữa phải chuyển xe, em sẽ ngồi đợi gần một tiếng ở ga, một thân một mình, ngủ gật gì đấy…" "Em cũng biết đợi chuyến sáng mai thì tốt hơn, nhưng ngồi nhẩm tính thời gian, em không sao ngồi yên ở nhà được." Dù thay đổi thế nào, anh cũng vẫn mang tác phong của người lớn tuổi vùng quê. Luôn cho rằng con gái không làm được việc gì, không dựa dẫm vào đàn ông thì không biết phải trái. Khánh Đệ thấy bất lực vô cùng, có điều lúc này tâm trạng cô đang rất tệ, cũng chẳng muốn tranh luận tiếp nữa.

"Ở nhà xảy ra chuyện gì thế? Bố em sao?" "Em gái em. Nó không sống nổi nữa đòi ly hôn, tối nay đã mang va li quần áo đi khỏi nhà." Giọng nói không pha chút tức giận, có thể tưởng tượng ra thần thái chán nản của cô lúc này. Cơn giận vừa rồi tiêu tan, lòng anh lo lắng, chỉ thấy luyến tiếc, "Em đến ga Thạch Gia Trạng thì chờ anh, đừng đi đâu cả, anh tới đón em".

Cúp máy, Khương Thượng Nghiêu định gọi dặn dò Đại Lỗi tới đó trước để giúp, nhưng chợt nhớ ra, anh bấm máy gọi cho Hắc Tử. Đồng chí Khu Thắng Trung gần đây làm việc chăm chỉ cần mẫm, cai rất nhiều tiệc rượu và các trò tiêu khiển khác, hằng ngày làm việc xong liền về nhà ngủ. Bỗng nghe tin báo đến qua điện thoại cơn buồn ngủ của anh ta lập tức biến mất. "Thật không?" Chưa đợi Khương Thượng Nghiêu xác nhận lại, Hắc Tử lập tức không còn tinh thần nữa, lười nhác trả lời: "Cô ấy và chồng cãi nhau đòi ly hôn, tần suất nhiều gần bằng số lần bố mẹ mình càm ràm bắt mình kết hôn, năm nào chẳng nói. Hồi Tết nhìn mắt thâm đen, trên mặt hằn rõ năm vết ngón tay, khóc kêu không sống nổi nữa, cuối cùng chẳng phải vẫn nói nói cười cười chui vào chăn đấy thôi",

"Nếu cậu cho rằng chỉ có thế thì mình cúp máy đây, còn phải khuyên giải Khánh Đệ." Khương Thượng Nghiêu nói vậy. "Này, đừng cúp máy vội. Dù thật hay giả thì cũng bị cậu đánh thức rồi, mình giúp cậu đi xác nhận. Nếu lại đánh nhau gì gì đó, làm loạn trị an, gây hại cho an toàn công cộng thì cũng chẳng hay." Hắc Đệ nói giọng đại nghĩa. Ở đơn vị, Hắc Tử luôn bị chèn ép, buồn bực không có chỗ để xả. Từ khi Uông Kiến Bình bị đình chỉ công tác để thẩm tra, anh ta mới lấy lại niềm tin, quyết chí cầu tiến, đến ăn nói cũng rất ra dáng. Khương Thượng Nghiêu cười thầm, hỏi: "Cậu có số của Ái Đệ không? Có thì tốt nhất, mình nghe Khánh Đệ nói hình nhu nó xách túi ra khỏi nhà chồng rồi. Nửa đêm thế này chắc chẳng có chỗ nào để đi, cậu tìm ở mấy nhà trọ quanh đấy xem".

Hắc Tử nói được, rồi đột nhiên thở dài, giọng bất lực hận sắt không thành thép, "Nha đầu chết tiệt ngang ngạnh bướng bình, bị người ta bắt nạt cũng không thèm nói với anh trai một câu"..