Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 96

Chương 96

. Ái Đệ ngay lập tức nộp tiền cọc căn hộ mà hơn tháng trước mình đã ngắm trúng. Cô tính toán dù có vay tiền ngân hàng, thì khoản phải trả ban đầu cũng tương đối, nên bàn bạc với Hướng Lôi, bảo anh ta giục chị gái sớm trả tiền. Ai ngờ Hướng Lôi ngoài miệng đồng ý, nhưng mấy ngày liền chẳng thấy động tĩnh gì. Ái Đệ lúc này mới nổi cơn tam bành. Chủ nhà quy định trong vòng nửa tháng phải nộp tiền làm thủ lục, cô phải tìm mọi cách mềm mỏng thuyết phục mới kéo dài được thêm thời gian, nhưng bị Hướng Lôi lần lữa lừng khừng, đừng nói tới việc mua nhà, đến tiền đặt cọc cũng sắp bốc hơi rồi.

Cô nhẫn nhịn không nhắc đến chuyện tiền đặt cọc, quyết định chờ xem biểu hiện của Hướng Lôi có thay đổi hay không. Song Hướng Lôi chẳng có khả năng quyết đoán, bộ dạng lúc nào cũng rụt rụt rè rè. Cơn giận trong lòng Ái Đệ đã hạ, nhưng hy vọng cũng theo đó mà tiêu tan. Cứ thế này cô không cam tâm, biết chị gái cũng khó khăn, nên cô không nhắc chuyện này trước mặt Khánh Đệ, tự mình đi khắp nơi vay mượn tiền bạn bè, cuối cùng cũng nộp đủ số tiền cho đợt đóng đầu tiên. Ái Đệ nhớ tới bài học lần trước, không dám nói gì với người nhà Hướng Lôi, lén lút đến ngân hàng gửi tiền vào tài khoản của mình. Ai ngờ lại gặp người hang xóm ở ngân hàng. Sống trong ngõ hẻm, nên tin tức lan nhanh khó tránh. Vừa về đến nhà Ái Đệ đã bị phủ đầu bởi màn chửi mắng của mẹ chồng.

Mẹ Hướng Lôi mắng cô là người tâm địa độc óc, có tiền mang đi gửi tiết kiệm, có cơm ăn không cho con gái bà con đường sống, mở mắt ra liền bắt con trai bà phải đòi tiền chị gái. Đứa con ngoan ngoãn của bà bị cô biến thành kẻ xấu xa, hoàn toàn không còn nghĩ đến tình thân ruột thịt nữa. Ái Đệ nhịn rồi lại nhịn, đợi Hướng Lôi về xem anh ta có nói giúp cô một lời công bằng hay không, nhưng hiện thực khiến cô thất vọng thêm lần nữa. Hướng Lôi nghe thấy tiếng loảng xoảng bát đũa trong bếp, đầu càng cúi thấp, cuối cùng hỏi vợ: "Tiền tiết kiệm anh xem rồi không biến động, hôm nay tiền em mang đi gửi ở đâu ra?". Ái Đệ thầm cười nhạt trong lòng. Khi chị gái anh ta trả cho một phần tiền, Hướng Lôi từng thề thốt sau này tiền sẽ giao cho cô nắm giữ, thì ra vẫn không yên tâm. Hơn nữa, ánh mắt và giọng nói ấy của Hướng Lôi rõ ràng đang nghi ngờ cô làm việc gì đê tiện

Hồi Tết hai người cãi nhau một trận kịch liệt, hàng xóm phải gọi 110 đến. Anh Hắc Từ kia quả thực thiên vị cô. Nhưng cũng chính vì chuyện này, mẹ chồng lại cho rằng con trai mình thiệt thòi, không biết nói xấu gì con dâu sau lưng, mà các bà các thím sau này gặp cô, ánh mắt có vẻ thay đổi. Ái Đệ cay đắng nghĩ, duy trì một gia đình khó thế này sao? Mẹ, chị, và cả cô nữa, mọi người đã gắng hết sức để sưởi ấm trái tim những người đàn ông, để cuộc sống dễ chịu hơn. Ai ngờ cuối cùng trái tim người đàn ông còn chưa ấm nóng, thì trái tim mình đã nguội lạnh tự bao giờ. Song dù có lạnh tới đâu, Ái Đệ cũng chẳng chịu thua, mà vẫn kiên quyết cố gắng tới cùng. Cô nghiêm túc nói với Hướng Lôi: "Số tiền đó em vay của người ta, có viết giấy nợ, không tin anh đi hỏi từng người xem". Sau đó cô nói ra mấy cái tên, đều là bạn học cũ.

Hướng Lôi thì thầm hỏi: "Vay tiền làm gì?". Ái Đệ trầm mặc hồi lâu, nhắc lại chuyện cũ: "Lôi Lôi, chúng ta chuyển ra ngoài sống đi,bao nhiêu người chen chúc ở đây, chuyện lớn chuyện nhỏ chỉ cần sơ suất cũng sẽ tạo thành mâu thuẫn. Anh biết tính khí em, làm gì mẹ cũng chẳng thuận mắt, hơn nữa giờ bà cũng nhiều tuổi rồi, tâm trạng không tốt sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.." Lời còn chưa dứt, mẹ Hướng Lôi đã mở cửa phòng xông vào, chỉ thẳng vào con trai chửi bới, "Bà mẹ chồng già là tao đây, giờ tuổi cao sức yếu, không làm được việc nhà nữa, chúng mày chê phiền phức đúng không? Hầu hạ chúng mày ăn uống vui chơi cả đời, nuôi chúng mày đúng là uổng công".

Gả về nhà Hướng Lôi hai, ba năm nay, Ái Đệ sớm đã bị mẹ chồng bào mòn tính khí, nói lý không thông, động chân động tay càng không được. Cách duy nhất là phải cẩn thận lời ăn tiếng nói. Bà mẹ chồng cô cũng coi như thông minh, trong lòng căm hận nhưng quyết không ra tay với Ái Đệ trước, chỉ giơ tay đánh con trai xả giận. Hướng Lôi bị mẹ đẩy mãi, đẩy mãi tới tận góc tường. Căn phòng vốn nhỏ, chỉ đủ để kê một chiếc giường đôi. Ái Đệ ngồi ở đầu giường không có chỗ trốn, đành đứng dậy khuyên mẹ chồng nhẹ tay. Vừa chạm vào vạt áo, bà đã mượn thế trượt xuống, miệng la bai bải Ái Đệ đánh mẹ chồng, nước mắt nước mũi tèm lem.

Thấy tình cảnh ấy, ông bố chồng chẳng thể vờ như không tồn tại được nữa, đành ra mặt. Ba người vây quanh bà vừa dỗ vừa khuyên, lúc ấy mọi việc mới tạm ngừng. Trong nhà duy chỉ có bố chồng là hiểu biết. Ái Đệ nghĩ chuyện này trước sau gì cùng phải giải quyết, không thể cứ thế mà cho qua được. Kéo dài mãi, tuổi thanh xuân của cô sẽ bị bào mòn, tình cảm của cô và Hướng Lôi cũng sẽ không còn nữa. Thế là, Ái Đệ mời bố chồng ra phòng khách ngồi, trên lập trường của cả hai bên mà phân tích lợi hại của việc chung, cuối cùng nói ra việc cô định mua nhà ở riêng.

Trước kia, khi hai vợ chồng nằm bên nhau nghĩ đến viễn cảnh tương lai, Hướng Lôi hạ quyết tâm ủng hộ quyết định của Ái Đệ. Lần này cũng thế, chỉ có điều ánh mắt anh ta lảng tránh, ngừng định nói rồi lại thôi. Mẹ chồng ngồi trong phòng gọi tên ở nhà của Hướng Lôi. Bị mẹ ra ám thị như thế, Hướng Lôi cúi đầu, lúc lâu sau mới mở miệng, "Mẹ anh... anh cũng muốn hỏi, nói thật thì, chủ nhà này ghi tên ai trong sổ đỏ?".

Trước kia đã nói sẽ viết tên của cả hai người, Ái Đệ nghĩ dù Hướng Lôi có nhược điểm thì vẫn là chồng mình, ghi tên cô hay tên hai vợ chồng chẳng có gì khác biệt. "Chắc chắn là hai vợ chồng mình rồi!" Hướng Lôi khó xử nhìn về phía hai bậc phụ huynh. Bố anh là người thật thà, lập tức gật đầu tỏ ý tán đồng, "Hai người thì tốt rồi, hai người thì tốt rồi". Ngay lập tức, mẹ chồng hét lên: "Lão Hướng!".

Hướng Lôi đột nhiên mất phương hướng, nhìn trái ngó phải liếc mắt xung quanh, tránh ánh nhìn của Ái Đệ, nói: "Ghi cả tên bố mẹ anh vào, họ cả đời vất vả, mẹ anh đã nói, tương lai chỗ này phá dỡ, muốn lấy tiền đền bù hay lấy nhà đền bù do chúng ta quyết định, cho chúng ta hết". Ái Đệ nghe thấy ý chồng muốn chia miếng bánh ra làm nhiều phần, ngay lập tức sầm mặt lại. Tâm địa của mẹ chồng, cô hiểu, bà chắc chắn sợ cô chiếm ưu thế, hoặc sợ con trai nghe lời vợ quá, sau này sẽ bị cô hại. Vừa đặt chân vào, họ đã chiếm ba phần tư căn hộ rồi, như thế dù Ái Đệ có là Tôn Ngộ Không tái thế cũng sẽ bị ăn tươi nuốt sống, chẳng thể bay nổi lên trời. "Nếu bố mẹ muốn qua sống thì cứ qua, chuyện này liên quan gì đến việc thêm tên vào sổ?" Ái Đệ cố kìm nén, khẽ tiếng cảnh cáo Hướng Lôi, "Đây là số tiền hai chúng ta vất vả tích cóp, còn cả tiền em đi vay mượn, sau này chúng ta còn phải vất vả trả nợ hơn mười năm đấy".

Bình thường mẹ chồng cô vẫn hay giả điếc, hôm nay thính lực bỗng chốc lại tốt đột ngột, cách cả hành lang nhỏ mà cũng nghe thấy, lập tức nổi đóa, lao khỏi giường chạy ra phòng khách, chỉ vào mặt Ái Đệ mắng: "Tiền mày kiếm? Đồ không biết liêm sỉ! Đều là tiền con trai tao vất vả thức khuya dậy sớm tiết kiệm được, đừng quên sạp hàng của mày do ai tìm cho, ai trời chưa sáng đã đi lấy rau cho mày! Ngày ngày ngồi ở quầy trang điểm ăn mặc như gái đứng đường, chèo đông kéo tây, bắt nạt Hướng Lôi hiền lành thật thà, nhìn thấy cũng vờ như không nhìn thấy. Lấy mày về mấy năm rồi một quả trứng mày cũng không mất! Ai biết có phải trước kia bị thằng khác chơi chán rồi không, chơi rách nát rồi mới chọn Hướng Lôi nhà tao? Mày định cầm tiền của con trai tao, ở nhà con trai tao và bắt nạt mẹ nó à?". Những lời đó rất giống trước kia bà nội đã mắng chửi mẹ cô, mẹ im lặng không nói, chỉ biết co người vào góc tường. Khi ấy, hai chị em cô còn chưa được năm, sáu tuổi, nhưng vẫn luôn ghi khắc trong tim. Khuôn mặt khắc nghiệt của bà nội với vẻ mặt xấu xa co giật của mẹ chồng sao giống nhau đến thế. Nỗi ấm ức bao nhiêu năm nay bỗng phun trào như núi lửa, Ái Đệ không thể kiềm chế được nữa, từng bước, từng bước tiến gần mẹ chồng, hỏi ngược lại: "Khi tôi và Hướng Lôi kết hôn, tôi còn là trinh nữ chính thống. Bà sỉ nhục tôi không sao, nhưng cũng đừng hất cả chậu máu chó lên người con trai bà chứ. Tôi vào nhà bà mấy năm, tiền ăn tiền ở cũng đều một tay tôi kiếm ra. Tôi cũng trời chưa sáng đã dậy trông hàng cho tới tối mịt, mệt và buồn ngủ tới mức hai mắt không mở nổi cũng chẳng dám về nhà chợp mắt một giây. Tiền ăn tôi và Hướng Lôi nộp mỗi tháng nhiều gấp đôi con gái bà và cháu ngoại bà. Bà thì cứ năm ba ngày lại sinh nhật nhà này đám cưới nhà kia, nhưng lúc nào cũng tỏ ra mình không có bản lĩnh ấy, đi đông đi tây cũng một mình tôi và Hướng Lôi bỏ tiền. Con gái bà chuyển về đây sống từ lúc tôi và Hướng Lôi kết hôn, có lần nào mua được thứ gì mang về nhà chưa. Một tuần tôi không lấp đầy đồ ăn trong tủ lạnh thì mặt bà u ám từ sáng tới tối. Đều là do cha mẹ sinh ra, bà nói gì cũng phải có lương tâm chứ!".

Vừa dứt lời, từ sau lưng có người lao đến, Ái Đệ không kịp phản ứng, bị đẩy vào sát cạnh ti vi. Khi đứng vững quay đầu lại nhìn, Ái Đệ thấy chị gái Hướng Lôi đang đứng giữa, vừa xắn tay áo vừa chửi rủa: "Mẹ tao tốt với tao thì liên quan gì đến mày, không ai thương mày cũng đáng đời mày thôi! Có bản lĩnh mày đẻ thằng cu đi. Tiện nhân, dám nói xấu sau lưng người khác...". Vốn là Ái Đệ đột nhiên nổi giận, liền nói một hơi, mọi người trong nhà đang yên tĩnh, ai ngờ chị gái Hướng Lôi về đứng ở cửa nghe hết những gì cô nói. Những người khác còn đang ngẩn ra, chị gái Hướng Lôi đã lao lên. Hai người phụ nữ lập tức quấn lấy nhau mà đánh. Mẹ Hướng Lôi thời còn trẻ cũng là một tay đánh nhau cừ, phản ứng nhanh nhẹn, vội xông lên vừa kéo con gái vừa đạp Ái Đệ. Còn hai người đàn ông trong nhà, Hướng Lôi và bố anh ta, miệng thì ra sức khuyên nhủ song cũng chẳng dám đến gần, chỉ đứng bên cạnh không biết làm thế nào cho phải.

Đang đánh nhau rất hăng, đột nhiên tiếng động lớn vang lên, tiếng kính vỡ vụn, tất cả người trong nhà đều sợ hãi giật mình. Ái Đệ đứng giữa đám thủy tinh vụn, tay áo ngủ bị xé rách, tóc bị chị gái Hướng Lôi túm lấy giật tung tóe. Cô hít một hơi thật sâu, mắt nhìn chằm chằm vào Hướng Lôi, giọng vang lên trong không khí tĩnh lặng: "Anh không định sống tiếp với tôi nữa phải không?". Mọi người không ngờ cô lại căm hận như thế, hai người kéo kéo giằng giằng, mà cô vẫn thò được tay ra lật đổ chiếc ti vi bên cạnh xuống đất. Đang trong lúc sững sờ, Ái Đệ bước qua đám thủy tinh, vào phòng thu dọn hành lý. Hướng Lôi sắc mặt xám lại, "Ái Đệ, Ái Đệ", anh ta vừa nói vừa chạy vào theo, không để ý tới mẹ và chị mình cũng đang theo đuôi.

Hướng Lôi ra sức khẩn cầu Ái Đệ nhưng cô bỏ ngoài tai. Trong lúc thu dọn quần áo, thấy chiếc vòng vàng bà cô chồng tặng khi kết hôn hôn, cô cười nhạt một tiếng, rồi ném ra đầu giường, chỉ giữ lại dây chuyền và đôi khuyên tai mẹ mình tặng. Mẹ Hướng Lôi mấp máy môi, định nói lại thôi. Cuối cùng là cuốn sổ tiết kiệm trong ngăn kéo. Ái Đệ ném lên giường, "Tôi nghĩ chắc các người cũng không cho tôi mang theo đâu. Hướng Lôi, anh giữ đi".

Ra ngoài phòng khách, Hướng Lôi đuổi theo, nhưng bị chị gái kéo tay ngăn lại: "Vài ngày nữa sẽ về thôi, mày lo gì chứ?". Áí Đệ mím chặt môi, đi lướt qua nói với bố chồng một câu: "Bố, bố giữ sức khỏe". Ra tới cửa, như chợt nhớ cái gì đấy, cô đột ngột dừng bước quay người ném chìa khóa trong túi vào, nhìn thẳng mặt chị Hướng Lôi, nói: "Phải, tôi sẽ quay lại, tôi còn phải lấy tiền tiết kiệm của mình, đấy là tiền mồ hôi nước mắt của tôi. Của mình tôi".

.