Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 97

Chương 97.

Rất nhiều thơ ca đã so sánh tính cánh phụ nữ tựa như thảo nguyên rộng lớn, rất đỗi phong phú. Lòng kiên nhẫn và lương thiện bẩm sinh của họ có thể khiến hàng ngàn, hàng vạn nhà chiêm tinh hài lòng. Sấm chớp đùng đùng, phong ba bão táp, cho dù ngọn lửa làm thảo nguyên bốc cháy, hành vi bạo lực tước đoạt mọi cơ hội sống, thì họ vẫn tràn ngập hy vọng. Khánh Đệ không tin Ái Đệ sẽ suy sụp như thế, nhưng khoảng thời gian chung sống với gia đình chồng thật sự chẳng khác kiếp nạn là bao. Vừa hay tin em gái đã chuyển khỏi nhà chồng, Khánh Đệ đứng ngồi không yên. Trong lúc khó khăn nhường ấy, cô nhất định phải ở cạnh em gái, nắm chặt tay em, hai chị em nương tựa vào nhau như ngày xưa.

Hôm sau có xe về Nguyên Châu sớm, nhưng cứ nghĩ phải chờ đợi thêm mấy tiếng đồng hồ nữa, Khánh Đệ lại bứt rứt như con thú bị giam hãm trong lồng chật chội. Cô nhanh chóng thu dọn hành lý ra ga tàu Bắc Kinh ngồi bừa lên một chuyến chạy qua ga Thạch Gia Trang, đến đó có thể bắt chuyến xe bốn giờ sáng về Vấn Sơn. Tờ mờ sáng, Khương Thượng Nghiêu đón được cô ở ga tàu Thạch Gia Trang. Sương sớm đọng trên mái tóc ngắn của anh, Khánh Đệ hơi chóng mặt, nhìn vào mắt anh, gần như chìm đắm trong vẻ dịu dàng của đôi mắt ấy. "Anh đến thật à?"

"Yên tâm, Hắc Tử đã gọi điện cho anh, tìm thấy Ái Đệ trong một phòng trọ nhỏ gần nhà em. Cậu ấy đã đưa Ái Đệ đến khách sạn của vợ Đội trưởng Lương rồi." Không ngờ anh đã giúp mình bố trí xong xuôi cho Ái Đệ tốt, Khánh Đệ sững ngưòi, gật gật đầu. Sau khi dỗ cô lên xe nằm, anh đổi chỗ cho Tiểu Đặng. Khánh Đệ đắp chiếc áo khoác của anh lên người. Lúc này, trong lòng cô tràn ngập mùi hương quen thuộc, và cả ánh mắt bình tĩnh dưới đôi mày rậm của anh nữa. Qua gương chiếu hậu, anh biết cô đang nhìn mình. Thấy Tiểu Đặng đang ngồi ngủ gà ngủ gật bên cạnh, anh cất tiếng khẽ nói với cô: "Ngủ một lát đi, về đến nơi cùng nhau ăn bữa cơm trưa, nếu nhanh chưa biết chừng còn kịp chuẩn bị mang bữa sáng cho em gái em".

Khánh Đệ mím môi cười, trái tim nặng nề bỗng nhẹ nhõm đi nhiều, "Vất vả cho anh quá". Qua gương chiếu hậu, anh vờ nổi cáu. Không khí tĩnh lặng, Khánh Đệ mệt mỏi cả đêm, nên vừa thả lòng cơ thể đã chìm vào giấc mộng sâu.

Lần thứ hai vào nhà trọ ở, nên Ái Đệ không sợ hãi như lần trước. Trong một căn phòng bé xíu, cô khóa trái cửa, co ro ngồi ở đầu giường. Từ phía bên kia của bức tường mỏng không cách âm vọng sang âm thanh đàn hồi của tấm đệm và những tiếng rên rỉ cố kìm nén, cô lặng lẽ đếm thứ tiết tấu ấy, bất chợt phì cười. Cùng một thời gian trên trái đất, luôn có người cười và kẻ khóc. Hôm nay đúng lúc tới lượt cô xui xẻo mà thôi. Cô nên suy nghĩ phải làm thế nào, nhưng lúc này đầu óc và cả trái tim cô đều trống rỗng. Hai người phòng bên cạnh quả là có thể lực tốt, hì hục gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng vang lên tiếng thở hắt ra thỏa mãn. Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh, trái tim trống rỗng của Ái Đệ bỗng dấy lên cảm giác may mắn.

Kết hôn hai, ba năm rồi, số lần gần gũi hằng tháng của cô và Hướng Lôi đếm không hết một bàn tay. Căn nhà nhỏ như thế, ngay bên cạnh là phòng bố mẹ chồng, phòng khách lại có chị và các cháu, Hướng Lôi ngủ rất sớm, mỗi lúc lần sờ trong bóng đêm cũng chỉ được một lúc là đánh trống thu binh. Cứ thế mãi Ái Đệ cũng chẳng còn hứng thú với việc ấy nữa. Mẹ Hướng Lôi mắng cô là không biết đẻ. Trước kia không phải cô không lo lắng, cũng đã đi kiểm tra, kiểm tra xong thấy mình không sao bèn lén lút khuyên Hướng Lôi đi. Kết quả khiến Hướng Lôi rất buồn bã, tinh trùng ít, khả năng sống sót cũng thấp. Đã vậy lại không cố gắng thì sao có con được chứ? Giờ nghĩ lại, còn thấy đây quả là việc may mắn. Nếu thật sự có con với nhau, cô sẽ không dám chắc về lựa chọn của mình. Hoặc tới khi ấy, cô vẫn kiên định rời đi, hay sẽ lại như mẹ lãng phí cả cuộc đời trong căn nhà đó.

Thời gian đầu vì giữ thể diện cho chồng, cô hứa với Hướng Lôi sẽ không so đo nhiều chuyện. Đến nay, cô phải chịu ấm ức, đến dũng khí đứng ra nói một câu công bằng cho vợ, anh ta cũng không có. Cô đúng là có mắt như mù, chẳng biết ngày ấy thấy anh ta có gì tốt đẹp? Nụ cười giống Cảnh Trình, chân thành giống Cảnh Trình, thậm chí khi ấy cô còn cảm thấy Hướng Lôi có đôi chỗ còn tốt hơn cả Cảnh Trình, bởi Hướng Lôi biết nghe lời. Nhưng anh ta không chỉ nghe lời cô, mà còn nghe lời mẹ và chị gái nhiều hơn. Nếu đổi lại là Cảnh Trình, với tính cách ngoan cường kia, khi vợ mình bị mẹ và chị gái bắt nạt, anh ấy sẽ thế nào? Có yếu đuối đứng một bên nhìn không? Ngồi ôm gối lúc cười lúc buồn bã, thời gian ngồi đợi trời sáng thật sự khó chịu.

Tiếng gõ cửa vang lên, Ái Đệ giật bắn mình. Nhà trọ không giống với khách sạn lớn, đa phần là những kẻ tha phương cầu thực. Nửa đêm nửa hôm, ai biết bên ngoài là tên say rượu hay khốn nạn nào. Cô không dám phát ra bất kỳ tiếng động gì, hy vọng người bên ngoài thấy khó mà lui. Tiếng gõ cửa càng lúc càng mạnh hơn, nghe như tiếng gọi của chủ nhà trọ, "109, cô có khách tìm". Ái Đệ hốt hoảng, không thể tin đây là khách của mình. Cô đã cố ý chọn chỗ trọ cạnh nhà mẹ mình, Hướng Lôi dù đi khắp nơi tìm cũng không nhanh như thế. Lẽ nào là nhà trọ trá hình?

Cô lần trong túi, muốn tìm thứ gì đó dùng làm vũ khí. Ai ngờ bên ngoài bắt đầu ồn ào, người phòng bên cạnh mở cửa, xông ra mắng kẻ đang phá vỡ màn đêm, "Thằng oắt này chán sống rồi phải không, nửa đêm canh ba đến gào thét cái gì?". Ái Đệ áp sát vào cửa nghe ngóng động tĩnh, mấy giây sau, người vừa mắng chửi kia như bị bóp cổ, ú ớ xin tha, "Đội trưởng Khu, tôi sai rồi, tối quá nên tôi không nhận ra anh, xin giơ cao đánh khẽ, giơ cao đánh khẽ!".

Giọng nói quen thuộc vang lên giáo huấn: "Thằng ngu, vào nơi này tìm gái, mày không sợ mang bệnh à? Tao muốn tốt cho mày thôi, nếu tao mà tóm thì mày ngồi tù nửa năm, đảm bảo cái tật háo sắc của mày hết nơi phát tác". Áí Đệ chắc chắn trong lòng, tiếng mở cửa kèn kẹt cắt ngang lời cầu khẩn của tên ma cô kia. Hắc Tử quay sang nhìn cô, cười rồi buông tay, cũng chẳng thèm quan tâm tới gã đàn ông bên cạnh nữa, tiến mấy bước tới, nói: "Chị gái và anh rể em nhờ anh đi tìm em, không liên quan gì đến anh cả! Anh còn đang say giấc nồng thì bị đánh thức". Lần trước giúp cô, ngược lại còn bị cô ghét, mấy lần gặp, cô đều cố tình tránh mặt, đến chào cũng không có một tiếng. Sau lần ấy, Hắc Tử hối hận khôn cùng.

"Anh rể... em?" "Em chưa biết à? Chị em và Thạch Đầu làm lành rồi." Hắc Tử gạt cô ra, nhanh chân bước vào phòng, nhìn khắp lượt rồi hỏi "Chỉ có chút hành lý này thôi à?". Thấy anh nói xong liền cầm va li hành lý ra ngoài, Ái Đệ bất giác hỏi: "Đi đâu?".

"Đổi chỗ khác, ở đây đám thanh niên nam nữ ra vào chỉ làm mỗi chuyện đó. Nhỡ em bị tên khốn nạn nào chặn đường thì sao? Anh không thể canh giữ em 24/24 được." Lên xe, Hắc Tử bật đèn trong xe nhìn cô từ đầu tới cuối, ánh mắt quan sát khiến Ái Đệ thấy lạ, không biết nụ cười thoáng hiện trên môi kia là thích thú hay vui vì người khác gặp nạn. Hắc Tử khen ngợi: "Được, giống như anh tưởng tượng. Mắt không sưng húp vì khóc lóc. Biết ngay em rất mạnh mẽ mà, rất mạnh mẽ".

Ái Đệ trừng mắt nhìn người đối diện không khách sáo "Anh đang khen hay mắng em đấy?". "Em thích nghĩ thế nào thì nghĩ." Đến khách sạn, đặt phòng xong, Hắc Tử đưa Ái Đệ vào nhận phòng, sau đó chỉ chỉ sang phòng bên cạnh, nói: "Sáng sớm mai chị em đến sẽ ở đây, khách sạn này của vợ lão Lương, tuyệt đối an toàn, sạch sẽ".

Thấy Ái Đệ trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng ngượng ngùng nói: "Cảm ơn anh", Hắc Tử trong lòng vui sướng, rồi lại chỉ sang phòng bên kia, "Không ngủ được, muốn tìm người nói chuyện thì anh ở phòng bên cạnh". Tiễn Hắc Tử xong, Ái Đệ tắm rửa, ngồi bên mép giường, sờ sờ vào tấm ga trải giường sạch sẽ mềm mại, nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ. Khi mọi việc đã lắng xuống, lúc này nỗi ấm ức dày đặc như màn đêm mới từ từ trào dâng, cô ôm gối, bất chợt bật khóc thành tiếng. Ái Đệ khóc xong liền ngủ một mạch tới tận gần trưa. Khánh Đệ đã tới Vấn Sơn rồi nhưng không dám gọi em đậy, cùng Khương Thượng Nghiêu tới quán hàng trong khách sạn Vấn Sơn ăn sáng trước, sau đó mới về gõ cửa phòng Ái Đệ.

Hôm qua Ái Đệ gần như đã khóc Kết nước mắt, thấy chị chỉ còn biết cười khổ. Khánh Đệ xót xa vuốt mái tóc dài của em, "Em mới bao nhiêu tuổi chứ, sao cười khổ như mẹ vậy". "Chị cũng chỉ hơn em một tuổi, nói năng già dặn thế còn gì."

Kiểu nói năng như thế khiến Khánh Đệ nhớ lại cô em gái gái thời chưa lấy chồng của mình. Trong lòng dễ chịu hơn rất nhiều, Khánh Đệ đặt đồ trên tay xuống, "Bữa sáng đây, còn nóng đấy. Mau rửa mặt đi, nhớ lấy nước lạnh vã lên mắt, sưng thành hai trái đào rồi. Chị gọi cho mẹ". "Chị, giờ em mới biết chị còn để ý hơn em." Ái Đệ đánh răng rửa mặt xong, đi ra hỏi: "Chị và anh ấy làm lành rồi?".

"Anh ấy" ở đây chỉ ai, trong lòng hai chị em đều hiểu, Khánh Đệ khẽ gật đầu, nghĩ thế nào lại lắc đầu, "Cảm giác này như yêu sau khi kết hôn vậy. Rõ ràng sống cùng nhau rồi mà vẫn phải xây dựng tình cảm". Ái Đệ khuấy cháo trong bát, chăm chăm nhìn chị gái hồi lâu, định nói gì lại thôi. "Tiểu Ái em muốn nói gì?"

"Chị, em... em thấy ngưỡng mộ chị. Nếu em giống chị, cũng chăm chỉ học hành, lên kế hoạch cho đời mình, thì chẳng đến nỗi như bây giờ." Hồi đó, Ái Đệ nói mình sống cho hiện tại, còn Khánh Đệ sống cho tương lai, hai chị em cãi nhau một trận. Khánh Đệ như lại thời thiếu nữ của hai người, bất giác mỉm cười. "Chưa muộn, chị chỉ mới bắt đầu thôi. Em cũng có thể làm thế." Ái Đệ vô cùng buồn bã: "Hy vọng vậy".

Gần trưa mẹ cô đến khách sạn. Nghe Ái Đệ kể lại một lượt, bà tức giận ngồi cạnh giường thẫn thờ, sau đó oán trách: "Sao lại cãi nhau rồi? Hồi Tết mẹ đã khuyên con, chuyện gì cũng nên nhẫn nhịn, phiền phức sẽ qua". Khánh Đệ nghe em gái kể hai lần, nên bây giờ không còn kích động như lúc đầu nữa. Cô lặng lẽ không nói gì, ngồi trên ghe sô pha, đợi mẹ trách mắng xong mới nói: "Hiền quá bị người ta bắt nạt, lần này không thể giống với lần trong Tết được, không thể đợi bọn họ cúi đầu rồi quay về. Giờ phải lấy lại tiền trước, sau đó lựa thời cơ cãi nhau lần nữa. Nhà Hướng Lôi chỉ bắt nạt kẻ yếu sợ người mạnh, chúng ta cứng bọn họ sẽ sợ thôi. Nhưng sau đó giải quyết thế nào thì hoàn toàn do em định đoạt. Ái Đệ, em muốn tiếp tục hay ra sao, nghĩ kỹ hẵng nói". Xa cách hai năm, mẹ Khánh Đệ ngày càng sợ con gái lớn, song nghe thấy cô nói vậy vẫn lên liếng phản đối: ''Con gái, từ xưa đến nay chỉ có khuyên giải làm lành chứ không ai khuyên bỏ cả, con làm thế chẳng phải hại em con sao?".

"Mẹ, con và Ái Đệ đều do mẹ sinh, sao con lại hại em ấy? Nó mới hơn hai mươi tuổi đầu, đợi đến tuổi của mẹ còn ba mươi năn nữa, ba mươi năm phải sống cuộc sống như thế rốt cuộc là phúc hay họa?" "Đây đâu phải lỗi của con rể, nó là đứa tốt bụng. Đợi sau này chuyển ra ngoài rồi, bố mẹ nó cũng già đi, cũng đến lúc không còn sức mà mắng chửi nửa." Mẹ Khánh Đệ nhìn cô với vẻ cẩu khấn, rồi quay sang con gái thứ hai: "Coi như kiếp trước con nợ nhà họ đi, trả vài năm, qua rồi sẽ yên thôi. Hơn nữa, giờ nếu ly hôn, sau này lấy ai được nữa?". Mẹ cô vẫn những lời ấy, nói đi nói lại mấy chục năm nay, có lẽ bà đã dùng những lời như thế để huyễn hoặc lừa dối mình không biết bao nhiêu lần. Khánh Đệ ngồi thần ra gần như không thể thông cảm cho mẹ nữa, chỉ liếc mắt nhìn em gái, rồi cúi đầu thổi trà trong cốc, điềm đạm nói: "Để Ái Đệ tự quyết định, ai cũng phải chịu trách nhiệm về cuộc đời mình. Cũng may, còn chưa có con, có rồi trách nhiệm càng nặng".

Câu nói như đánh trúng tim đen của mẹ Khánh Đệ, mặt bà biến sắc, khóe miệng run run, chăm chăm nhìn con gái lớn không dám mở lời, vô cùng thương tâm bất lực. Lòng Khánh Đệ khó chịu cũng chẳng kém gì bà, cô cụp mắt nhìn cốc trà, cười chua xót. "Em... em nghĩ kỹ rồi, tối qua đã nghĩ kỹ rồi." Thấy cả mẹ và chị gái cùng nhìn mình, Ái Đệ cắn môi, sau đó hít một hơi thật sâu, như đang dùng một lực lớn để ngăn nước mắt khỏi trào ra, "Em muốn ly hôn".

"Ái Đệ!" Mẹ không kìm đưực khẽ kêu lớn. Khánh Đệ đặt cốc trà xuống. Ái Đệ quay sang nhìn chị, kiên quyết nói: "Không còn yêu nữa thì sống thế nào? Nhưng, chị, chị giúp em, giúp em lấy lại số tiền mồ hôi nước mắt của mình". Khánh Đệ nước mắt ầng ậng, khẽ gật đầu, nói: "Được”.

.