Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 99

Chương 99.

Trình tự ly hôn nhìn thì đơn giản, nhưng bị miệng quạ đen của Hắc Tử trù ẻo thành rắc rối thật. Tục ngữ có câu Tú tài gặp phải nhà binh, có lý nói cũng không rõ1, lại có câu Lính tráng cũng sợ đàn bà. Lão Lương quả nhiên không biết nói gì hơn, "Lúc tới bàn bạc với họ, tôi đã rất khách sáo, ai ngờ cả nhà họ chẳng biết tốt xấu gì, đầu óc có vấn đề. Rõ ràng việc vô lý như thế mà vẫn ngang ngạnh, muốn chuyển hết tiền tiết kiệm sang cho con trai mình, nếu không, việc thuận lợi ly hôn ra khỏi nhà họ Hướng không phải chuyện dễ dàng". Khánh Đệ cùng Đội trưởng Lương đến nhà họ Hướng. Mẹ Hướng Lôi kiên quyết không ly hôn cũng chẳng trả tiền. Sau khi dùng mọi lời lẽ vẫn không có kết quả gì, ngay lập tức cô đưa em gái đến ngân hàng báo mất sổ.

Như thế mà mẹ vẫn còn khuyên Ái Đệ không nên ly hôn. Nhà họ đâu có cần con đâu, họ chỉ muốn kiếm về một lao động miễn phí. Vừa phải sinh con, còn phải làm bán mạng mà ngày cũng không quá ba bữa cơm. Ái Đệ cười khổ, nói: "Không muốn kiện cáo xem ra không được rồi". 1 Ý nói dân chữ nghĩa gặp dân võ biền, ôm đầy một bụng đạo lý cũng như không.

"Chỉ là vụ án dân sự thôi, đừng để Hắc Tử dọa". Khương Thượng Nghiêu an ủi, ''Có một luật sư giỏi thì mọi việc sẽ đâu vào đấy". Luật sư Nghiêm Hoa Khang mấy năm gần đây sự nghiệp đang trên đà phát triển, văn phòng chuyển từ căn nhả cũ nát trên con phố nhỏ đến tòa nhà thương nghiệp ở khu mới, quy mô lớn hơn trước rất nhiều. Mười năm trôi qua như bóng câu qua khe cửa, khi gặp mặt, cả Khánh Đệ và luật sư Nghiêm đều vô cùng cảm khái.

"Lúc ấy cao gần bằng anh, nói chuyện đâu ra đây. Vô tình nhìn thấy hai tay dưới gầm bàn đang vặn vào nhau, anh mới biết thì ra hãy còn là một cô bé, đang cố tỏ vẻ người lớn." Luật sư Nghiêm cười nói với Khánh Đệ, rồi tiếp tục với giọng buồn bã "Hồi ấy anh mới vào nghề chưa lâu, lần đầu tiên nhận vụ án lớn, trong lòng rất hoang mang. Đặc biệt khi ánh mắt của những người đồng nghiệp nhìn tới, giống như muốn nói với anh rằng anh thật không biết tự lượng sức mình, đấu nổi không? Anh kìm nén, quyết tâm phải đòi lại công lý, nhưng đáng tiếc, cuối cùng kết quả vẫn không như mong muốn". "Luật sư Nghiêm, anh đã cố gắng hết sức rồi, chúng em rất cảm kích." Khánh Đệ buông đũa, nhìn Khương Thượng Nghiêu ngồi bên cạnh, mỉm cười im lặng, chân thành nói. So với ấn tượng về cô trước kia - tinh thần cao vút lấn áp người khác, thì bây giờ, dưới ánh đèn thủy tinh, làn da Khánh Đệ trắng mịn, đôi mắt sáng ngời, nụ cười dịu dàng thân thiện, tựa như một viên đá cuối cùng cũng được mài giũa thành ngọc quý.

Nghiêm Hoa Khang chăm chú nhìn cô hồi lâu, trong chốc lát, dường như anh lại thấy hình ảnh trước căn hộ tồi tàn nơi con phố cũ, bóng hai người một cao một thấp song song cùng rời đi. Người đã khuất, chuyện cũ cũng không nên nhắc lại nữa. Anh hỏi tới chuyện của Ái Đệ, về việc phân chia tài sản, Ái Đệ chỉ có một yêu cầu đơn giản, "Chỉ yêu cầu công bằng hợp lý. Ngày trước khi kết hôn không có quà tặng cũng chẳng có hồi môn, hai năm nay cùng kinh doanh hai quầy hàng, anh ta phụ trách lấy hàng, em phụ trách bán, cùng bỏ sức như nhau. Tiền tiết kiệm được năm ngoái bị chị anh ta vay mất, giờ chỉ yêu cầu trả lại một lại một nửa. Một nửa này gần đây em hỏi vay bạn bè, đều ở cả đây. Em chỉ cần thế được rồi".

"Chị gái anh ta khi vay tiền có làm giấy vay không?" "Không." Ái Đệ sợ nhất cái này, nếu thật sự phải tuân thủ trình tự của vụ kiện ly hôn, cô tin chị gái Hướng Lỗi sẽ phủ nhận ngay. "Nhưng, ngân hàng có lưu sao kê, em trực tiếp gửi thẳng sang tài khoản của chị anh ta." Nghiêm Hoa Khang điềm đạm: "Thế là được rồi".

Với danh tiếng hiện tại của Nghiêm Hoa Khang ở Vấn Sơn, nếu không vì quen biết Khánh Đệ, thì vụ án ly hôn nhỏ bé này sẽ không đích thân xử lý. Khi anh đã đích thân ra trận, thì đương nhiên cầm chắc phần thắng trong tay, lại thêm sự hỗ trợ của Hắc Tử, Ái Đệ có lẽ sẽ không phải chịu thiệt thòi, cùng lắm là tốn chút thời gian chờ đợi mà thôi, Khánh Đệ cầm chắc chiến thắng trong tay, ngày thứ ba về Vấn Sơn, cô đến thăm bà Khương Thượng Nghiêu. Nhận được điện thoại cấp báo của mẹ, Khương Thượng Nghiêu về sớm. Trên ban công, ba người phụ nữ đang ngồi nhặt rau, cười cười nói nói, không khí ấm áp. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, trong lòng Khương Thượng Nghiêu đột nhiên nảy sinh một suy nghĩ, hy vọng thời gian sẽ ngưng đọng tại giây phút này cho đến khi trời tàn đất tận. Ai ngờ anh không lên tiếng, tai Phúc Đầu đã dỏng lên nghe ngóng, cổ họng phát ra những tiếng kêu ư ử, ngay sau đó giằng khỏi sợi dây xích trong tay anh, lao về phía ban công như một mũi tên.

Khánh Đệ đang ngồi trên ghế, chỉ thấy một bóng đen lao vút tới. Chưa kịp phản ứng, Phúc Đầu đã chồm nửa người lên cô, làm đổ chỗ rau chân vịt cô vừa nhặt để trên đùi, hai chân trước đặt lên vai Khánh Đệ, chiếc lưỡi dài ướt rượt lập tức thè ra liếm vào má cô. "Phúc Đầu!" Cô kinh ngạc reo lên. Phúc Đầu buồn tủi rên ư ử, quyến luyến hếch hếch cái mũi vào hõm cổ cô. Hơi thở dồn dập, không cần nghĩ cũng biết nó đang rất kích động.

Bà cụ ngồi bên cười mắng, "Súc sinh, bẩn hết sàn rồi". "Không phải vậy chứ?" Mẹ Khương Thượng Nghiêu vội vàng đứng dậy tìm chổi. Khánh Đệ vùng ra khỏi hai chân trước của Phúc Đầu đứng dậy. Lúc này mới để ý bên ngoài cửa ban công, Khương Thượng Nghiêu đang mỉm cười đứng nhìn cảnh thân mật ấy. "Biết là em nhớ nó, lần trước vội vội vàng vàng nên không lo được, sáng sớm nay anh bảo Nghiêm Quan đến khu mỏ đón nó về." Lần trước bà bị ốm, chẳng có tâm trạng đâu mà suy nghĩ chuyện khác, lần này anh đúng là rất chu đáo. Quả như bà anh từng nói, Khánh Đệ là người rất tình cảm, anh không tin tất cả mọi thứ ở Vấn Sơn không có thứ gì khiến cô lưu luyến.

Hai chữ "Cảm ơn" như chìm xuống đáy mắt cô. Khánh Đệ cúi đầu cười, bắt đầu đi kiểu chữ Bát ngoài ban công. Trò này ngày trước chơi mãi rồi, Phúc Đầu đột nhiên hào hứng, uốn éo cạnh bước chân kiểu chữ Bát của cô thành hình chữ S, sau đó đứng thẳng nười lên, hướng về phía cô đòi phần thưởng. Bà cụ cười nghiêng ngả, mẹ Khương Thượng Nghiêu lắc đầu, nói: "Bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi trò trẻ con đó?". "Cháu chỉ muốn thử xem Phúc Đầu còn nhớ hay không thôi ạ." Khánh Đệ ra sức xoa đầu Phúc Đầu. Ngẩng lên bắt gặp ánh mắt thâm trầm đang nhìn mình, bất giác tai cô nóng bừng, vội vàng cầm chiếc chổi trong tay mẹ Khương Thượng Nghiêu, "Cô, để cháu". Bữa tối làm bánh chẻo nhân rau chân vịt, ăn xong mẹ Khương Thượng Nghiêu lờ đi như không nhìn thấy cánh tay cơ bắp của con trai lộ ra ngoài chiếc áo sơ mi cộc tay, vẻ mặt chê bai, nói: “Mau đưa Khánh Đệ đi dạo đi, con xem con còn không chịu luyện tập, sắp có bụng bia rồi đấy".

Khương Thượng Nghiêu cũng phối hợp rất ăn ý, nhìn về phía Khánh Đệ, Khánh Đệ lại thật thà như đếm, gật đầu ngay. Cửa vừa đóng, sắc mặt cô liền thay đổi, vờ tỏ ra lo lắng, hỏi: "Khương tổng, có cần khoác thêm chiếc áo ngoài để che bụng bia đi không? Vờ béo ảnh hưởng tới mỹ quan thành phố". Khương Thượng Nghiêu không ngờ bây giờ Khánh Đệ lại láu cá như vậy, nụ cười thấp thoáng trên môi cô, tâm trạng vui vẻ khiến anh rất muốn dùng một nụ hôn thật sâu để trừng phạt giọng điệu khiêu khích đó. Càng kìm chế, cơ mặt anh càng cứng đờ, "Thực ra anh có vờ hay không, có người biết".

Kiểu nói đùa như vậy, từ trước đến nay phụ nữ vẫn không lại được. Đúng lúc ấy cửa thang máy mở ra, Khánh Đệ nhanh chân bước vào trong, che giấu vẻ ngượng ngùng trên mặt. Nhìn đèn thang máy chuyển từng tầng một đang yên lặng bỗng cô lên tiếng: "Có mấy người biết?". Khương Thượng Nghiêu sững lại, ngay lập tức hiểu ý cô, vô cùng ngượng ngùng đáp: "Một người. Chỉ một người thôi". Khánh Đệ nghe xong liếc xéo anh một cái, miệng hé mở như muốn cười, nhưng lại vội vàng mím chặt.

Xuống dưới lầu, anh theo thói quen đưa tay về phía sau, muốn nắm tay người yêu, nhưng cô đã nhanh hơn một bước đút hai tay vào túi áo khoác. Trong buổi tối mùa đông họ gặp nhau đầu tiên sau hai năm xa cách, cô cũng như vậy, không biết vô tình hay cố ý từ chối anh. Khánh Đệ dừng bước, ánh mắt như muốn hỏi sắc mặt kém vui của anh vì đâu mà có. Khương Thượng Nghiêu nhìn cô, rồi giơ tay về phía cô. Bàn tay to dày quen thuộc, đường chỉ tay sâu như dao khắc, Khánh Đệ nhìn lòng bàn tay anh, trong đầu bỗng hiện lên những hình ảnh của quá khứ. Chiếc lá phong đỏ giờ vẫn đang được kẹp trong cuốn Cơ sở sáng tác kịch bản mà cô yêu thích, nó vẫn luôn theo cô từ làng Vọng Nam đến thành phố Tứ cửu.

Lòng hoài niệm, cô ngước mắt nhìn anh. Bàn tay Khương Thượng Nghiêu vẫn giơ thẳng không cử động, sự bất mãn trong mắt dần nhạt đi, hóa thành nỗi mong mỏi đợi chờ. Khánh Đệ rút tay khỏi túi áo khoác, chầm chậm đặt vào tay anh, cảm giác giống hệt như trong ký ức, rất đỗi ấm áp và mạnh mẽ. Anh dùng lực siết chặt tay người yêu, dường như đang muốn chắc chắn sự tồn tại của cô, rồi dắt cô đi về phía trước.

Con đường lớn bên ngoài khu tập thể đường sắt dẫn thẳng đến Cung Văn hóa. Hai bên đường, cửa hàng mọc san sát, nghiễm nhiên trở thành khu buôn bán mới của thành phố cũ kỹ Vấn Sơn. Ánh đèn điện sáng trưng tựa hàng ngàn vì sao lấp lánh. Khương Thượng Nghiêu nhìn sang Khánh Đệ bước kề bên, mắt cô là ngôi sao sáng nhất trong những ngôi sao đó. "Mấy hôm nay mẹ em thường xuyên đến khách sạn, bố em không có ý kiến gì chứ?" Khánh Đệ lắc đầu. "Người như bố em thực ra rất yếu đuối. Hai chị em em rời khỏi nhà, chỉ còn mẹ có thể hầu hạ phục dịch ông. Giờ ông cũng già rồi, cùng lắm là mắng mấy câu, không thể động tay động chân nữa." Khánh Đệ ngập ngừng, rồi nghi hoặc hỏi: "Còn anh? Người kia, đã gặp lại chưa?".

Biết Khánh Đệ muốn nhắc tới ai, Khương Thượng Nghiêu lặng lẽ gật đầu. Sau cuộc gặp gỡ biểu dương mười nhân tài kiệt xuất toàn tỉnh, Đoàn thanh niên mở tiệc thiết đãi ở tỉnh ủy. Tối đó, một chiếc xe con đón Thượng Nghiêu vào tòa nhà số một ở đại viện tỉnh ủy. Trong thư phòng, hai cha con ngồi đối mặt với nhau hoàn toàn không có cảnh kích động gặp lại sau những ngày chia ly như người bình thường khác. Khương Thượng Nghiêu thẳng thắn thừa nhận anh đã biết tất cả. Ba Tư Cần cũng tỏ thái độ đau khổ và hối hận với việc đã xảy ra trong quá khứ. "Mẹ anh bị giày vò cả một đời, lúc già mới có chút cảm giác thảnh thơi. Là con trai duy nhất của mẹ, anh phải có trách nhiệm đảm bảo cuộc sống vui vẻ thanh thản cho mẹ những tháng ngày còn lại. Bất cứ thay đổi hay sự phá hoại nào, anh cũng không muốn thấy, cũng sẽ cố gắng để tránh." Khương Thượng Nghiêu nghiêng đầu nhìn Khánh Đệ, "Đây là những lời anh trực tiếp nói với ông ấy".

Khánh Đệ nhìn anh thăm dò, rất lâu sau mới khẽ thở dài, "Em cứ tưởng…". "Em tưởng gì? Tưởng anh sẽ nới lỏng để thắt chặt, hay như Hắc Tử nói, cái cột vững như thế không ôm thật đáng tiếc?". Anh tức giận hằm hằm trừng mắt nhìn Khánh Đệ. Thấy cô cười dịu dàng, anh mới thả lỏng, cười theo, "Có ông ấy thì những ngày sau này của anh chẳng qua cũng chỉ tươi sáng hơn một chút, công việc thuận lợi hơn một chút. Không có ông ấy, anh vẫn như trước đây, có sự nghiệp của riêng mình, có điều muốn phát triển thì mất sức nhiều hơn thôi. Vì một người không quan trọng, hy sinh sự vất vả và kiêu ngạo ba mươi năm qua của mẹ, giống như em đã nói, thả mồi bắt bóng, thật không đáng". Thấy anh trịnh trọng và quyết liệt như thế, Khánh Đệ cười rạng rỡ.

"Không nói mấy chuyện này nữa. Hôm qua anh đã bàn với mẹ rồi, căn hộ nhỏ tầng dưới sắp hết hạn cho thuê, ý mẹ anh là không tham chút tiền cho thuê nhỏ nhoi đó nữa, đợi người thuê nhà chuyển đi, bảo Ái Đệ chuyển về đây ở." Đây cũng là việc mà Khánh Đệ đang suy nghĩ, Ái Đệ nếu thật sự ly hôn, ít nhất cũng mất vài tháng mới có kết quả. Mặc dù phòng ở khách sạn cô và Ái Đệ ở bây giờ là phòng thuê lâu dài của Khương Thượng Nghiêu, nhưng cũng chẳng phải cách hay, cô cũng không thể ở lại Vấn Sơn mãi. "Việc này em sẽ bàn với Ái Đệ, tiền thuê nhà không thể không trả, nhưng giờ tình hình kinh tế của nó không ổn, có thể chỉ trả được thấp hơn. Ngoài ra, anh Hắc Tử rốt cuộc đang nghĩ gì? Hai anh em anh đang tính toán điều gì? Anh ấy không sợ bảo vệ em gái em như thế, người ta sẽ nói ra nói vào hay sao? Hơn nữa, anh cũng biết em không tán thành. Ái Đệ đã vấp ngã một lần, phải cho nó chút thời gian để nhìn rõ con đường phía trước."

Nghe vậy, Khương Thượng Nghiêu dừng bước, khó che giấu vẻ ngượng ngùng trên mặt. Khánh Đệ liếc nhìn anh, chậm rãi nói: "Anh gọi một cú điện thoại đã mời được luật sư Nghiêm đến, sau đó không hỏi han gì nữa, chẳng phải muốn tạo cơ hội cho anh Hắc Tử sao, để anh ấy đóng vai trò anh hùng cứu mỹ nhân với Ái Đệ?". "Khánh Đệ, nếu em không hài lòng về biểu hiện của anh, thế này đi, ngày mai anh nghỉ phép, đích thân đến nhà họ Hướng hù dọa họ một trận. Nếu cần, anh sẽ gọi một tên như Vương Bá Long béo núc trần trùng trục đi cùng."

"Em đang nói nghiêm túc!" "Được, được, chúng ta nói chuyện nghiêm túc." Thấy cô hờn dỗi, Khương Thượng Nghiêu vội vàng nghiêm chỉnh, "Tính cách của Hắc Tử là thế, nếu không nói thẳng ra, cậu ấy sẽ chịu đựng một mình. Nếu đã nói hết ra rồi, cậu ấy phải làm đến cùng, như vậy mới không phải gánh hư danh. Vì vậy, dù anh muốn ngăn cậu ấy cũng chẳng ngăn được. Còn việc tán thành hay không, Khánh Đệ, cuộc đời của Ái Đệ là của cô ấy, đi con đường nào do trải nghiệm và tâm trạng của mỗi người quyết định, em có thể hướng dẫn, nhưng đừng lựa chọn thay Ái Đệ". Khánh Đệ mím chặt môi, dù cô vẫn luôn yêu anh sâu sắc, nhưng chưa bao giờ có ý định can dự vào cuộc sống của anh, lúc nào cũng suy nghĩ cho người mình yêu. Không thể phủ nhận, đúng là cô có tâm lý bảo vệ em gái, Khánh Đệ vẫn bướng bỉnh nói: "Anh Hắc Tử và Ái Đệ không hợp đâu, hai người tính cách đều ngang ngạnh ương bướng. Còn nữa, gian hàng ngoài chợ do Hướng Lôi đứng tên ký hợp đồng. Nhà anh ta nhất định sẽ không để Ái Đệ làm tiếp. Em đang suy nghĩ, nếu đồng ý, Ái Đệ có thể đến Bắc Kinh sống cùng em. Chỉ cần chăm chỉ, cuộc sống chắc chắn tốt hơn bây giờ".

Nếu đến Ái Đệ cũng muốn rời bỏ Vấn Sơn, anh có thể biết trước cuộc sống tương lai sắp tới của mình. Anh sẽ thành khách hàng thường xuyên của hãng hàng không quốc gia. Đây còn là cái kết tốt nhất, còn xấu nhất thì... chuyện này quyết không thể được. Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm hồi lâu, cố gắng giảm nhẹ giọng, nói: "Hợp hay không cũng giống như mua giày ấy, phải tự mình thử mới biết, người bên cạnh sao biết được". Trong lúc hai người bọn họ thảo luận tới việc trọng đại cả đời Ái Đệ, cô đã xác định đôi giày hiện tại không vừa chân mình. Sau khi tiễn mẹ lên taxi, quay đầu chuẩn bị vào khách sạn, phía sau cái cột bỗng nhiên xuất hiện bóng dáng quen thuộc, Hướng Lôi từ từ bước đến, lắp bắp gọi cô, "Ái Đệ". Ngày nào cũng gặp nhau thì không thấy gì, giờ gặp lại sau cuộc chia ly, Ái Đệ mới nhận ra sau khi kết hôn ngoại hình của Hướng Lôi đã thay đổi quá nhiều. Bị cuộc sống chèn ép tới mất hết tự tin, co co rúm rúm, chẳng khác nào người đàn ông trung tuổi mất hết nhuệ khí vậy. Mấy năm trước, Hướng Lôi vẫn còn hình dáng của một thiếu niên bừng bừng sức sống.

Ái Đệ có chút mềm lòng, cuối cùng người đàn ông ấy cũng đã rất nhiều lần nhẫn nhịn trước tính khí nóng nảy của cô, cuối cùng người đàn ông ấy cũng có gan vượt qua nỗi xấu hổ tặng cho cô nụ hôn của mình. Sống trong sự kìm kẹp giữa mẹ và vợ, cuộc sống của Hướng Lôi cũng chẳng dễ chịu gì. Cô đi về phía Hướng Lôi, khẽ hỏi: "Sao anh lại đến đây? Mẹ anh... Họ biết được không hay đâu"..