Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tôi Ghét Anh Đồ Du Côn - Chương 21

Chương 21: Tôi Là Một Đứa Xấu Xa

Chúng tôi mua hai vé rồi vào chơi, thầy Thiên trèo lên một con ngựa rồi bảo tôi: - Em lên trước ngồi đi, nhỡ có ngã hay làm sao thì tôi còn đỡ - Không em ghét con dê lắm, em thích con trâu hơn_tôi nói rồi nhảy tót lên con trâu ở ngay đằng sau chỗ thầy Thiên ngồi, vòng quay cứ hoạt động một cách nhịp nhàng, chậm rãi.

Tôi lôi ra vật mình vừa nhặt được lúc nãy là một mảnh chai sắc nhọn, nở nụ cười tà khí nhìn cái con người đang ngồi đằng trước mình. Đột nhiên, ông thầy khỉ vàng quay xuống nói với tôi: - Ngồi cẩn thận, bám chắc vào đấy không khéo lại ngã.

Bàn tay tôi đưa ra chợt sững lại, thầy ấy có vẻ như quan tâm tôi thật lòng, cả buổi đi chơi toàn là tôi bắt nạt thôi, nghĩ cũng tội, nhưng tôi làm như vậy cũng vì thầy ấy nữa, sau lần này chắc thầy ấy sẽ ghét và tởn tôi đến già, thế cũng tốt, thay vì đi chơi đi chơi với một con bé tinh ranh hay bày trò chơi đểu người khác như tôi thì tốt hơn hết là thấy ấy nên chọn một cô gái dịu dàng, dễ thương. "thầy Thiên ơi tha lỗi cho em, chúa Giêsu, thánh Ala trên trời hiển linh, hãy rửa tội cho con, con không cố ý đâu huhu" Tôi mở miệng khấn thầm rồi không ngần ngại đưa bàn tay tội lỗi của mình ra dùng mảnh chai sắc nhọn để cắt đứt sợi dây đang giữ con ngựa mà thầy Thiên ngồi, từng chút, từng chút một cố lên, sắp được rồi.

Một lúc lâu sau không thấy tôi lên tiếng thầy Thiên thấy lạ liền lên tiếng hỏi mà không quay xuống: - Sao em không nói gì, không thích luyện võ miệng nữa à? - À không,…không chỉ là…chỉ là em cảm thấy rất dễ chịu khi đc chơi trò này_ tôi bốc phét chứ thực ra tôi đã ê mông lắm rồi.

- Nếu em thích thì lần tới tôi sẽ đưa em đi tiếp, còn bây giờ em đã muốn xuống chưa? - Chưa…chưa ạ, vòng nữa thầy ơi_ tôi cuống quýt nói, xuống bây giờ để mà hỏng hết à, sắp đứt đến nơi rồi. Kết thúc một vòng quay nữa ông thầy khỉ vàng bèn lên tiếng:

- Thôi, dừng lại nhé, tôi chán rồi… Đúng lúc ấy thì…..RẦM…. cả con ngựa gỗ trắng hại cánh một cách thảm thương và viên tướng cưỡi con ngựa trắng chính là ông thầy khỉ vàng Thiên lại càng thảm thương hơn nữa, ngã nhào xuống, cái áo sơmi trắng tinh bị lấm bẩn, tôi vội (giả vờ) rối rít chạy đến đỡ ông thầy dậy, cố nín cười nói: - Khiếp thầy ngồi kiểu gì mà ngựa ngã thế?

Ông thầy đứng dậy, mặt nhăn nhó vì đau trông đến là tội nghiệp. Lẽ dĩ nhiên là vòng đu quay đã bị ngừng lại vì đã có một con thú dễ thương bị trật bánh lăn ra khỏi cuộc chơi, mọi người đều nháo nhào lên. Ông soát vé từ đâu chạy đến cầm cái que chỉ thẳng vào mặt thầy Thiên quát: - Cậu làm gì mà để đứt dây thế kia hả, bao nhiêu người chơi không sao thế mà đến khi cậu chơi lại đứt dây, cậu có biết đã làm ảnh hưởng đến cả vòng quay không hả, nhìn thấy chưa mọi người đều phải ngừng chơi rồi kìa, lớn tồng ngồng còn học đòi chơi trò con nít (hảo hảo) sao không sang mấy khu dành cho người lớn mà chơi. Thôi mau đền nhanh lên…

Hihihi cái ông này mắng hay thiệt, chỉ tội cho ông thầy khỉ vàng Thiên, mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt vội rút ví trả tiền bồi thường. Tôi cố nín cười ngước khuôn mặt ngây thơ vô (số) tội lên nhìn khuôn mặt đáng thương của thầy Thiên định hỏi về được chưa thì ông soát vé đã lôi cổ hai đứa như lôi hai con cún con đá ra đường. Không còn gì để nói ngoài hai từ nhục nhã, tôi lồm cồm bò dậy định xông vào cho cái ông vô duyên kia một bài tẩm quất bằng mồm, nhưng thôi nghĩ lại bị đuổi ra như thế này cũng lại hay. Tôi nghĩ rồi ngước đôi mắt long lanh như cún con lên nhìn ông thầy khỉ vàng hàm ý muốn nói về thôi, nhưng ông thầy không thèm đếm xỉa buông một câu xanh rờn chết nửa linh hồn:

- Haizzz, đi chơi đâu nữa nhỉ, hãn còn sớm mà. Đôi mắt long lanh của tôi giờ trở lên đen thui, mặt xám ngoét lại vì giận, cái ông khỉ già này, chơi gì mà chơi lắm thế? Bực quá, làm sao để cắt cái đuôi này đây??.....Tóc…tóc… à có cách rồi, hahaha…..

.