Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Tôi Ghét Anh Đồ Du Côn - Chương 3

Chương 3: Tên Khỉ Vàng Đáng Ghét

Đúng như tôi dự đoán cổng trường đã đóng im ỉm, nhưng vs khả năng năn nỉ ỉ ôi của tôi thì ko chỉ một mà 10 bảo vệ cũng xong hết, tôi lại tiếp tục chạy đua vào lớp, cắm đầu cắm cổ thế nào mà tôi đâm vào một vật cứng như đá, tiếp theo sau đó là cả người tôi bị bắn xa vài chục cm đập vào cái cây ngã dúi dụi, chỉ một từ thui: "đau", đau thấu trời thấu đất, đau đến ứa nước mắt, tối tăm mặt mày. Tôi cắn răng chịu đau ngước lên nhìn cái vật tôi đập phải. Ô la la một anh chàng lai tây cực kì đẹp trai, mái tóc lãng tử vàng như…lông khỉ, làn da trắng bóc, chiếc mũi dọc dừa đẹp tuyệt ( tây có khác), đặc biệt là đôi mắt xanh lơ đầy quyến rũ, nhưng dù có đẹp trai như…Bác Hồ cũng ko thể tha thứ được vì cái tội dám làm cái lưng của tôi lão hóa trước tuổi. đã thế cái tên khỉ vàng lại còn đứng trơ mắt ếch một lúc mới chạy đến đỡ tôi dạy cuống quýt hỏi kèm theo một nụ cười mê hoặc. - Em ko sao chứ?

Ăn cái gì mà chậm tiêu thế ko biết, tôi lừ mắt nhìn hắn sau đó đổi giọng ngọt ngào: - Em ko sao_ tôi nói kèm theo một nụ cười hình bán nguyệt_ anh nghĩ thế sao? Câu sau của tôi khiến cho nụ cười trên khuôn mặt anh chàng khỉ vàng vụt tắt, ngượng nghịu đưa tay gãi đầu, hừ còn giả vờ ngây thơ

- Anh xin lỗi Tôi phủi bụi trên váy áo rồi lại ngọt ngào nói với anh ta: - Dù sao cũng phải cảm ơn anh

- Sao lại cảm ơn? - Vì anh đã đề cao khả năng chịu đựng của em. Anh chàng vẫn cứ ngây ngô nhìn tôi, tôi cố gắng ghìm giọng lại để ko hét to lên:

- anh nghĩ một người nặng trên 4 chục kí như em đâm sầm vào một vật cứng như đá, bắn xa cả mấy chục cm đập vào thân cây ngã dúi dụi mà vẫn cảm thấy ko sao ư? - Ơ nhưng … - Thay vì hỏi có sao ko sao anh ko hỏi em đau chỗ nào, có cần đến bệnh viện ko, cần bồi bổ cái gì ko, hay là đưa chút tiền gọi là bồi thường chứ…._ tôi bực tức nói

Anh chàng khỉ vàng tròn mắt nhìn tôi, thôi chết lộ bản chất hám tiền rồi, biết mình bị hớ tôi vội vàng chuyển chủ đề - Mà này h này là h nào rồi mà anh còn đứng đây ngông nghênh ngắm trời ngắm đất nữa hả?_ ra dáng một học sinh ưu tú tôi hỏi_ mau vào lớp học đi chứ - Anh ko vào đây để học

- Anh định trêu trẻ con đấy à? Ko vào đây học chẳng nhẽ vào nhổ cỏ - Thế còn em? Em ko vào học à? - Ừ nhỉ…….Á …_ quên cả cái lưng đau, quên cả chào cái tên khỉ vàng tôi phóng như bay đến phòng học lớp mình, lạy chúa tôi đã muộn mất bao lâu rồi. Hỡi chúa Giêsu, hỡi thánh Ala hiển linh mong người hãy bảo vệ một sinh linh bé bỏng là…con đây

.