fa-bars

Tôi Ghét Anh Đồ Du Côn - Chương 32

Chương 32: Nguy Hiểm Chết Người

- Cẩn thận…._ có tiếng hét to vang lên, một người lao đến ôm tôi ngã nhoài ra. chậu hoa từ trên rơi xuống vỡ tan tành. Tôi nhìn chậu hoa đã thành nhiều mảnh nhỏ mà người run lên bần bật, chúa ơi xém chút nữa là tôi đã đi gặp các cụ nhà mình rồi, híc híc. Tôi vội nhìn lên phía tầng trên, một dáng người vụt biến mất, chẳng lẽ chậu hoa vừa rồi là có người cố tình…?.

Nhưng giờ mới nhớ, lúc ngã ra tôi còn tưởng kì này mình phải ngã dập mông, gãy xương rồi chứ, nhưng sao tôi lại không hề thấy đau đớn, cảm giác như mình vừa ngã trên một tấm nệm êm vậy, đã thế tôi còn thích thú, dùng tay đấm thùm thụp xuống cái nệm ấy nữa nhưng khoan đã tôi nhớ không nhầm thì vừa nãy đã có người đẩy tôi ra mà, sao không thấy đâu nhỉ? tôi nghĩ rồi ngó quanh quất khẽ bật thốt lên: - Quái nhỉ? chẳng lẽ người vừa cứu mình là một con ma

- Ma quỉ gì, người cứu cậu là tôi đây này, và cậu cũng sắp giết chết ân nhân của mình rồi đấy_ tấm nệm tôi đang ngồi đột nhiên cựa quậy và phát ra tiếng nói khiến tôi giật mình kêu lên rồi bắn người ra khỏi tấm nệm. Người con trai mà ban nãy tôi còn tưởng là một tấm nệm, khuôn mặt lạnh lùng hơi nhăn nhó vì đau, khó nhọc ngồi dậy, lấy tay vuốt ngực, rồi hướng ánh mắt lạnh như hồ băng vĩnh cửu sang tôi gằn giọng bực tức nói: - Cậu là người hay là heo đấy, nặng muốn chết, đã ngồi êm ái trên ngực người ta lại còn đấm thùm thụp nữa chứ, cậu đối xử với ân nhân của mình như thế à?

Là Phong, sao lúc nào cũng là hắn thế nhỉ? Tôi bực mình định đứng dậy quạt cho hắn một bài vì tội dám sỉ nhục tôi, nhưng nhìn chỗ chậu hoa bể tan tành, tôi lại ngậm ngùi nếm mật ngồi im không dám hé răng nửa lời. Hắn nói đúng nếu không có hắn thì bây giờ tôi đã có hai con đường để lựa chọn. một là nằm trên xe cứu thương nghe bản nhạc du dương ò í e. hai là…xách ba lô con cóc du lịch âm tào địa phủ thăm các cụ, tổ tiên nhà mình híc. hai cái lựa chọn đấy mới nghĩ thôi mà tôi đã rùng cả mình. Tôi nuốt nước bọt nhìn khuôn mặt đến đứa mù cũng ngửi thấy mùi sát khí của Phong, lon ton chạy đến đỡ hắn ta dậy, cố nặn ra một nụ cười đẹp nhất, dịu dàng nhất nói với cậu ta:

- Xin lỗi, và cảm ơn cậu rất nhiều, nếu không có cậu chắc tôi khó sống, cậu là mặt trời, là ánh dương tươi đẹp chói lọi trong lòng tôi_ Tôi giở giọng nịnh nọt, rồi lẩm bẩm "trừ khi tôi bị đui" Ai ngờ tai hắn thính như tai chó, nhíu mày nhìn tôi bằng đôi mắt ngờ vực hỏi: - Này, cậu nói cái gì đui cơ

Tôi giật thót cả người vội cười hề hề lấp liếm: - à…à… tôi..ý tôi là..là người cậu tỏa ra ánh hào quang sáng chói đến nỗi cả những người bị đui cũng thấy được, hê hê… Nhìn khuôn mặt giả ngu của tôi, hắn khẽ nhíu mày nghi ngờ rồi nói:

- Coi như lần này cậu gặp may, nếu không có tôi thì cậu đã nát sọ rồi. Tôi nhăn mặt trước câu nói của hắn, dù là đúng đi chăng nữa nhưng có cần phải miêu tả kinh dị thế không, làm tôi chỉ tưởng tượng thôi cũng đã nổi cả da gà. Lừ mắt nhìn hắn một cái rồi tôi kéo tay đỡ hắn dậy, nhưng tôi chợt chững lại, dòng máu đỏ tươi trên cổ hắn đập vào mắt khiến cả người tôi run lên bần bật, sợ hãi đến không thốt lên lời…..

Đó chính là điểm yếu lớn nhất của tôi- sợ máu. Nguyên nhân của vc tôi sợ máu là do hồi tôi 7t, bố tôi đã tặng cho tôi chiếc xe đạp ba bánh đẹp tuyệt vời, vì ham vui nên tôi đã lén bố đạp xe ra đường chơi, loạng quạng thế nào mà tôi…đâm chết một con chó con, (ms 7t tôi đã mắc tội sát chó huhu, tội lỗi) lúc đó tôi đã chạy đến bế nó lên nhưng quá muộn rồi, con chó đã từ trần ngay sau đó..híc..híc, hai bàn tay tôi và cả bộ váy mặc trên người đều dính đầy máu, cái ngày kinh hoàng ấy ám ảnh tôi đến tận bây giờ, vì thế cứ mỗi lần nhìn thấy máu là tôi lại sợ đến khóc thét lên.

Nhìn thấy biểu hiện không bình thường của tôi, Phong bèn ngước đôi mắt lạnh băng lên hỏi tôi: - Cậu sao vậy, bị mảnh chai đâm vào họng à? Tôi đưa tay bụm miệng rồi run run chỉ vào chỗ vết thương trên cổ hắn, hắn ngơ ngác rồi cũng sờ tay lên cổ cười khẩy giọng điệu thờ ơ:

- À, vết thương này hả? Chắc là bị mảnh chậu hoa văng ra cứa phải thôi, không có gì nghiêm trọng. Thật không ngờ cậu lại quan tâm đến tôi như vậy đấy. Đến lúc này thì tôi không thể chịu đựng được nữa, sắp ngất xỉu đến nơi rồi, cả người đều nhũn như con chi chi, tôi ngã khuỵu xuống, hai tay bưng lấy mặt khóc nức nở. Thấy tôi như vậy Phong hơi hoảng, hắn vội vàng chạy đến chỗ tôi quỳ xuống, bối rối hỏi:

- Này…này… cậu làm sao thế? Sao lại khóc? Nín đi tôi sợ con gái khóc lắm (nói phét chính hắn đã làm hàng trăm cô gái khóc còn gì) - T..ôi t..ô.i sợ…máu_ tôi lắp bắp nói rồi chỉ vào vết thương trên cổ hắn lại khóc òa lên. - Haizzz pó tay, máu mà cũng sợ._ hắn thở dài hơi mỉm cười nói.

Nhưng nhìn thấy khuôn mặt tèm nhem nước mắt, thảm như sắp bị lôi đi trảm của tôi, hắn bèn thu nụ cười lại, cởi chiếc áo trắng mình đang mặc ra quấn vào cổ để che vết thương rồi dịu dàng lau nước mắt cho tôi hỏi: - Nói đi, sao cậu lại sợ máu như vậy. Trong lúc sợ hãi, tôi chẳng thèm quan tâm đến điều gì cả, ôm chầm lấy hắn như vớ được cái phao cứu sinh rồi khóc òa lên như một đứa trẻ, kể cho hắn nghe về câu chuyện đâm chết chó năm 7t.

không hiểu sao tôi lại đem chuyện đó kể với hắn nhưng tôi chỉ biết ở bên cạnh hắn tôi có một cảm an toàn, thấy mình đc che chở, dù rằng hắn là thằng được nhặt về từ hồ băng vĩnh cửu híc híc. Rúc đầu vào lòng hắn, tôi chợt thấy chiếc áo trắng quấn trên cổ của hắn bị thấm máu đỏ, thế là hình ảnh con chó đầy máu me lại hiện về trong tôi, quá kinh hãi tôi vội đẩy hắn ra, rồi với khuôn mặt đầy nước mắt tôi túm lấy cổ hắn nhìn thẳng vào hắn và gào lên bằng một cái giọng đầy hối hận: - Chó ơi là chó, sao mày cứ ám tao mãi thế, tao đã xin lỗi, đã hối hận rồi mà, hằng năm đến ngày giỗ của mày tao đều ăn ít đi một bát cơm để tỏ lòng hối lỗi, tao còn đốt cho mày cục xương để mày ở bên đó gặm chơi. Tao làm đến như thế rồi mà mày vẫn không tha cho tao ư? Huhuhuh…

- Cậu khóc thương xong chưa?_ giọng nói lạnh lùng chứa một bồ dao găm của Phong vang lên cắt ngang bài ca khóc thương chó con của tôi. Tôi bèn dừng khóc, ngước khuôn mặt tèm nhem nước mắt lên nhìn con khủng long sắp phun lửa, vội vàng bỏ tay ra khỏi cổ áo hắn, đứng bật dậy mỉm cười hối lỗi - Sao cậu dám nắm cổ áo, và nói với tôi như nói với con chó con thế hả?_ hắn giận dữ trừng mắt nhìn tôi, bắt đầu phun lửa

- À ừm..tôi xin lỗi tôi không cố ý coi cậu là con ch…_ nhìn thấy khuôn mặt tức đến độ gân xanh nổi lên chằng chịt của hắn, tôi không dám phun nốt câu nói cười hề hề như một con ngố vội vàng phân bua: - Ấy ấy, đừng giận mặt nổi mụn đấy, thực ra vừa nãy trong lúc hoảng loạn, tôi hơi bị quáng gà, nên mới nhìn mặt cậu thành mặt con chó con, hihi tại da cậu trắng quá giống màu lông con chó ấy. Lẽ dĩ nhiên là câu nói biện minh của tôi càng làm cho lửa giận trong hắn tăng lên gấp bội. hắn phủi quần đứng dậy trừng mắt nhìn tôi.

Theo bản năng tôi vội quay người định phóng cặp giò chạy một mạch, trước khi hắn vẫy tay tạm biệt đưa tôi đến với con đò của tử thần nhưng…...

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000