Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tôi Ghét Anh Đồ Du Côn - Chương 33

Chương 33: First Kiss

Nhưng chưa kịp chạy tôi đã nghe thấy tiếng kêu đau đớn của hắn vọng lại từ đằng sau. Tôi bèn quay đầu lại, hắn đang lấy tay ôm phần cổ bị thương, khuôn mặt tỏ vẻ đau đớn, người hơi khuỵu xuống. Tôi hốt hoảng quên cả nỗi sợ con khủng long phun lửa vội chạy đến bên hắn lo lắng hỏi: - Này cậu có sao không? Hay là đụng vào động mạnh rồi, nói mau lên để tôi còn biết mà gọi đến cửa hàng quan tài và vàng mã đặt đồ trước.

Ngay lập tức hắn đứng thẳng dậy, bàn tay đang ôm lấy vết thương của hắn vụt nắm chặt lấy tay tôi, kéo tôi lại gần hắn, khuôn mặt chó con của hắn chỉ cách tôi có một cm, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi hắn gằn giọng nói, môi nhếch một nụ cười đểu: - Bây giờ là lúc xử phạt cậu….. Rồi không để tôi ư hử gì, hắn dùng tay còn lại nâng cằm tôi lên, môi hắn chạm môi tôi, rất nhẹ nhàng, rồi ngay lập tức buông tôi ra nhìn khuôn mặt thộn ra của tôi cười cười nói:

- Thế nào? một hình phạt rất ngọt ngào phải không? Ôi lạy chúa tôi, hắn vừa mới làm gì thế này, huhuhu đôi môi trinh trắng của tôi, đôi môi đáng giá bạc tỉ mà tôi đã quyết giữ bằng được cho đến năm tôi tốt nghiệp đại học rồi mới trao cho người yêu thế mà hắn đã làm gì cơ chứ. Tôi lại rơi vào tình trạng chết lâm sàn cả người cứng đờ ra, trí óc của tôi lúc này không còn hoạt động nữa. Đến khi các thiết bị trong người bắt đầu hoạt động trở lại, tôi mới lắp bắp nói với hắn:

- Sao cậu…cậu..dám dùng đôi môi đã sử dụng qua nhiều lần của cậu để chạm vào đôi môi trinh trắng của tôi hả? - Ê ê ăn nói cho cẩn thận, đôi môi của tôi là môi trinh trắng đấy, trước đó tôi chưa để nó chạm vào ai đâu._ Hắn cau mày nói Nhưng tôi không thèm để ý đến câu nói của hắn tức tối nói:

- Hừ…hừ…hừ… sao cậu có thể làm cái việc thất đức như thế với một người vẫn còn ngây thơ trong sáng như tôi vậy hả? Cậu là cái đồ..dê mãn tính, dê núi, dê cụ, dê lụ khụ, đến chết vẫn mang giống dê - Nói bậy, tôi sút đi bây giờ_ hắn gầm gừ nói rồi cốc vào đầu tôi một cái đau điếng._ đây chính là hình phạt đích đáng dành cho cậu đấy. Nói rồi hắn đút tay vào túi quần quay bước bỏ đi.

À lần này thì tôi không thèm nhịn nữa, sự tức giận đã dâng lên đỉnh đầu rồi, đã thế bà cho mày biết tay, tôi hầm hầm nghĩ rồi lấy đà, đạp một cú thật mạnh trúng vào lưng hắn, khiến hắn ngã nhào xuống đất, tôi nhanh tay lấy chiếc điện thoại ra chụp một kiểu hắn vồ ếch cười khẩy nói: - Để làm kỉ niệm nhé Rồi nhanh chân dông thẳng, đáng đời ai bảo chọc tức tôi, thế là còn nhẹ đấy.

Tôi lấy chiếc điện thoại mở bức hình ra bỗng thấy buồn cười, trông hắn trong hình không còn cái vẻ đạo mạo, lạnh lùng nữa mà thay vào đó là một khuôn mặt nhăn nhó khá dễ thương, tôi phì cười tắt điện thoại rồi cất vào túi xách. Khoan đã…oh my god, trưa nay bố tôi có ở nhà, huhuhu biết viện lí do gì cho vc về muộn này đây…… Cuối cùng tôi cũng lấy được lí do là phải ở lại học thêm môn toán cho Chương trình nâng cao, và lẽ dĩ nhiên là bố tôi rất vui khi biết tôi chăm chỉ như vậy. Haizzz…cũng chỉ tại cái tên mắc dịch Phong nên tôi mới phải chăm chỉ…nói dối như vậy, thật tội lỗi.

Trong cả bữa ăn mẹ tôi liên tục mớm lời nói bóng nói gió về việc tôi nên có bạn trai, rằng thì là thầy Thiên rất đẹp trai, rất tài giỏi, rằng thì là nếu có một chàng rể như thế thì thật tuyệt.v.v.. tuy nhiên lần nào bố tôi cũng gạt phắt đi với một khuôn mặt không thể lạnh lùng hơn. Cuối cùng mẹ tôi tức giận đùng đùng bỏ vào phòng sau khi đã… ăn hết ba bát cơm, híc. Còn tôi thì cười thầm trong bụng, bố tôi đúng là không gì có thể lay chuyển nổi, một Xmen đàn ông đích thực, hihi. Đúng như tôi dự đoán, ngày hôm sau tôi đã nổi tiếng khắp toàn trường, mà nguyên nhân không phải là do tôi đã đạt giải đặc biệt trong kì thi nào đó mà là vì tôi đã ném hoa của hotdog í lộn hotboy số một của trường vào sọt rác

vì thế mà ngay cả khi tôi không hề rời chân khỏi chỗ ngồi của mình nhưng vẫn nhận được những ánh mắt sắc hơn dao cạo của lũ con gái trong trường. Mà cái lũ này đúng là gàn dở lắm cơ, chỉ là ném hoa thôi, mà chúng làm cứ như là tôi ném kim cương, hột xoàn đi không bằng. Nếu được thì tôi đã ném luôn cái thằng chết dẫm ấy vào sọt rác rồi. Rõ khổ, chung qui cũng chỉ tại cái bệnh mám trai đời đời không chữa được. Haizzz, chán.

Theo như lời cảnh báo của con Trang thì tôi phải cẩn thận vì hành động của tôi đã lọt vào đôi mắt hí của mấy tay đàn chị lớp 12 đều là fan hâm mộ của tay Phong cà chớn kia. Đấy tôi đoán có sai đâu, dính vào mấy cái loại du côn như tên Phong, không sớm thì muộn tôi cũng mang vạ vào thân. Nhưng mà có phải tại tôi muốn dính vào hắn đâu, tại số trời đã định, tôi và hắn là oan gia, mà các cụ đã có câu: oan gia thì ngõ hẹp, mà ngõ hẹp thì khó đi, khó đi nên mới hay chạm mặt như thế đấy, híc híc….

Buổi trưa, tại căngteen trường, tôi và con Trang đang làm nghĩa vụ của một con người đó là ăn cơm, đang ăn, bỗng tôi thấy cả căngteen như sôi lên, tiếng la hét inh ỏi mỗi lúc một to, nhưng tôi đã thấm nhuần tư tưởng đạo đức của bố, nên không thèm để ý đến mấy chuyện tầm xào ba láp vẫn tiếp tục cúi xuống ăn. Nhưng con Trang thì không, mắt nó trợn tròn lên như mắt ốc nhồi, miếng bánh mì đang ăn dở rơi tõm xuống bát canh, nước canh văng tung tóe ra bàn

Tôi nhăn mặt nhìn nó nói: - Giờ thì tao đã biết kiếp trước mày là con gì rồi Trang ạ, mày không thắc mắc à, theo tao thì trôi dạt về năm triệu năm trước thì mày là một con ruồi. Nó không thèm đếm xỉa đến câu bói của tôi mồm miệng vẫn há ra.

…Cạch…_ tôi ngồi đây đc không? một giọng nói vang lên, tôi hơi ngước mặt lên để nhìn kẻ vừa phát ra câu nói, đập vào mắt tôi là một mái đầu màu vàng, còn ai vào đây ngoài ông thầy khỉ vàng nữa chứ. Hóa ra đây là nguyên nhân gây ra sự hỗn loạn ở căngteen. Tôi không thèm ư hử gì típ tục cúi xuống ăn, còn con Trang thì lăng xăng lấy ghế mời ông thầy khỉ vàng ngồi tíu tít nói:

- thầy cứ ngồi tự nhiên, bàn còn rộng lắm Còn tôi thì lầm bẩm: - Muốn ngồi cứ ngồi còn phải hỏi, đúng là lịch sự rởm

Con Trang quay qua liếc xéo và tùng xẻo một cái vào tay tôi đau thấu trời, ông thầy khỉ vàng không nói gì chỉ cười. Rồi quay sang ông thầy khỉ vàng con Trang cười rõ tươi nói: - Mặc kệ nó đi thầy, con này nó cứ khùng khùng thế đấy…

- Này, đồ con ruồi, mày…_ Tôi cáu tiết gắt nhưng nó không thèm đếm xỉa đến tôi tiếp tục nói: - Sao thầy lại ra đây ăn cơm? Có nơi dành riêng cho các thầy cô mà? - À ừ…tại thầy thích ăn cùng với các em

- thích cái gì, hâm hấp thì đúng hơn_ tôi lẩm bẩm Con Trang lại lừ mắt sang tôi và lại tùng xẻo một cái rõ đau nói: - Tao sút mày sang Tây gặp Voldermort bây giờ

- Ơ hơ, sao mày biết tao hâm mộ Voldermort_ tôi khoái chí nói - Trời, có ai điên như mày đi thích nhân vật phản diện ấy không? - Có, sắp rồi

- Ai? - mày…hahahaha - Còn lâu, tao thích anh Harry baby cute cơ, hứ

Nó nói rồi tức tối vớ lấy cái bánh mì, nhưng chưa kịp sực miếng nào thì một lần nữa chiếc bánh mì lại rơi xuống bát canh khiến nước canh bắn tung tóe. Tôi nhìn nó thở dài: - Haizz….mày chỉ sống được với con ruồi thôi Trang ợ. Nhưng nó không thèm để ý đến câu châm chíc của tôi, run run chỉ tay về đằng sau. Lần này thì tôi quay lại để xem là con ma nào. Khuôn mặt lạnh lùng pha lẫn sự giận dữ của tên Phong đập vào mắt khiến tôi giật mình suýt ngã lộn đầu vào bát canh.

Phong nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt giận dữ như con hổ cái bị cướp mất con. Tôi nuốt nước bọt ừng ực vội quay đi chắp hai tay lại khấn: - Ôi các cụ tổ tiên nhà mình có hiển linh hãy bảo vệ con khỏi bọn ma quỷ hiện hình, giúp con xua đuổi mấy thằng người âm này đi. Tôi nói xong liền quay lại với đĩa cơm của mình hoàn thành nốt công trình dở dang

- Ra ngoài tôi có chuyện cần nói_ cái giọng lạnh lùng của Phong vang lên Ô hay cái tên này, tôi là con cún cho hắn sai bảo đấy à? Nghĩ thế nên tôi không thèm ư hử gì quay sang con Trang hỏi: - Trường mình có nuôi quạ không mày?

- Không, sao mày hỏi thế?_ con Trang ngơ ngác hỏi - Ừ thì tại tao nghe có tiếng quạ kê.. Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu thì đã bị tên Phong nắm tay kéo dậy, khiến tôi bị nghẹn, suýt sặc cơm lên mũi

- Sao tôi nói cậu không nghe hả?_ hắn gằn giọng nói - sao tôi phải có nghĩa vụ nghe, lời cậu nói là thánh chỉ à?_ tôi tức tối vặc lại. đúng là cái đồ cờ hó Thầy Thiên lúc này cũng đứng dậy, giữ tay Phong nói:

- bỏ tay em ấy ra, Cậu hành động quá lố rồi đấy… Nhưng hắn không thèm đếm xỉa đến lời ông thầy khỉ vàng kéo tay tôi bỏ đi một nước trước con mắt sửng sốt của tất cả mọi người.