Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tối “Manh” Xuyên Qua - Chương 35

Chương 35 : Khi gà con gặp gỡ sồ cúc (2).

Tĩnh Huyền Phong lấy một tắm vải đưa cho Cổ Tiếu Tiếu, rồi mới rón ra rón rén đi đến cửa dục phòng( phòng tắm) động tác nhẹ nhàng chậm chạp ngó nửa người ra nhìn hướng hành lang,.. Thấy hành lang gấp khúc chỉ có vài tên thị vệ đang tuần tra, không khỏi yên tâm cười, hướng Cổ Tiếu Tiểu kéo kéo, "An toàn!" Cổ Tiểu Tiểu kiên định "n" môt tiếng, ngay sau đó đem tấm vải bao ở trên đầu, tạo hình kia có điểm giống với phần tử không hợp pháp, nàng lấm la lấm lét bám theo Tĩnh Huyền Phong, có tật giật mình dò hỏi, "Chúng ta cứ như vậy nghênh ngang đi ra ngoài... Có thể bị phát hiện hay không?" "Không thề nào…. Tĩnh Huyền Phong một bên thuận miệng đáp lời, một bên ngoái đầu nhìn lại, thấy Cổ Tiếu Tiếu ôm đầu che mặt, giấu giấu diếm diếm... Hắn mới phát hiện chính mình đang bị tiểu manh nhi tác động, hắn nhất thời thu hồi thần trí, đúng lý hợp tình nói, " ngươi đây là làm gì a, chúng ta cũng không phải yêuu đương vụng trộm ! Ngươi…. Cổ Tiếu Tiếu thất kinh bịt nhanh miệng của hắn, nhỏ giọng cả giận nói. "Hư... Ngươi ồn ào cái gì a? Nếu chúng ta cứ như vậy ẩm ướt nhỏ nước ròng ròng đi ra ngoài, nha hoàn hỏi ngươi định trả lời như thế nào a?"

Tĩnh Huyền Phong một phen gạt đi tay nàng, giọng to nói, "Nha hoàn là cái gỉ mà dám chất vấn bổn vưong? Còn nữa nói, chúng ta lại không làm chuyện gì ám muội, ngươi có thể ra dáng Vương phi đoan trang một chút hay không a!” Cổ Tiếu Tiếu thở dài hai tay chắp lại thỉnh cẩu nói. "Ta xin ngài đừng rống lên nưa, trong lòng ta bất ổn thực khẩn trương..." Tĩnh Huyền Phong bất đắc đĩ thở dài, đúng là, nữ nhi da mặt mỏng, nhưng da mặt tiểu manh nhi quả thật cũng không tính là quá mỏng a…. Hắn đột nhiên bước ra ngoài cửa dục phòng, dắt tay Cổ Tiếu Tiếu, ngẩng đầu ưỡn ngực, kiên định cam đoan nói, "Hết thảy mọi chuyện cứ để vi phu ứng phó, ngươi chỉ cần để ý đi đuờng liền được"

Cổ Tiếu Tiếu mím môi cười, yên tâm vỗ vỗ bả vai hắn, nịnh nọt nói "Không có ngươi, ta biết sống như thế nào?" "Được, mới vừa rồi ngươi còn rủa bổn vương chết đâu" Tĩnh Huyền Phong vừa nghe lời này tuy là chín phần dối trá, nhưng cũng tốt hơn so với mở miệng ngậm miệng toàn mắng hắn. "Là nam nhân không nên so đo mấy chuỵên nhỏ nhặt, hắc hắc…” Cổ Tiếu Tiểu núp ở phía sau Tĩnh Huyền Phong, vẫn một trạng thái lén lút, tuy rằng bản thân cũng không nhìn thấy gì. Mà nàng đi không đến mười bước lại bắt đầu hỏi đến đâu rồi. Tĩnh Huyền Phong chỉ lo đi mau cũng không quan tâm nàng, kỳ thật đi, hắn ngoài miệng nói rất kiêu ngạo, nhưng trong lòng cũng có chút lo lắng.

Giờ phút này, một nha hoàn vừa dọn phòng xong đi ra cửa, vừa vặn giáp mặt Tĩnh Huyên Phong... Tĩnh Huyền Phong nhất thời dừng chân bất động, Cổ Tiếu Tiếu không đuợc thông báo liền đập mặt vào lưng Tĩnh Huyền Phong. Bất quá tuy thân mình có chút lung lay nhưng vẻ mặt cùa hắn vẫn là rất tự nhiên, nhưng như thế lại càng bất bình thường! Người bình thường bị đụng vào chắc chắn sẽ không có biểu tình làm như không có việc gì này. Nha hoàn thấy hai người toàn thân ướt đẫm, hạ thấp nguời hành lễ, "Thỉnh an Vướng gia, Vương phi, cần nô tỳ hầu hạ tắm rửa thay quần áo sao?" Tĩnh Huyền Phong mất tự nhiên vội ho một tiếng, nói không hề ăn nhập, "Mới vừa rồi trời mưa "

Nha hoàn không hiểu ra sao nhìn về phía trời nắng to ngoài cửa sổ..."n ân, ta có thể làm chứng! Quả thật… Quả thật trời mưa, mưa to mưa to!" Cổ Tiểu Tiểu nghe vây liền xung phong giơ tay lên. Nha hoàn thở nhẹ một tiểng. "Nha! Nô tỳ vừa mới mới mang đệm chăn ra ngoái phơi nắng, nô tỳ xin đi trước...” ”Có thể! Nhanh đi!" Hai người trăm miệng một lời kiên định trả lời.

Đợi nha hoàn đi khỏi, Tĩnh Huyền Phong nhẹ nhàng thở ra, Cổ Tiếu Tiếu vươn tay chọc vào eo hắn, tức giận chất vấn nói, 'Ta nói, ngươi này nói dối củng phái có lí một chút đi? Uổng công ta tín nhiệm ngươi như vậy, đây là kế sách ứng phó của ngươi a?" Tỉnh Huyền Phong khỏe miệng giật giật, không phục nói, "Chẳng lẽ nói rơi vào bể nước?” Vừa dứt lời, đã thấy lão quản gia chậm rì rì huớng bọn họ đến gần, Tĩnh Huyền Phong kéo kéo tay Cổ Tiếu Tiếu, vội vàng nhắc nhở, "Quản gia đến đây " Cổ Tiểu Tiểu đầu tiên là hít vào một ngụm khí lạnh, lão quản gia là lão nhân gia phi thuờng nhiệt tình a!

Quả nhiên không ngoài sở liệu, lão quản gia hai mắt trợn to, ba bước cũng làm thành hai bước xông lên phía trước, lo lắng vạn phần dò hỏi, "Ôi, Vương gia, Vương phi sao lại biến thành như vậy ? Người đâu…." "Đừng kêu!” Tĩnh Huyền Phong chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, lão quản gia vừa nghe Vương gia quát lớn, nhất thời im tiếng đứng lặng bắt động... Cổ Tiếu Tiếu cười gượng vài tiếng, một bên lấy tay xua xua một bên hoà giài, "Thời tiết nóng, khó tránh khỏi mất bình tĩnh, ha ha... chúng ta chỉ là... nghịch nước thôi... Ha ha..." "Mặc trọn bộ xiêm y nghịch nước?” Lão quàn gia kinh ngạc thốt ra.

Tĩnh Huyền Phong liền hướng lão quản gia từng bước tới gần, thái độ cường ngạnh chất vấn, "Ai quy định không thể mặc xiêm y nghịch nước? !" Lão quản gia bị bóng dáng cao lớn của Tĩnh Huyền Phong bao trùm… Lau lau mồ hôi lạnh trên trán cúi đầu khom lưng, lại nuốt nuốt nước miếng, vẻ mặt vô tội đáp. "Vuơng gia nói phải a, là ta cái lão già này hồ đồ , Vương gia đừng tức giận " Sau khi ra mệnh cho lão quản gia đi chuẩn bị tiệc tối, Tĩnh Huyền Phong kéo Cổ Tiếu Tiếu một đường đi thẳng, nói, hắn đường đường là Trần Nam Vương, ngày thường oai phong lẫm liệt, nói một không ai dám bảo hai, hắn cũng không biễt là bản thân đang làm ra cái việc ngốc gì, nhưng vừa nghĩ đến hai người sắp động phòng, hắn liền không tự chủ được có chút khẩn trương.

Hai người sau khi vượt qua nhiều cửa ải, rốt cục cũng kiệt sức đi tới phòng ngủ.,, Tĩnh Huyền Phong tựa vào cửa phòng vừa đóng chặt ổn định cảm xúc, mà Cổ Tiếu Tiếu lại càng khoa trương, chân mềm nhũn ngồi hẳn trên mặt đất không chiu đứng dậy. Tĩnh Huyền Phong nhẹ giọng cười, vừa xoay người ôm lấy nàng, Cổ Tiếu Tiếu chân tay luống cuống hoảng hốt. "Không bằng, không bằng chờ buổi tổi đi, này hiện tại rõ ràng ban ngày, không tiện lắm..." Tĩnh Huyền Phong nhìn ánh mặt trời chói chang ngoài cửa sổ... Trợn mắt nói dối, "Sáng sớm âm u"

"Nga..." Cổ Tiếu Tiếu lặng ngốc hồ hồ ứng thanh, "Kia chờ nửa đêm đi, lúc này người đến người đi...” Tĩnh Huỵền Phong thất thanh cười to. "Làm như chúng ta đang ở trên đường cái không bằng, phòng ở có mái lại có cửa, ta kiểm tra qua rồi". "Rèm cửa sổ thì sao?" Cổ Tiếu Tiếu hỏi xong lời này lại cảm thấy thực ngốc, cổ đại làm gì có rèm cửa sổ, chỉ là dùng giấy trắng thật dày dán ở trên cửa sổ, nàng thường xuyên xem tình cảnh này ở trên TV, nếu có người đi ngang qua cửa sổ, muốn nhìn lén , lấy tay chấm nước miếng rồi chọc một cái, muốn thấy cái gì liền thấy cái ấy, muốn làm ai choáng váng sẽ thổi một ngụm mê dược.

Tĩnh Huyền Phong luời đáp lại, hắn đem nàng ôm đến trên giường, tiện tay đem sa trướng bên giường hạ xuống... Cổ Tiếu Tiếu nhất thời nằm ngay đơ ở trên giường vẫn không nhúc nhích, nàng kỳ thật rất muốn thả lỏng tâm tình, nhưng vừa nghĩ đến chuyện xích lõa thân thể trước mặt hắn, liền mặt đỏ tim đập cả người không được tự nhiên. Nàng nghe được âm thanh Tĩnh Huỵền Phong cởi quần áo, không khỏi nín thở mím môi nhắm chặt hai mắt... Tĩnh Huyên Phong lấy tay vỗ vỗ lên má nàng, "Là nừ nhân đều sẽ có một ngày này, ngươi đừng làm như sắp lên đoạn đầu đài đươc không?” Cổ Tiểu Tiểu ra vẻ trấn định hừ một tiếng. "Ai nói ta khẩn trương ? Chỉ là nghe nói lần đầu tiên sẽ rất đau, ta sợ đau "

Tĩnh Huyền Phong ngẩn người một chút, "Đau không? Có bao nhiêu đau?" "Nghe nói giống như bị chém một đao" Tĩnh Huyền Phong yên tâm thoải mái thuận thuận khí, "Nga, kia thì tính là cái gì, ta lúc đánh giặc thường xuyên bị thương "

Cổ Tiếu Tiếu nháy mắt hóa đá, còn tưởng rằng cầm thú không bằng này là đang lo lắng cho nàng, nguyên lai..."Đại ca! Một đao kia là chém trên người ta, không phải ngươi!” Tĩnh Huyền Phong không cho là đúng ứng thanh, lại bắt đầu cường gân hoạt huyết làm động tác chuẩn bị, nhìn như thể sắp đánh một trận với ai đó, hắn vừa lắc lắc cổ vừa hỏi. "Ngươi sao còn chưa thoát y?" "... Cổ Tiếu Tiếu không thể nhịn được nữa vén sa trướng lên muốn xuống giường, hổn hển nổi. "Thật sự là nguyệt sự mỗi ngày đều có, hôm nay còn là này đặc biệt nhất!”

Tĩnh Huyền Phong thấy nàng đang muốn đi, ôm thắt lưng của nàng kéo lại lên giuờng, hắn hai tay áp nàng ngăn ở dưới thân, "Ngươi đừng náo loạn a, ta giúp ngươi thoát là được " "Nghe khẩu khí này của ngươi hình như đang miễn cưỡng mà làm, nểu như thể sao phải vội vàng mang ta vào phòng ngủ cùng ngươi.. .Ngô..." Không chờ Cổ Tiếu Tiếu phát tiết hà bất mãn, đã bị Tĩnh Huyền Phong chặn lấy môi… Hắn hai tay luồn xuống dưới lưng nàng, hơi nâng nửa người trên lên, thuận thế đem ngực chặt chẽ dán lên da thịt nàng... Cổ Tiểu Tiéu kinh ngạc nháy mắt mấy cái, lúc này hắn hôn thực ôn nhu, đầu lưỡi nóng bỏng uyển chuyển mềm nhẹ cùng quấn quanh, ràng buộc một tia tình dục triền miên, bờ môi ấm nóng dừng ở bên tai của nàng, Cổ Tiếu Tiếu liền cảm thấỵ ngứa ngáy, theo bản năng rụt cổ lại, nhưng hắn hình như biết được vành tai là cho tối mẫn cảm, nàng càng trốn, hắn càng là cố ý trêu chọc, mà Cổ Tiếu Tiếu một cái tiểu nha đầu không có kinh nghiệm làm sao chịu nổi khiêu khích như vậy, không khỏi phát ra một tiếng khinh ngâm...

Nàng nhất thời thẹn thùng đõ mặt, thậm chí không thể tưởng được mình lại ngây ngô như vậy, còn một lòng cho rằng Tĩnh Huyền Phong hôn rất có kỹ xảo... Hừ! Hai người đều là lần đầu tiên, vì sao hắn liền thuần thục như vậy! Hắn lòng bàn tay bẩt tri bất giác sớm đã lẻn vào trong vạt áo của nàng, động tác thành thạo, Cổ Tiếu Tiếu đã cảm thấy thân thể có chút nóng, mà ngực Tĩnh Huyền Phong lại càng giống như lò lừa hừng hực, xem ra loại sinh tình này là không cần dạy, cảm xúc đúng chỗ, sẽ từng bước tiến hành, nàng không tự chủ được ôm lấy vai hắn, môi nhẹ nhàng lướt dọc theo cần cổ... Tĩnh Huyền Phong thấy vậy liền hưng phấn cười cười, nhanh chóng rút đi quần áo cùa nàng… Chỉ thấy một thân thế nõn nà rơi vào trong mắt, da thịt non nớt trắng noãn mềm mại không xương, dấu tay đỏ nhạt khắp nơi... Giờ phút này, cảnh quan mãnh liệt trước mắt làm hắn càng cảm thấy khô nóng, hắn không khỏi hít một hơi thật sâu, nâng nửa người trên của nàng lên dán tại bên mòi... Mà môi cùng ngực chạm vào làm nhiệt khí trong cơ thể hắn nhanh chóng lan tràn, nháy mắt gần như mất đi lý trí...

Cổ Tiếu Tiểu hơi hơi nhíu mi… Nhưng đều không phải là thống khổ khó nhịn mà nhíu mày, chính là cái loại cảm giác không thể nói rõ này làm nàng giống như không còn là mình, bên trong giống như mong muốn một người nam nhân đển lấp đầy hư không cùa nàng, thân thể truyền đến từng đợt cảm giác bành trướng, ở bên dưới dần dần trở nên buộc chặt, bụng nóng nóng lên, hết thảy đều vì dục vọng mà thay đổi liên tục... Hắn thật cẩn thận thâm nhập một ngón tay sờ soạng..."Nha----" nàng đột nhiên cảm thấy thân thẻ bị vật lạ xâm nhập, kinh kêu một tiếng trợn to hai mắt. "Có một chút đau" Lời này vừa nói ra, Tĩnh Huyền Phong tức khắc rút ngón tay "Cái này đau ?...” Hắn vừa nói vừa nhìn lai chính mình so với ngón tay còn thô hơn mười lần... Này nên như thế nào cho phải.

========================.