Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tổng Giám Đốc, Tôi Không Bán - Chương 183

183





Thông minh như Mạc Tử Hiên thoáng chút liền nhìn ra ý nghĩ của Vũ Vi, hắn hạnh phúc cười, cái tiểu nha đầu này luôn luôn suy nghĩ cho hắn, hắn ở trên gương mặt Vũ Vi nhẹ nhàng hôn, càng thêm dùng lực ôm Vũ Vi, "Nha

đầu ngốc, anh không vất vả, ở trong này vô cùng tốt, anh cũng cực kỳ thích nơi này a."

" Nhưng mà em cực kỳ thích ở biệt thự nha! Nơi đó phong cảnh tốt, lại có nữ giúp việc hầu hạ, em thật sự muốn trở lại

nơi đó ở mà." Vũ Vi quay đầu làm nũng đối Mạc Tử Hiên nói.

Mạc Tử Hiên nhịn không được cười lên một tiếng, sủng nịch chỉ chỉ tiểu ngạch đầu của Vũ Vi,"Em nha! Chúng ta ở lại nơi này thêm ba ngày nữa, ba ngày sau liền dẫn em trở về có được hay không?" Hắn biết Vũ Vi cực kỳ không

nỡ rời đi nơi này, nên hắn cố ý cho Vũ Vi ở lại ba ngày.

Mạc Tử Hiên nghĩ ,Vũ Vi sao lại không biết? Cô hạnh phúc cười, cô ngã vào trong ngực Mạc Tử Hiên, nhẹ giọng , "Tử Hiên, cuộc đời này có anh, em không cảm thấy đáng tiếc gì cả."

Mạc Tử Hiên cực kỳ hưng phấn, hắn biết Vũ Vi thương hắn, nhưng lại không biết Vũ Vi thương hắn như vậy, hắn

khom người đem Vũ Vi bế lên, môi mỏng khêu gợi hôn lên cánh môi phấn hồng Vũ Vi, "Vũ Vi, anh yêu em." Thậm chí còn hơn cả sinh mệnh bản thân mình.

. . . . . .

Đợi Vũ Vi ngủ say, Mạc Tử Hiên lái xe trở lại biệt thự Mạc gia, lấy mấy bộ tây trang.

Khi hắn vừa mới đến cửa biệt thự thời điểm, điện thoại vang , nghe được

chuông điện thoại làm hắn chán ghét, hắn hơi hơi nhíu nhíu mày, Tề Mỹ Linh cư nhiên lại gọi điện thoại cho hắn, rõ là. . . Chán ghét cực kì!

Hắn không để ý điện thoại, thẳng lái xe tiến vào biệt thự.

Tiến vào biệt thự, hắn trực tiếp lên lầu ba, cầm ba bộ tây trang, chuẩn bị rời khỏi biệt thự, lúc này bên ngoài đột nhiên nổi lên mưa xối xả như

trút nước.

Trong lòng Mạc Tử Hiên không khỏi càng thêm lo lắng, mưa lớn như vậy, hắn lo lắng Vũ Vi ở nhà một mình sẽ sợ hãi.

Đang lúc hắn lúc xuống lầu, điện thoại lại vang, là Tề Mỹ Linh điện tới, Mạc Tử Hiên không kiên nhẫn tiếp nghe điện thoại, không để cho đối phương mở miệng, âm thanh hắn lạnh lùng nói, "Tề Mỹ Linh, tôi không muốn gặp cô, cũng không có gì để nói với cô , không cần gọi điện thoại cho tôi

nữa !" Nửa câu sau nói, cơ hồ là bắt đầu lớn tiếng, nếu không phải sợ Vũ Vi gọi điện thoại cho hắn không được, hắn mới không để ý tới Mỹ Linh a. Nói xong, hắn liền muốn cúp điện thoại. Trong khoảng thời gian này Tề Mỹ Linh luôn luôn gọi điện thoại cho hắn, hắn đã lựa chọn không nghe, dùng phương thức này cự tuyệt Tề Mỹ Linh, ai biết Tề Mỹ Linh cư nhiên

tìm đến công ty, hắn sai người đem Tề Mỹ Linh đuổi đi. Hắn cho rằng Tề Mỹ Linh sẽ đối với hắn chết tâm a, lại không nghĩ rằng Tề Mỹ Linh căn bản không chết tâm, lại còn gọi điện thoại cho hắn, thật sự là làm hắn

tức giận! Thậm chí muốn đem điện thoại vứt bỏ.

Trong khoảng thời gian này, Tề Mỹ Linh bị Mạc Tử Hiên cự tuyệt, cô cho rằng chính mình đã có thói quen, vô cảm , không thèm quan tâm Mạc Tử Hiên cự tuyệt , nhưng

là cô nghe được Mạc Tử Hiên lạnh lùng nói, tâm vẫn lại là bị hắn hung hăng đâm bị thương , cô cưỡng chế cảm giác khó chịu trong lòng, chậm rãi mở miệng nói, "Hiên, em phải đi."

Đang muốn cắt đứt điện thoại Tề Mỹ Linh ,Mạc Tử Hiên nghe Mỹ Linh nói những lời này, hơi thở ra, xem

ra Tề Mỹ Linh nghĩ thông suốt rồi.

Hắn không có cúp điện thoại, "Khi nào thì đi, tôi đưa cô đi." Dù sao bọn họ cũng quen biết một lúc, lúc Tề Mỹ Linh rời đi, làm bằng hữu hắn muốn đưa cô.

Trong lòng

Tề Mỹ Linh lại bị Mạc Tử Hiên một lần đâm bị thương, nước mắt thương tâm xẹt qua đôi má, Mạc Tử Hiên liền khẩn cấp như vậy muốn cô rời đi nơi này sao? Vẫn còn đưa cô?

Khóe miệng cô hướng về phía trước nhếch lên.

Nhưng là, làm sao bây giờ a? Cô sẽ không rời đi nơi này, còn vĩnh viễn lưu lại!



.