Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tổng Giám Đốc, Tôi Không Bán - Chương 254

254



Tôi là Khương Dĩ Hằng là bác sĩ trưởng khoa bênh viện phụ sản.

Tôi có một đứa con trai, vợ tôi qua đời khi mới sinh không bao lâu.

Bởi vì không có mẹ con trai ở trường học luôn chịu sự chọc ghẹo của bạn bè, tôi biết rõ con trai rất khổ sở. Nhưng tôi là một người đàn ông nên không thể xen tay vào. Chỉ có thể lo lắng trong lòng mà thôi.

Ngày đó khi đưa con trai đến trường học xong, lại sợ cậu bé bị người ta khi dễ tôi liền lặng lẽ quay trở lại trường học, từ xa liền thấy con trai bị một đám bạn học cười nhạo châm chọc, tôi nổi giận nhưng lại không biết nên làm sao mới phải, chỉ có thể đứng tại chỗ nhìn con trai bị đám bạn khi dễ, trong lòng thật sự rất khổ sở.

Lúc này xuất hiện một cô gái tự xưng là mẹ của Hạo Hạo, không những biết rõ sở thích cùng tính cách của Hạo Hạo còn đối với cậu bé rất tốt, đem mấy cậu nhóc cười nhạo Hạo Hạo á khẩu không nói lên lời cuối cùng phải nói xin lỗi cô gái mới bỏ qua cho những đứa bé kia.

Tôi rất ngạc nhiên cô gái này tại sao tự xưng là mẹ của Hạo Hạo?

Sau lại thấy Hạo Hạo cầm tiền trả cho cô ấy lúc đó tôi mới ngộ ra thì ra cô gái này là người mà Hạo Hạo đã thuê.

Một khắc kia trong lòng của tôi khó chịu không cách nào biểu đạt thành lời.

Cô gái còn cùng Hạo Hạo ước hẹn làm hai mẹ con.

Khi cô gái kia rời khỏi trường học đi ngang qua bên cạnh tôi, tôi đã ngăn cô ta lại trả cho cô ta tiền, nhưng cô gái này lại không lấy còn nói là thật tâm đối tốt với Hạo Hạo, khi đó trong lòng tôi rất cảm kích cô gái này. Cũng biết cô gái này là thật tâm không vụ lợi.

Sau lại trải qua tiếp xúc tôi biết cô gái kia tên gọi Đồng Vũ Vi, làm việc ở Callme.

Sinh nhật Hạo Hạo cũng là ngày Mễ Tiểu Đồng cùng Lạc Tử Ngôn kỷ niệm ngày cưới, Hạo Hạo lại muốn cùng Vũ Vi trải qua sinh nhật, tôi liền gọi đến Callme yêu cầu Đồng Vũ Vi làm bạn gái tôi như vậy Vũ Vi cùng với Hạo Hạo cùng trải qua sinh nhật lại không làm trễ nãi công việc. Vẹn cả đôi đường.

Quả nhiên Vũ Vi khi nhìn thấy Hạo Hạo vui vẻ không thôi, ba người chúng tôi giống như một gia đình tham gia buổi lễ kỷ niệm, chỉ là trong lòng tôi luôn xem Vũ Vi như em gái, đang nghĩ tới lúc nào thì có thể báo đáp ân tình của cô đối với Hạo Hạo, bởi vì có cô các bạn học không còn khi dễ Hạo Hạo còn cùng cậu chơi và tính tình cậu bé ngày càng hoạt bát đáng yêu.

Sau đó khi ở bệnh viện nhìn thấy Vũ Vi tôi mới biết Vũ Vi là thiếu phu nhân của Mạc gia, thấy Vũ Vi hạnh phúc vui vẻ tôi cũng vậy thấy vui cho cô ấy, lúc kiểm tra sức khỏe thì phát hiện Vũ Vi đã mang thai.

Vũ Vi muốn tôi giấu Mạc lão phu nhân để tạo niềm vui bắt ngờ cho Mạc thiếu gia tôi đã không ngại mà đồng ý.

Ban đêm trong lúc rãnh rỗi tôi đi đến quán rượu thường hay uống ai biết vừa mới đi vào cửa đã đụng phải một người phụ nữ trẻ tuổi, cô gái này rất đẹp vóc người xinh đẹp gợi cảm, vài năm qua đã quen sống không có phụ nữ nhưng khi nhìn thấy cô gái này tôi tự nhiên sinh ra phản ứng.

Tôi âm thầm cười một tiếng Khương Dĩ Hằng ngươi đã đói khát đến nước này rồi sao?

Tầm mắt của tôi rơi trên người phụ nữ này, mắt thấy cô ta sẽ ngã nhào trên đất theo phản ứng tự nhiên đở lấy thân thể cô ta để cô ta không té ngã

Cô ta rơi vào trong lòng của tôi trong cái giây phút kia hạ thân của tôi rất rõ ràng bành trướng, tôi đè nén dục vọng trong lòng nuốt nước bọt "Tiểu thư cô không sao chớ?"

Cô ta lại lập tức đẩy tôi ra và nói "Cám ơn." Liền lướt qua tôi đi tiếp về phía trước.

Tôi lắc đầu, trên người cô ấy đầy mùi rượu.

Tôi sợ cô ta sẽ lại ngã nên đứng tại chỗ nhìn theo ai biết cô ta lại dừng bước sau đó lui về phía sau mấy bước đến bên cạnh tôi.

.