Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trái Tim Của Ta Nguyện Ý Cho Nàng - Chương 3

Chương 2.

Lúc Khung Ly tỉnh lại, đã là cảnh tượng của sau giờ ngọ. Ánh nắng chói chang chiếu xuống từ khe hở của nóc nhà làm cho Khung Ly khó chịu mở hai mắt ra, tiếng chim kêu trong rừng khiến cho thần trí Khung Ly đang ngẩn ngơ hồi phục lại. Khung Ly hơi nhúc nhích cơ thể, liền nhanh chóng phát hiện có chỗ gì đó không đúng. Nàng đang nằm trên một đồng cỏ -- nhưng nàng nhớ rõ ràng nàng ngã xuống đống bùn đất mà, hơn nữa còn phá huỷ đi trận pháp..., trận pháp!

Khung Ly vội vàng đứng dậy nhìn về phía cách đó không xa, khung cảnh trước mắt khiến nàng vô cùng kinh ngạc và nghi ngờ -- không có trận pháp, không có đống đất, một vũng nước trên mặt đất đột ngột xông vào trí nhớ của Khung Li. Chuyện gì xảy ra.... rõ ràng... Khung Ly còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận, trong tầm mắt Khung Ly liền xuất hiện một thân ảnh màu vàng đất. Khung Ly nhìn chằm chằm vào thân ảnh trước mắt, trong lòng chấn động không thôi.

Dưới ánh nắng mặt trời bùn đất phủ trên người tên kia bóng loáng giống như có một sáng mờ của sự sống tỏa ra. Người đất không có ngũ quan, nhưng có thể phân biệt được đầu, tay, chân, giờ phút này nó quỳ gối xuống trước mặt Khung Ly, ngoan ngoãn cúi đầu. Thành công? Thật sự đã thành công! Gia gia lưu lại thượng cổ binh khí triệu hoán thuật - tất cả mọi người đều nói gia gia là kẻ điên! Ca ca cũng là kẻ điên! Nhưng bây giờ - thành công?! Khung Ly ngây ngốc sững sờ đứng lên, đi tới trước mặt tượng đất.

Nàng biết, binh khí còn chưa hoàn thành. Ca ca đã nói, gia gia nói cho huynh ấy biết, muốn hoàn thành binh khí thượng cổ này, cần phải lấy suy nghĩ của mình để nặn ra thân hình đầy đủ cho người đất, lấy máu của mình làm vật dẫn. Sau khi tinh thần đã bình tĩnh lại, Khung Ly không để ý đến cái bụng đang kêu gào và cảm giác choáng váng, đưa tay trực tiếp để trên đỉnh đầu của người đất. Binh khí thượng cổ, dùng máu gọi về, bởi vì tâm nguyện mà hình thành. Nửa đời tiếp nhận công ơn của chủ nhân, thèm máu tươi của kẻ thù, chỉ trung thành với một người, chỉ cần chủ không chết, linh hồn không chết thì sẽ mãi mãi trường tồn.

Ta nguyện ý lấy tính mạng của mình để trao đổi với ngươi, ngươi có nguyện ý không? Khung Ly nghĩ tới nam nhân đẹp nhất mà mình từng thấy, trong đầu cẩn thận mô tả thân hình của người đấy. Nàng muốn cho nó tốt nhất, bởi vì ca ca từng nói, sau này khi mình lớn lên cũng phải gả cho nam nhân, nam nhân sẽ đối xử tốt với mình, che chở cho nàng. Nhưng nàng không muốn nam nhân khác, nàng chỉ cần nó. Cho nên, nàng muốn biến nó thành nam nhân đẹp nhất, cho nó tất cả những thứ tốt đẹp nhất, nàng chỉ cần có nó là được rồi.

Toàn bộ thân hình của người đất theo từng suy nghĩ của Khung Ly mà thay đổi từng điểm, từng điểm - đường nét nhu hoà, sống mũi anh tuấn, môi mỏng hồng nhuận, ánh mắt sâu thẳm - máu từ trong thân thể người đất tràn ra, dung hợp với bùn đất bên ngoài hoá thành da thịt, huyền ảo biến thành hình người trưởng thành - biến thành bộ dáng như trong suy nghĩ của Khung Ly. Đợi đến lúc Khung Ly mở mắt, trước mặt nàng liền xuất hiện một nam nhân tuấn mĩ ôn nhuận. Khung Ly ngẩn người, bàn tay nhỏ bé từ đỉnh đầu dời xuống. Cảm giác được làn da mỏng manh, tâm tình Khung Ly vô cùng kích động.

Cuối cùng.., nàng cũng đã có một người để bản thân tin tưởng rồi! ''Ai cũng có thể gạt ta nhưng ngươi sẽ không gạt ta đúng không?'' Khung Ly nhìn vào mắt hắn, sau này sẽ gọi ngươi là {Tín} bởi vì ngươi là người duy nhất ta tin tưởng.'' Khung Ly biết, thượng cổ binh khí được gọi về, suốt đời chỉ hầu hạ một chủ nhân. Người đất được gọi là Tín cũng không trả lời nàng, Khung Ly biết Tín vừa mới thành hình, bên trong còn rất nhiều thứ cần phải từ từ phát triển, cho nên cũng không hỏi tới.

Lực lượng ẩn chứa trong trận pháp công với máu của Khung Ly dâng ra, bùn đất trong cơ thể Tín không phải là bùn đất bình thường nữa - những gì còn lại chỉ là vấn đề thời gian. Tất cả mọi thứ từ từ sẽ đến. Khung Ly nắm tay Tín kéo đi ra phía sau tượng phật rồi nói: ''Tín, nấp kỹ ở chỗ này, ta đi tìm quần áo cho ngươi mặc.'' Thấy Tín gật đầu, Khung Ly mới yên lòng xoay người chạy đi.

Cảm nhận được sự liên hệ của khế ước giữa hai cơ thể, Tín biết điều ngồi nguyên tại chỗ nhìn Khung Ly rời đi, cho đến khi nàng biến mất khỏi tầm mắt của mình. Rừng cây xanh ươm tươi tốt ở nông thôn hoà lẫn với con đường lầy nhỏ sau cơn mưa tạo thành một bức tranh có cảnh sắc thật khác biệt. Cắn một quả dại vừa mới hái xuống, Khung Ly vẫn duy trì tốc độ chạy đi thật nhanh, thân ảnh nho nhỏ dần tiến đến gần thôn trang. ''Ơ, đây không phải là con gái nhà Ly tử sao, chạy nhanh thế này!'' một phụ nhân đang làm việc trên đồng nhìn thấy Khung Ly, cười nói.

Khung Ly quay đầu mỉm cười đáp lại, chạy còn nhanh hơn lúc nãy một chút. ''Nói đến cô bé cũng thật đáng thương, còn nhỏ đã mất gia gia, ca ca thì trước đó không lâu lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn...'' thấy người chạy đi xa rồi, nữ nhân bên cạnh phụ nhân quay qua tán gẫu. '' Đúng vậy, xui nhé! Đứa bé này hiện nay còn ở chung với Vân di như mẫu dạ xoa kia.., ai, không nói chuyện này nữa!'' người phụ nhân trả lời rồi nói.

Trong thôn, trong một gia đình nào đó bất chợt có một bóng người bị văng ra ngoài và té ngã trên mặt đất, làm bay lên một mảng bụi lớn. Bên trong gia đình này có một phụ nhân đi theo ra, bà ta đứng giữa cửa từ trên cao nhìn chằm chằm xuống Khung Ly nằm trên mặt đất, trên mặt không che dấu được sự chán ghét. ''Ngươi còn dám trở lại! Ta nói ngươi cút! Ngươi điếc sao?' 'Phụ nhân chống nạnh chửi ầm lên. Khung Ly chống tay xuống đất chậm rãi đứng lên, nàng cúi đầu không nói gì. Mấy chỗ bị trầy da trên cánh tay nàng bắt đầu đỏ lên, thân thể Khung Ly đã gầy nhỏ càng làm nổi bật lên những vết thương nhìn thấy mà giật mình.

''Làm sao bà lại đem đứa bé ném ra ngoài rồi!'' '' Phi! Đồ hèn nhát, không phải ông sợ người khác nói ông vô tình vô nghĩa sao! Như thế thì sao! Ông nuôi nó lâu như vậy, cũng coi như hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi!'' '' Bà... nhỏ giọng một chút!''

''Ta còn..'' ''Đại bá, đại nương, cháu chỉ muốn về lấy quần áo, không phải xin hai người nuôi dưỡng.'' Khung Ly nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng. Giọng nói rõ ràng không lớn, nhưng cứ thế mà cắt đứt sự tranh cãi của hai người lớn. Khuôn mặt Vân di vui mừng nhìn về phía Khung Ly, có chút kích động hỏi: ''Ngươi nói thật chứ?'' Đại bá một bên lúng túng há miệng hỏi, ''Cháu ... không hối hận?'' Sắc mặt đại bá tuy có chút ít khó coi, nhưng trong mắt vẫn không che dấu được ý vui mừng vượt ngoài dự đoán.

''Dạ, cháu chỉ muốn lấy quần áo của ca ca, một bộ là được.'' Khung Ly biết sau khi ca ca mất đi, nhà mình có vật gì giá trị đều bị mụ phụ nhân này bán hết. ''Quần áo của ca ca ngươi? Ta nuôi ngươi...'' nói được một nửa, rồi dường như chợt nghĩ ra điều gì, lúc này mới sửa lời: ''Được! Quần áo ta cho ngươi, nhưng sau này ngươi không được quay lại nhà ta! Ta không muốn nuôi người không có máu mủ!'' Đại bá đứng phía sau Vân di, sau khi nhìn thấy Khung Ly gật đầu, hắn thở dài một hơi. Sau khi nhận được quần áo, Khung Ly nói lời từ biệt với đại bá rồi xoay người rời đi cũng không quay đầu lại. Kể từ lúc đó, bọn họ sẽ không còn liên quan gì tới nhau nữa.

Khung Ly một đường chạy như điên lại ngôi miếu đổ nát, ''Tín, ta đã trở về! Ngươi mau ra đây xem một chút!'' vừa vào cửa, Khung Ly nở nụ cười sáng lạn. ''Xem quần áo có phù hợp không ...A a!'' Thấy Tín đang chậm rãi đi ra từ tượng phật, đột nhiên Khung Ly sợ hãi kêu lên một tiếng, giơ quần áo lên che kín mắt mình. Trời ạ! Nàng vừa nhìn thấy gì! Chính là chỗ kia của nam nhân a! Ca ca từng nói, chỉ khi nào thành thân cùng với nam nhân của mình.... nhưng là lúc trước nàng cũng không có nghĩ đến chỗ đó! Sao bây giờ lại nhô ra? Chẳng lẽ.. bởi vì nàng nghĩ chính là nam nhân nên chỗ này chính là từ ý thức mà thành, chính bản thân tên kia… tạo ra nó?

''Tín! Mau mặc quần áo vào!'' Lời Khung Ly vừa dứt, quần áo trong tay liền được nhận lấy. Theo bản năng Khung Ly thấy hành động của Tín nên ngẩng đầu nhìn hắn, liền nhìn thấy vẻ mặt hắn vô tội, cho nên thần sắc Khung Ly trong nháy mắt liền mờ mịt, bởi vì Khung Ly đột nhiên nhớ ra trang giấy gia gia lưu lại kia, phía trên thuật triệu hoán có ghi mấy câu :''Binh khí thượng cổ, thích giết chóc, có linh trí. Học hỏi nhanh chóng khác thường, để đạt tới sự hoàn mỹ.” Học tập? ''Ngươi học được từ đâu thế?'' Khung Ly lúng túng hỏi. Lúc này hắn đã mặc quần áo tử tế vào trên người tiện tay giũ tà áo, rồi nhìn Khung Ly.

''Ta? ta...'' Khung Ly đỏ mặt, ''Làm sao ngươi có thể học được cái này!'' trong mắt Tín có chút mê mang, giống như đang suy nghĩ một lát, mới cúi đầu nói với bộ dáng: ''Ta sai rồi.'' ''Thôi, dù sao cũng đã thế rồi!'' Khung Ly lúng túng nói sang chuyện khác ''Ngươi không phải là binh khí sao, có bắt được heo rừng không?'' Khung Ly đã từng thấy người lớn bắt heo rừng, mặc dù vô cùng khó khăn mới bắt được, nhưng ai cũng nói thịt heo rừng là mỹ vị! Khung Ly đã sớm nghĩ trước, nếu như thực hiện thành công triệu hoán thuật, nàng nhất định phải sai hắn đi bắt heo rừng cho nàng ăn! Tín gật đầu, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía cánh tay của Khung Ly. Đầu tiên Khung Ly nghi ngờ theo ánh mắt hắn nhìn lại tay mình, sau đó nhìn thấy vết thương trên tay, lúc này mới hiểu rõ nhìn Tín mỉm cười, ''Tín , không có chuyện gì đâu, chút vết thương nhỏ này không Tín giờ là... ngươi làm gì vậy?'' Khung Ly nhìn tay của Tín đang đặt trên tay của mình, không hiểu hỏi.

Tất nhiên Tín không biết cách trả lời, đợi đến lúc thu tay về, Khung Ly nhìn thấy vết thương trên tay mình đã kéo da non ''Tín!'' Khung Ly vui mừng nhìn vết thương đã lành trên tay mình, ''Thật thần kỳ! Tín, ngươi thật lợi hại!'' Thế nhưng Tín không cao hứng như Khung Ly, hắn nhìn nhìn vết thương của Khung Ly, trong mắt có chút nghi ngờ và bất mãn, rồi nói : ''Làm sao lại bị như vậy?'' Khung Ly phát hiện Tín có chút khác thường, đưa tay muốn sờ đầu hắn, nhưng không với tới.

Khung Ly không còn cách nào khác nên đành vỗ vỗ cánh tay hắn, an ủi, ''Tín, ta đã tốt hơn nhiều rồi! Đi bắt heo rừng cho ta ăn đi!'' Cảm nhận được sự ra lệnh được truyền ra từ khế ước, Tín gật đầu, xoay người cất bước rời đi, mắt thấy sắp đi ra khỏi ngôi miếu đổ nát. ''Tín!'' Khung Ly đuổi theo, đưa tay cầm lấy chéo áo của Tín , ''Ta muốn đi theo ngươi!'' Đừng bỏ ta lại. Nghe vậy, Tín dừng bước xoay người lại, vươn bàn tay to ra hướng về phía Khung Ly, sắc mặt Khung Ly vui mừng, giơ tay đặt vào tay đối phương, ngẩng đầu cười một tiếng. Thân ảnh một lớn một nhỏ, nắm tay nhau đi vào rừng rậm.

Mặt trời chiều đang ngả về tây, ánh chiều tà đem thân ảnh hai người kéo dài. Bên cạnh đống lửa, Khung Ly đang cầm nửa chân heo ăn, vừa cắn vừa nhai liên tục. Tín ngồi một bên tay cầm nhánh cây lật liên tục phần thịt heo còn lại trên đốm lửa, ánh lửa nhu hoà chiếu lên vẻ mặt không chút thay đổi của Tín . ''Tín! Ngươi thật lợi hại!'' Khung Ly đang ngậm một miệng đầy thịt nói không rõ từng lời, ''Khó trách mỗi khi người lớn nhìn thấy heo rừng đều bất chấp nguy hiểm, điên cuồng tranh đoạt, thì ra là do ăn ngon như thế này!... Từ trước tới giờ! Ta chưa từng ăn được thức ăn ngon như vậy! Tín, ngươi không ăn sao?'' Tín ngẩng đầu nhìn miếng thịt Khung Ly đưa tới trước mặt, nhẹ lắc đầu: ''A..'' Khung Ly lúng túng gãi đầu, ''Ta biết ngươi không cần ăn cái gì -- nhưng bây giờ ngươi vẫn chưa nói chuyện được sao?''

Tín gật đầu, ánh mắt đen nhánh nhìn chằm chằm Khung Ly, thế nhưng tay vẫn không quên đảo nhánh cây. Khung Ly thấy thế, có chút xấu hổ cúi đầu, mặt đỏ lên ''Bị ngươi nhìn như vậy thật xấu hổ, xem ra do mặt quá ... đẹp!'' Khung Ly không biết dùng từ gì để khen ngợi. Những gì nàng hiểu biết đến bây giờ đều được ca ca dạy, nhưng kể từ lúc ca ca mất đi...

Tín không hiểu những thứ này, nhìn thấy Khung Ly ăn hết phần thịt heo trên tay rồi, liền giật xuống một chân heo khác trên nhánh cây đang nướng đưa cho Khung Ly. Khung Ly vốn đang có chút ảm đạm tới khi nhìn thấy hành động của Tín như thế hai mắt liền toả sáng. Khung Ly nhận lấy chân heo rồi nhìn Tín cười rạng rỡ một tiếng, ''Sau này ngươi mãi mãi ở bên cạnh ta đúng không! Bởi vì ta đã chia một nửa tính mạng của mình cho ngươi mà.''

Tín khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía nhánh cây đang nướng thịt heo còn lại. ''Nhưng ngươi có nguyện ý không?'' Khung Ly đột nhiên nhỏ giọng nói một câu, sau đó vùi đầu ăn thịt. Tín giương mắt ngó chừng Khung Ly, một hồi lâu mới dùng ngón tay chọc chọc cánh tay Khung Ly.

''Ăn thịt'' Khung Ly ảo não nói. Tín vẫn kiên trì không ngừng chọc chọc cánh tay nàng. ''Chuyện gì thế?'' Khung Ly buồn bực nhìn Tín , mới phát hiện ánh mắt Tín không nhìn về phía mình, cho nên mới nhìn theo ánh mắt của hắn, nhìn về nơi xa- Ngọn lửa đỏ rực chiếu sáng cả mảng trời chiều, ngọn lửa biểu thị cho tử vong ở trong thôn đang cháy mạnh lan tràn, khói đen dày đặt cuộn thẳng lên trời. Nhìn giống như tử thần đang tổ chức một buổi đại tiệc!

''Thôn!'' Khung Ly chợt đứng lên, ''Làm sao lại…'' Trong mắt Khung Ly là ánh lửa đỏ rực cháy mạnh. Dường như nàng nhớ ra chuyện gì đó, Khung Ly chợt quay đầu nhìn lại, con ngươi Tín đã biến thành đỏ máu, bên trong có ham muốn giết chóc.

Khung Ly lại lẩm nhẩm đọc lại một đoạn giải thích trong triệu hoán thuật: ''Binh khí thượng cổ, thấy máu cuồng bạo, đôi mắt đỏ máu - nói cách khác, Tín đang cảm nhận được mùi máu. Mà trong thôn có thể bốc ra mùi máu như thế... nhất định đã xảy ra chuyện lớn rồi!'' ''Tín! Chúng ta xuống dưới nhìn một chút!'' Sau khi rút ra kết luận, Khung Ly nắm tay Tín , kinh hoảng khẩn cầu. Nhận được mệnh lệnh, Tín dừng lại việc nướng thịt, ôm Khung Ly đứng lên. Chân hắn dùng sức đạp một cái, chạy nhanh giống như mũi tên rời cung.

Lúc Khung Ly đi tới thôn trang dưới chân núi, nhìn qua cảnh tượng khiến cho nàng vô cùng khiếp sợ - ngọn lửa giống như muốn thiêu đốt cả bầu trời, ven đường tiếng vó ngựa nặng nề đạp trên mặt đất, làm bụi đất bay mù bịt che kín tầm mắt. Tiếng thét chói tai của người dân trong thôn lẫn với tiếng cười to cuồng vọng, lưỡi đao sắc bén đâm xuyên qua một thân thể rồi rút ra vẩy máu rơi xuống đất – ngay lúc này tình cảnh trước mắt giống như địa ngục nhân gian. ''Ha ha ha, giết…giết .. Thật sảng khoái!” Một nam nhân có khuôn mặt dữ tợn ngồi trên lưng ngựa sảng khoái hô lớn, ''Lão nhân và nam nhân một tên cũng không để lại! Đứa nhỏ thì bắt đi bán! còn nữ nhân …''' Nói đến đây, nam nhân cười dâm đãng ròi hét lớn: ''Cho các huynh đệ tận hưởng!'' Lời này vừa nói ra, đồng bọn xung quanh hắn cười to phụ hoạ, tốc độ chém xuống cũng nhanh hơn gấp ba lần. Một số người còn không kiềm chế nổi, trực tiếp nhảy xuống ngựa đi bắt các nữ nhân đang chạy trốn. Tiếng la khóc trong thôn càng lúc càng lớn, bầu trời cũng càng thêm đen đặc u ám. Trong một góc tối, Khung Ly run rẩy dựa vào trong ngực Tín , trong mắt toát ra thần sắc vô cùng sợ hãi - là thổ phỉ! Thật tàn nhẫn! Thật đáng sợ! Tín cúi đầu nhìn Khung Ly trong ngực, màu đỏ trong mắt ngày càng đậm.

Trong lúc tâm tình Khung Ly ngày càng sa sút, Khung Ly liền cảm nhận được có bàn tay đang vỗ nhẹ lưng mình! Cảm giác ôn nhu này giống như khi còn bé sợ sấm sét, ca ca hay dỗ nàng trước khi đi ngủ. Cảm xúc Khung Ly dần ổn định lại, nàng chậm rãi ngẩng đầu, nhìn cặp mắt đỏ tươi của Tín mỉm cười. Bỗng nhiên ánh lửa chiếu sáng tới chỗ hai người. Cách đó không xa có nam nhân với đôi mắt đục ngầu đang cầm cây đuốc nhìn chằm chằm hai người, tay còn lại nắm một thanh đao lớn. ''Nơi này có người!'' nam nhân hô to, nhưng lại thấy trên mặt hắn dính máu, dục vọng chết chóc chưa bao giờ rõ ràng đến thế -- ''Tín !''

''A...'' Hai thanh âm đồng thời vang lên, nam nhân kia bị Tín đạp một cước bay ra ngoài. Trong bóng tối, tiện tay nhấc lên bùn đất bốn phía nhanh chóng tụ tập lại rồi dựng lên, tụ lại trong tay Tín thành một thanh kiếm.

''Tín, thả ta xuống đây đi!'' Khung Ly mới vừa nói xong, Tín lập tức để Khung Ly xuống. ''Tín, đi cứu mọi người, có thể cứu bao nhiêu thì cứu bấy nhiêu.'' Khung Ly ngẩng đầu nhìn Tín nói rồi mới buông tay ra. Nhận được mệnh lệnh,Tín gật đầu, cầm kiếm đi ra ngoài Đây là một trận tàn sát mới.

Thân ảnh Tín thành thạo luồn lách trong đám thổ phỉ, mỗi lần lợi kiếm (thanh kiếm sắc bén) vung lên thật hung ác giống như u linh, hư ảo không chân thật. Tín cướp lấy tính mạng, thị huyết nhưng lại có cảm giác tuyệt mỹ, giống như tử thần giáng xuống đuổi giết đoạt mạng. ''A..A.. yêu quái a!'' Tiếng gào khàn cả giọng, nghênh đón lại là lưỡi kiếm sắc bén nhuộm đỏ máu tươi - đầu rơi xuống đất.

Một mạng cuối cùng, cuối cùng cũng kết thúc. Ánh mắt Khung Ly ngây ngốc đứng tại chỗ, trong mắt phản chiếu hình ảnh của Tín đứng giữa ngọn lửa. Máu tươi nhuộm đỏ khuôn mặt trắng nõn của hắn, ánh sáng kỳ lạ chuyển động trong đôi mắt thị huyết của hắn, chói mắt đến mê người. Cho đến khi Tín khẽ cúi đầu, nhìn về phía Khung Ly, sau đó hắn cầm kiếm trong tay, từng bước từng bước đi tới bên cạnh Khung Ly. ''Yêu quái!''

Các thôn dân còn lại may mắn sống sót hoảng sợ rống to, liều mạng bỏ chạy tứ tán. Nàng quên mất, Tín là binh khí thượng cổ, thích giết chóc, đó là thiên tính. Nàng muốn hắn cứu người, hắn liền cứu thôn dân giết thổ phỉ, thôn dân tự nhiên được cứu... chẳng qua là, nàng quên mất. Khung Ly ngẩng đầu nhìn Tín, mặt hắn không chút thay đổi cúi đầu, giống như trước vẫn nhìn Khung Ly, tầm mắt đan nhau. ''Tín ... ngồi xổm xuống đi.'' Giọng nói Khung Ly có chút run rẩy, nhưng vẫn kiên định ra lệnh. Nhận được mệnh lệnh, Tín tự nhiên tuân theo, để vũ khí qua một bên, sau đó mới ngồi xuống trước mặt Khung Ly. Khung Ly tiền lên trước một bước nhỏ, dừng lại một chút, mới dang tay ra ôm hắn. Cho dù Khung Ly cố kiềm chế nhưng toàn thân vẫn nhịn không được mà run rẩy, chỉ đành ôm chặt hơn một chút.

''Tín, ta chỉ tin ngươi…chỉ có ngươi, cho dù ngươi đã giết rất nhiều người, cho dù…ta rất sợ, nhưng, ta chỉ có ngươi!'' Khung Ly nhẹ giọng lẩm bẩm, giống như đang thì thầm vào tai hắn. Người Tín có vẻ hơi cứng lại, sau đó mới chậm rãi giơ tay lên, vỗ nhẹ lưng Khung Ly. Một lát sau, Khung Ly mới dần ổn định đc cảm xúc của mình, cả người nàng mềm nhũn tựa trên người Tín, nhỏ giọng nói: ''Tín, dẫn ta đi đi, lúc này mang ta rời đi thôi...'' vừa nói, Khung Ly như mất hết sức lực mà nhắm mắt lại, ngủ thật say.

Tín nhẹ nhàng ôm lấy Khung Ly, từ từ đi về phía ngoài thôn. Lửa vẫn đang bao trùm toàn bộ thôn trang, kể cả các thi thể đang nằm chồng chất la liệt trên mặt đất. Ngọn lửa bén tới quần áo của một thi thể sau đó dần lan tràn càng mãnh liệt. Thân ảnh của Tín ôm Khung Ly dần dần biến mất trong đêm tối..