Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trái Tim Của Ta Nguyện Ý Cho Nàng - Chương 4

Chương 3.

Khi Khung Ly tỉnh lại đã là giữa trưa ngày thứ hai. Nàng mở to mắt, đập vào mắt nàng là lồng ngực rộng lớn và khuôn mặt ôn nhuận của Tín . Một màn trước mắt này, trong lòng Khung Ly có cảm giác xúc động không nói nên lời. Đêm đó, lợi kiếm trong tay Tín như lưỡi hái tử thần, vô tình lấy đi tính mạng của con mồi. Không có thương hại, không chần chừ, có chăng chỉ là bản năng bẩm sinh của một binh khí. Bởi vì Tín nội liễm và trầm tĩnh nên nàng quên mất bản chất thực sự của Tín. Cho đến khi Tín lộ ra thân thủ, nàng mới hiểu được, Tín như vậy, mới là chính hắn - binh khí thượng cổ có năng lực cường đại.

Lúc đầu nàng còn có chút hoảng sợ và bối rối, nhưng sau đó nàng đã lấy tốc độ nhanh nhất để thích ứng với hành động của Tín . Bởi vì nàng biết, đây là binh khí do nàng triệu hoán, là binh khí của riêng nàng, nàng phải thừa nhận hết hậu quả của các hành động nàng làm ra, trong đó có cả hắn. Chẳng qua là, thỉnh thoảng Khung Ly vẫn nhớ tới bộ dáng lần đầu hắn bắt heo rừng cho nàng ăn, thật sự rất ôn hoà , vô hại. Bảo hắn đi bắt thì hắn thật sự đi bắt về cho nàng, heo rừng trong tay hắn không bị một chút tổn thương, không chết, thế nên dần dần nàng quên mất thân phận thật sự của Tín - binh khí thượng cổ khát máu. Trời vừa tối, Khung Ly và Tín đang cùng nhau đi trên đường nhỏ. Thỉnh thoảng, Khung Ly lại nổi lòng muốn đùa giỡn mà chạy vây quanh Tín , hoặc là tìm cách trêu đùa hắn, nhưng chỉ cần vừa ngẩng đầu nhìn lên mặt hắn, nàng chỉ đành nhụt chí. ''Ta nói, tại sao mặt ngươi không bao giờ lộ ra vẻ gì khác vậy?'' Khung Ly cầm cổ tay hắn, lôi kéo hắn từng bước từng bước đi về phía trước. Tín đi theo phía sau nàng, khẽ cúi đầu nhìn thiếu nữ trước mắt, mặt không chút thay đổi.

''Có phải do ta cho ngươi không đủ máu? Tại sao không có cách nào khiến ngươi nói chuyện được vậy?'' Khung Ly lườm hắn, bày ra bộ mặt đầy vẻ thất bại và không phục, ''Hay là ta cho ngươi thêm chút nữa?'' Nói đến đây dường như Khung Ly nghĩ đến điều gì, nghi ngờ lẩm bẩm :'' Lại nói, ta mất máu nhiều như vậy mà vẫn sống! ngươi biết tai sao không?'' Khung Ly vừa nói vừa ngẩng đầu, vẻ mặt tò mò nhìn Tín . Tín khẽ lắc đầu. Khung Ly cũng không nghĩ rằng sẽ nhận được đáp án từ Tín, cho nên nàng tiếp tục thoải mái lôi kéo hắn đi về phía trước. Một lát sau, ánh mắt Khung Ly bị hoa dại mọc ven đường hấp dẫn, nàng nắm tay Tín tới trước bụi hoa, bật ra lời cảm thán từ tận đáy lòng: ''Tín, có phải rất đẹp đúng không? Ta đã từng thấy nam nhân trong thôn tặng hoa cho nữ nhân, sau đó không lâu bọn họ liền kết hôn!''

Tín nhìn Khung Ly một cái, sau đó đưa tay hái hoa dại xuống, đưa tới trước mặt nàng. ''Tín, ngươi học được từ trong trí nhớ của ta sao?'' Khung Ly khẽ nghiêng đầu, ''nhưng không phải đưa hoa như vậy đâu.'' Mặc dù nói thế nhưng tay Khung Ly vẫn nắm lấy tay hắn đang cầm hoa, đưa lên đầu mình rồi khẽ cài nó vào mái tóc đen hơi có chút rối loạn. ''Như thế này mới đúng.'' Khung Ly nhìn Tín khẽ mỉm cười. Ánh tịch dương chiếu lên người Tín giống như người hắn được phủ một vầng sáng, những sợi tóc màu trắng bạc mới mọc ra trước đó không lâu đang nhẹ bay trong gió. Nụ cười Khung Ly cứng lại, đối mặt với tròng mắt đen sâu không thấy đáy của hắn, sự chuyên chú trong đó khiến cho nàng không biết phải làm sao.

''Tín, ngươi ...'' ánh mắt Khung Ly luống cuống nhìn loạn xung quanh. Tín đứng đối diện thì ngược lại, bình tĩnh dời ánh mắt, nghiêng đầu nhìn xuống hoa dại màu trắng nở đầy trên mặt đất. Thấy thế, Khung Ly cũng dần trấn định lại, nàng than nhẹ, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn, ''Tín, ta muốn trở về thôn.'' Nghe nói thế, Tín ngước mắt nhìn nàng nhưng không nhúc nhích. “Nơi đó, dù sao cũng là nơi ta lớn lên, ta muốn ... trở về xem tình hình một chút...'' Khung Ly có vẻ bối rối nói.

Người dân trong thôn sợ hãi Tín như thế nào nàng hiểu rất rõ. Kể từ đêm đó, nàng biết nếu như nàng trở lại trong thôn một lần nữa, và một khi để họ phát hiện ra Tín, tuyệt đối sẽ cho rằng Tín là yêu quái. Người trong thôn chắc chắn sẽ xua đuổi hắn hoặc là lựa chọn rời đi. Nhưng nàng muốn về nhìn xem, dù sao nơi đó ... cũng là nơi nàng sống mười bốn năm qua. ''Ngươi đến ngôi miễu cũ chờ ta nhé! Ta về thôn xem như thế nào rồi sẽ trở lại rất nhanh thôi!'' Khung Ly vội vàng nói ''Ta chỉ muốn biết mọi người ra sao ... được không?'' Khung Ly đưa mắt nhìn Tín thăm dò. Hắn dừng lại một thoáng rồi mới gật đầu. Khung Ly không nghĩ tới Tín lại đi xa như vậy, mãi đến hai ngày sau, Khung Ly mới thấy được thôn trang của mình.

Đến gần ngoài thôn, Khung Ly phát hiện trên đồng vắng tanh không có ai đang làm hết, trong lòng sinh ra cảm giác bất an. ''Tín đi miếu hoang chờ ta, ta sẽ trở lại nhanh thôi.'' Sau khi nói với Tín một câu, kh nhanh chóng chạy thẳng vào thôn. Tâm tình Khung Ly trên đường đi thấp thỏm không yên, nàng cảm giác giống như sắp có chuyện gì đó không tốt sắp phát sinh, nhưng lại không biết là chuyện gì, làm cho nàng càng thêm lo lắng bất an.

Khung Ly chạy một hồi lâu vẫn không thấy bóng dáng của người lớn nào, khiến cho tâm tình nàng càng thêm tồi tệ khẩn trương. Lúc đi vào trong thôn, nàng mới biết được vừa rồi thôn mình đã phải chịu tổn thất thảm trọng (thảm hại + nghiêm trọng) cỡ nào. Đa số nhà cửa không bị sụp đổ thì chính là bị thiêu huỷ, một số ít còn may mắn sót lại thì cũng bị tàn phá không còn lại gì, mặt đất vẫn còn lưu lại dấu vết của vó ngựa. Nhìn kỹ, sẽ phát hiện có vài nhà được tu sửa lại, nhưng hiện tại trong thôn lại không có ai. Đến cùng là làm sao vậy? Khung Ly đi từ từ trong thôn, trong lòng nghi ngờ khó cởi bỏ.

''Khung Ly...?'' Bỗng nhiên sau lưng Khung Ly vang lên giọng nói có phần không xác định và thăm dò. Khung Ly vui mừng, quay đầu lại nhìn thấy sau lưng mình là một vị đại nương ở trong thôn. ''Đại nương, mọi người đi đâu hết rồi? Tại sao không có ai hết vậy?' Khung Ly nói xong định bước về phía vị đại nương nọ. ''Cháu, đừng tới đây!'' sau khi xác định đúng là Khung Ly, trong mắt đại nương xuất hiện vẻ kinh hoàng, ''Khung Ly, Cháu.. không phải ngươi đã chết rồi sao?''

''Cháu chết?'' Khung Ly bỗng ngẩn ra, dừng bước lại. ''Đêm đó, bọn họ đều nói cháu chết rồi! Con yêu quái kia, chính là muốn lấy mạng của cháu! Làm sao cháu còn sống được?'' đại nương khiếp sợ mở to mắt nhìn Khung Ly, vẻ mặt khó thể tin được. ''Cháu không chết, hắn không có giết cháu.'' Khung Ly hiểu ra vội vàng giải thích.

''Cháu không chết?” Giọng đại nương nói vòng vo khó hiểu, ''Làm sao cháu có thể không chết!'' ''Cháu...'' ''Trương đại nương, tại sao bà vẫn đứng ở đây, bà...!'' Ngay lúc đó từ phía sau lưng đại nương có một nam nhân đi ra, sau khi nhìn thấy vẻ mặt quái dị của đại nương mới dời tầm mắt nhìn về phía Khung Ly. ''Đây là con nhà ai?''

''Nhà Ly tử đấy!'' Đại nương nói bốn chữ liền không nói thêm gì nữa. ''Con nhà Li tử?” Người nam nhân nghi ngờ “Con nhà Li Tử thế nào? không phải do mẫu dạ xoa kia nuôi dưỡng sao?'' ''Không..'' đại nương thấp giọng lẩm bẩm '' Ta nghe con gái ta nói, nó tận mắt nhìn thấy nàng bị yêu quái kia giết! Bây giờ sao lại...''

''Giết đứa nhỏ này?'' Vẻ mặt nam nhân cổ quái nhìn qua Khung Ly, rồi nhìn đại nương nói: ''Chúng ta mới chôn cất người thân, tại sao bà còn có thể lấy chuyện này ra để đùa giỡn!'' ''Đại nương làm người như thế nào người còn không biết!'' Đại nương nghe xong giận quá gào to. Khung Ly đứng một bên không để ý đến hai người, bởi vì nàng phát hiện có nhiều thôn dân lục tục đi ra từ con đường nhỏ sau núi.

Thì ra là mọi người đi chôn cất người thân! Bây giờ Khung Ly mới hiểu vì sao vừa rồi một người cũng không thấy. Đang lúc Khung Ly thở phảo nhẹ nhõm, một tiếng thét chói tai vang lên khiến cho lòng Khung Ly thêm căng thẳng. ''Yêu quái tới rồi! Yêu quái! Người đâu cứu mạng a!'' Một bóng người từ phía xa lảo đảo quay nhanh trở về, giống như sau lưng có cự thú (thú dữ, thú quá to lớn..)gì đó đang đuổi theo vậy. Người nọ vừa chạy vừa không ngừng kêu la ''Quái vật... quái vật!''

Khung Ly còn chưa hiểu có chuyện gì xảy ra, sau khi người nọ nhìn thấy Khung Ly, miệng đang kêu gào lập tức đổi giọng, ''Là ngươi! Là ngươi! không phải ngươi đã chết rồi sao – ngươi chẳng phải đã bị yêu quái giết chết!'' Khung Ly thấy rõ người nọ, đó là một nam nhân có thân hình thấp bé. Khung Ly biết hắn, mọi người trong thôn đều nói hắn là nam nhân vô dụng nhất, tên là Ngô Tứ. Ngô Tứ lảo đảo rồi dừng bước, ngón tay giống như củi khô chỉ Khung Ly ''Là ngươi đem yêu quái về đây đúng không? Là ngươi!'' Vẻ mặt Ngô Tứ dữ tợn đến vặn vẹo, nhưng trong mắt lại sáng ngời dị thường. ''Mọi người đến đây mà xem! Nói không chừng nàng đã biến thành tiểu yêu quái! Biết được yêu thuật giết người gì đó!'' vừa nói, Ngô Tứ lại hoảng sợ quay đầu nhìn về phía sau núi, nhìn thôn dân đứng xung quanh hô lớn ''Mau đuổi tiểu yêu quái này ra khỏi thôn đi! Nếu không đợi đến lúc đại yêu quái xuống tới đây thì không kịp đâu!'' ''Cháu.. không phải... cháu... '' Khung Ly hoảng loạn khua tay. Trong đầu từng tiếng ''yêu quái'' cứ lặp lại trong đầu khiến có sắc mặt Khung Ly trở nên trắng bệch “Hắn không phải là yêu quái... ta cũng không phải...''

''Ngô Tứ, ngươi lại đang nói bậy bạ gì đấy! Còn ngại chưa đủ loạn sao?'' Nam nhân vừa nói chuyện với đại nương vừa lớn tiếng cắt đứt lời Ngô Tứ .., có thể nhìn ra người này cũng không ưa gì tên Ngô Tứ này. ''Con gái ta nói Khung Ly đã chết, ta thấy Ngô Tứ nói cũng không sai..'' Đại nương bên cạnh nói thêm vào. ''Đại nương!'' Nam nhân quát lớn.

Thấy có người bảo hộ cho mình, Khung Ly cảm kích ngẩng đầu lên nói cảm ơn: ''Cám ơn..'' Nhưng Khung Ly chỉ mới nói được hai chữ, những lời còn lại bị kẹt trong cổ họng, không thể nói tiếp nên lời. Trong mắt Khung Ly phản chiếu hình ảnh mơ hồ của nam nhân kia, hắn nhìn Khung Ly, sự hoài nghi và phòng bị trong mắt hắn đối với Khung Ly mà nói rất là châm chọc, ''Ta cũng cảm thấy Ngô Tứ nói không sai, ngày đó ta cũng tận mắt nhìn thấy yêu quái kia muốn giết nàng... '' ''Thật không?'' ''Nghe nói yêu quái kia hiện tại đang ở trên núi này...''

''Những lời Ngô Tứ vừa nói không phải là thật....'' '' Xuỵt, đừng nói...'' ''Vậy cũng không nhất định a...''

Một số ít thôn dân trở lại trong thôn nghe mấy người kia nói chuyện, cũng ở bên nói vài lời rồi cùng nhau tán gẫu. Bọn họ đều đứng cách Khung Ly không xa, nhưng không có một ai dám tiến về phía Khung Ly để xác nhận sự thật. Nhìn một màn này, Khung Ly chậm rãi cúi đầu. Từ sau khi ca ca mất đi, nàng mới biết được sự nóng lạnh của thế thái nhân tình, ở thời đại chiến loạn này, nàng cũng không yêu cầu gì xa vời, bởi vì nàng hiểu. Nếu như lúc trước nàng còn ôm một chút lưu luyến với nơi này, như vậy...

''Đừng nói nữa! Đã chết nhiều thân nhân như thế, các ngươi còn ở chỗ này đàm luận những chuyện này, đừng làm lung lạc lòng người!'' Vẫn là nam nhân lúc nãy lên tiếng cắt đứt nghị luận của mọi người, hắn nhìn qua thiếu nữ ở trước mắt, vẻ mặt không rõ ''Gọi là Khung Ly? Yêu quái kia là do cháu mang về à?'' Khung Ly vẫn cúi đầu như cũ, lúc này đây nàng không biết nên theo ai, nàng chỉ có thể lựa chọn im lặng. Nhưng chính hành động này lại làm cho thôn dân rất là bất mãn. ''Ngươi nhìn nó xem...''

''Không chừng chính là nó...'' ''Ôi, đây chính là tiểu yêu quái ...!'' ''Khung Ly? Ngươi vừa gây ra chuyện gì thế! Chờ một chút ... không phải ngươi đã chết rồi sao?'' Đột nhiên, một giọng nói hết sức quen thuộc với Khung Ly vang lên, giọng nói chói tai làm đau màng nhĩ của Khung ly .

Khung Ly ngẩng đầu, nhìn thấy Vân di với vẻ mặt tức giận, cùng với đáy mắt ẩn giấu một chút kinh ngạc. Đánh giá Khung Ly một lúc, Vân di đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, khiến cho bà ta nâng cao giọng kêu lên: ''Ngươi đã không còn quan hệ gì với ta rồi! Phiền toái gì các ngươi cũng đừng tới tìm ta!'' câu sau là nói với mấy người dân trong thôn. Nói xong, Vân di lập tức xoay người vội vã bước đi. Khung Ly yên lặng nhìn vân di đa xa, sau đó chậm rãi cúi đầu, cất bước đi thẳng về phía trước.

''Ngươi muốn làm gì?'' Thôn dân đứng trước mặt Khung Ly hoảng sợ hô lớn, rồi vội vàng lập tức lùi về sau hoặc né sang hai bên. Giờ khắc này, toàn bộ người dân ở đây giống như đã cùng chung một nhận thức, bọn họ đều nhất trí nhường đường. Đối với cô bé trước mắt, bọn họ không ngăn cản, cũng không giữ lại, chỉ đứng nhìn Khung Ly từng bước đi về phía đường nhỏ sau ngọn núi. ''Yêu quái! Mau cút khỏi thôn!'' Khung Ly nghe thấy có đứa trẻ gào ở phía sau, tiếp theo Khung Ly cũng cảm nhận được có một cục đá đập vào lưng. Khung Ly đi thẳng, vẫn không quay đầu lại. Nàng rất rõ, nàng không thể quay đầu lại, cũng không có đường để quay về.

.