Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trộm trái tim, đoạt ái tình - Chương 100

Chương 100 – Quyết định

Buổi tối Triển Thiểu Huy vẫn tấn công vào nhà trọ của cô như trước, tự nấu hai món rồi lại kêu thêm ai món khác ở bên ngoài, rõ ràng chỉ là một món ăn gia đình đơn giản nhưng anh ăn rất say sưa ngon lành, sau khi ăn xong còn chủ động thu dọn bát đũa vào nhà bếp. Phòng trọ chỉ có một gian nên phòng bếp rất nhỏ, chỉ có thể chứa được một người, hai người chen vào sẽ không làm được gì, không gian nhỏ hẹp như vậy vô cùng tương phản với thân hình cao ngất của Triển Thiểu Huy, anh đeo bao tay cao su vào, cầm từng cái từng cái chén trong bồn rửa tràn ngập bọt xà bông màu trắng cẩn thận rửa, khóe miệng còn khẽ cong lên, động tác chậm rãi, đỉnh đầu cách trần nhà bếp chỉ một khoảng nhỏ, ngọn đèn chiếu rọi lên vầng trán của anh, Cố Hạ tựa vào cửa nhìn bóng dáng bận rộn của anh, trong đầu hiện lên một ý nghĩ: chỗ này quả thật là quá nhỏ. Triển Thiểu Huy quay đầu lại, “Em không xem TV nữa à? Anh sẽ rửa xong ngay thôi.” Cố Hạ khoanh tay trước ngực, “Ở nhà có phải anh chưa từng làm những việc này không?”

Anh thong thả cầm chén dĩa rửa lại bằng nước, “Chưa từng làm không có nghĩa là không biết làm.” “Một ông chủ lớn như anh mà làm những việc này có phải cảm thấy rất đại tài tiểu dụng (dùng người tài vào việc nhỏ) không?” “Cũng không có gì, lúc nãy em nấu cơm cho anh ăn, cũng chỉ có một mình em làm, bây giờ đến lượt anh rửa chén, thật ra rất tốt mà.” Triển Thiểu Huy ngẩng đầu lên, khuôn mặt dưới ánh đèn càng thêm sáng ngời, anh khẽ nhếch môi lên, “Cảm thấy rất ấm áp.”

Cố Hạ đi vào phòng bếp vốn rất nhỏ, ôm lấy eo của anh từ sau lưng anh, gò má áp sát vào tấm lưng rắn chắn của anh, không hề nói gì, dường như chỉ chăm chú ôm lấy thứ mình muốn. “Aizz, em ôm như vậy làm sao anh rửa chén được? Không thì em chờ lát nữa anh rửa xong sẽ chuẩn bị thật tốt để em ôm.” Cố Hạ không nói gì.

“Có phải chỗ nào đó của em đói bụng, muốn anh cho em ăn không?” “Suốt ngày nghĩ đến mấy thứ này.” Cố Hạ nói nhỏ, buông lỏng tay ra, “Rửa nhanh đi, rửa xong sớm một chút còn đi tắm rửa.” Phòng trọ tuy nhỏ nhưng bên trong cũng có một cái giường, sau khi tắt đèn Cố Hạ nằm co ro trong vòng tay anh, nghe nhịp thở đều đều của anh, cảm thấy hiện tại thật bình an, cô nói: “Em đã quyết định ở lại đây làm việc, phòng trọ này quá nhỏ, phải đổi lại thôi.”

Triển Thiểu Huy từ từ nhắm hai mắt lại nhưng vẫn chưa ngủ, trong bóng đêm có thể nghe thấy giọng nói vui sướng của anh, “Nếu như em không muốn chuyển đến căn biệt thự ven hồ kia của anh thì anh tìm cho em một căn hộ khác.” “Được” Cố Hạ nhắm hai mắt lại ồm ồm trả lời anh. Triển Thiểu Huy mở mắt ra, điều này xem như Cố Hạ đã đồng ý ở cùng với anh, trong bóng tối Cố Hạ không nhìn thấy vẻ mặt vui sướng của anh, chỉ nghe anh nói: “Chỗ anh ở có rất nhiều xe, hay là em chọn một chiếc, khi nào anh không rảnh đón em thì em tự lái xe về, đi đường cẩn thận một chút.”

“Được” Anh một tấc lại tiến thêm một thước nói: “Chúng ta quyết định sinh một đứa con đi.” Mấy ngày hôm trước dì cả của Cố Hạ lại đến, Triển Thiểu Huy rất thất vọng, từ sau đêm ở bãi tắm, lúc hai người làm việc đó thì Cố Hạ luôn bắt anh phải dùng biện pháp, tuy Triển Thiểu Huy chưa chuẩn bị để làm ba nhưng lại hy vọng Cố Hạ sẽ mang thai con của anh, gửi gắm hy vọng một lần có thể trúng thưởng, kết quả lại không thành công, tất nhiên là anh thấy thất vọng.

Lúc này Cố Hạ cũng chưa nói gì, thật lâu sau mới trả lời anh, “Em không nghĩ sẽ làm mẹ nhanh như vậy.” “Anh biết rồi.” Triển Thiểu Huy cầm bàn tay của cô đang đặt trước ngực anh lên, hôn lên từng ngón tay của cô, “Hạ Hạ, anh biết chuyện trước kia đã khiến cho em thất vọng, trong khoảng thời gian này, tuy mỗi ngày chúng ta đều ở cùng nhau, làm những chuyện thân mật nhất nhưng em vẫn luôn không thể thoải mái, không tin tưởng anh giống như trước kia nữa, cho nên em mới không muốn để anh tới đây, không muốn để cho anh tham dự vào cuộc sống của em.” Cố Hạ trở mình trong lồng ngực của anh, ngón tay sờ sờ bộ ngực của anh, “Em nguyện ý tin tưởng anh thêm một lần nữa.”

Triển Thiểu Huy bật ra tiếng cười trầm thấp, anh ôm cô càng chặt hơn, “Hạ Hạ, anh đã nghĩ rồi, chúng ta quyết định đến cục dân chính làm giấy hôn thú đi, anh không muốn em không cảm thấy được chút cảm giác an toàn nào, về phía ba anh trong thời gian ngắn sợ không thể thuyết phục được, dạo gần đây ông ấy rất bướng bỉnh, dù sao chúng ta cũng không ở cùng với ông ấy, không bằng cứ tiền trảm hậu tấu, ông ấy cũng không có cách nào với anh. Nhưng mà…” Anh dừng lại một chút, “Hôn lễ không thể giống trống khua chiêng được, tốt nhất là phải giấu trong một thời gian ngắn, hay là chúng ta ra nước ngoài tổ chức một hôn lễ nho nhỏ, thuận tiện du lịch tuần trăng mật luôn.” Cố Hạ cười cười, cô thật sự có thể cảm nhận được anh yêu cô cỡ nào, giờ khắc này cảm thấy vô cùng thỏa mãn, trong lòng như có một món chè ngọt lịm lan tràn, vị ngọt chảy xuôi ra toàn thân, tất cả các bộ phận trên cơ thể đều ngọt ngào, cô tình nguyện để thời gian ngừng lại ngay thời khắc này. Nhưng mà, có một số việc phải xử lý cho thật tốt, vui vẻ một lát, cô nói: “Không cần đâu, anh yêu em là được rồi, em cũng không muốn anh phải bất hòa với ba của mình, tiền trảm hậu tấu có vẻ như anh không tôn trọng ông ấy lắm. Em biết anh thật sự yêu em, em đã cảm thấy rất thỏa mãn rồi.”

“Nhưng…” “Hơn nữa” Cố Hạ ngắt lời anh, “Anh cũng không hỏi xem em có đồng ý gả cho anh không mà, người nhà của em cũng không biết sự tồn tại của anh.” Cô cười khanh khách, “Nói không chừng chưa hẳn ba mẹ em đã vừa mắt anh.”

“Em là cái đồ xấu xa, càng ngày càng kì cục.” Triển Thiểu Huy xoay người đè cô xuống, lấy tay chọc ngừa cô, “Nói mau, nói xem em có muốn gả cho anh không?” Cố Hạ nhột quá nằm dưới thân thể anh mà giãy giụa, liên tục cầu xin tha thứ, “Đừng mà…dừng tay…được rồi mà…” Triển Thiểu Huy vẫn tiếp tục, động tác tay cũng không ngừng lại, “Em nói mau, em có muốn gả cho anh không?”

“Gả…thật sự muốn gả…” Triển Thiểu Huy ngừng lại, áp xuống lồng ngực phập phồng của cô, “Em muốn gả cho ai?” “Gả cho Triển Thiểu Huy.” Tuy anh không làm nữa nhưng Cố Hạ vẫn cười thành tiếng.

Triển Thiểu Huy cắn vào ngực cô một cái, nghe thấy cô hít vào một hơi, vẫn không chịu tha cho cô, “Nói tiếp, nghe được một chút rồi mới bỏ qua cho em.” “Đừng chọc em nữa…” Cố Hạ ôm cổ anh, kéo khuôn mặt anh sát vào mình, ghé vào lỗ tai của anh nói: “Cố Hạ muốn gả cho Triển Thiểu Huy, Cố Hạ yêu Triển Thiểu Huy.” Triển Thiểu Huy cười thật to, cảm thấy mĩ mãn hôn hôn lên miệng cô, “Thật là ngoan.”

Nói xong vén váy ngủ của cô lên, trực tiếp di chuyển trên da thịt bóng loáng vùng ngực của cô, đè nặng lên người cô, phun ra hơi thở nóng rực bên tai cô, “Đã yêu anh như vậy thì chúng ta hãy tiếp xúc thân mật thêm một chút đi.” Triển Thiểu Huy hôn lên môi cô, rất tình tứ mà hôn cô, đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng của cô, chơi đùa cùng đầu lưỡi của cô, anh nhanh chóng cởi bỏ chướng ngại vật trên người cả hai, tách chân của cô quấn quanh hông mình, “Hạ Hạ, anh rất yêu em, quấn lấy anh, quấn chặt một chút.” Xuất phát từ dục vọng đang nhen nhóm, cô quấn chặt ấy anh, thật giống như không thể tách rời, Triển Thiểu Huy hôn cô, từ gò má xuống bụng, mỗi một tấc da thịt đều dùng môi của mình ủi qua, vật dưới bụng đặt trước lối vào của cô, không ngừng dụ dỗ cô, đến khi chỗ đó của cô đã ướt đẫm, anh mới phát ra tiếng cười trầm thấp bên tai cô, “Nói mau, em muốn anh tiến vào em, nói em vĩnh viễn yêu anh.”

Cố Hạ đã bị anh giày vò đến mức phải vặn vẹo thân thể dưới người anh, sắc mặt ửng hồng, phát ra tiếng rầm rì, lần nào cũng vậy, anh nhất định phải khiêu khích cô đến khi cô chịu không được mới thôi, chân của cô không ngừng dùng sức kéo thân thể của anh lại gần thân thể mình, nhưng mà không thể làm nên chuyện gì, Cố Hạ khép hờ mắt, giọng nói yêu kiều mê hoặc, “Cho em, em muốn anh, vĩnh viễn yêu anh.” Triển Thiểu Huy rất thỏa mãn, đem chính mình từng chút từng chút một vùi vào cơ thể cô, cắn lỗ tai của cô, “Anh cũng yêu em…” Nói xong đâm vào thật sâu, nghe thấy cô la lên một cách kiều mị, trong lòng chỉ còn cảm giác thỏa mãn.

Đến khi tất cả bình yên trở lại thì đã là rạng sáng, Cố Hạ dán chặt vào lồng ngực của anh, nghe thấy nhịp tim trầm ổn của anh, nhắm mắt lại không còn chút sức, giọng nói rất nhỏ, “Có cơ hội thì hãy cùng em về quê thăm ba mẹ của em là em đã thấy đủ rồi. Kết hôn chỉ là hình thức, em có thể đợi.” “Được, anh sẽ về nhà cùng em.” Triển Thiểu Huy đong đưa ngón tay, bổ sung thêm một câu, “Hay là cuối tuần này chúng ta về đi.” Cuối tuần về nhà đương nhiên là không ổn, phải sắp xếp ổn thỏa tất cả mới xuất phát được. Tuy trước mắt sếp của Cố Hạ không ép buộc gì cô nhưng nếu Cố Hạ muốn nghỉ đông cũng phải xin phép sớm, trước mắt Triển Thiểu Huy không có việc gì quan trọng nên anh có thể tự xử lý được, vơ vét về không ít quà tặng, đặt vé máy bay về quê của Cố Hạ, ở bên ấy Triển Thiểu Huy đã sắp xếp người, lái xe đưa thẳng Cố Hạ về nhà.

Trên đường đi Cố Hạ ngứa tay nên muốn mình tự lái xe, Triển Thiểu Huy ngồi kế bên chỉ đạo cô, Cố Hạ biết kĩ thuật của mình khá yếu nên không dám tăng tốc, vì vậy cỗ xe đi cả trăm mét trong vòng ba bốn giây lại có tốc độ như rùa bò, hơn nữa tốc độ lại lúc nhanh lúc chậm, không có chút ổn định nào. Triển Thiểu Huy cảm thấy Cố Hạ lái xe kiểu này thì không thể giỏi một cách nhanh chóng được, ở trong thành phố vào giờ làm việc nhất định sẽ đụng chết người, trong lòng thì nghĩ vậy chứ nói ra không chừng sẽ đả kích cô, “Em lái rất tốt, chậm một chút sẽ an toàn hơn.” Cố Hạ dương dương tự đắc, “Đúng vậy nha, an toàn là trên hết, có tình huống đột ngột nào cũng phản ứng kịp.”

Triển Thiểu Huy còn mang theo hai trợ lí, không có ý định xuất hiện trước mặt ba mẹ của Cố Hạ nên sắp xếp cho dừng chân ở khách sạn, chủ yếu là để phòng ngừa có việc gì gấp cần giải quyết, lúc này hai trợ lý đang lái xe theo sát đằng sau, bị tốc độ quá chậm này làm cho nhức đầu, người lái xe một tay vừa cầm thuốc hút vừa nói: “Sức chịu đựng của ông chủ thật tốt, tốc độ này mà cũng có thể chịu được, anh xem…” Anh ta chỉ hai ba chiếc xe tải chạy song song, “Mấy chiếc xe tải này vẫn luôn bò theo chúng ta.” Một đường từ nội thành chạy vào thị trấn, lái xe đi thì chỉ mất một tiếng, Cố Hạ lại kéo dài thành hai tiếng, xe vừa chạy đến khu xóm nhỏ thì đã nhìn thấy bóng dáng kiễng chân mong ngóng của mẹ, ngừng xe dưới lầu, Cố Hạ chui ra khỏi xe, chợt nghe thấy mẹ oán giận nói: “Mẹ đã ra đây ngóng các con nhiều lần rồi, lúc nãy thì gọi điện nói đang trên đường đi, đợi lâu như vậy còn chưa tới nơi, ba mẹ lo lắng muốn chết.” Cố Hạ cười ha ha vài tiếng, ngại nên không dám nói tại mình lái quá chậm, “Trên đường đi có ngừng lại một chút, ngắm nghía vài thứ rồi mới tới.”

Triển Thiểu Huy đứng bên cạnh cô đánh tiếng chào hỏi, “Chào bác gái.” Mẹ Cố cười đánh giá con rể, nhanh chóng mời bọn họ lên lầu, Triển Thiểu Huy cùng Cố Hạ ra sau thùng xe lấy túi lớn túi nhỏ ra, mẹ Cố cười tủm tỉm: “Về nhà là tốt rồi, còn xách nhiều thứ như vậy về làm gì…”.