Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trộm trái tim, đoạt ái tình - Chương 105

Chương 105 – Em bé

Một tờ giấy hôn thú đối với Cố Hạ mà nói tựa như một khế ước bán mình, mà người nắm giữ khế ước bán mình chính là Triển Thiểu Huy mang dáng vẻ dương dương đắc ý, rất giống như một tên địa chủ trong xã hội cũ, mỗi khi uy hiếp bắt Cố Hạ làm gì đó thì sẽ yêu thương nói: “Bây giờ chúng ta là vợ chồng hợp pháp rồi.” Giọng điệu rất sâu xa, muốn vô sỉ bao nhiêu là có vô sỉ bấy nhiêu. Kinh khủng nhất là Triển Thiểu Huy còn cầm cái này giễu võ giương oai, mà là lúc vừa tan ca gặp Vệ Nam tại một hội nghị trao đổi rất lớn của thành phố tổ chức, công ty cũng thuê một chỗ dựng sân khấu tiến hành hoạt động tuyên truyền, ngày đó Cố Hạ đi xem hiểu quả của việc tuyên truyền, sau đó nghe thấy có người gọi “Chị dâu”, giọng gọi lớn nghe rất rõ ràng nhưng cô lại cho rằng đang gọi người khác, đến khi Vệ Nam mặc một bộ vest đi tới cất tiếng gọi vang dội “Chị dâu”, lúc ấy Cố Hạ vẫn chưa kịp phản ứng gì, “Anh gọi tôi phải không?”

“Đương nhiên là gọi chị rồi.” Vệ Nam thấy cô không có chút giác ngộ nào thì nụ cười trên mặt càng sáng lạn, ánh mắt đảo qua ngón tay đeo nhẫn của cô, “Chị kết hôn với đại ca, chúng em là người biết tin đầu tiên.” Lần đâu tiên Cố Hạ nghe thấy một người đàn ông điển trai khí thế ngút trời xưng hô với mình như thế quả thật vô cùng kinh hãi, thoáng chốc đã thành phụ nữ có chồng nên cũng thấy không quen lắm, ngượng ngùng cười nói: “Hay là cứ gọi tên tôi đi.” “Vậy sao được? Kết hôn rồi đương nhiên phải khác chứ, nếu không đại ca sẽ thấy không vừa lòng đâu.” Vệ Nam còn có việc nên nói: “Em vào trong đây, tối nay không phải đại ca đã nói cùng nhau ăn cơm sao? Đến lúc đó sẽ chúc mừng chị sau.”

Anh ta vừa đi thì vài đồng nghiệp bên cạnh phát hiện ra Cố Hạ đã đeo nhẫn kết hôn, mồm năm miệng người hỏi cô: “Cố Hạ, cô kết hôn rồi sao?” “Sao lại nhanh như vậy?” “Có phải là có thai rồi nên phải cưới không?”… Bất ngờ nghe thấy cô kết hôn nên mọi ánh mắt đều đảo qua bụng cô, Cố Hạ nhịn không được cãi lại, “Đừng nhìn, đừng nhìn, không có đâu!” Lời đồn còn đi nhanh hơn tốc độ cô trở về văn phòng, vừa về tới công ty thì vài người đồng nghiệp đã chạy tới hỏi cô, Cố Hạ chỉ gật đầu nói: “Vừa nhận giấy hôn thú.” Ngụy Tiểu Lâm khá thân với cô cũng mở miệng hỏi: “Khi nào thì tổ chức lễ cưới?”

“Lễ cưới à…” Cố Hạ ấp úng, “Nói sau đi, qua năm nay sẽ làm.” Cố Hạ cũng không biết có thể tổ chức lễ cưới không nữa, ba của Triển Thiểu Huy không đồng ý, nhưng mà hình như Triển Thiểu Huy không hề lo lắng chuyện này chút nào, đến tối còn gọi mấy anh em của anh đến ăn cơm, trên mặt ngoại trừ vẻ vui sướng thì không có lấy một chút sầu lo nào, không nhắc tới lúc nào sẽ tổ chức, ngược lại mấy anh em của anh lại mời anh vài ly, cùng nhau hợp lại chuốc anh nhưng mà Triển Thiểu Huy uống vài ly rồi khoác tay, “Không thể uống nhiều được, gần đây tôi đang lên kế hoạch sinh em bé.” “À” Mọi người ý tứ sâu xa thở dài một tiếng, Vệ Nam tỏ vẻ vui mừng đầu tiên, “Sinh em bé cũng tốt, sinh thành một đội bóng càng tốt.”

Triển Thiểu Huy sớm đã tính sinh con, sau khi ở cùng với Cố Hạ lại càng muốn hơn, hôm nay anh rất vui vẻ, mặt tràn ngập nụ cười ôm lấy Cố Hạ, “Chúng tôi không sinh nhiều như vậy đâu, cậu và Trần Mộ phải cố gắng lên, sau này tất cả mọi người đều kết hôn hết, đời sau mới có thể lập thành một đội bóng.” Đàn ông ngồi trên bàn cười ha ha, Cố Hạ nhếch môi cười cho có, Triển Thiểu Huy thật sự rât muốn có con, đến tối sau khi về nhà Triển Thiểu Huy lại ôm lấy Cố Hạ ngồi trong mái đìnhh trong vườn, đầu gác lên vai Cố Hạ, đèn đuốc phía sau biệt thự sáng trưng, ánh sao trên đỉnh đầu cũng lóe sáng, trong bụi cỏ còn có tiếng kêu của một loại côn trùng không biết tên, âm thanh kia nổi bật trong cảnh đêm yên tĩnh, làm cho nội tâm rối loạn cũng phải trầm tĩnh lại. Triển Thiểu Huy ôm eo cô, mở miệng phá vỡ sự yên lặng, “Hạ Hạ, chúng ta sinh em bé đi, anh muốn có một đứa con thuộc về chúng ta.” Cố Hạ tựa đầu vào vai anh, không nói gì, lại nghe thấy anh nói tiếp: “Chúng ta đã là vợ chồng hợp pháp, vả lại anh cũng sắp 30 rồi, tuổi của em cũng không còn nhỏ, bây giờ sinh con là hợp nhất.”

“Một thời gian nữa đi.” Cố Hạ nhẹ nhàng mở miệng, “Em cảm thấy tất cả tới quá nhanh.” “Nhanh đâu mà nhanh? Chúng ta đã kéo dài quá lâu rồi, cũng đã lãng phí ba năm rồi.” Triển Thiểu Huy không muốn đợi thêm nữa, muốn nắm lấy tương lai, “Sau này khi có con anh nhất định sẽ dạy dỗ nó thật tốt, khi con còn nhỏ sẽ không tống nó tới trường rồi mặc kệ nó, trẻ con sẽ ồn ào cả ngày, cả nhà chúng ta cùng sống bên nhau, thật tốt” Cố Hạ nghĩ một lát, mặt hiện lên một chút vui vẻ, ngoài miệng lại nói: “Chúng ta đi chụp một bộ ảnh cưới đi.”

Triển Thiểu Huy cảm thấy cô đang cố ý chuyển đề tài nhưng cũng đồng ý, hôm sau đã chọn một cửa hàng chụp ảnh, đến xem cùng Cố Hạ. Gần đây Triển Thiểu Huy vung tay một cái là một khoản tiền lớn, chọn cho cô vài bộ áo cưới xinh đẹp, lại là đặt hàng từ nước ngoài cho nên thời gian chụp ảnh là cuối tuần. Hiện nay đa số thời gian Cố Hạ đều ở trong biệt thự ven hồ của Triển Thiểu Huy, chiều hạ một cơn mưa trút xuống, cảnh vật tươi đẹp sáng sủa, cỏ cây đâm chồi xanh um tươi tốt, sau cơn mưa mang theo một hương vị khác lạ, lá cây thon thả đọng lại những giọt nước, tích tụ lại rồi nặng nề yên lặng không tiếng động nhỏ xuống. Trong phòng khách rộng rãi sáng ngời, mặt thảm có vài tấm đệm dựa bị ném lung tung, Cố Hạ và Triển Thiểu Huy không hề có hình tượng ngồi bệt trên mặt thảm, trước mặt đặt một đống thức ăn vặt, phía trước là chiếc TV đang chiếu phim. Triển Thiểu Huy mời một đầu bếp từ nước ngoài về chuyên làm bánh kem, tay nghề so ra còn vượt cả đầu bếp của Lão Tam, trong tay Cố Hạ cầm mấy chiếc bánh quy trứng mới ra lò, ăn một miếng lại nhìn lên màn hình, trưa hè nắng nóng chậm rãi trôi qua. Triển Thiểu Huy cũng đút cho cô một miếng, động tác thân mật, lá cây xanh mướt theo làn gió ngoài cửa sổ thổi vào, ngay cả Cố Hạ cũng nhịn không được phải kêu lên: “Ngôi nhà này cũng anh đúng là không tồi.”

“Không phải nhà của anh mà là nhà của chúng ta. Từ nay về sau chúng ta sẽ ở đây cả đời, cũng không uổng lúc trước khi xây nó lại tốn nhiều công sức như vậy.” Anh mang theo nụ cười tranh công, “Em xem chắc có vài thứ phải thay đổi, anh tính đổi vài thứ đồ vật trong nhà, tân hôn thì tất nhiên phải trang trí lại phòng ngủ, thay đổi thành phong cách chỉnh tề một chút.” “Tùy anh, em chẳng có tâm trí mà làm mấy việc đó.” Cố Hạ ôm gối lười biếng nằm tựa vào lồng ngực của Triển Thiểu Huy, mắt nhìn chằm chằm vào TV. Lúc Trịnh Giang Hà tới thì hai người vẫn còn rúc vào nhau xem phim nên nhịn không được cười hắc hắc nói một câu, “Quản gia đã báo em sẽ tới, biết hai người rất ân ái rồi nhưng tốt xấu gì cũng phải chú ý đến hình tượng chứ.”

Triển Thiểu Huy chưa bao giờ xem anh em mình là người ngoài, cũng chẳng muốn để ý tới anh ta, ngược lại trông thấy phía sau anh ta có một đứa trẻ ba bốn tuổi, hỏi: “Sao cậu lại mang nó tơi đây? Ba của nó chịu cho cậu tùy tiện mang con của anh ta ra ngoài sao?” “Gặp được ngoài kia, nó đang đánh nhau, bị hai đứa trẻ đuổi theo, em dẫn nó tới đây, lát nữa chị dâu thứ hai (Trần Mộ) trông thấy nó nhất định sẽ rất vui.” Cố Hạ nhìn thấy cùng đi vào nhà còn có một đứa trẻ giống như có dòng máu Á u, thân hình mặc dù không lớn nhưng nhìn rất hoạt bát, làn da trắng nõn, đôi mắt đen nhánh sáng ngời, trên lưng còn đeo một cái ba lô nhỏ. Cố Hạ đứng lên từ trên mặt thảm, “Đứa trẻ này ở đâu đến vậy? Trông thật xinh đẹp.”

“Chính là đứa trẻ biết đánh bài mà anh đã nói với em đó, rất thông minh, còn rất vui vẻ khôi hài.” Triển Thiểu Huy đứng bên cạnh nói, đứa bé kia nhìn thấy Triển Thiểu Huy thì chủ động chào hỏi, “Chào chú Triển.” Giọng nói của đứa trẻ trong veo, Cố Hạ đi đến ngồi xổm xuống trước mặt bé, vừa đẹp trai lại vừa đáng yêu, đôi mắt lớn, hàng lông mi thật dài, Cố Hạ dỗ ngọt bé: “Bạn nhỏ, em thật là đẹp trai, nói cho chị biết em tên gì nào?” “Còn gọi chị à? Mẹ của thằng bé cùng tuổi với em, gọi em là dì thì đúng hơn.” Triển Thiểu Huy nói chen vào nhưng đứa bé kia lại không gọi Cố Hạ là dì, cười thật ngọt ngào: “Cô gái xinh đẹp, em tên là Long Thành, mọi người đều gọi em là Thành Thành, trông chị cũng rất xinh đẹp.”

“Còn gọi chị là cô gái xinh đẹp nữa sao.” Cố Hạ rất vui mừng, mặt cười đến nở hoa. “Nó trông thấy cô gái trẻ tuổi nào mà chẳng gọi là cô gái xinh đẹp.” Triển Thiểu Huy đứng bên cạnh kéo Cố Hạ xuống đài, “Cho nên em đừng đắc ý như vậy.” Long Thành gãi đầu, “Không phải đâu, chỉ có người xinh đẹp em mới gọi thế thôi.”

Cố Hạ cười sáng lạn, “Nếu không xinh đẹp?” “Thì kêu là chị.” Long Thành trả lời. “Thật đáng yêu.” Cố Hạ thật sự muốn nhéo lên mặt bé vài cái nhưng cố gắng khống chế đôi tay đang muốn rục rịch của mình, cười nói với Triển Thiểu Huy: “Thằng bé là con của cô bạn học cùng trường với em sao? Đã lớn vậy rồi đấy, quả nhiên là biết làm cho người khác vui, vừa thông minh lại vừa đáng yêu.”

“Bình thường thì thấy rất láu lỉnh đáng yêu nhưng lại thường xuyên đánh nhau, tinh thần cực kì hăng hái, giọng nói thì có thể truyền từ nhà nó đến nhà anh.” Triển Thiểu Huy nói. Thành Thành nhìn tay Triển Thiểu Huy đặt trên vai Cố Hạ rồi lại nhìn Cố Hạ cười ngọt ngào, “Cô gái xinh đẹp, chị thật sự rất xinh đẹp, em có cái này muốn tặng chị.” Cố Hạ cười toe toét, “Vậy sao? Có thứ gì thế?”

Long Thành tháo ba lô nhỏ sau lưng xuống, mở ba lô lấy ra một vỏ sò rất đẹp, bàn tay nhỏ bé đưa tới, “Cô gái xinh đẹp, tặng cho chị, em nhặt ở bờ biển đấy.” Cố Hạ nhận lấy, màu sắc của vỏ sò kia rất đẹp, hình thù kì lạ, làm vật trang trí cũng không tệ, Cố Hạ mỉm cười cầm tay Thành Thành khen, “Thành Thành vừa ngoan lại vừa đáng yêu.” Thành Thành chờ đợi nhìn cô, đợi một lúc lâu không thấy Cố Hạ nói gì khác, đảo con ngươi đen nhánh, ngửa đầu nhìn sang Triển Thiểu Huy, Triển Thiểu Huy gõ lên đầu Cố Hạ: “Em đã nhận quà của nó thì cũng phải có qua có lại tặng lại cho thằng bé một món quà, cái gì cũng chậm hiểu như vậy.” Triển Thiểu Huy không có kiên nhẫn dỗ dành con nít, mở miệng hỏi: “Thành Thành muốn cái gì, cứ nói thẳng ra.”

Nghe được những lời này, Thành Thành nhanh chóng lấy một tập truyện tranh từ trong ba lô ra, mở một trang ra, chỉ vào món đồ trong đó, mong chờ nhìn Triển Thiểu Huy, “Chú Triển, cháu muốn cái này, cả bộ.” Thứ bé muốn chính là món đồ chơi hoạt hình trọn bộ, hơn nữa là sản phẩm sản xuất từ Mĩ, giá cả không tiện nói, chủ yếu là không dễ gì sưu tầm được trọn bộ, ở trong nước chắc hẳn là không mua được. Triển Thiểu Huy cười cười, “Được, chú sẽ nhanh chóng mua tặng cho cháu.” Trịnh Giang Hà đứng bên cạnh nói chen vào, “Đứa nhỏ này thật thông minh, lần trước nó cũng dùng phương pháp này để nịnh nọt chị dâu thứ hai, lừa được trọn bộ mô hình xe hơi từ chỗ nhị ca, khoảng chừng hơn ba trăm cỗ xe, nhị ca đồng ý, kết quả phải sưu tầm hơn một tháng. Đại ca, em cảm thấy trọn bộ lần này cũng không dễ mua đâu.”

“Cậu đã nói nó thông minh, nếu dễ dàng mua được thì nó sẽ không bắt ba nó mua sao? Tám phần là Long Trạch ngại phiền không muốn mua cho nó. Nhưng mà bây giờ tất cả mọi người đều đang vui, phiền phức một chút cũng không sao.” Triển Thiểu Huy nói, Cố Hạ đứng cạnh lại trêu chọc bé, cô cười tươi như hoa, “Thì ra cậu bé có ý này nha, nhưng mà thật sự rất thông minh, nếu em mà có một đứa con như vậy thì nó muốn gì em cũng mua cho nó.” Cô ngồi cạnh bé cười, “Thành Thành hôn dì một cái được không?” Thành Thành được thỏa mãn nguyện vọng nên rất vui, ghé sát lại hôn lên mặt Cố Hạ một cái. “Thật láu lỉnh đáng yêu.” Cố Hạ chỉ vào Triển Thiểu Huy đứng bên cạnh nói, “Hôn chú Triển một cái nữa được không?”

Triển Thiểu Huy không thèm con nhà người khác làm mấy hành động này, nhưng không muốn ở trước mặt Cố Hạ tỏ ra mình không thích gần gũi với trẻ con, sắc mặt nhàn nhạt, không ngờ Thành Thành lại lắc đầu, hất khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói: “Cháu chỉ hôn những cô gái xinh đẹp.” “Quỷ nhỏ háo sắc.” Trịnh Giang Hà cười thành tiếng. Cố Hạ nghe nói Long Trạch là con lai, đứa con Thành Thành càng giống ba, ngoại hình cũng có vài phần giống con lai, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt phải đen nhánh, thâm thúy lại hoạt bát, Cố Hạ càng nhìn càng yêu mến, nhìn Triển Thiểu Huy, nhịn không được thở dài, “Em cũng muốn sinh một cục cưng là con lai, con mà trông giống anh thì chẳng thích chút nào.”

Triển Thiểu Huy cười lạnh một tiếng, âm trầm nói: “Nếu con mà không giống anh thì nhất định em phải chết.” Cố Hạ nhìn sắc mặt không mấy lương thiện của Triển Thiểu Huy, nhịn không được le lưỡi ra, kéo Thành Thành sang bên cạnh chơi, đưa món bánh kem mới lạ cho bé ăn, kết quả Thành Thành lại không thích ăn đồ ngọt lắm, Triển Thiểu Huy nói Thành Thành thích ăn thịt nướng, Cố Hạ kéo thẳng thằng bé vào nhà bếp tìm không ít thịt cho bé ăn, khiến cho bé rất vui. Nhưng mà không chơi được bao lâu thì tiếng chuông điện thoại tiếng thú vật lại truyền ra từ ba lô trên lưng của Thành Thành, Thành Thành lấy điện thoại từ trong túi ra nghe, ba ở nhà đang thúc giục bé nhanh chóng trở về.

Cố Hạ còn muốn chơi cùng với bé, dụ dỗ nói lát nữa sẽ đưa bé về, dụ dỗ một đứa bé rất dễ, nhưng 20 phút sau Long Trạch đã tìm tới cửa, muốn đưa bé về, Triển Thiểu Huy cũng không muốn làm Cố Hạ mất hứng, nói với Long Trạch: “Về nhà có gì mà chơi, để cho nó ở đây chơi một lát nữa, anh không thấy nó rất vui vẻ sao.” “Là anh muốn chơi thêm một lúc thì có. Nếu muốn thì tự mà sinh một đứa đi, đừng nó suốt ngày kéo con tôi sang chơi, còn nữa sau này đừng có mà kéo con tôi đi chơi mạt chược, anh mà có con cũng sẽ không muốn con mình đi đánh bài như vậy.” Long Trạch không chút khách khí nói. Triển Thiểu Huy bất mãn, vội vàng kéo Cố Hạ qua, “Hạ Hạ, chúng ta cũng sinh một đứa, để cho anh ta suốt ngày đắc ý như vậy, chúng ta sinh một đứa đáng yêu hơn đi.”

Cố Hạ cười, “Được” Triển Thiểu Huy dừng lại một lúc, đột nhiên quay đầu lại, dường như không thể tin được, “Em nói thật sao? Chúng ta sẽ sinh em bé sao?” Cố Hạ chớp chớp mắt, tràn ngập vui vẻ, “Trẻ con vừa thú vị vừa đáng yêu, em cảm thấy sinh con cùng với anh đứa trẻ cũng sẽ rất xinh đẹp.”

Triển Thiểu Huy ôm eo Cố Hạ từ phía sau, hôn lên gò má cô một cái tỏ ra mình rất vui sướng, “Anh sẽ thương nó, cũng sẽ thương em.” Ba con Long Trạch chào tạm biệt mọi người, Thành Thành vẫy vẫy tay, vẫn không quên nhắc nhở Triển Thiểu Huy về món quả của mình, đi theo sau lưng ba ra ngoài cửa, thân hình nhỏ nhắn nhảy dựng lên, chạy tới phía trước ba mình, đứng nguyên tại chỗ nhìn ba, thấy ba đuổi gần đến chạy chạy đi, sức lực như không bao giờ hết. Cố Hạ nhìn theo bóng lưng bọn họ, gương mặt vui vẻ, “Có con lại càng giống như một gia đình nhỏ. Bây giờ trước tiên chúng ta đi chụp ảnh cưới đã, nếu không đến khi bụng to ra sẽ không thể mặc váy cưới được nữa.”

.